Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 451 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXV NGƯỜI CHA

❊ ❊ ❊

Trong hai ngày, Scalabrino đã đến gặp những vị thủ lĩnh để trao cho họ những bức thơ kèm theo những chỉ thị bằng miệng. Những nhóm cướp đã tản mác trên một mặt trận dài ba mươi dặm. Scalabrino trải qua hai ngày hai đêm trên mình ngựa, ăn uống qua loa, vừa sải ngựa với một sự vui mừng cuồng nhiệt, không cảm thấy mệt mỏi. Đến lúc hoàn thành xong sứ mạng, anh thay thế con ngựa kiệt sức và phóng cương chạy lẹ trên con đường đi Mestre. Anh đến nơi thì trời tối vào khoảng mười giờ, nghĩa là giữa đêm tối.

Anh để con ngựa ở quán trọ mà anh chỉ làm có cái việc đặt chân xuống đất rồi lướt mau về phía ngôi nhà.

Ngôi nhà lặng lẽ và tối tăm.

Scalabrino đứng lại vài phút. Một sự bối rối phi thường lay chuyển cái bản chất cứng cỏi đó. Scalabrino vẫn còn ôm ấp ở trong lòng nỗi vui sướng, đê mê để biết rằng mình có một đứa con gái. Điều đó đã cho anh cái hạnh phúc tuyệt vời. – Một lát! Anh càu nhàu. Ta không được đi bừa vào như một kẻ điên rồ. Trước hết, ta không được xưng là cha của nó. Trong lúc này ta bị cấm đoán việc đó... Phải, nhưng ta sẽ nhìn thấy nó. Ta sẽ nói chuyện với nó. Sáu ngày!...

Hồi hộp, với đôi bàn tay to lớn run rẩy, anh mở cánh cửa vườn với một chiếc chìa khóa được Roland trao cho; anh đi tới gõ vào cánh cửa theo một cách thức đã ước định trước.

Cánh cửa mở ra ngay và anh thấy Juana.

Mặt nàng tái xanh.

– Chính là anh! Nàng nói nho nhỏ. Cuối cùng!...

Chính là anh!...

– Một điều bất hạnh đã xảy đến! Scalabrino gầm vang vừa đi vào.

Juana run nhè nhẹ. Và nàng nói:

– Bianca đã bị bắt cóc.

– Bianca bị bắt cóc! Anh lẩm bẩm.

Hai giọt nước mắt lớn chảy dài trên mặt Scalabrino.

– Đó là một việc bất hạnh, Juana nói tiếp. Nhưng hãy nói cho em nghe, dường như em thấy cái biến cố đó làm cho anh xúc động một cách lạ thường.

Scalabrino ném lên Juana một ánh mắt sâu thẳm.

– Đó là con gái của ta! Anh nói giản dị.

– Con gái của anh!

– Phải, Juana. Đó là một câu chuyện. Em sẽ được biết sau này. Trong lúc này, ta quá bàng hoàng.

– Con gái của anh! Juana nhắc lại, nàng bị rụng rời bởi sự tiết lộ đó.

Trong khi đó, Scalabrino bị đau đớn như là một con chó bị đánh.

Anh thở nặng nề, thở phì phì và nói:

– Bây giờ, hãy thuật cho ta nghe việc xảy ra như thế nào. Và trước hết, em biết người đàn ông đó không?

Juana trở thành tái mét.

Nói ra tên của Sandrigo, tức là chỉ định ông ta cho cây dao găm của Scalabrino.

Nàng không lầm lẫn được. Nàng biết rõ Scalabrino và đã thấy anh hành động. Nàng hiểu rằng anh sẽ chẳng có ngơi nghỉ cho đến lúc anh gặp gỡ Sandrigo. Và lúc bấy giờ!...

Trong tim của Juana, vẫn còn tình yêu đối với tên cướp nữa sao? Mặc dù sau cái cảnh tượng hung bạo, sau những lời châm biếm chua cay, sau cuộc bắt cóc Bianca, nàng còn tha thứ cho ông ta sao?...

Chỉ trong giây lát, nàng quyết định xong, và với một sự dứt khoát của ảo ảnh đau buốt, nàng nghĩ đến tương lai.

– Sao? Scalabrino nói tiếp, em có nhận ra người đàn ông không?

– Em biết ông ta, Juana nói.

