Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXVII NGƯỜI KỸ NỮ VĨ ĐẠI

❊ ❊ ❊

Sandrigo đi ra do cánh cửa ở cuối gian nhà mà theo cầu thang dẫn đến tầng lầu duy nhất nằm bên trên ngôi quán nhớp nhúa của gã Chột Bartolo. Tầng lầu một được chia ra nhiều phòng mà cửa phòng đều day về cùng một đầu cầu thang.

Tên cướp đứng lại trước một cánh cửa nghiêng mình kề tai vào lỗ khóa nghe hồi lâu. Không một tiếng động nào lọt ra.

– Nàng ngủ! Ông ta lẩm bẩm.

Bấy giờ ông ta đứng lên, do dự trong vài phút dường như một cuộc tranh đấu đang diễn ra trong lòng ông.

Chắc chắn Sandrigo si mê nhưng vẫn tính toán cẩn thận.

Vì thế, ông đi luôn qua, vào một gian phòng bên cạnh và để nguyên y phục nhào lên một chiếc giường, ngủ mê ngay.

Trời đã sáng tỏ Sandrigo mới thức dậy. Ông nghĩ thầm:

– Công việc trong đêm rồi đã làm ta nhọc mệt hơn là một ngày chiến đấu... Nhất định, ta thích thú hành động bằng dao găm hơn. Ta tự cảm thấy là một người đàn ông khi ta cầm trong tay một cây dao găm tốt, chắc chắn, ngắn, bén, sáng ngời. Lúc ấy, bất hạnh cho kẻ nào đứng trước mặt ta, dù cảnh binh hay là kẻ thù! Trong khi mà đêm rồi!... Ôi! Cái bẫy sập đó! Cái lỗ đen ngòm, những tiếng nước ùa vào ọc ọc nghe thê thảm, những tiếng thở hắt ra mà ta đã nghe!... Những tiếng thở hắt ra mà ta vẫn còn nghe!... Ái chà! Có phải là ta vẫn còn nghe mãi mãi không!...

Ông lắc mạnh chiếc đầu, mặt mày tái xanh.

Rồi nhảy xuống giường, ông bắt đầu rửa ráy cẩn thận, mặc vào bộ y phục đắt tiền nhất, đeo vào những món nữ trang và cuối cùng đai vào một thanh gươm mà thuở xưa có lẽ đánh nhịp ở đùi một nhà quý tộc nào đó.

Từ lúc ông bận rộn vào công việc đó, tâm trí của ông đã đi theo một dòng tư tưởng khác, nhưng vẫn còn giữ cùng một tính hung bạo.

Đến lúc ăn mặc xong, ông giống như một người dân Venise giàu có của thời kỳ đó. Ông không thiếu vẻ trang nhã tự nhiên, và mặc dù những sự ngây ngô thái quá trong bộ trang phục, ông có thể xem như là một kỵ sĩ đẹp trai.

Lúc đi ra, ông còn ngừng lại trước cánh cửa mà ban đêm, ông đã áp tai vào nghe ngóng.

Đột nhiên, sự cám dỗ bỗng xuất hiện lại ở trong lòng ông.

Ông làm một cử động như muốn đẩy cái chốt cửa chắc chắn. Nhưng rồi ông lắc đầu và bỏ đi.

Nửa giờ sau, ông đi vào tòa cung điện quận công.

Đây không phải là một quang cảnh lạ lùng nhất ở trong cái thời kỳ loạn lạc đó để thấy một tên cướp bị đặt ngoài vòng pháp luật từ lâu mà chiếc đầu được treo giải thưởng, thản nhiên đi vào trong cung điện vị thủ tướng của quốc gia.

Ông trao một bức thư cho viên thừa phát lại, kiên nhẫn ngồi đợi trên một chiếc băng dài bằng cây.

Cuộc chờ đợi kéo dài trong hai giờ, cuối cùng cũng người thừa phát lại đó đến tìm ông và đưa vào trong văn phòng mà chúng ta đã thấy Arétin và Bembo đi vào.

Thủ tướng Foscari ném lên người khách một ánh mắt gần như lãnh đạm.

– Này ông, ông đã trình lên cho ta một bức thơ của ngài Đại Pháp quan gởi gấm ông cho lòng tử tế của chúng ta. Nhưng bức thơ này quên...

– Tên họ tôi, có phải không, thưa đức ông?

– Thật vậy, vị thủ tướng ngạc nhiên nói. Và ta cần phải nói rằng nếu không có lòng quý mến lớn của ta đối với ngài Đại Pháp quan, ta đã không tiếp đón ông.

Foscari không nói rằng trái lại việc sơ xuất đó mà ông suy đoán là cố ý, đã kích thích lòng hiếu kỳ của ông.

– Chính tôi, Sandrigo nói tiếp, đã yêu cầu đức ông Dandolo đừng ghi tên của tôi, vì lo ngại rằng tôi không có danh dự được chấp nhận trước mặt ngài. Xin cho phép tôi được tự mình xưng ra tên họ.

Thủ tướng làm một cử động.

– Thưa đức ông, tên cướp chấm dứt, một trong những hành vi đầu tiên của nhiệm kỳ thẩm phán cao

cấp của ngài là treo giải thưởng chiếc đầu của tôi: Tôi là Sandrigo. Và tôi thiết tưởng rằng cái tên đó miễn cho tôi một sự giới thiệu dài dòng hơn.

Foscari bừng đỏ mặt giận dữ.

Ý nghĩ đầu tiên của ông là tri hô lên và cho bắt giữ tên cướp táo bạo, và ký tức khắc lệnh bãi chức Dandolo.

Nhưng ông không biểu lộ ở bên ngoài một dấu hiệu nào về những ý nghĩ đang kích thích ông. Ông suy nghĩ rằng nếu như viên Đại Pháp quan gửãi Sandrigo đến cho ông, tức là chắc chắn có ích lợi để chiều chuộng tên cướp.

Nên ông chỉ bằng lòng nói:

– Ở đây ông là người khách của ta, Sandrigo. Ta muốn tạm thời quên đi phần còn lại.

– Vậy thì! Thưa đức ông, đúng là phần còn lại đó mà tôi đến yêu cầu ngài quên đi không phải tạm thời, mà là mãi mãi.

– Ông nói chuyện thật táo bạo, ông bạn!

– Có lẽ tôi có quyền đó, thưa đức ông, tên cướp nói. Ông ta hoàn toàn hiểu rõ rằng mình đang đánh cuộc chiếc đầu của mình và rằng riêng chỉ có sự táo bạo mới có thể đem lại thắng lợi. Tôi đã mang lại một công trạng lớn cho nước Cộng hòa. Tôi có thể còn mang lại một công trạng lớn hơn nữa và tôi xin nói thêm rằng, chỉ một mình tôi, mới có thể mang đến những gì mà ngài đang mong đợi...

– Việc gì nào? Thủ tướng hỏi.

– Chiếc đầu của Roland Candiano! Tên cướp trả lời.

Foscari thản nhiên.

Ông đã tập từ nhiều năm nay tạo ra một gương mặt vô cảm giác, cũng như linh hồn của ông ở bên trên những tình cảm tầm thường lay chuyển những người đàn ông khác.

Sự thực, ông cảm thấy một nỗi hân hoan to lớn.

Chừng nào Roland còn sống và còn tự do, Foscari còn cảm thấy bị trói buộc và không dám thực hiện gì cả.

Trong khi ấy, Sandrigo tiếp tục:

– Bằng cớ về những gì tôi đưa ra, thưa đức ông, tôi bắt đầu để nói với ngài rằng tôi đã giết chết Scalabrino. Người đàn ông này không có là gì cả đối với tôi. Nhưng gã đối với ngài là một sự nguy hiểm ghê gớm.

– Đối với ta? Thủ tướng kiêu ngạo hỏi.

– Đối với ngài... Hoặc là đối với nước Cộng hòa, thưa đức ông. Tôi tưởng rằng việc đó cũng như nhau.

– Và vì sao mà tên cướp đó có thể là một sự nguy hiểm?

– Gã là cánh tay mặt của Roland Candiano... Roland mưu tính, Scalabrino thi hành. Với hai người, họ rất mạnh mẽ. Roland còn một mình sẽ suy yếu hơn, mặc dù vẫn còn cực kỳ hùng mạnh.

– Cực kỳ hùng mạnh?

