Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 510 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXVI QUÁN RƯỢU “MỎ NEO VÀNG”

❊ ❊ ❊

Vừa chạy theo gã thủy thủ, Scalabrino không có kế hoạch nhất định cũng như không có hy vọng rõ ràng.

Anh chỉ biết rằng Gianetto ít hay nhiều có chân trong cái hội kín Mafia rộng lớn gồm có không những những tên cướp võ trang hoạt động ở xung quanh Venise, mà cả một số lớn thủy thủ ở bến cảng. Anh nghĩ rằng Sandrigo bị đuổi khỏi núi, bị nhóm người của mình ruồng bỏ, chắc sẽ tìm một nơi trú ẩn trong Venise và trong trường hợp đó, rất có thể Gianetto đã trông thấy ông ta.

Vả lại, chính Gianetto cung cấp cho anh đầu đề cho những câu hỏi.

– Làm thế nào, gã thủy thủ trẻ tuổi hỏi, người ta không thấy anh ở giữa chúng tôi nữa và tôi lại tìm thấy anh ở trên đường đi Trévise, cỡi trên một con ngựa đẹp đẽ?...

– Và chính mi, Gianetto, mi làm gì ở đây? Scalabrino trả lời.

– Tôi, đó là việc khác. Tôi đi công việc giúp cho một người chủ quán... một người bạn của chúng tôi.

– Ta, Scalabrino nói tiếp, còn giản dị hơn nữa... Ta đi dạo, chỉ thế thôi. Và mi đi công việc đó cho ai?

– Cho chủ nhân chiếc Maria. Anh biết chiếc Maria không? Chiếc thuyền hạng nhất ở cảng, chạy buồm hoặc là bằng chèo.

– Và bây giờ, mi đi trở về đâu?

– Quán Mỏ Neo Vàng.

Scalabrino giật mình. Cái tên đó thình lình được buông ra trong cuộc nói chuyện là một tia sáng đối với anh. Anh nhớ lại rằng anh cũng có đến quán Mỏ Neo Vàng hai hay ba lần và đó là nơi hẹn hò đông đảo nhất, chắc chắn nhất cho những tên cướp mà sự tình cờ hoặc là một vụ làm ăn đưa đến Venise.

Quán Mỏ Neo Vàng, đó là quán rượu ám muội, cái quán đêm nơi Sandrigo đã tới.

– Ta gần như muốn đi theo mi đến nơi đó, Scalabrino nói tiếp.

– Đi! Anh sẽ được tiếp rước tử tế.

– Phải, nhưng ta có nhiều lý do để nghi ngờ bọn cảnh binh.

– Ô hay! anh biết rằng không bao giờ một tên cảnh binh dám đặt chân đến quán Mỏ Neo Vàng... Có... Một tên thôi, cách đây sáu tháng, anh ta có thử mạo hiểm, nhưng...

– Nhưng sao?...

– Anh ta không có đi ra nữa! Gianetto bật cười lớn.

– Úi chao! Làm thế nào như thế?

– Anh biết rõ quán rượu?

– Tàm tạm.

– Anh nhớ đến cái bẫy sập ở cuối đàng sau quán.

– Đúng, đó là cái nắp hầm. Một cái hầm nổi tiếng.!

– Còn nổi tiếng hơn là anh tưởng...

– Hãy kể cho ta nghe việc đó một chút. Mi làm ta chú ý.

– Thế này! Khi tình cờ, quán Mỏ Neo Vàng tiếp một cuộc thăm viếng khó chịu, ông chủ, thầy Bartolo, đãi cho người khách khó thương một ly rượu ngon nhất của ông, rồi một ly khác, rồi một ly thứ ba. Đến lúc người khách uống đến ly thứ sáu, ông ta không còn trí óc minh mẫn nữa và ông ta càng khát thêm. Anh hiểu không?

– Ta hiểu. Cứ kể đi.

– Bấy giờ, thầy Bartolo mời người khách đến uống với ông ta một thứ rượu còn ngon hơn nữa, nhưng mà phải uống tại chỗ, ngay trong hầm rượu. Bởi vì nó quá tinh tế đến nỗi người ta không thể chứa đựng nó trong chai được!

– Chà! Chà! Và bấy giờ?