– Tên ông ta?

– Sandrigo.

Gã khổng lồ nhảy dựng, đôi nắm tay to lớn siết chặt dữ dội, gương mặt của anh biến sắc cho thấy tất cả các dấu hiệu của một sự giận dữ điên cuồng làm cho anh trông thật là ghê gớm.

– Hắn! Anh gầm vang. Vậy thì, bởi địa ngục, càng tốt! Mối thù cũ giữa chúng ta sẽ được thanh toán chung một lần.

Tuy nhiên, liền ngay sau đó Scalabrino bỗng trấn tĩnh lại:

– Việc đó xảy ra lúc nào?

– Được hai ngày, lúc ban đêm.

– Vậy là nó đã phá cửa? Tuy nhiên cửa rất chắc chắn!

– Chính em đã mở cửa cho ông ta. Nghe em... ông ta đến đây, gõ cửa, em nhận ra tiếng ông ta, em ngỡ rằng ông ta bị truy nã; bấy giờ em sợ hãi, và tất cả đều biến mất trong tư tưởng của em, nếu không phải là ý nghĩ không muốn cho Sandrigo bị bắt.

Scalabrino, ban đầu kinh ngạc, chăm chỉ quan sát nàng. Bỗng nhiên, anh hiểu. Anh đến gần Juana, cầm lấy bàn tay nàng, lẩm bẩm:

– Em Juana đáng thương của ta... đứa em gái nhỏ đáng thương của ta... Ta, ta đã quên lãng việc đó!...Chuyện quá xưa! Và ta thấy rằng nó vẫn còn tươi trẻ mãi trong tim của em!... Im đi, Juana, nín đi; đừng nói gì với ta cả... Ta hiểu rất nhiều việc mà xưa kia ta không hiểu, trước khi gặp người đàn ông đã làm cho ta trở nên một con người. Em vẫn còn yêu thương Sandrigo...Đó là một điều bất hạnh, một bất hạnh lớn lao... Bởi vì em chưa hiểu rõ. Đáng lẽ ra ta phải nói trước cho em biết. Nó thù hận ta. Đối với ta, không đáng kể. Nhưng nó cũng thù hận đức ông Roland. Ta đoán ra: Để gây tổn hại đến ngài, nên nó đã bắt cóc Bianca. Giữa nó và chúng ta, là một trận chiến sinh tử. Chà! Em Juana đáng thương của ta!

Anh ngồi xuống, hoàn toàn trầm ngâm, vừa lắc đầu, trong khi Juana giờ đây, tuôn rơi nước mắt lã chã.

– Ít ra anh đừng có tưởng rằng em có lỗi trong tất cả việc đó. Em đã vùng vẫy, đã chống cự. Ông ta cần phải trói em và bịt miệng để ngăn không cho em bảo vệ nàng thiếu nữ.

– Thôi được, chúng ta không nói đến nữa. Ta lại phải đi. Em có biết nó đã đi về hướng nào không?

– Làm thế nào em biết được? Em bị trói. Chính ông lão đã cắt dây trói cho em sáng hôm qua.

Scalabrino muốn đứng lên để đi. Nhưng lúc ấy anh chợt nhận thấy một sự mệt mỏi rã rời làm anh tê liệt. Anh ngồi dựa vào bàn và liền sau đó anh ngủ mê man.

Juana ngồi xuống suy nghĩ.

– Anh hỏi ta muốn làm gì!... Làm sao tự ta biết được? Ta có việc gì để làm không?... Điều bất hạnh đã rơi xuống đầu ta. Nếu như Sandrigo bị giết thì ta chết. Nếu như chàng đắc thắng, ta sẽ chứng kiến cảnh đổ nát của những người được ta yêu thương. Thế thì ta cầu mong cho ai bị thất bại? Đứa con trai của bà Silvia hoặc là Sandrigo?

Đến năm giờ sáng, Scalabrino bỗng giật mình thức dậy.

– Chắc rằng ta ngủ quên, anh nói. Ta quá mệt mỏi! Có lẽ ta ngủ được một tiếng đồng hồ?

– Trời sắp sáng, Juana nói.

Scalabrino giật mình.

Nó để cho ta ngủ, anh nghĩ thầm, để cho Sandrigo có đủ thời giờ đi trước.

Có lẽ anh nói đúng.