– Phải, thưa đức ông. Vị Đại Pháp quan của ngài có nói với ngài rằng Roland Candiano cầm đầu một đạo binh thật sự gồm những tên cướp. Ngài cần phải giả thiết những gì ông ta có thể thực hiện. Còn về mục đích thật sự mà ông ta theo đuổi, việc đó không liên quan đến tôi. Chỉ cần tôi nhắc lại với ngài rằng, một mình, tôi có thể gây nguy hại đến Roland, bởi vì tôi biết ông ta ở đâu và làm thế nào để tấn công ông ta... Hãy để cho tôi nói tiếp, thưa đức ông! Sau đó ngài sẽ xét đoán. Tôi khởi đầu bằng giết chết Scalabrino. Không lợi ích gì cho cá nhân tôi và như vậy tôi đã cướp mất cây dao găm ở trong tay Roland. Bây giờ ngài có cho phép tôi được đặt ra một câu hỏi không?

– Nói đi.

– Ngài có biết ngài giám mục thành Venise ở đâu không?

– Ngài hồng y Bembo! Foscari kêu lên với một sự dao động mà ông không tự chủ được.

– Phải! Ngài giám mục Bembo! Mất tích mà không một ai biết ông ta đã ra sao!... Vậy thì, tôi, tôi biết được việc đó!

– Ông!

– Tôi có bộ hạ của tôi ở trong núi cũng như ngài có cảnh sát của ngài ở trong Venise, thưa đức ông. Tôi đã giữ lại những người bạn trung thành cung cấp cho tôi tin tức...

– Vậy thì, ông hãy nói ra! Bembo hiện ở đâu?... Bởi Chúa Cứu thế! nếu như ông không có tự khoe khoang trên cái điểm này, thì thời vận ông đã đến.

– Thưa đức ông, tôi thấy rằng chúng ta bắt đầu hiểu nhau. Ngài hồng y Bembo đang ở trong tay của Roland Candiano mà chắc chắn ông ta cũng có một mối hận thù cũ nào cần thanh toán đối với ngài... tôi không biết mối thù nào, đó không phải là việc của tôi.

Foscari trở nên tái xanh dưới ánh mắt chòng chọc của tên cướp

– Ông, ông biết quá nhiều mối hận thù đó!

– Và bởi vì Roland đã xâm phạm đến Bembo, chắc chắn ông ta sẽ có thể xâm phạm đến Dandolo, Altieri, và ông, Foscari!...

Từ lúc ấy, ông tháo bỏ chiếc mặt nạ.

Tên cướp đắc chí!

– Đó chưa phải là tất cả, ông ta nói tiếp, để hiểu rằng ngài hồng y – giám mục hiện đang ở đâu. Điều cốt yếu là giải thoát cho ngài và đưa ngài trở về Venise. Tôi xin đảm trách việc đó. Ngay ngày mai, thưa đức ông, ngài giám mục sẽ ngồi vào y cái chỗ nơi tôi đang ngồi... Nếu như ngài muốn, thưa đức ông. Và rồi tiếp theo đó... Luôn luôn nếu như ngài muốn, tôi mang Roland tay chân bị trói đến cho ngài.

– Cần phải làm gì cho việc đó? Thủ tướng hỏi chát tai.

– Ngài thật tình muốn lắm sao, thưa đức ông?

– Ta muốn!

– Vậy thì! Tôi đã nói đến những gì tôi đã mang đến, bây giờ tôi sẽ nói đến những gì tôi yêu cầu. Tôi đã chán nản, thưa đức ông, cuộc sống ở ngoài lề xã hội. Tôi cảm thấy rằng tôi không phải được tạo ra cho đời sống lang thang, luôn luôn phải giữ miếng, và rằng những thiên tư cá nhân của tôi chỉ có thể tự do phô diễn ở trong một xã hội riêng tư... Vắn tắt, thưa đức ông, tôi muốn kể từ nay được sống trong thành Venise...

– Ông sẽ được đặc xá đầy đủ và hoàn toàn, thủ tướng nói.

– Tôi đã nhận rồi, thưa đức ông. Ngài Đại Pháp quan của ngài đã ban cho tôi sự đặc xá mà ngài vừa chấp thuận cho tôi. Cho nên, ngài không có ban cho gì cả, ngài?...

– Vậy chớ ông cần gì?

– Một cấp bậc vinh dự trong quân đội của ngài đại úy thống lĩnh, một cái gì đó như là một chức trung úy trong một đại đội cung thủ hoặc là trong cơ lính bắn súng hỏa mai.

