Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 451 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXIV NGÔI NHÀ NHỎ Ở MESTRE

❊ ❊ ❊

Kẻ lạ mặt đã ném lời giã biệt hăm dọa Roland khi chàng rời khỏi ngôi vườn ở đảo Olivolo, lẹ làng đi về hướng bến cảng. Ông ta gõ vào một cánh cửa thấp, sau một vài lời trao đổi nho nhỏ, cuối cùng cánh cửa mở ra. Người đàn ông liền đi vào một trong những quán rượu bẩn thỉu đón rước những nàng kỹ nữ hạ lưu và những thủy thủ không nhà cửa nhất định. Ông đi thẳng đến một người chèo thuyền già ngồi dựa vào một cái bàn, dường như ngủ gật và rờ vào vai ông ta.

– Sandrigo! người thủy thủ lẩm bẩm.

Hai người đàn ông đi ra.

– Và bây giờ, người chèo thuyền già hỏi.

– Ta cần phải đi qua các đầm nước mặn thật mau.

– Tốt! Chiếc thuyền đã sẵn sàng, những người chèo ở trên thuyền, nhưng mi bị truy nã sao?

– Không, bởi lũ quỷ sứ. Trái lại ta sắp được giàu sang và mi biết rằng mi sẽ có phần của mình.

Mười phút sau, Sandrigo ngồi yên trên một chiếc thuyền lớn, dưới sức đẩy mạnh của hai tay chèo và cánh buồm, bắt đầu lướt đi mau lẹ.

Vào lúc ở trong ngôi vườn Olivolo, bọn cảnh binh đi thẳng đến ngôi nhà, Sandrigo ở bên cạnh Dandolo và Altieri. Ông ta cầm dao găm nơi tay, và nếu như Roland hiện ra vào lúc ấy, tất ông ta đã sát hại chàng.

Cánh cửa mở ra. Không phải Roland, mà là Léonore.

Sự ngạc nhiên của tên cướp thật lớn.

Nghe tiếng kêu chát tai do Altieri và Dandolo thét lên, ông ta hiểu rằng nhiều việc lạ thường sắp sửa xảy ra. Ông ta lẹ làng thối lui và ẩn mình trong một bụi cây con và chờ đợi.

Ông nghe Léonore ném cho bọn cảnh binh cái mệnh lệnh cao ngạo được ông cảnh sát trưởng xin lời xác nhận của viên Đại Pháp quan, và khi thấy bọn cảnh sát rút lui, ông có một cử động điên cuồng.

– Ông ta không còn ở đây! Ông gầm vang. Quỷ bắt mụ đàn bà đi! Tuy nhiên ông ta không bỏ đi.

Trái lại, ông còn nhẹ nhàng đến gần cửa sổ hé mở và tham dự, kín đáo, vào cảnh tượng lạ lùng đã xảy ra giữa Léonore, Dandolo và Altieri.

Nên, Léonore càng nói, những ý nghĩ của tên cướp càng lần lần thay đổi.

– Người đàn ông vẫn còn ở đó! ông ta nghĩ.

Và ông ta nhất quyết chờ, để nhảy lên mình chàng, đâm chàng chết vào lúc chàng đi ra.

Rồi, cái quyết định đó tự nó thay đổi.

Đến lúc ông nghe lén được sự bí mật về cuộc âm mưu của Altieri chống lại vị thủ tướng, sự bí mật thê thảm về mối hận thù giờ đây chia rẽ Léonore và thân phụ nàng, ông tự bảo rằng để Roland sống có thể sẽ ích lợi cho ông, và ông chỉ giết chết chàng sau khi đã bảo đảm cuộc giàu sang mà giờ đây ông hé thoáng thấy lờ mờ.

Đúng là Roland vẫn còn ở trong ngôi nhà và ông ta đã ném cho chàng một lời đe dọa cuối cùng.

•••

Chiếc thuyền ra khỏi Venise, đi ngang qua đầm nước mặn, và Sandrigo nhảy lên bờ vào lúc mặt trời vừa mọc lên.

– Mi chờ ta ở đây, ông ta bảo người thủy thủ già.

Ông vội theo con đường Mestre và không do dự đi đến ngôi nhà hẻo lánh nơi mà ông ta đã bắt gặp sự có mặt của Juana.

Sau khi quan sát, ông ta biết rằng những người ở trong nhà vẫn còn ở đó.

Ngoài Juana ra, những người đó là: Ông lão Candiano – thân phụ của Roland.

Bianca – con gái của Imperia.

Biết chắc được sự kiện đó, Sandrigo đi đến một cái quán nghèo nàn, ăn thật ngon miệng. Rồi ông ta hỏi thăm ông chủ quán một chiếc xe, một chiếc xe mui trần nào cũng được.

– Tôi có chiếc xe mui trần, chủ quán nói, với một con lừa, sánh bằng một con ngựa tốt.

– Đúng là công việc của tôi, nếu như ông bằng lòng cho tôi thuê.

– Được, nhưng tôi không có ai để lái xe.

– Ta sẽ tự mình điều khiển lấy, Sandrigo nói.

– Ngài sẽ trở lại đây để đem trả lừa và chiếc xe cho tôi?...

