Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 451 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XVII CÁI CHẾT XỨNG ĐÁNG

❊ ❊ ❊

Khi ra đến bên ngoài, Roland đi thẳng về phía trước. Chàng biết rõ Rome vì đã có lưu trú ở đây một tháng khi chàng được Hội đồng Thập nhân chế cử đến đại diện bên cạnh đức Giáo hoàng.

Việc đó đã xảy ra quá lâu!

Roland thấy dường như cả một thời gian vĩnh viễn chia cách chàng với thời kỳ sung sướng mà chàng đã làm cuộc hành trình đó, phung phí vàng và những hành động sôi nổi điên cuồng thời tuổi trẻ. Chàng đã tham dự một cuộc lễ tổ chức ở dinh thự Imperia. Chỉ mới có chín năm trôi qua.

Chính trong cuộc lễ đó, mà nàng kỹ nữ danh tiếng đã trông thấy chàng!

Chính ở đó mà nàng đã si mê chàng, với một sự đam mê cuồng loạn đã đưa nàng đi đến tội ác!...

Và chính bây giờ, Roland đang đi thẳng đến tòa dinh thự đó...

Trong lúc chàng đi dọc theo một con đường phố tối tăm, chàng gặp hai, ba người lãnh chúa dắt theo bọn gia nhân cầm đuốc, nói chuyện huyên náo và cười ầm ỹ.

Roland đến gần nhóm người, chào hỏi lễ độ:

– Thưa quý ngài, xin vui lòng thứ lỗi cho lòng hiếu kỳ của một người ngoại quốc đang đi du lịch để thưởng ngoạn và học hỏi. Có phải đúng là một vị phu nhân danh tiếng về nhan sắc tên Imperia, đã trở về Rome?

– Imperia người mỹ lệ! Imperia người vinh quang! Imperia người thiêng liêng! Vị lãnh chúa trẻ tuổi nhất dường như là say rượu kêu lên. Nhưng mà thưa ngài, người ta chỉ nói về việc đó ở trong Rome! Ngài ở đâu đến?

– Vậy là, Imperia đang ở tại Rome?

– Chúng tôi đang đi đến dự cuộc lễ đầu tiên của nàng.

– Người đàn bà độc ác đã trở về từ bốn ngày qua.

– Sau khi đã để cho chúng tôi thiếu thốn tình yêu trong nhiều năm dài đằng đẵng. Rome đã tắt lịm. Giờ đây, Rome đã sống lại dưới ánh mắt của nàng.

Những tiếng kêu ta thán giao nhau.

– Cám ơn, quý ngài, Roland nói vừa chào.

Nhóm người bước đi. Nhưng vị lãnh chúa trẻ tuổi nhất, ở giữa những tràng cười, bỗng nhiên ngoảnh lại ném ra câu hỏi:

– Này, ngài lãnh chúa ngoại quốc, có phải ngài cũng si tình nàng Imperia thiêng liêng không?...

– Có lẽ! Roland nói với giọng bình tĩnh và lạnh lùng làm đông lại tất cả nụ cười trên môi của những gã trẻ tuổi điên cuồng đó.

Cả nhóm người vội vã bước đi và lặng lẽ biến mất, trong khi Roland từng bước chậm chạp, tiếp tục đi trong bóng tối.

Gần chiếc cầu Quatre-Têtes, một ánh sáng rực rỡ bỗng nhiên chiếu sáng con đường. Và trong vòng ánh sáng, những chiếc xe ngựa, những chiếc kiệu, những tên gia nhân, những tên ăn xin, tất cả đám đông đó hiện ra trước mắt của Roland trong một cuộc huyên náo hỗn độn.

Chàng trông thấy mặt tiền dinh thự chói chan ánh sáng.

Quả thật, tòa dinh thự đó của Imperia, về đến Rome trước Bembo bốn ngày, nàng đã tạo cái đời sống ở Rome, trong sự hành lạc, sự trác táng và sự huy hoàng trong một cuộc lễ xa hoa, trong những gì ngày nay được người ta gọi là một cuộc quay trở về đầy chấn động.

Roland len vào giữa những nhóm người.

Mười phút sau chàng đã ở bên trong dinh thự.

Chàng làm gì ở đó? Chàng đã chuẩn bị kế hoạch nào? Chàng có bị mất hút ở giữa đám đông những vị lãnh chúa không? Chàng có trông thấy Imperia hớn hở hơn bao giờ chăng?...

Một giờ sau, chàng đi ra khỏi dinh thự mà không bị nhận diện ở trong đám người ngày càng đông đảo, và vội vàng đi trở lại con đường dẫn đến ngôi quán nơi chàng đã để Scalabrino ở lại.

Vào lúc đó, đã hơn mười một giờ rưỡi.

Roland tìm thấy Scalabrino ở ngoài đường, trước ngôi quán đã đóng cửa từ lâu.

– Chiếc xe? Chàng hỏi.

Scalabrino lấy tay chỉ một khối đen nằm cách đó vài bước. Roland bước đến gần, xem xét các con ngựa, bảo đảm rằng các cửa sổ ở xe được chắc chắn.

– Tốt! Rất tốt! Chàng gầm vang.

– Phải, Scalabrino trả lời với tiếng gầm vang đó, tôi đã quan sát kỹ.

– Mi sẽ điều khiển, Roland nói tiếp.

– Vâng. Đường nào?

– Con đường ta đã đi theo. