Roland khép kín xong cánh cửa ngục tối, lẹ làng bước ra. Chàng đi vào nơi động đối diện với căn ngục tối. Sau ông được Hercule giải thoát. Nhưng để tỏ ra không vi phạm lời thề của mình, Jupiter bắt buộc ông phải đeo mãi ở ngón tay một nhẫn sắt có cột mảnh đá núi Caucase. Do đó mà chúng ta có thói quen sử dụng những chiếc nhẫn có nhận hột.
Đó là một gian phòng chật hẹp, nơi sáu vị thủ lĩnh vừa đến họp.
– Ta cần phải trở về Venise ngay tức khắc, Roland nói. Các vị sẽ đến gặp ta, chúng ta sẽ trò chuyện tại đó. Trận sau cùng đã đem lại cho chúng ta được bao nhiêu?
– Ba ngàn ê-quy, một người nói.
– Mười ngàn, người thứ nhì nói tiếp.
– Bảy ngàn, người thứ ba nói.
Tổng cộng số tiền của sáu người thủ lĩnh, được bốn mươi hai ngàn ê-quy. – Các vị sẽ mang đến nơi ấy cho ta hai mươi ngàn ê-quy, Roland nói. Chỉ cần để dưới chiếc thuyền buồm...
Roland thảo luận mười lăm phút với các vị thủ lĩnh. Những lời nói, thái độ và ánh mắt của các thủ lĩnh biểu lộ lòng thán phục, yêu mến của họ đối với kẻ mà tất cả bọn họ gọi là chủ nhân.
Rồi chàng phóng lên lưng ngựa, đi xuống triền núi và theo con đường đi Mestre, đến đây vào lúc hoàng hôn.
Một người kỵ sĩ theo dõi sau lưng chàng độ chừng năm, sáu trăm thước, mắt không rời khỏi chàng. Đến lúc Roland dừng lại, người đàn ông đó cũng dừng ngựa, nhảy xuống đất, cột ngựa vào một lùm cây trắc bá cổ thụ rậm rạp nhất, và đi đến gần ngôi nhà nơi Roland đi vào.
Người đàn ông ở đó canh suốt cả đêm.
Đến mờ sáng, ông ta thấy Roland ra khỏi nhà, nói chuyện nho nhỏ một lúc với một người đàn bà đi theo ra, sau đó chàng leo lên ngựa đi về hướng những cái đầm nước mặn.
– Juana! Sandrigo lẩm bẩm.
Người kỵ sĩ lạ mặt đó là Sandrigo, tên cướp, ông ta thử theo dõi dấu vết của Roland, nhưng ông ta bị lạc mất hai hay ba lượt.
Lần này, ông ta để Roland đi mà không theo dõi nữa.
– Ông ta đi đến Venise! Ông nói vừa nhảy nhót vì vui mừng. Trước hết chúng ta hãy xem Juana làm gì ở Mestre trong ngôi nhà hẻo lánh đó.
Suốt cả ngày, Sandrigo lởn vởn xung quanh ngôi nhà mà không bị trông thấy. Đến tối, ông ta lại đi theo con đường những đầm nước mặn vào Venise.
•••
Bây giờ, chúng tôi xin phép được đưa quý độc giả vào trong dinh thự của đại pháp quan Dandolo. Lúc đó đã mười giờ đêm, vị Đại Pháp quan sắp sửa đi ngủ, bỗng người ta đến báo rằng có người đàn ông xin gặp ông có việc khẩn cấp.
Dandolo ra lịnh cho đưa vào trong căn phòng và ông cũng đi đến đó.
– Ông là ai? Dandolo hỏi.
Người đàn ông ném cây dao găm và khẩu súng ngắn lên một cái bàn, và nói:
– Thưa đức ông, tôi là tên cướp Sandrigo, người bạn đồng hành của Scalabrino, tôi đến đầu hàng ngài... nhưng với một vài điều kiện.
– Ông!... Ông còn dám nói đến những điều kiện!...
– Ở đây có gì lạ lùng, thưa đức ông? Tôi không phải là một người bị bắt, tôi là một tù nhân tự nguyện. Ngài chỉ cho bắt tôi khi nào tôi muốn. Vả lại, chúng ta nên thỏa thuận với nhau: Tôi đầu hàng! Việc đó có nghĩa là tôi rời bỏ núi non và tôi muốn trở lại làm một người đàn ông lương thiện.
Dandolo suy nghĩ:
– Ta lấy làm hiếu kỳ đã thấy làm thế nào mà từ một tên cướp, người ta có thể trở nên người lương thiện!
– Vả lại, Sandrigo chấm dứt, nếu như ngài cho bắt tôi, ngài sẽ chịu thiệt về những gì tôi đến đây để khai báo.
– Được! ta bằng lòng điều đình với ông. Việc ông tự nhiên đến gặp ta chứng tỏ rằng ông đã có những tình cảm tốt đẹp. Chúng ta hãy nói chuyện giữa người và người. Đây là những võ khí, của ông. Ông cầm lấy.
Viên Đại Pháp quan đẩy chiếc dao găm và khẩu súng ngắn sang Sandrigo.
– Bây giờ, Sandrigo nói, tôi thấy quả thật là chúng ta đối xử nhau giữa người và người. Lòng quảng đại của ngài sẽ được đền bù, thưa đức ông.
Dandolo làm một cử chỉ cao ngạo. – Nào hãy xem những điều kiện, ông nói vắn tắt.
– Trước hết, sinh mạng và sự tự do của tôi phải được bảo đảm bằng lời thề của ngài.
– Trước đức Chúa, sinh mạng và tự do của ông sẽ được tôn trọng. Kế đó?
– Kế đó?... Ở đây, thưa đức ông, tôi cần phải nói với ngài. Ngài là vị Đại Pháp quan ở Venise, nghĩa là một người có lẽ còn đáng ghê sợ hơn cả chính vị thủ tướng (Dandolo mỉm cười cay đắng), sử dụng một quyền lực làm run sợ những kẻ mạnh mẽ nhất. Còn tôi, tôi chỉ là một tên cướp bị lâm vào cảnh bất lực. Quả thật, thưa đức ông, những bộ hạ của tôi nổi loạn chống lại tôi. Tôi cũng yếu đuối và cũng bị tước khí giới ở trong núi như là một gã mục đồng hèn hạ nhất.
– Chà! Chà!... Đó là một bí mật về sự ăn năn của ông...
– Thưa đức ông, Sandrigo nói với giọng u ám, không có ăn năn đối với tôi. Sự ăn năn chỉ dành cho những kẻ hèn nhát. Dù cho trong tư tưởng của tôi có những gì được ngài gọi tên cho là ăn năn, thì đó không phải là nguyên nhân cho cuộc vận động của tôi... Nhưng tôi xin nói tiếp: Tôi muốn nói với ngài rằng, tôi, Sandrigo, thủ lĩnh không có bộ hạ, một tên cướp bị giải giới, một ông vua bị truất ngôi. Tôi có thể lập một công trạng đối với nước Cộng hòa mà ngài, cũng như thủ tướng, cũng như không một ai khác ở Venise có thể mang lại cho nước Cộng hòa vào lúc này. Đối với công trạng to lớn, vô giá đó, tôi chỉ đòi hỏi một phần thưởng...
– Hãy nói đi! Mi muốn gì!...
Sandrigo kiêu ngạo lắc đầu.
– Tôi đã nói với ngài rằng, bộ hạ của tôi nổi loạn chống lại tôi. Họ đã lựa chọn một thủ lĩnh khác. Nhưng vị thủ lĩnh đó, trở thành chúa tể nhóm người của tôi, tự ông ta chỉ là một người không đáng kể. Ông ta tuân lịnh một người đàn ông khác lúc này được tất cả các thủ lĩnh, các nhóm người ở trên núi và ở đồng bằng tuân lịnh. Sự thống trị có hiệu quả của người đàn ông đó chỉ trong một thời gian ngắn lan rộng từ dãy núi Alpes cho đến con sông Adige bằng cách đi theo con đường từ Mestre đến Rovigo, nghĩa là nó bao bọc Venise bởi một nửa vòng tròn rộng lớn, càng đi tới càng thu hẹp lại.
– Làm thế nào ông biết được tất cả việc đó? Dandolo kêu lên.
– Tôi còn giữ vài sự liên hệ, và quyền lợi của tôi là thu thập đầy đủ tin tức trước khi đến đây. Nhưng tôi nói tiếp. Tôi biết rõ tất cả các nhóm ở rải rác trước đây trong đồng bằng. Tôi tưởng rằng không lầm để ước lượng con số những tên cướp lên đến hai ngàn người hiện nay đang tuân theo lịnh của người đàn ông đó.
– Một đạo binh thật sự! Viên Đại Pháp quan kêu lớn.
– Đó là tiếng nói. Viên đại thủ lĩnh – vị chủ nhân, như tất cả mọi người gọi – thật sự là một tướng lãnh đã thành công uốn nắn có kỷ cương những người đàn ông vô kỷ luật đó, đến nỗi mà không có một người nào dám hành động riêng tư cho cá nhân mình. Ông ta chỉ cần có ba tháng để đi đến kết quả đó!...
– Ba tháng!... Ông ta thực sự tài giỏi lắm sao! Vậy hẳn ông ta đã sử dụng một võ khí nào thật là ghê gớm.
– Phải, thưa đức ông: Đó là lời nói! Người đàn ông đó nói. Với những bản chất cứng cỏi nhất cũng bị chinh phục. Ông ta nói với họ những điều làm cho họ xúc động. Ông ta nói với họ về sự độc lập, về tự do, về những sự chinh phục...
– Tên ông ta!... Tên của người đàn ông đó, Sandrigo!...Và quả thật, mi thật xứng đáng có công lớn với nước Cộng hòa!
– Một lát nữa, thưa đức ông. Bây giờ đây là kế hoạch của người thủ lĩnh đó. Kế hoạch này, tôi đã biết được bằng cách lén nghe, bằng cách suy nghĩ, bằng cách đối chiếu... Nó không còn là một tổ chức cường đạo nữa. Những chiến dịch được quy định hẳn hòi. Người thủ lĩnh định giá vị thân vương nào, vị quận công nào, với bao nhiêu ngàn ê-quy: một người đi thi hành, mang về đủ số tiền, không thiếu một đồng tiền nhỏ. Có một tài sản hiện kim đang cất giấu mà, rủi ro thay, tôi chưa khám phá ra được vị trí... Với đạo binh đó, với chiếc tàu được ông ta sử dụng, với những số tiền đang chất chứa, ngài nghĩ rằng người đàn ông đó muốn làm gì?...
Dandolo run run.
– Ông ta muốn chiếm cứ Venise, thưa đức ông! Ngài hãy giữ mình! Tôi là tên cướp, tôi đến đây để báo động với ngài rằng chưa bao giờ nước Cộng hòa trải qua một sự nguy hiểm như thế, và nếu như ngài không bắt giữ người đàn ông đó, chính ông ta sẽ bắt giữ ngài!...
– Tên ông ta! Tên ông ta!...
– Kiên nhẫn! Trước hết cái tên của người đàn ông đã trở thành thủ lĩnh của nhóm người của tôi...
– Thế nào?
– Scalabrino, thưa đức ông!...
Dandolo tái xanh. Ông làm thinh. Bây giờ, ông không hỏi tên của người kia!
– Và người đại thủ lĩnh, người chủ nhân, Sandrigo nói, đó là Roland Candiano.
– Định mệnh! viên Đại Pháp quan hổn hển.
Thế ra, Roland Candiano không bao giờ hoàn toàn xa rời Venise, theo như ông đã hy vọng, kể từ cái đêm mà ông đã đâm chết và vất xuống biển người nhân viên mật thám đã đến tố cáo nơi ẩn dật của kẻ đào tẩu! Vậy thì, việc giết người đó là vô ích, bởi vì người ta mới vừa tố cáo Roland với ông!
Một nụ cười gay gắt nở trên môi của Dandolo.
Ông bỗng quay sang phía Sandrigo.
– Mi vừa mang đến cho nước Cộng hòa và cho chính ta một công trạng quan trọng, ông nói với một vẻ cay đắng mà tên cướp không hiểu nổi. Còn lại việc mi bày tỏ phần thưởng mà mi đòi hỏi, bởi vì mi không muốn lấy vàng!
– Thưa đức ông, Sandrigo nói; chắc chắn ngài sắp sửa phái một đại đội đi bắt giữ Roland và Scalabrino?
– Chắc chắn, Dandolo trả lời mơ hồ.
– Vậy thì! đối với Roland Candiano, thật là vô ích.
– Tạo sao? Dandolo run rẩy chờ đợi câu trả lời.
– Tại vì Roland Candiano hiện đang ở Venise: Chỉ còn có việc bắt giữ ông ta.
– Ông ta ở đâu? Viên Đại Pháp quan hỏi với vẻ tuyệt vọng.
– Việc đó, tôi không hiểu. Nhưng, Sandrigo nói tiếp với một nụ cười, tôi biết khá rõ năng lực của những nhân viên cảnh sát của ngài để tôi tin chắc rằng trước ba ngày, người đàn ông đó sẽ nằm trong tay ngài.
Dandolo thở nhẹ. Ít ra ông ta cũng có vài giờ để suy nghĩ và lấy một quyết định.
– Còn về phần thưởng của tôi, tên cướp nói tiếp, ngài thấy rằng nó sẽ không gây cho ngài một thiệt hại lớn lao nào. Đến lúc tìm ra Roland Candiano, đến lúc người ta sẽ biết được ông ta ẩn núp ở nơi nào tại Venise, tôi xin được điều khiển và hướng dẫn những người phụ trách bắt ông ta.
– Chỉ thế thôi?
– Chỉ thế thôi, thưa đức ông, Sandrigo nói với giọng độc ác. Nhưng còn lại Scalabrino.
– Mi đòi hỏi gì đối với Scalabrino? Nào hãy xem?
– Tôi xin được ở bên cạnh tên đao phủ và làm trợ tá cho gã, vào cái ngày mà Scalabrino sẽ bị hành quyết. Tôi có nhiều chuyện để nói với nó, mà điều đó chỉ có giá trị lúc ở trên một đoạn đầu đài.
– Việc mi đòi hỏi sẽ được toại nguyện. Bây giờ, nếu cần ta sẽ gặp mi ở đâu?
– Thưa đức ông, ngài chỉ cần đứng trước cửa sổ của ngài ngó ra con sông. Một người đàn ông, một người chèo thuyền sẽ ở thường trực nơi đó. Ngài chỉ cần gọi người đàn ông và bảo ông ta tên của tôi. Mười lăm phút sau, tôi sẽ có ở trước mặt ngài...
– Tốt lắm, mi có thể đi ra.
Sandrigo gật đầu chào, lấy khẩu súng ngắn của mình và đi ra với bước chân ngay thẳng, mạnh bạo, không nhìn lại sau lưng mình.
Viên Đại Pháp quan còn lại một mình.