– Không! Nhưng ta sẽ giao phó tất cả cho một kẻ đáng tin cậy đem về cho ông, ta trả tiền thuê gấp đôi.

Chủ quán lắc đầu.

– Trong trường hợp đó, ta mua tất cả! Sandrigo quyết định.

Việc mua bán lập tức được thỏa thuận.

Ba ngày trôi qua. Đêm đến, Sandrigo tự mình bắt kế con lừa vào chiếc xe, nhảy lên ghế, và trước mặt chủ quán, công khai đi theo con đường Trévise.

Đi được năm trăm bước, ông quày xe lại cho đi nhẹ nhàng từng bước và đến ngừng khoảng một trăm bước cách ngôi nhà nơi Juana sống giữa ông thủ tướng già bị đày và nàng thiếu nữ.

Đã đến lúc liếc vào bên trong ngôi nhà yên tịnh và thanh khiết, tại đây hớn hở gương mặt tuyệt vời và sáng sủa của nàng thiếu nữ bình dân: Juana.

Nàng chăm sóc ông lão Candiano với một tình yêu thương thú vị; bây giờ, ông già điên mỉm cười khi nghe giọng nói êm dịu của nàng, và đôi khi, những ánh sáng của lý trí đã chớp lóe trong đêm tối của trí khôn nơi ông. Tự nhiên, Juana thường chuyện trò với ông về Venise và về Roland; và lần lần, cái tên của con trai ông, lập đi lập lại mãi, cuối cùng đã đánh thức trong tâm trí của ông già mù những kỷ niệm đang trở lại chậm chạp.

Buổi tối mà Sandrigo ngừng lại không xa ngôi nhà,

Juana và Bianca đã làm xong những công việc thường nhật với sự vui vẻ mà những người đàn bà để vào những công việc nội trợ khi họ có tâm trí yên tĩnh. Họ đã dẹp xong bàn ăn, rửa và xếp xong chén dĩa, quét dọn nhà vừa tán gẫu huyên thiên về những chuyện vụn vặt một cách lý thú khiến cho ông lão Candiano ngồi nghe với một sự say mê ngây ngất.

Rồi Juana dẫn ông già mù vào trong phòng của ông, chúc ông ngủ ngon giấc, ôm hôn ông một cách hiếu thảo và trở lại bên cạnh Bianca. Cửa lớn và các cửa sổ đã được đóng chặt, hai người thiếu nữ ngồi vào một cái bàn trong ánh sáng một cây đuốc, bận lo may vá.

Juana liếc nhìn trông chừng Bianca và chỉ cho nàng những chỗ may sai mỗi khi nàng phạm phải. Bianca đã biết âm nhạc và thêu thùa nhưng chưa biết may. Và cứ mỗi đường may sai, là một chuỗi cười to.

Cuối cùng đến giờ Bianca về phòng của nàng.

Juana ở lại một mình.

Thình lình có tiếng gõ cửa ở bên ngoài.

Juana đứng thẳng lên và lắng tai nghe.

Nàng không lo sợ cho mình. Đã từng quen thuộc với nguy hiểm và sống cực khổ, nàng không ngại một cuộc tấn công và nàng cảm thấy đủ sức tự bảo vệ. Nhưng những chỉ thị mà nàng nhận được của Roland và nàng đã thề thốt tuân theo thật rõ ràng:

Không mở cửa cho bất cứ ai, sống trong sự cô đơn hoàn toàn cho đến lúc chàng trở lại.

Người ta gõ cửa, nhưng không thô bạo, với một sự nhút nhát.

Và kẻ gõ cửa gọi nho nhỏ:

– Juana!...

Nghe giọng nói đó, nghe gọi tên của mình như vậy, nàng thiếu phụ giật mình và tái xanh.

– Chính chàng, nàng lẩm bẩm với vẻ bồn chồn. Chàng ở đây!...

– Juana! giọng nói lặp lại. Ta biết rằng nàng ở đây! Ta bị truy nã, bị lùng bắt... nàng đành để cho ta bị bắt sao?...

Juana ném một ánh mắt lo sợ lên cánh cửa nơi Bianca và ông lão Candiano đang ở; nàng dùng chìa khóa khóa cánh cửa đó, và bỏ chìa khóa vào trong yếm.

– Xin thương xót, nếu nàng vẫn chung thủy với ta, giọng nói van nài, chỉ giấu ta vài phút thôi, Juana!...Than ôi! một lúc nữa, sẽ quá muộn!...

Juana đi đến cửa, run rẩy hỏi:

– Có phải chàng không, Sandrigo?

– Phải, phải, chính là ta! Nàng không còn nhận ra giọng nói của ta nữa sao!... Ôi! Ta bị nguy cơ! Kia là người ta đến!...

Juana mở ra...

– Bởi tất cả lũ quỷ sứ ở địa ngục, Sandrigo cười khảy vừa đi vào, ta ngỡ rằng nàng sẽ bỏ ta chết khô ở cửa như một dây nho già không còn cho trái nữa!

Juana dập tắt một tiếng kêu khủng khiếp. Cái âm điệu bất ngờ đó, dáng điệu độc ác của Sandrigo, ánh mắt xoi mói lẹ làng mà ông ta ném ra xung quanh mình, tất cả chứng tỏ cho nàng thiếu nữ thấy rằng tên cướp đến với những ý định xấu xa.