Và trông thấy thủ tướng đứng yên trầm ngâm, tên cướp nói thêm:

– Tôi sẽ không thể hành động và bắt giữ Roland nếu như tôi không thể sử dụng được một quyền lực nào đó.

Foscari là con người có những quyết định lanh lẹ.

Ông vừa quan sát Sandrigo.

Ông tự bảo rằng người đàn ông đó có thể giúp cho ông nhiều công trạng lớn và cuối cùng, trong lúc này, gã cứu thoát ông bằng cách giao nạp Roland Candiano.

Và kế đó, ông tự nghĩ, sau này ta sẽ xem. Để cho gã mang đến cho ta, theo lời gã nói, chiếc đầu của Roland, và sau đó ta sẽ trừ khử gã.

Sandrigo nín thinh và chờ đợi.

– Những gì ông yêu cầu, cuối cùng thủ tướng nói, thật to tát...

– Tôi biết điều đó, thưa đức ông. Nhưng mà chiếc đầu của Roland và sinh mạng của ngài hồng y Bembo rất xứng đáng đánh đổi một cấp bậc. Ngày mai, khi nào người bạn của ngài (ông ta nhấn mạnh trên lời nói đó) có ở đây trước mặt ngài, các ngài sẽ cùng quyết định xem tôi có xứng đáng với chức trung úy không.

Foscari đứng lên và Sandrigo cũng bắt chước theo, ngỡ rằng cuộc yết kiến đã chấm dứt.

– Hãy ở lại, thủ tướng nói.

Sandrigo nghiêng mình, hồi hộp.

Foscari tự tay lục trong một hộc tủ.

Ông lấy ra một mảnh bằng bằng da thuộc mỏng và tự tay viết vào.

Vào lúc ký, ông có một sự do dự cuối cùng. Rồi, bỗng nhiên, ông ký tên, đặt lên một con dấu và đưa mảnh bằng cho Sandrigo. Gã này thật sự xúc động, cúi gập mình làm hai.

– Thưa đức ông, tôi đi vào đây chỉ giản dị là một người thương thuyết, tôi đi ra tận tụy thâm sâu đối với ngài.

– Nhất là ông nên tỏ ra tận tụy cho những quyền lợi của nước Cộng hòa, Foscari nói vừa lấy lại vai trò của mình. Thế là, ông đã nói là ngày mai?

– Ngày mai ngài hồng y – giám mục thành Venise sẽ có mặt ở đây và chính ngài sẽ nói cho ngài biết rằng Roland Candiano là một kẻ địch thủ dữ dội như thế nào! Còn về bản thân của Roland, trong vòng một tháng ông ta sẽ nằm trong tay của ngài.

– Tốt! Đi đi, ngài trung úy...

Sandrigo bị rung động bởi một nỗi vui mừng điên cuồng và chạy vụt ra bên ngoài.

– Bởi trời cao! Ông ta gầm vang khi ông ta ra đến quảng trường Saint-Marc, cho đến đây ta không nhận ra thiên tư của ta! Nhưng mà ta sẽ bắt kịp thời gian bị mất!... Bây giờ, Bianca thuộc về ta!

Và ngây ngất, ông ta chạy đến dinh thự của Imperia.

Nàng kỹ nữ chờ đợi ông kể từ ngày hôm trước, trong một sự bồn chồn ghê gớm. Quả thật, mặc cho lời hứa hẹn, tên cướp đã để trôi qua cả ngày hôm trước mà không đến trình diện nơi nhà nàng kỹ nữ.

Cho nên, lúc ông ta đến, ông ta được đưa vào ngay lập tức.

– Thế nào, thưa phu nhân, bà có suy nghĩ không? Sandrigo hỏi.

– Tôi chờ đợi ông, chỉ thế thôi! Tôi không biết quyết định thế nào. Con gái tôi đang ở trong tay ông... Ông là người có ưu thế hơn...

– Nhưng mà bà do dự gả con cho một tên cướp!

Imperia run rẩy.

Tuy nhiên, nàng lo ngại chọc giận tên cướp.

– Xin bà đừng lo sợ, người này tiếp, để nói ra những gì bà suy nghĩ. Vả lại bà không giấu giếm với tôi lòng ghê tởm của bà. Bà có muốn cho tôi nói với bà một điều không?... Lòng ghê tởm của bà đối với tôi tự nhiên nhất. Nếu như tôi ở địa vị của bà, tôi sẽ nghĩ và hành động như bà.

– Ông muốn nói gì? Nàng kỹ nữ ấp úng.

– Không có gì khác hơn là những gì tôi mới vừa nói đó... Bianca là một cô gái thật hoàn toàn, thật xinh đẹp và thật trong trắng để có thể trở thành vợ một tên cướp.

Imperia, hồi hộp và lo lắng, chờ đợi, đinh ninh rằng Sandrigo đang chơi đùa với một trò mỉa mai ghê gớm nào đó.

Nhưng tên cướp đã lấy một bộ mặt trang trọng làm nàng kỹ nữ sửng sốt. Thật vậy Sandrigo đã quyết định nhận lấy vai trò mới một cách đứng đắn. Hồi sáng còn là tên cướp, giờ đây ông ta là trung úy đội cung thủ, nghĩa là hiến binh.

Ông nói tiếp:

– Bà sẽ gả con gái cho một người đàn ông đang giữ một địa vị chính thức và trang trọng trong xã hội Venise không?

– Ý ông muốn nói gì?

– Thí dụ như, một kẻ nào đó có một cấp bậc trong quân đội ở Venise.

– Phải, ông đã có nói việc đó với tôi; nhưng đó là một giả thuyết không thể thực hiện được.

– Bà thật sự tin rằng việc đó, không thể thực hiện được đối với người đàn ông được phú cho một ý chí mạnh mẽ, khi mà cái ý chí đó bắt nguồn trong cái đại dương đầy sức mạnh được gọi là tình yêu?

– Tình yêu! Imperia kêu lớn lên chát tai.

– Ồ! Bà đừng lo sợ gì cả, Sandrigo kêu lên, con gái của bà được tôn trọng, tôi xin thề với bà... Được tôn trọng bởi tôi thật sự yêu thương nàng... Bà có tin tôi không?

– Tôi tin ông!

– Thế đã là nhiều. Trước mắt bà tôi không còn phải là người đàn ông đầu trộm đuôi cướp nữa. Tôi là người nắm Bianca trong tay mình, tôi đã yêu thương nàng tha thiết tôn trọng nàng.

Imperia run run.

Nhưng nỗi kinh hãi mà nàng cảm thấy đối với con gái mình đã dịu bớt. Nàng ngắm nhìn Sandrigo với vẻ ngạc nhiên, lẫn khâm phục, và nàng xét đoán ông ta có khả năng làm những việc lớn.

– Bà sẽ nghĩ sao về tôi, thình lình tên cướp nói tiếp, nếu như do lòng can đảm, sự táo bạo và mưu chước của tôi, tôi thành công thực hiện cái giả thuyết mà bà bảo rằng không thể thực hiện được?

– Tôi sẽ nghĩ rằng ông đã hoàn thành một việc dị thường. Bởi vì tất cả chống lại việc mà ông có thể trở thành người theo lời ông nói.

– Thật đúng, Sandrigo nói với một nụ cười u ám; tất cả chống lại tôi, chiếc đầu của tôi được treo giải thưởng; một tên gia nhân của bà đi tố cáo tôi, có thể sẽ lãnh được một gia tài nho nhỏ; một khách qua đường biết được tôi là ai và những gì tôi đã làm có thể đâm chết tôi mà còn được khen ngợi. Để đi đến đích mà tôi tự đề nghị, tôi cần phải lập cho Quốc gia một công trạng chói lọi nào đó. Và có lẽ như thế vẫn còn chưa đủ. Có lẽ tôi cần phải cứu sống một nhân vật quyền quý nào đó... Tôi muốn nói... Ngay chính bản thân của thủ tướng!...

Sandrigo phấn khởi trong lúc vừa nói như thế.