Anh vội vã ăn ngấu nghiến bữa cơm đạm bạc do nàng thiếu nữ dọn lên. Rồi anh âu yếm ôm hôn nàng và cáo từ, vừa nói:

– Juana, trong điều bất hạnh đó, có lẽ em là người bị tổn thương nhiều nhất. Dù cho việc gì có xảy ra, em nên nhớ rằng ta là anh trai của em và vì em anh sẽ làm rất nhiều việc. Nhưng hãy nghe... nghe cho rõ ta nói, em gái: Người đàn ông đó, tên khốn nạn đó đang đánh cắp quả tim của em mà nó không xứng đáng, tuy nhiên nếu như ta đứng trước mặt nó, ta thề với em rằng ta sẽ không phải là người ra tay đầu tiên!

Juana rùng mình một cái vì hết sức vui mừng.

– Chà! anh trai, nàng ấp úng, anh thật sự là người anh tốt của em!...

Scalabrino đi trở lại quán trọ nơi anh gửãi ngựa.

Anh bị bối rối, bồng bềnh theo những tình cảm trái ngược nhau và đều cùng mạnh mẽ như nhau.

– Chà! Anh lẩm bẩm, tại sao đức ông không có ở đây? Tại sao ta còn phải chờ đợi sáu ngày nữa cho đến lúc ngài trở về? Ngài tất sẽ tìm ra lời nói của sự thật an ủi. Bị đặt giữa đứa con gái mà ta chỉ mới biết và được ta thương yêu với tất cả tấm lòng, và Juana, quả tim đáng quý, Juana là đứa em gái của ta từ nhiều năm xa xôi, ngài sẽ bảo cho ta biết phải quay về bên phía nào!

Và luôn luôn cái tư tưởng đó trở lại trong đầu anh rằng trước hết phải đi tìm kiếm Sandrigo.

Anh ngồi xuống một cái bàn và gọi đem rượu đến uống.

Cùi chỏ để lên bàn, tay ôm đầu, anh suy nghĩ, anh bị đu đưa bởi những mặc tưởng của mình, đôi mắt nhìn mơ màng chăm chú xuống một cái sân nhỏ mà anh trông thấy qua cánh cửa sổ hé mở gần bên chỗ anh ngồi.

Thình lình, anh nhận thấy ở trong sân một gương mặt quen làm cho anh giật mình.

– Gianetto đang làm gì ở đây? Anh lẩm bẩm.

Gã Gianetto đó chẳng ai khác hơn là người thủy thủ của chiếc thuyền đã đưa Sandrigo đi và được giao phó đem chiếc xe về.

Người thủy thủ trò chuyện với ông chủ quán. Rồi anh ta chào và bỏ đi, vừa huýt sáo một bài hát chèo đò giữa hai hàm răng.

Một lát sau, Scalabrino trả liền, leo lên yên ngựa và phi nước kiệu trên con đường Gianetto vừa đi.

Chẳng bao lâu anh trông thấy gã đi trước mặt anh độ một trăm bước, và từ lúc đó, anh đi theo bước chân của gã để giữ khoảng cách với gã thủy thủ.

Người này bước đi mau về hướng những đầm nước mặn.

Đó là một thanh niên hai mươi hai tuổi.

Scalabrino biết gã thuở xưa, lúc ấy Gianetto còn là thủy thủ tập sự, đã phục vụ cho tổ chức bí mật thành lập giữa những tên cướp trên núi và những thủy thủ ở bến cảng Venise.

Anh đã gặp lại gã mới đây từ lúc anh vượt ngục.

Đến lúc đã xa Mestre, ở giữa đồng trống, Scalabrino bắt kịp gã thủy thủ.

– Này, Gianetto, mi làm quỷ quái gì ở đây?

– Scalabrino? Gã thủy thủ kêu lên. Thật ra, tôi không nhận ra anh dưới bộ trang phục kỵ sĩ này. Tôi vừa đến Mestre làm một công việc và tôi trở về Venise.

– Ta cũng vậy.

– Chúng ta sẽ đi chung đường! Gianetto vui vẻ nói.

– Được! Scalabrino nói. Chúng ta hãy cùng đi chung và trò chuyện.

Và gã khổng lồ đặt chân xuống đất, cầm cương ngựa đi bên cạnh Gianetto.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.