– Chàng đã nói láo! Nàng nói. Chàng không có bị truy nã!

– Quả đúng, Juana! Ông ta nói vừa mỉm cười.

– Chàng muốn gì?

– Ta muốn những gì! Gặp mặt nàng!... Dường như thuở xưa, ta đã không làm cho nàng sợ hãi!

Sandrigo đột ngột đến gần bên nàng và lẩm bẩm với một giọng nói sôi nổi:

– Nàng đã quên sao, Juana, rằng ta đã thương yêu nàng... Và nàng cũng vậy, nàng cũng thương yêu ta, và ta cảm thấy, ta thấy, nàng vẫn còn thương yêu ta! Hãy dám nói ngược lại đi! Nàng thương yêu ta, Juana, và nàng tiếp đón ta như thế sao?...

Lần lần, Juana tỉnh trí lại.

Những lời sau cùng của tên cướp đem lại trên gò má nàng một ánh đỏ bừng, và nàng nói giản dị:

– Phải, Sandrigo, tôi đã thương yêu chàng. Xưa kia, trong những giấc mơ của thiếu nữ, tôi thấy tôi là vợ chàng, tôi đặt lòng tin nơi chàng và tôi tưởng đến chàng

như là người bạn đời gắn bó thủy chung ở bên cạnh tôi, tôi sẽ sống hạnh phúc...

– Nàng thấy không!...

– Nhưng mà giấc mơ đó cũng chỉ là một giấc mơ,

Sandrigo!... Nàng nói vừa tái xanh. Một biến cố đã xảy ra làm chia cách chúng ta mãi mãi...

– Ta hiểu! Nàng yêu thương một người khác!

Nàng lắc đầu.

– Sandrigo, nàng lẩm bẩm, tôi không còn xứng đáng với chàng nữa... Hãy đi đi... Đừng nghĩ gì đến tôi nữa!

– Cái bài hát này là thế nào! Tên cướp cười khảy. Quả thật luôn luôn ta biết nàng có những ý tưởng lạ lùng, nàng dữ tợn như một đứa con gái nhà quý tộc, nàng thương yêu ta, đôi mắt của nàng nói với ta điều đó, và luôn luôn nàng chống cự lại ta, luôn luôn nàng từ chối không cho ta một nụ hôn nhỏ nhất... Ngày nay, lại là việc khác... Ta không hiểu được nàng. Ta trở lại quyết định lấy nàng làm vợ, dâng cho nàng cuộc sống lứa đôi mà nàng đã mơ ước...

– Không thể được! Không thể được! Nàng nói, vừa vặn vẹo hai bàn tay. Hãy nín đi! Chàng làm tan nát quả tim tôi... Hãy đi đi!...

Sandrigo điềm tĩnh ngồi xuống.

– Này, ông nói, nếu như nàng không muốn nghe nói chuyện tình yêu, chúng ta hãy nói đến chuyện khác. Làm thế nào ta tìm gặp nàng ở đây bởi một sự tình cờ may mắn, sau khi đã hoài công tìm kiếm nàng ở khắp cả Venise? Nàng nghèo khó; ta tìm thấy nàng ở trong một ngôi nhà tử tế. Với tư cách nào?...

Juana nín lặng, phập phồng.

– Ôi! Ta hiểu, thình lình tên cướp kêu lên, đó là tại sao mà nàng không còn xứng đáng với ta nữa!...Nàng ở đây nơi nhà tình nhân của nàng!

Juana có một cái rùng mình đau đớn. Nàng làm một cử chỉ phản đối mãnh liệt. Nàng muốn kêu lên:

– Không, Sandrigo, không, tôi không có tình nhân, tôi chỉ thương yêu chàng mà thôi!

Nhưng những lời nói không tuôn ra khỏi cửa miệng nàng.

Thái độ lạ thường, nụ cười tinh quái, ánh mắt kỳ dị của Sandrigo liếc nhìn nàng là một sự tiết lộ bất ngờ.

Nàng ý thức rằng những người được giao phó cho nàng gìn giữ đang trải qua một nỗi nguy cơ ghê gớm.

– Nàng có dám nói rằng đó không phải là sự thật không! Tên cướp cười khảy.

Và Juana trả lời với một âm điệu tuyệt vọng buồn rầu:

– Vậy thì, phải, thật đúng. Tôi có một tình nhân. Hiện tôi đang ở nhà ông ta. Ông ta đi vắng. Và ông ta sắp trở về. Nếu như ông ta thấy chàng ở đây, tôi sẽ bị hại, và chàng cũng vậy.

•••

Một buổi tối mùa đông, trong căn nhà nghèo khổ ở bến cảng Venise, vừa khi Juana ngồi vá vài món quần áo cũ của Scalabrino, và gã này đang bận lau chùi khẩu súng, người ta gõ cửa theo một cách thức riêng.

– Đó là một người bạn, Scalabrino nói.

Anh mở cửa. Một thanh niên có một vẻ uy nghi, mạnh mẽ, đẹp trai, đi vào.

– Sandrigo! Scalabrino kêu lên. Có việc gì xảy ra?