Và bỗng thình lình, ông rút từ trong áo ra mảnh bằng liệng xuống trước mặt Imperia, rồi đứng lên nói:

– Vậy thì, thưa phu nhân, đã thực hiện xong. Bà hãy coi! Hãy đọc đi! Imperia háo hức chụp lấy mảnh da viết cầm lên đọc. Nàng không làm một cử động ngạc nhiên nào. Nàng không thốt ra một lời nói nào. Từ nãy giờ, Sandrigo hiện ra trước mắt nàng có khả năng thực hiện nhiều công cuộc vĩ đại hơn. Nàng đã so sánh Sandrigo với Roland Candiano. Và nàng xét đoán ông ta tài giỏi hơn. Đôi mắt nàng sáng rực. – Vậy là ông đã thành sĩ quan, nàng nói với một giọng run run. Thật đẹp đẽ, thật vĩ đại và ông còn làm hơn thế nữa. Những gì ông nói, ông đã làm, tôi cảm thấy, tôi tin chắc... Ông đã cứu nguy cho nước Cộng hòa... Ông đã cứu thoát ngài thủ tướng... Bằng cách nào? Không đáng kể lắm!... Ông mạnh mẽ biết bao, và gần như những người đàn ông phải run sợ trước mặt ông! Tựa là như ông rất ghê gớm khi cầm đầu nhóm cướp được thả lỏng của ông! Tại sao không phải là ông mà tôi đã gặp thuở xưa ở trong các khe núi La Piave!...

Sandrigo giật mình và ngắm nhìn Imperia với một sự chú ý ngạc nhiên.

– Nhưng, dường như tôi trông thấy ông, Imperia nói tiếp và tâm trí của nàng mê loạn. Và tôi trông thấy ông ghê gớm, tàn nhẫn như thế này, thì tôi đã yêu thương ông! Và đó sẽ là một việc vĩ đại như là tình yêu của nàng kỹ nữ Imperia đối với tên cướp Sandrigo!...

Nàng bước đến gần và đưa hai cánh tay ôm choàng cổ ông ta; hiến dâng đôi môi nhợt nhạt, cổ họng nàng phập phồng.

Một sự xúc cảm khó tả xâm chiếm lấy tên cướp vào cái giây phút mà con người đẹp đẽ mỹ lệ đó, kiêu hãnh một cách trơ trẽn, tự hiến mình cho gã, gã xao lãng cả Bianca, thủ tướng, Roland, cả toàn thể thế giới.

Họ lăn lộn trên một tấm thảm và thế là suốt trong hai giờ đồng hồ một cuộc ân ái man rợ và mạnh bạo của hai sinh vật mãnh liệt và bất trị.

Sandrigo tỉnh lại đầu tiên.

Ông ta nghĩ đến Bembo mà ông ta phải đưa về cho thủ tướng.

Ông ta nhớ đến Bianca.

Do một nỗ lực mau lẹ của ý chí, ông tự khắc phục lại và lạnh lùng hỏi:

– Bà vẫn chưa trả lời cho câu hỏi của tôi đã đặt cho bà, thưa phu nhân.

– Câu hỏi nào? Imperia ấp úng.

– Bà có quyết định gả con gái của bà cho Sandrigo, sĩ quan không?... Nếu thuận, trong một giờ nữa, Bianca sẽ được trao trả cho bà.

Imperia choàng hai cánh tay ôm cổ tên cướp, kề sát đôi môi của mình vào môi ông ta và thì thầm:

– Được, Sandrigo, ta sẽ gả con gái của ta cho chàng! Bởi chỉ có một mình chàng mới xứng đáng với nó!

•••

Bianca đã trải qua ba ngày đó trong một sự lo sợ ghê gớm.

Cô đang ở đâu? Người ta muốn gì cô? Thật sự người đàn ông đó là ai đã tự xưng là một phái viên của mẹ cô? Cô còn hoài nghi việc đó.

Song le, cô mau lẹ nhận thấy quả thật người ta không muốn làm hại đến cô, ít ra là theo bên ngoài và trong lúc này.

Một người tớ gái câm và điếc, xét đoán theo sự lầm lì tuyệt đối không nói để trả lời lại mọi câu hỏi, đi vào trong phòng ngày hai lần và dọn cho cô một bữa ăn nếu chưa phải là tinh tế ít nữa cũng xứng đáng, vả lại không được cô dùng bao nhiêu.

Trước mặt người đàn bà đó, Bianca cố giữ thái độ đường hoàng.

Nhưng cô khóc rất nhiều trong những giờ cô đơn của mình.

Tuy nhiên nỗi khủng khiếp của cô càng lớn; và trí tưởng tượng của cô còn đi đến giả thiết một cuộc giam giữ vĩnh viễn trong nơi chật hẹp đó mà cô ngạt thở, bỗng cánh cửa mở ra và Sandrigo đi vào.

Bianca chỉ thoáng thấy ông ta trong cái đêm bị bắt cóc.