– Bấy giờ, người khách lảo đảo đứng lên, và thầy Bartolo mời ông ta đi theo. Ông ta mở nắp hầm và yêu cầu ông khách đi xuống. Người khách đi xuống. Nếu như tình cờ, ông ta chứng tỏ một vài khó khăn để đi xuống, thì người ta chịu khó giúp đỡ ông ta một chút. Bởi vì ở Mỏ Neo Vàng luôn luôn có năm hay sáu gã lực lưỡng sẵn sàng giúp đỡ cho những người đàn ông trung hậu muốn đi xuống cái hầm rượu nổi tiếng. Tóm lại, khi người khách dù muốn dù không đã đi xuống rồi, thầy Bartolo thản nhiên đóng nắp hầm lại.

– Quỷ ơi! Thành thử ra người khách đi xuống uống rượu cuối cùng phải chết khát ở đó?

– Chết khát! Gianetto kêu lên. Thôi đi!... Ông ta vừa bị nhốt vào trong hầm thì thầy Bartolo đi thẳng đến con sông, và do một công việc nhỏ chỉ có một mình ông ta và vài người bạn thân thiết được biết, ông ta đẩy một tấm bửng sắt theo lời người ta nói, nằm ở dưới mực nước. Tấm bửng đó che kín một cái lỗ. Và cái lỗ đó, là cửa sổ của hầm rượu... Bấy giờ nước tràn vào và chỉ vài phút cái hầm ngập nước... Anh thấy rõ người khách đâu có bị chết khát!

– Thật vậy, Scalabrino nói, trầm ngâm và rùng mình. Và mi nói rằng người ta đã bắt một tên cảnh binh chịu cái khổ hình đó?

– Gã duy nhất dám mạo hiểm đi vào quán Mỏ Neo Vàng. Nhưng mà cái hầm cũng được dùng cho những người khác.

– Ai đâu?

– Cho những tên phản bội. Và cho những người được đại thủ lĩnh chỉ định cho Bartolo.

– Tốt! Và ai là vị đại thủ lĩnh mà được ông Bartolo đáng kính tuân theo lịnh như vậy?...

– Tại sao anh hỏi tôi việc đó? Gianetto bắt đầu nghi ngờ hỏi.

– Thật là giản dị. Ta đã khá chán nản đời sống cô độc. Ta muốn hoạt động riêng tư cho ta và ta đã thất bại. Thành thử ra ta sẽ không lấy làm phật ý...

– Để trở vào trong gia đình! Gã thủy thủ nói vừa bật cười lớn. Anh có thể tin chắc là người ta sẽ giết con bò con béo để ăn mừng cho anh. Biết bao nhiêu lần chúng tôi nhắc nhở đến anh! Những buổi tối hội họp ở Mỏ Neo Vàng, người ta thường kể cho nhau nghe những thành tích của anh như những chuyện hoang đường. Và nhất là cuộc vượt ngục của anh!

– Chà! Cuộc vượt ngục của ta ở đó cũng biết sao? Scalabrino nói vừa rùng mình.

– Vậy chớ anh muốn cho ai biết, nếu không phải là những người bạn cũ của anh? Nói tắt, anh sẽ được hoan nghênh.

– Phải, song mi nên hiểu rằng trước khi dấn thân vào, ta cần biết phải tuân theo lịnh của ai.

– Thật đúng... nhưng mà...

Scalabrino thấy gã thủy thủ do dự.

– Nghe đây, Gianetto, anh nói. Nếu như kẻ được mi gọi là đại thủ lĩnh không thích hợp với ta, ta thề rằng sẽ quên lãng tên của ông ta. Ta tưởng rằng mi tin tưởng nơi ta?

– Phải, thật vậy!

– Còn trái lại nếu thích hợp với ta, mi sẽ được vinh dự và có lợi để đưa về một tân binh như là ta!

– Anh có lý, Gianetto bị thuyết phục kêu lên. Vậy thì người được thầy Bartolo tuân lịnh và là vị thủ lĩnh của tất cả chúng tôi vào lúc này, đó là Sandrigo.

Mặc dù Scalabrino rất tự chủ, nhưng anh không dằn được một tiếng kêu vui mừng trong giận dữ.

– Anh làm sao? Gã thủy thủ lo sợ hỏi.

– Không có gì cả! Scalabrino lấy lại bình tĩnh trả lời. Ta lấy làm hài lòng được thấy là Sandrigo.

– Anh biết ông ta sao?

– Phải, chúng ta thuở xưa thuộc chung một nhóm.

– Thế là anh sẽ gia nhập với chúng tôi?

Scalabrino không trả lời ngay. Anh im lặng bước đi độ một trăm bước. Rồi bỗng thình lình anh đứng lại.

– Gianetto, anh lạnh lùng nói, mi cần phải đi theo ta.

– Đi đâu? Gã thủy thủ ngạc nhiên hỏi và nhìn xung quanh với vẻ lo sợ.

– Mi sẽ biết được việc đó khi nào chúng ta đi đến nơi. Hãy nghe cho rõ, sẽ không xảy đến việc gì có hại cho mi cả. Trái lại, mi sẽ có ích lợi để đi theo ta. Ta cần đi đến quán Mỏ Neo Vàng mà không cần được thông báo trước. Và mặc dù tất cả những lời thề mà mi có thể hứa với ta, mi chẳng có gì gấp rút bằng cách kể lại ngay cuộc trò chuyện vừa rồi của chúng ta, là một điều có hại nhất cho ta. Ta cho mi lựa chọn giữa việc đi theo ta hoặc là ở lại đây. Chỉ có điều ta báo cho mi biết rằng, nếu như mi muốn ở lại đây, thì cần phải có bốn người đến mang mi đi!

Anh rút cây dao găm ra.

Gianetto trở nên tái xanh.

– Scalabrino, gã nói với giọng run rẩy, anh dám phạm một tội ác như thế sao?

– Không, nếu như mi bằng lòng tình nguyện đi theo ta, và ta nhắc lại rằng mi sẽ không có gì hối tiếc.

– Ồ! Bởi tất cả lũ quỷ! Tôi sẽ đi theo anh cho đến tận cùng thế giới và còn xa hơn nữa, cho đến Thụy Sĩ, nếu như cần!

– Vậy hãy theo ta, và cố đi cho nhanh.

Sau một giờ đi im lặng, hai người đàn ông trở lại đến Mestre. Trước khi đi vào thành phố nhỏ, Scalabrino bảo:

– Một tiếng kêu, một cử động để cầu cứu, và đó sẽ là tiếng kêu cuối cùng của mi, Gianetto!

– Anh hãy yên lòng! Chủ nhân nào cũng là chủ nhân, thà là anh còn hơn là Sandrigo.

– Nếu như mi nói thật, ta thề với mi rằng chẳng mấy lúc mi sẽ tự khen lấy mình vì đã bỏ Sandrigo và Bartolo.

Tại Mestre, Scalabrino mua thêm một con ngựa thứ nhì cho Gianetto cỡi. Nội trong ngày ấy, cả hai về đến các khe núi La Piave.

Scalabrino giao phó người bạn đồng hành cho ba, bốn kẻ mục đồng đang ngồi nghỉ trước cửa vào Hắc Động. Nhìn kỹ gần bên, Gianetto nhận thấy những mục đồng đó đều võ trang dao găm và súng ngắn.

Scalabrino nói nho nhỏ vài lời với những người mục đồng trung hậu đó rồi không cần xuống ngựa, anh quay trở lại phi nước đại về hướng Trévise và Mestre.

Trái tim gã khổng lồ đập mạnh trong lồng ngực anh ta.

– Miễn là tên khốn nạn còn ở đó, anh gầm vang.

Miễn là ta đến kịp thời giờ!

Thật vậy, một ý nghĩ ghê gớm bấy giờ vừa mới đến với anh. Anh đã giả thiết rằng nếu như Sandrigo bắt cóc Bianca đem đi, việc đó tất là tổn hại đến Roland Candiano. Nhưng anh biết khá rõ tên cướp sẽ xúc động mãnh liệt trước nhan sắc của nàng thiếu nữ. Và Sandrigo chưa bao giờ lùi bước trước một việc cưỡng bức.

•••

Ngày hôm sau đã xảy ra quang cảnh này, vào khoảng chín giờ tối, có độ hai mươi người thủy thủ và người chèo đó ở trong quán rượu Mỏ Neo Vàng.

– Nào, hãy ra ngoài! Thình lình ông chủ quán, gã Bartolo đáng kính kêu lớn. Đã đến giờ đóng cửa, và ta không muốn lôi cuốn một cuộc thăm viếng của quý ngài cung thủ có phận sự!

Phần đông những kẻ uống rượu trả tiền và bỏ đi, những kẻ này một mình, những kẻ khác kèm theo những cô gái đã giúp họ uống cạn một ly rượu chát xám.

Chẳng bao lâu, chỉ còn lại trong quán có năm hay sáu người uống rượu.

Nhưng thầy Bartolo không đuổi họ ra như những người kia. Ông ta đóng cửa quán và đi vào do một cửa hông.

Bartolo là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, có một sức mạnh vô địch.

Một hôm, trong một cuộc ẩu đả, ông ta bị một nhát dao đâm mù con mắt mặt. Do đó ông ta có cái tên là Bartolo người Chột mắt.

Ông ta có một gương mặt xấu xí; ông gieo rắc cho những khách thường lui tới quán rượu một sự khủng khiếp lẫn ghê tởm. Mỗi buổi tối thầy Bartolo đóng cửa quán đúng vào giờ tắt đèn và chẳng bao giờ gặp chuyện lộn xộn với những toán cung thủ thường đi tuần trong những khu vực có tiếng tăm. Nhưng đối với những đồng bọn, cửa quán mở suốt đêm. Tại đây được chuẩn bị những hành động cướp bóc vào thời kỳ đó đã tàn phá Venise hoa lệ. Cảnh sát Venise không phải không biết những việc gì xảy ra trong quán rượu của Bartolo, nhưng cho đến nay, do một ân huệ không được giải thích, gã Chột mắt đã không bị quấy rầy đến.

Tối hôm đó, khi trở vào quán, Bartolo liếc nhìn mau lẹ lên năm hay sáu người uống rượu còn ở lại sau giờ đóng cửa.

Ông ta nhận ra tất cả, trừ ra một người dường như đang ngủ.

Bartolo đến gần và lay mạnh người đó.

– Ê! Anh bạn, anh làm gì ở đây?

Người ngủ dường như tỉnh dậy thình lình và dùng tay phác một cử động bí mật.

Bartolo ngồi xuống và nói nho nhỏ với một giọng nghi hoặc:

– Mi là ai?... Ta nhận ra ám hiệu liên lạc của chúng ta, tuy nhiên ta muốn mi cút đi nếu như ta nhớ lại chưa bao giờ trông thấy gương mặt của mi!

Vừa nói như thế, ông ta tìm cách nhìn rõ gương mặt người lạ, và lúc bấy giờ ông ta nhận ra người lạ có vóc dáng khổng lồ.

– Tên của ta chẳng liên quan gì đến mi! Người lạ nói.

– Vậy chớ mi muốn cái gì?

– Gặp Sandrigo. Ông ta có ở đây không?

– Không.

– Ông ta sẽ đến không?

– Có lẽ.

– Bởi địa ngục, mi nói ra không, Bartolo quỷ quái!

Chủ nhân Mỏ Neo Vàng giật mình và điểm một nụ cười nham hiểm.

– Tốt! Ông ta nghĩ. Giờ đây ta đã hiểu!

Và ông ta vội vã trả lời:

– Thế này! Sandrigo đang ở Venise, và ta nghĩ rằng ông ta sẽ đến đây vào mười hai giờ khuya.

– Tốt. Ngay sau khi ông ta đến, hãy báo cho ông ta hay rằng một người bạn muốn gặp ông ta. Từ đây đến đó, để yên cho ta ngủ.

Người lạ ngồi dựa vào bàn bằng cách để cho gương mặt mình ở trong bóng tối, và dường như nối tiếp giấc ngủ bị gián đoạn.

Bartolo đứng lên, tỏ ra bận rộn trong mười phút lo dọn dẹp trong quán, rồi đi ra cánh cửa hông.

Một lúc sau, Bartolo ở trong gian nhà sau cùng với một người đàn ông.

Ông ta đẩy một cái chốt nhỏ khoét trong vách nhìn ra gian phòng bên ngoài và bảo nhỏ:

– Nhìn xem, Sandrigo!

Tên cướp bước lại gần cái lỗ nhỏ.

– Mi thấy, Bartolo nói tiếp, gã khổng lồ đang ngồi ngủ ở cái bàn thứ nhì bên trái!

– Ta thấy!...

– Thế thì! Đó là Scalabrino.

Tên cướp kịp dập tắt một tiếng chửi thề ghê gớm và mừng rỡ.

– Chưa phải là hết, gã Chột nói tiếp. Mi biết hắn đến làm chi không?... Hắn muốn gặp mi!

– Vậy thì, nó sẽ gặp ta! Sandrigo nói với một giọng độc ác. Cánh cửa bên ngoài đã đóng phải không?

– Khóa chặt.

– Và cánh cửa hông?

– Khóa kỹ. Hắn chỉ đi ra khi nào mi muốn mà thôi, đó là việc ta đang nghi ngờ! Gã Chột gớm ghiếc kết thúc bằng một tràng cười.

– Tốt... Cái nắp hầm?

Bartolo nhảy đến và giở nắp hầm lên.

– Để nó mở ra! Sandrigo nói. Tốt. Bây giờ, đi gọi tất cả những người có mặt đến đây.

Bartolo đi trở vào gian phòng chung. Ông ta liếc nhìn lên Scalabrino, thấy anh dường như vẫn còn ngủ. Ở trong quán chỉ còn có năm người ngồi uống rượu Bartolo lẹ làng đi vòng quanh những cái bàn vừa ra ám hiệu mỗi khi đi qua trước mặt họ.

Rồi ông ta đến ngồi bên cạnh Scalabrino và thì thầm:

– Chẳng bao lâu nữa Sandrigo sẽ đến. Ta sẽ dẹp trống chỗ cho các người có thể thong thả chuyện trò.

– Thật là ân cần, thầy Bartolo! Scalabrino nói vừa mở ra một con mắt ngờ vực.

– Thánh mẫu ơi, ta cho rằng nếu như anh muốn trò chuyện cùng với Sandrigo, chắc là một vụ làm ăn quan trọng!

– Thật đúng! Scalabrino vững bụng trả lời. Vụ làm ăn quan trọng... Vụ làm ăn thật tốt đối với ông ta.

– Và đối với anh! Gã chủ quán Mỏ Neo Vàng cười khảy.

Ông ta đứng lên và bắt đầu thét lớn:

– Nào, bọn trễ nải, ra bên ngoài! Không được chậm một phút nào cả, bằng không ngày mai ta sẽ không mở cửa!

Dường như bọn họ sợ hãi lời hăm dọa, cả năm người uống rượu vội vàng cạn ly và đi ra do cửa hông. Tuy nhiên, thay vì quanh ra đường, họ quay trở vào gian phòng sau nơi có mặt của Sandrigo.

Việc đó hoàn toàn thoát khỏi mắt Scalabrino.

Bartolo đẩy mạnh những chốt cửa kêu vang và càu nhàu, gầm thét rồi đi trở vào quán vừa nói:

– Giờ đây chúng ta hoàn toàn còn có một mình. Mi không cần phải làm bộ ngủ nữa, Scalabrino.

– Chà! Gã khổng lồ thản nhiên nói, mi đã nhận ra ta?

– Chắc mi nghĩ rằng ta đã lấy những sự đề phòng đó đối với một người nào khác sao?

Bartolo bật cười lớn vừa nghĩ đến câu nói hai nghĩa của mình.

– Sandrigo đang ở đó và muốn trò chuyện cùng mi, mi chỉ cần đi theo ta.

– Ở đâu?... Tại sao nó không đến đây?

– Nghe đây, ta không biết đâu! Nó bảo rằng nó đợi mi, chỉ thế thôi. Bây giờ, nếu như mi không muốn, nếu như mi không có gì để nói với nó, mi có thể ở lại đây hoặc là bỏ đi, tùy ý.

Scalabrino nghĩ đến những gì do Gianetto thuật lại. Trong tưởng tượng, anh nhìn thấy nắp hầm và anh có trực giác mau lẹ rằng người ta tìm cách lôi cuốn anh đến nơi đó.

Nhưng Scalabrino có một lòng gan dạ của người tin theo thuyết định mệnh. Anh tin tưởng vô bờ bến nơi sức mạnh phi thường của mình. Anh do dự một phút rồi mỉm cười khinh thường.

– Chúng nó chỉ có hai người, anh nghĩ thầm. Quá ít ỏi đối với ta!

Và anh đứng lên vừa nói:

– Chúng ta đi!

– Ồ! Không xa! Gã Chột kêu lên với một vẻ săn đón có thể làm cho người khách tỏ ra nghi ngờ.

Scalabrino theo chủ quán và mạnh dạn đi vào nhà sau. Một ánh mắt lẹ làng nhìn quanh dứt khoát làm cho anh yên lòng. Trong nhà chỉ có một người đàn ông duy nhất. Bartolo kín đáo rút lui.

Người đàn ông đó là Sandrigo.

Ông ta ngồi cạnh một cái bàn trên cắm một cây đuốc đang cháy, và hai cái ly để cạnh một hũ rượu.

Ông ta ngồi xoay về phía cái nắp hầm vẫn còn để mở.

Thành thử ra khi Scalabrino ngồi xuống trước mặt

Sandrigo anh ngồi quay lưng lại cái nắp hầm chỉ cách anh có hai bước.

Scalabrino có thấy cái nắp hầm không? Anh có ý thức về cách dàn cảnh đó không? Có phải là anh có một thái độ khiêu khích liều lĩnh không!... Anh đến ngồi nơi chỗ dường như để dành cho anh, vẻ bề ngoài rất bình tĩnh, vừa nói:

– Chào, Sandrigo, đã lâu chúng ta không gặp nhau.

– Chào, Scalabrino, tên cướp nghiêm trang trả lời. Ta hài lòng để gặp lại một người bạn cũ.

Scalabrino tỏ ra rất bình tĩnh.

Sự thật, anh làm một cố gắng đáng kể để không nhảy đến cổ họng người đàn ông phản bội mình, đẩy mình vào trong những ngục thất ở Venise, người đàn ông vừa bắt cóc đứa con gái mình.

– Ta đã thề với Juana là sẽ không đánh trước! Anh gầm vang trong lòng.

Giữa hai người đàn ông có một giây phút im lặng nghiêm trọng, mỗi người trong bọn hiểu rằng người kia cầu mong cái chết của mình.

Cuối cùng, Scalabrino nói.

– Ta muốn gặp mi, trước khi quyết định để xem mi như là một người đàn ông hay là để giết chết mi như là một con chó.

Sandrigo không động đậy. Ông ta chỉ bằng lòng đáp lại.

– Ta, ta chờ mi nói xong để lấy một quyết định giống như vậy.

– Đây là những gì ta nói với mi, Sandrigo. Sự thù hận nảy sinh trong lòng mi mặc dù luôn luôn ta đối xử tốt với mi như một người bạn. Mối thù hận đó đã thúc đẩy mi đến một tội ác ghê tởm mà những luật lệ ở núi rừng phạt tử hình: Mi đã tố cáo ta. Chính mi đã làm cho ta bị bắt. Hãy thú nhận đi?

– Ta không thú nhận, Sandrigo lạnh lùng nói; riêng chỉ có những kẻ có tội mới thú nhận.

– Mi chối sao!

– Không! Chính ta đã làm cho mi bị bắt.

– Tốt, Scalabrino rùng mình nói. Ta đã trải qua trong ngục thất và ở trong những cái giếng sâu sáu năm trường ghê gớm. Và dù cho trọng tội của mi đến thế nào đi nữa, ta cũng không muốn lương tâm bị cắn rứt vì đã giúp cho mi vượt qua cây Cầu Than thở. Ta vượt ngục. Lúc bấy giờ, ta gặp mi ở trong núi...

– Phải, cái ngày mà mi đã đánh cắp một nhóm bộ hạ của ta. Sandrigo nói vừa nắm chặt hai bàn tay. Cái ngày mà Roland Candiano đã bắt buộc ta xin dung tha trước các bạn đồng hành của ta... Sau nữa?

– Sau nữa!... Nghe đây: chính là ở đây mà việc đó trở thành ghê gớm. Ở trên đời có một người đàn bà có một tấm lòng cao quý nhất; ta thương nàng như là một người em gái đáng kính; nàng đã làm nhiều việc, mi thấy không, đã làm cho ta xúc động phải rơi nước mắt. Người đàn bà đó, mi biết: Nàng tên là Juana.

Sandrigo có một nụ cười ngạo nghễ.

– Trong tất cả việc đó, Scalabrino nói tiếp, có một sự bất hạnh lớn. Là vì Juana yêu thương mi. Tại sao? Như thế nào? Ta không biết. Nhưng mà nàng yêu thương mi, đó là việc chắc chắn. Nếu không, Sandrigo, ta đã giết chết mi rồi.

– Sau nữa?...

– Hãy chờ. Juana có nhận giữ một nàng thiếu nữ...

– Bianca. Ta đã bắt cóc nàng, đúng. Và còn đúng hơn nữa là ta đã được giúp đỡ bởi tình yêu của Juana.

Scalabrino cảm thấy lảo đảo. Sự điên cuồng của việc giết người tức khắc nổi dậy trong đầu anh.

– Mi có thể chuộc lại những tội ác, anh nói chát tai. Hãy trả nàng thiếu nữ lại cho ta, Sandrigo. Juana thương yêu mi, nàng sẽ là vợ mi. Và mi, ta đảm nhận đem lại giàu sang cho mi, tạo cho mi một đời sống sung sướng, một trăm lần hơn cả mi mong ước.

– Ta sẽ sẵn sàng chấp nhận, nhưng có hai lý do mạnh mẽ chống lại.

– Những lý do nào?

– Lý do đầu tiên, là nếu như Juana thương yêu ta, nhưng ta không thương yêu nàng!

– Kế tiếp?

– Kế tiếp, là nàng thiếu nữ mà mi đòi ta trả lại, nàng Bianca đó...

– Rồi sao?...

– Rồi sao, ta yêu nàng!

Scalabrino đứng lên. Anh rất đỗi ghê gớm, với gương mặt trắng bệch và đôi mắt đỏ ngầu, khiến cho Sandrigo run rẩy.

– Mi nói rằng mi yêu thương Bianca?

– Cứu ta! Sandrigo thét lớn mà không trả lời.

Đồng thời, ông ta đẩy dữ dội chiếc bàn ở trước mặt.

Cùng lúc, đúng vào lúc Scalabrino gầm vang vừa giơ cao cây dao găm của mình, sáu người đàn ông hiện ra trong nhà và xông đến Scalabrino.

Anh lùi lại để tựa lưng vào một góc.

Khi lùi lại, anh cảm thấy mình bị rớt vào khoảng không.

Hai tay anh giương thẳng. Hai bàn tay bấu vào tấm ván sàn nhà. Sandrigo cầm chiếc ghế đẩu đang ngồi giáng mạnh lên đầu gã khổng lồ. Hai bàn tay rời ra, anh rớt xuống. Bartolo hạ ngay tấm nắp hầm đậy lại.

Scalabrino, bị choáng váng bởi nhát đánh, rớt xuống trong khoảng tối đen.

Đầu anh còn bị dập vào một bậc thang người ta dùng để đi xuống hầm.

Anh nằm yên bất tỉnh.

Một cảm giác mát mẻ đột nhiên đánh thức anh dậy.

Xung quanh mình anh, tất cả tối đen như mực.

Bên trên đầu anh, ở một nơi nào đó, anh nghe một tiếng gầm thét vang động, hòa lẫn với những tiếng rít mãnh liệt.

Đồng thời cái cảm giác mát lạnh dưới chân anh từ từ dâng lên.

Miệng anh buông ra một tiếng thét khàn khàn tuyệt vọng:

– Con sông!... Tấm vỉ sắt!... Nước sông lên!...

Quả thật, nước sông đang dâng lên, khá chậm chạp... nhưng đang dâng lên!

Tiếng gầm thét vang dội của nước do con sông đổ vào trong hầm. Tiếng rít mãnh liệt của không khí bị dồn ép thoát hơi ra do một cái ống dẫn nhỏ hẹp trổ ở trên trần nhà.

Trong vài phút, Scalabrino đứng chết sững vì kinh ngạc, lắng nghe mơ hồ tiếng những lượn sóng nhỏ vỗ trên mặt nước. Lần lượt, những hình ảnh của Juana và Bianca diễn ra trước mắt anh, và một tiếng nức nở xé nát lồng ngực rộng lớn của anh.

– Chết vào lúc mà ta sắp sửa được hạnh phúc! Anh lẩm bẩm với một sự âu sầu vô biên.

Rồi, bỗng gương mặt của Roland thoáng qua trước mắt anh, và anh kêu lớn:

– Ôi chủ nhân, ngài đang ở đâu?...

Giọng nói của anh vọng lại làm anh giật mình.

Anh nghĩ đến Sandrigo... Sandrigo đã thô bạo nói với anh, lòng dục vọng của gã đối với Bianca.

Và Bianca đang ở trong tay của tên cướp!

Bấy giờ một cơn giận dữ xâm chiếm lấy anh. Anh sờ soạng tìm bậc thang, vẹt làn nước ở xung quanh mình và bắt đầu đi lên. Đầu anh đụng phải cái nắp hầm. Anh soạt đôi chân vững chắc đưa hai vai mạnh mẽ như cột trụ nâng lên, nhưng anh không thể lung lay được những miếng bản lề sắt to lớn của nắp hầm. Anh hoài công phí sức vô ích thật lâu. Và đến lúc nghiệm thấy sự bất lực của mình, anh ngồi xuống một bậc thang, đưa hai tay lên ôm đầu than khóc.

Trong lúc đó, nước vẫn tiếp tục dâng lên.

Thỉnh thoảng, từng chập đều đều, Scalabrino nghe một tiếng chạt nhẹ, đó là nước vừa trèo lên một bậc thang mới.

Cái hình phạt đó kéo dài hai giờ đồng hồ.

Bấy giờ Scalabrino cảm thấy nước lên đến bàn chân mình. Cái cảm giác mát lạnh càng tăng cao như anh đã gặp phải lúc ở chân thang tái diễn lại.

Bấy giờ, ý nghĩ bị chết chậm chạp như thế, phải chờ cho nước lên đến ngực, rồi đến miệng, cái ý nghĩ đó gây cho anh một nỗi khủng khiếp không thể vượt qua.

Anh thích thà dứt khoát chết một lần còn hơn là khắc khoải đợi chờ...

Tâm trí anh gợi nhớ, ghì chặt lại một lần cuối cùng những hình ảnh của Bianca và Roland, rồi anh tự buông mình chuồi xuống làn nước đen kịt.

•••

Scalabrino là một tay bơi lội tài giỏi nhất.

Anh vừa mới chìm xuống nước thì bản năng sinh tồn bỗng bừng dậy trong lòng anh mạnh mẽ hơn cả sự tuyệt vọng và sự khủng khiếp. Sau khi tự để cho chìm xuống đến đáy, anh quẩy mạnh gót chân một cái nổi trở lên mặt nước và bắt đầu lội, xung quanh cái hầm, lấy lại một mối hy vọng điên rồ.

Mối hy vọng nào?... Không có một ý nghĩ rõ ràng.

Hy vọng là một điều mơ hồ, không thể hiểu được. Đó là ngọn lửa cuối cùng của con người. Những sức mạnh thể chất hấp hối; lòng can đảm suy giảm, và hy vọng vẫn còn lại.

Scalabrino hy vọng mà không biết tại sao.

Anh lội vừa thở mạnh phì phì, đầu óc mê man, không nghĩ gì đến trong đời cả ngoài việc giữ cho mình nổi trên mặt nước. Anh xoay tròn cái hầm, sờ soạng lên tường, thỉnh thoảng tìm một chỗ lồi lõm bấu víu vào để lấy sức.

Một sự mệt mỏi to lớn xâm chiếm lấy anh.

Những ngón tay của anh co quắp rã rời. Tuy nhiên, anh tự nhiên tránh xa những bậc thang cuối cùng nơi anh có thể nghỉ được giây lát. Anh không muốn nghỉ. Sự nghỉ ngơi! Đó là cái chết!

Và đột nhiên, vừa khi anh lội vòng quanh hầm thêm một lần nữa, những ngón tay của anh bỗng bấu víu vào những chấn song đầy rào một cái lỗ, một loại cửa sổ hầm, hoặc là một cửa sổ.

Nước sông do nơi đó tràn vào hầm!

•••

Ở bên trên, ngay sau cuộc chiến đấu ngắn ngủi chấm dứt bởi cái ngã của Scalabrino xuống hầm, Sandrigo đã giải tán mọi người, và chỉ giữ lại bên mình gã Chột mắt: Bartolo.

Hai tên cướp vừa gài thật chặt xong nắp hầm.

– Thật còn xứng đáng hơn là những cái giếng ở trong ngục thất, Bartolo cười khảy. Người ta không thể vượt ngục ở đây!

– Gã không động đậy! Sandrigo nói nhỏ.

Ông ta quỳ xuống kê lỗ tai áp sát nắp hầm nghe ngóng.

Sau một lúc im lặng, ông nói tiếp.

– Ta không nghe gì cả.

– Hãy chờ một chút, Bartolo đáp lại, và mi sẽ nghe!

Chủ quán Mỏ Neo Vàng lẹ làng đi ra. Sandrigo ở lại một mình. Ông ta nằm dài lên trên nắp hầm, đè hết sức nặng của mình lên, dường như ông ta muốn chứng tỏ với mình rằng đó là sự thật, rằng kẻ thù của mình đang ở đó, rằng người đàn ông mà ông ta mang một mối hận thù mà những năm tháng càng củng cố trong tim mình, quả thật đang ở trong ngôi mộ ghê gớm đó..

Một cảm giác vui mừng man rợ khó tả làm xúc động nét mặt của tên cướp.

Vào giây phút đó, ông ta thật sự cảm thấy một niềm hạnh phúc hoàn toàn nhất mà ông ta có được trong đời mình.

Thình lình, ông ta nghe ở dưới đáy hầm một tiếng vang. Ông mỉm cười.

Vào lúc đó Bartolo quay trở lại nói:

– Giờ đây Scalabrino có đủ nước để uống!

Sandrigo ra hiệu cho ông ta im và lắng tai nghe, dường như ông ta muốn tiếp nhận những tiếng rên rỉ của kẻ khốn nạn, tất cả những tiếng động của sự hấp hối ác liệt đó.

Sau nửa giờ đồng hồ, ông hỏi:

– Việc đó kéo dài chừng bao lâu?

– Thường thường cần phải hai giờ đồng hồ mới đầy nắp hầm.

Sandrigo vẫn nằm yên trên nắp hầm, lắng nghe.

Cuối cùng, đến ba giờ sáng, Sandrigo đứng lên.

Mọi tiếng động đã ngưng hết.

Đến lượt gã Chột lắng nghe và gã đứng lên mặt mày tái xanh, thốt ra:

– Đã xong!

Và Sandrigo trầm ngâm nhắc lại:

– Phải, đã xong!...

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.