– Không có gì lớn chuyện, nếu không phải là tôi bị đuổi riết theo và tôi đến tìm nơi trú ẩn.

– Hãy đi vào, người anh em. Juana, đi xem coi em có gì cho Sandrigo ăn không.

Juana lật đật vâng lời. Sandrigo ăn xong, quấn mình trong một cái mền, và mệt nhọc, ngủ ngay. Đến lúc cô gái nhỏ Juana rút lui vào gian phòng nhỏ hẹp mà nàng ở cùng trên gác, nàng ném một cái nhìn cuối cùng lên Sandrigo đang ngủ.

Đêm đó, lần đầu tiên, nàng thiếu nữ ngủ không an giấc.

Sandrigo ở lại tám ngày trong ngôi nhà. Ông ta trải qua những buổi tối để kể lại những thành tích của mình, và Juana thán phục sự dạn dĩ và sự gan dạ của ông ta cũng như là nàng chiêm ngưỡng sức mạnh và vẻ đẹp của ông ta.

Hôm trước ngày ông ta đi, Scalabrino đi vắng, còn lại một mình Sandrigo và Juana.

Tên cướp cũng như thường lệ nói về những chuyến đi của ông ta ở trong núi.

Thình lình ông ta ngừng nói để kêu lên:

– Nàng có biết rằng nàng rất xinh đẹp không?...

Juana cúi đầu. Đó là một cô gái nhỏ ngây thơ chưa biết gì cả. Nàng đỏ bừng mặt rồi nàng tái xanh khi Sandrigo cầm lấy tay nàng và mỉm cười nói:

– Nàng có bằng lòng làm vợ ta không? Ta sẽ đưa nàng vào trong núi, nàng sẽ sống ở giữa những cây hoa dại, ở giữa những cây sim, cây nhũ hương có mùi thơm.

Bấy giờ nàng nhìn thẳng vào mắt ông ta và trả lời:

– Tôi rất muốn làm vợ chàng, bởi vì tôi không biết người nào khác đẹp trai hơn chàng. Vậy chúng ta hãy đi tìm một giáo sĩ để làm lễ kết hôn cho chúng ta và tôi sẽ đi theo chàng khắp nơi nào chàng đi, như là một người vợ phải đi theo người chồng...

Sandrigo muốn ôm thiếu nữ vào trong hai cánh tay.

Nhưng nàng vùng thoát ra, nhẹ nhàng và dữ tợn, và chạy vào phòng khép kín cửa.

Ngày hôm sau, Sandrigo đi.

Nhưng chắc chắn, Juana đã tạo cho ông ta một cảm giác mạnh mẽ, bởi vì từ lúc đó, ông ta thường trở lại. Vào mỗi chuyến hành trình, ông ta càng trở nên thúc bách hơn, táo bạo hơn. Nhưng Juana lắc đầu, luôn luôn tránh khỏi tay ông và nhắc mãi:

– Tôi sẽ đi theo chàng, trung thành và ngoan ngoãn, khi nào chúng ta đã kết hôn.

Rồi xảy ra những biến cố mà chúng tôi đã kể lại. Sandrigo biến mất sau cuộc bắt bớ Scalabrino. Có lẽ ông ta cuối cùng đã quên lãng Juana.

Nhưng không bao giờ Juana quên ông ta!

Đó là câu chuyện tình yêu của nàng Juana đáng thương.

Tâm hồn của nàng tiên nữ đó đẹp đẽ làm sao trong buổi tối bà lão thủ tướng phu nhân Silvia chết đói, nàng đã đi tìm kiếm thuốc men có thể cứu sống bà!

Từ những nguồn tận tụy xa lạ nào đã un đúc cho nàng có sức mạnh cần thiết để hy sinh như thế!

Và, sau những năm dài xa cách, nàng gặp lại kẻ mà nàng vẫn còn yêu thương mãi mãi, nàng đã tuyệt vọng đến thế nào để phải trả lời cho Sandrigo:

– Phải, tôi có một tình nhân!... Và hiện tôi đang ở nơi nhà ông ta!

•••

Nghe những lời nói sau cùng, Sandrigo đột nhiên đứng lên. Gương mặt ông ta trở thành dọa nạt.

– Juana, ông gầm vang, nàng nói láo. Nàng không có tình nhân. Nàng sống ở đây với cựu thủ tướng Venise Candiano và con gái của nàng kỹ nữ Imperia.

Juana cố nén một tiếng thét khủng khiếp và nhìn xung quanh, tìm kiếm một võ khí, nhất quyết giết chết người đàn ông được nàng thương yêu. Sandrigo bắt gặp ánh mắt đó và cái ý chí dữ tợn chứa đựng trong đó. Ông nhúng đôi vai.

– Nghe đây, ông nói tiếp với một giọng u ám, có hai người đàn ông đã làm thương tổn ghê gớm đến ta. Giữa ta và họ, đó là một cuộc chiến đấu không thương xót. Nàng biết rõ họ. Ta không cần nêu ra danh tính của họ. Bây giờ, ta cần dùng đến nàng thiếu nữ Bianca hiện đang được nàng canh giữ. Ta không muốn làm thiệt hại đến nàng ta. Trái hẳn lại, ta chỉ muốn giản dị đưa trở về với người mẹ nàng. Việc đó có ích cho những dự định của ta. Nàng có theo ta chống lại những kẻ thù của ta không?... Nếu phải, hãy đi theo ta: Một giáo sĩ sẽ làm lễ kết hôn cho chúng ta, nàng sẽ trở thành vợ ta mãi mãi. Nàng sẽ đi theo ta đến Venise; nàng sẽ kể lại tất cả những gì xảy ra ở đây; rồi từ đó, chúng ta đi tìm một giáo sĩ sẽ kết hợp cho chúng ta. Thế nào, nàng nói sao, Juana?...

– Tôi nói rằng, tôi còn sống, Bianca sẽ không ra khỏi nơi đây!

– Vậy thì, tên cướp nói tiếp, nàng chống lại ta?

– Phải!

– Như vậy, Sandrigo thét lớn, chính nàng đã muốn vậy!

Vừa nói, ông ta xông vào nàng thiếu nữ vật nàng ngã xuống. Giữa họ, cuộc chiến đấu không cân sức. Chỉ một lúc sau, Juana bị trói và bị nhét giẻ vào miệng. Sandrigo giơ cao cây dao găm. Nhưng có lẽ do một lòng thương hại nào đó bỗng vụt đến soi sáng cái cảnh tượng tối tăm này nên cánh tay giơ lên đã buông rơi xuống.

– Thực ra, thật vô ích, ông ta lẩm bẩm. Ta không phật ý để cho nàng kể lại cho họ nghe. Họ sẽ thấy đã gặp phải một người đàn ông như thế nào!

Vừa vật ngã Juana, ông ta đụng nhằm chiếc chìa khóa được nàng thiếu nữ giấu trong yếm. Ông lấy chiếc chìa khóa, mở cánh cửa dẫn đến Bianca.

Tại đây, ông do dự một lúc.

– Ta có cần phải vướng víu ông già không? Ông ta lẩm bẩm. Để làm gì? Điên cuồng và mù lòa, cứ để cho ông ta chết từ từ!

Bấy giờ, cầm một cây đuốc, ông ta nhất quyết đi vào một gian phòng trống.

Ông đi xa hơn, vào một gian phòng khác. Đó là phòng ngủ của ông lão Candiano.

Tên cướp nhẹ nhẹ đi đến bên giường của ông lão, nhìn ngắm ông trong một phút với một nụ cười khinh bỉ.

– Không xứng đáng một nhát dao găm! Cuối cùng ông ta lẩm bẩm.

Ông ta từ từ bước lùi và khép nhẹ cánh cửa.

Ông ta nhất quyết đi trở lại con đường đã đi qua và đứng lại trước một cánh cửa khác.

Ông ta cẩn thận mở hé ra, đút đầu vào trong và mỉm cười.

– Chính ở đây, ông ta lẩm bẩm.

Quả thật, chính ở nơi đó, Bianca đang ngủ một giấc ngủ yên lành của một đứa trẻ hạnh phúc. Một nụ cười nhẹ phớt qua trên vành môi đỏ như son của cô. Cánh tay trắng trẻo đẹp đẽ của cô bị rớt ra khỏi giường. Nhịp thở đều đều nhấc lên chầm chậm lồng ngực trinh nữ của cô. Tên cướp không ngăn được một tiếng kêu thảng thốt.

– Hỡi các vị thánh, cô bé thật xinh đẹp! Ông ta nghĩ.

Bianca chưa thức.

Sandrigo để cây đuốc lên một chiếc bàn, cố tạo cho gương mặt của mình một vẻ dịu dàng và dùng đầu ngón tay rờ vào chiếc vai trần của thiếu nữ.

Vừa tiếp xúc với làn da mịn màng, ấm áp và thơm tho đó, một sự đê mê bỗng nhiên xâm chiếm ông ta.

Ông ta cúi xuống, lơ láo, đầu óc mê man.

Đôi môi hung bạo đặt lên môi của Bianca.

Cô thiếu nữ thức tỉnh, mở ra đôi mắt kinh hoàng, và giật lùi lại đột ngột khủng khiếp, đồng thời trùm kín trong chiếc mền của cô, vừa thét một tiếng kêu ghê gớm:

– Juana! Juana!...

Một tiếng rên rỉ đinh tai đáp lại nàng.

Sandrigo đã lấy lại bình tĩnh.

– Xin tiểu thơ hãy an tâm, Sandrigo nói; ta không muốn làm hại đến nàng chút nào cả. Xin nàng hãy nghe ta nói đừng sợ hãi, và ghi nhận rõ những lời nói của ta, bởi vì chúng ta không có thời giờ để mất mát. Ta xin thề với nàng rằng không có bất cứ một điều tai hại nào sẽ xảy đến cho nàng. Vả lại vô ích để gọi Juana.

Nàng không còn ở đây nữa. Nàng sẽ nghe theo ta, có phải không?

Bianca ra dấu.

– Tốt, Sandrigo nói tiếp. Đây là những gì ta cần nói với nàng. Ta đã theo lệnh của thân mẫu nàng.

– Thân mẫu tôi! Bianca kêu lên.

– Phải, phu nhân Imperia. Chính bà phái ta đến, và để chứng tỏ ta nói sự thật, ta sẽ kể những gì xảy đến cho nàng. Nàng đã bị bắt cóc ra khỏi nhà thân mẫu, trái với ý bà, nếu không phải là trái với ý nàng. Phu nhân Imperia bị tuyệt vọng. Bà đã nhờ ta tìm lại nàng. Nàng tin ta chưa?

Tất cả việc đó tỏ ra tự nhiên và có thật đối với thiếu nữ, nàng lẩm bẩm:

– Xin hãy kể tiếp...

– Vì thế, thân mẫu nàng, phu nhân Imperia, khẩn cầu ta đi tìm kiếm nàng. Ta đã nhận lời, ta đã đi khắp nơi và ta đã khá may mắn biết được ngôi nhà này là nơi nàng bị kẻ bắt cóc nàng giam hãm... Ồ! đừng có phản đối, thật vô ích... Bây giờ đây là những gì ta dặn nàng. Ta sẽ rút lui đến đợi nàng mười phút ở gian phòng bên cạnh. Nàng sẽ dùng mười phút đó để thay đổi y phục và sẵn sàng đi theo ta...

– Đi theo ông? Thiếu nữ kêu lên vừa lần lần hồi phục tất cả nghị lực của mình. Không bao giờ! Ai chứng tỏ với tôi rằng ông đến nơi nhà của mẹ tôi?

– Ta mong rằng nàng sẽ tự ý đi theo ta, Sandrigo nói. Ta quả đúng là được phu nhân Imperia phái đến, bà cho ta những chỉ thị rõ ràng và ra lịnh cho ta áp dụng sự hung bạo, nếu như nàng nhất quyết từ chối trở về an ủi một người mẹ đang đau khổ.

Vừa thốt ra những lời đó, Sandrigo liếc nhìn mau lẹ vòng quanh gian phòng để chắc rằng không có cửa hoặc cửa sổ nào khác để nàng thiếu nữ có thể thoát thân do lối đó.

Bấy giờ ông ta lạnh lùng nghiêng mình chào kèm theo một sự nhã nhặn mỉa mai, rồi đi ra.

Bianca khủng khiếp, vội vã mặc y phục vào.

Cô không thiếu lòng dũng cảm và nhất quyết tự bảo vệ nếu như người đàn ông đó đã nói láo. Cô đút vào trong ngực một cây dao găm nhỏ, và đến lúc Sandrigo, không cần thông báo, mở cửa sau mười phút, ông ta tìm thấy Bianca đã ăn mặc tề chỉnh.

– Nàng đã sẵn sàng theo ta chưa? Ông ta hỏi.

– Tôi đã sẵn sàng, thưa ông.

– Hay lắm! Tên cướp nói thẳng thắn. Ủa! Bởi thánh mẫu Marie đồng trinh, cần phải có nhiều kiểu cách cho một thiếu nữ lương thiện như nàng để đi tìm gặp lại một người mẹ đau khổ hay sao!

– Đi trước đi, tôi theo ông!...

Sandrigo nắm cánh tay của thiếu nữ và lẹ làng lôi cô đi. Bị tiếp xúc với cái đụng chạm hung bạo đó, cô có một cử động nổi loạn và ấn tượng về nụ hôn sỗ sàng mà cô đã nhận lãnh, mà cô đã chịu đựng, khiến cho nàng cứng đơ và hốt hoảng, nhưng đã quá muộn! Sandrigo nắm giữ cô. Bianca hiểu rằng mọi mưu toan sẽ tai hại cho cô và rằng người đàn ông này sẽ nổi xung lên trong một cuộc xung đột...

Cô đi theo!...

Sandrigo đi ngang qua ngôi nhà bằng những bước lớn, vượt qua ngôi vườn và chỉ vài phút sau, đến chiếc xe mui trần được ông ta cột con lừa vào một cái cây bên đường.

– Tiểu thơ hãy bước lên! Ông ta bảo.

Bianca, bất lực, đành bước lên xe. Sandrigo nhảy lên ngồi bên cạnh cô, ra roi quất con lừa; chiếc xe chạy đi mau lẹ.

Hai giờ sau Sandrigo đã đến các đầm nước mặn. Ông ta ngừng lại nơi chiếc thuyền đậu. Ông thủy thủ già có mặt ở đó.

– Xuống thuyền! Ông ta nói. Ta bắt đầu hết cả kiên nhẫn!

Sandrigo không trả lời, nhảy xuống đất. Ông quay sang Bianca và nhận thấy nàng thiếu nữ đã bất tỉnh.

– Càng tốt! Ông ta nói giữa hai hàm răng, điều đó làm đơn giản các sự việc.

Ông đặt nàng thiếu nữ dưới chiếc lều và lấy áo choàng thủy thủ đắp lên cô cẩn thận. Ông còn liếc nhìn cô với một ánh mắt dài say đắm.

– Chúng ta sẽ làm gì với chiếc xe và con lừa này?

– Ta cho mi hết! Sandrigo nói. Đó sẽ là cái giá của chuyến đi.

– Quỷ ơi! Ông già thủy thủ mở to đôi mắt, mi trở thành đại lãnh chúa sao!