Nhưng cô nhận ngay ra ông ta và không ngăn được, bước lui với một cử động lo sợ.

Sandrigo trông thấy những dấu hiệu hiển nhiên của sự ghê tởm mà ông ta gây cho thiếu nữ. Ông ta mỉm cười, như là người tin chắc dù sao mình cũng đắc thắng.

– Thưa tiểu thơ, ông nói, vừa tìm cách hết sức làm dịu cái giọng khàn và cứng cỏi của mình, kia là những sự lo lắng của nàng đã hết. Nếu như nàng vui lòng đi theo ta, ta sẽ dẫn nàng về gặp thân mẫu nàng.

– Ít ra là ông chỉ giản dị thay đổi ngục thất của tôi...

– Ta bắt buộc phải giữ nàng ở lại đây lâu hơn là ý ta muốn, Sandrigo nói, không phải do lỗi của ta, và phu nhân Imperia sẽ tự chính bà nói cho nàng rõ. Lại đây tiểu thơ, hãy lại đây đừng lo sợ gì cả. Một chiếc du thuyền đang chờ nàng và chỉ trong ít phút, nàng sẽ ở trong vòng tay của người đàn bà yêu thương nàng hơn tất cả ở trong đời, mà ta được vinh hạnh là người bạn tận tụy nhất.

Nói xong, Sandrigo đưa bàn tay ra cho Bianca.

Nhưng nàng thiếu nữ từ chối vịn vào và bắt đầu bước đi gần tên tướng cướp, run rẩy và đau đớn.

Một tư tưởng lạ lùng xâm chiếm mạnh mẽ lấy cô.

Bản năng của tính ngay thẳng ở nơi cô giờ đây lo sợ rằng người đàn ông này đã có thể nói thật và rằng ông ta là một người bạn của mẹ mình.

Có thể có gì chung cùng ở giữa Imperia và ông ta?

Cô thoáng thấy một cách mơ hồ rằng mình sẽ không còn được an toàn ở trong dinh thự của mẹ mình hơn là ở trong căn phòng mà cô vừa rời khỏi.

Đến lúc cô ra đến bên ngoài, dưới ánh mặt trời sáng chói, trong đời sống vui vẻ và hoạt động của bến cảng Venise, ở giữa những tiếng kêu la ồn ào của những người buôn bán và những tiếng hát của những thủy thủ đang xuống hàng các chiếc tàu đậu ở bến, tất cả những tư tưởng xấu, gở của nàng tiêu tan hết.

Sandrigo nhìn cô và một ngọn lửa thán phục si mê chiếu ngời trong đôi mắt ông. Nhưng ông nhận thấy không phải một mình ông chiêm ngưỡng Bianca mà thôi. Và hơn một người thủy thủ, hơn một người trung lưu biểu lộ lớn tiếng sự ngạc nhiên hoan hỉ của họ. Bấy giờ ông vội vã đưa cô đi vào một chiếc du thuyền đang đậu chờ, mời cô ngồi vào trong lều được ông buông các tấm màn bằng da xuống, và tự mình đứng gần người chèo thuyền.

Nửa giờ sau, Bianca nhảy vào trong vòng tay của mẹ cô.

Đến lúc những sự thổ lộ đầu tiên đã nguội, Imperia cầm lấy bàn tay của Sandrigo, và với một sự run run lạ lùng:

– Này con, nàng kỹ nữ nói, đây là ngài lãnh chúa Sandrigo, sĩ quan sáng chói ở Venise, trung úy đội cung thủ. Đó là một người bạn rất thân thiết mà ta mang ơn ngài được gặp lại con bình an vô sự. Hãy thương yêu ngài, Bianca, bởi vì ngài xứng đáng được cho con cũng như là cho ta yêu...

Bianca cảm thấy tái xanh.

Ánh mắt của cô đưa từ thân mẫu đến Sandrigo.

Và những tư tưởng hồi lúc nãy trở lại rõ ràng trong trí cô.

Cô sợ hãi mẹ cô cũng bằng như là Sandrigo.

– Ôi Juana! Cô lẩm bẩm, người bạn gái tốt và dịu dàng, hiện giờ chị ở đâu? Và còn ngài, ngài bảo vệ cao quý xa lạ của ta, mà chỉ một ánh mắt của ngài cũng đủ xoa dịu và trấn tĩnh ta, hiện giờ ngài ở đâu?

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.