Sandrigo làm một cử chỉ sốt ruột.

– Chúng ta nên gấp rút! Ông ta nói ngắn ngủi.

Người thủy thủ gọi một thủy thủ trẻ.

– Mi dẫn chiếc xe này đến Mestre chỗ mi biết, nơi người bạn... của chúng ta. Mi để chiếc xe ở đó và mi sẽ trở về Venise theo phương tiện của mi, thật sớm. Mi nói rằng đó là một vật chiếm được.

Năm phút sau, chiếc thuyền lướt mau trên mặt đầm.

Bianca hồi tỉnh vào lúc chiếc thuyền cặp bến, tại nơi mà Sandrigo đã xuống thuyền, nghĩa là gần ngang mặt cái quán ám muội nơi ông ta đã đến tìm người thủy thủ già.

Nàng thiếu nữ bước đi như trong giấc mơ, với tâm trạng vô cùng bối rối.

Nàng thấy người ta lôi cô vào một ngôi nhà với vẻ bên ngoài bẩn thỉu. Người ta đưa cô lên một cầu thang trơn trượt, người ta đẩy cô vào một gian phòng rồi cô nghe cửa khóa ba vòng. Lần này Sandrigo thấy không cần phải cho cô một lời giải thích nào cả.

Điên cuồng vì sợ hãi, nàng thiếu nữ gieo mình lên một chiếc ghế và bắt đầu khóc nức nở.

Không để mất thời gian, Sandrigo vội vã đi thẳng đến dinh thự của Imperia.

Sau một hồi thương thuyết với bọn gia nhân của nàng kỹ nữ, cuối cùng ông được cho vào gặp mặt nàng.

– Thưa phu nhân, ông đột ngột nói, con gái của bà mới đây vừa bị bắt cóc.

Imperia giật mình, bỗng bị xâm chiếm bởi một hy vọng bất ngờ. – Làm thế nào ông biết được việc ấy? Nàng hồi hộp hỏi.

– Chỉ cần tôi biết là đủ, thưa phu nhân, Sandrigo nói với nụ cười. Vậy thì, Bianca con gái của bà đã bị bắt cóc bởi một người đàn ông muốn làm hại bà rất nhiều...

– Một người đàn ông mà tôi đã giết chết! Nàng gầm lên.

– Trừ ra ông ta không bị chết vào tay tôi... Này, chúng ta sẽ bàn luận vấn đề đó sau này, thưa phu nhân. Trong lúc này tôi chỉ đơn giản đến nói với bà rằng tôi có thể tìm lại được đứa con của bà.

– Nó ở đâu? Ông hãy nói đi!...

– Tôi sẽ nói với bà việc đó chừng nào chúng ta đã thỏa thuận với nhau một vài việc.

– Những việc nào? Hãy nói đi! Ôi! Hãy nói mau!

Tất cả những gì ông muốn!... Ông có gặp con gái tôi sao? Con Bianca của tôi! Ôi! Nếu như ông có một trái tim, xin chỉ nói với tôi rằng nó không chịu cực khổ, rằng nó không bị nguy hiểm!

– Xin phu nhân hãy yên lòng, tên cướp gần như cảm động nói. Con gái của bà không cực khổ chút nào và không bị một nỗi nguy cơ nào đe dọa. Nếu như bà muốn, trong một giờ nữa, cô ta sẽ ở gần bên cạnh bà.

– Trong một giờ!...

– Thưa phu nhân, chỉ cần chúng ta thỏa thuận với nhau, Sandrigo xác nhận.

– Ông muốn bao nhiêu?... Hãy nói mau!

– Tiền bạc à?... Chà! Thưa phu nhân!...

– Vậy ông muốn việc gì? Nàng kỹ nữ ngạc nhiên hỏi.

– Bà hãy nhìn kỹ tôi, thưa phu nhân. Cho đến ngày nay tôi đã làm cái nghề tướng cướp cao quý. Tôi tên là Sandrigo. Người ta kinh sợ tôi trong hai mươi dặm ở xung quanh Venise. Tôi có thể, nếu như tôi muốn, qui tụ lại một đảng cướp sẽ làm cho xứ này phải khủng khiếp... Nhưng giờ đây tôi có nhiều kỳ vọng khác. Tôi đã mang lại cho nước Cộng hòa nhiều công trạng quan trọng. Cái việc ít nhất mà người ta có thể làm, là tặng cho tôi một cấp bậc quan trọng trong quân đội của đại úy thống lĩnh. Một cơ hội xảy đến, một trận chiến tranh, và tôi có thể tự mình trở thành đại úy thống lĩnh. Tôi can đảm, tôi mạnh bạo, tôi am hiểu nghệ thuật chiến tranh – bọn cướp, thưa phu nhân, là những chiến sĩ luôn luôn đánh giặc! – Tóm lại, bà thấy ở nơi tôi một người kỵ sĩ uy nghi đẹp đẽ, nung nấu bởi một lòng khát vọng và có khả năng làm tốt nhiều việc. Bà có tìm thấy ở Venise hoặc là ở nơi khác một người chồng nào xứng đáng hơn cho tiểu thơ Bianca không?...

– Ông! Người chồng của Bianca?...

Trong câu hỏi đó có một vẻ khinh bỉ tột độ.

Sandrigo không tỏ ra xấu hổ.

– Tôi thương yêu con gái của phu nhân, ông ta giản dị nói tiếp. Và tôi cảm thấy rằng mối tình mà nàng đã gây cho tôi không phải là một trong những mối tình tầm thường bị tàn lụi theo thời gian. Tôi sẽ cho bà một bằng chứng mà chính tôi phải ngạc nhiên. Tôi đã nắm Bianca trong tay tôi. Tôi đã ôm nàng trong đôi cánh tay tôi, mà không có sự cứu trợ nào có thể được...

– Rồi sao? Nàng kỹ nữ run run hỏi.

– Thế mà, nàng vẫn còn trong trắng, thưa phu nhân! Và bởi địa ngục, đây là lần đầu tiên mà một thiếu nữ ra khỏi vòng tay của Sandrigo còn trinh tiết!

Một tia sáng dục tình dã man lóe sáng trong ánh mắt của ông ta. Giọng nói của ông ta trở nên khàn và thái độ có vẻ dọa nạt.

– Hãy suy nghĩ đi, thưa phu nhân, ông ta kết thúc. Tôi hiến dâng cho bà sự hòa hiếu và sự liên hiệp. Tôi nói sự liên hiệp, bởi vì bà phải chiến đấu chống lại một kẻ thù ghê gớm...

– Ông muốn nói gì? Nàng kỹ nữ ấp úng.

– Tôi muốn nói đến Roland Candiano!

– Ông ta sẽ bị bắt trong hai ngày...

– Ông ta! Bà không biết rõ người đàn ông đó, thưa phu nhân. Tôi, tôi chỉ trông thấy ông ta trong chốc lát, và tôi xác nhận với bà rằng, nếu như ông ta muốn, ông ta sẽ đương đầu với nguyên cả quân đội ở Venise. Người ta đã phái một trăm tên cảnh binh đi bắt ông ta. Ông ta có một mình trong một ngôi nhà bị bao vây: Và ông ta vẫn còn tự do. Tôi nhắc lại với bà rằng bà đang cần dùng đến tôi. Tôi để bà suy nghĩ cho đến ngày mai...Ngày mai, thưa phu nhân, tôi sẽ trở thành kẻ đồng minh và con rể của bà, hoặc là kẻ thù không thể hòa giải, tùy theo bà lựa chọn.

Imperia muốn thét lên một tiếng kêu, giữ tên cướp lại...

Nhưng Sandrigo đã lẹ làng đi xa và biến mất...

Nàng kỹ nữ ngã nhào lên trên một chiếc ghế có lẽ càng tuyệt vọng hơn cả cái ngày mà Bianca bị bắt cóc đi.

– Con gái của ta!... Vợ của tên cướp Sandrigo! Nàng lẩm bẩm. Trời ơi! tình mẫu tử của ta sắp đi đến kết thúc như thế sao! Bianca là bông hoa của trinh tiết, của sự ngây thơ vô tội, và của lòng trong trắng, dù sao cũng là con gái của một người kỹ nữ! Một đứa con gái của kỹ nữ. Nó chỉ có thể tốt để tự nó trở thành một kỹ nữ!... Không một ai có lòng thương hại nó cũng như là thương hại ta!...

Nàng rùng mình:

– Không một ai! Ta quên lãng người đàn ông đó! Roland, chàng, chàng đã có lòng thương hại!... Đó là một ánh mắt nhân đức chớ không phải ánh mắt dâm dật xấc láo mà chàng đã nhìn xuống con gái ta. Chỉ một mình chàng biết tôn trọng sự ngây thơ của nó!... Nhưng người đàn ông đó, ta thù hận ông ta. Ta ghét ông ta bởi vì ông ta đã bắt con ta đi, bởi vì ông ta muốn chia rẽ ta với con gái ta, mãi mãi!...

Nàng vẫn còn có một sự im lặng ở trong tư tưởng.

– Có phải chỉ vì việc đó mà ta thù hận ông ta? Nàng âm thầm nói tiếp. Ta đã thương yêu người đàn ông đó! Ông ta khinh bỉ ta, hất hủi ta!... Vì ông ta mà ta mới đến Venise! Và bây giờ lòng si mê đó hồi sinh và lồng lộn... Và lòng thù hận của ta, đó là tình yêu!

Nàng bật khóc nức nở và ráng lết về phía căn phòng nhỏ bí mật mà thuở xưa nàng đã dẫn người tình Davila đến.

Tấm chân dung lớn lồng trong chiếc khung vàng vẫn còn ở nguyên chỗ cũ.

Nàng kỹ nữ co giật run rẩy. Cảnh tượng khủng khiếp về việc giết Davila tái hiện lại trong trí tưởng tượng của nàng. Như thuở xưa, nàng quỳ xuống, hai tay giương thẳng về tấm chân dung mỹ lệ, trong lúc một tiếng nức nở nghẹn ngào làm lồng ngực của nàng căng phồng lên. Vào lúc này, Imperia bỏ qua con gái mình, Sandrigo, Bembo và mối hận thù của mình...

Tình yêu đã chiếm ngự cả cõi lòng nàng.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.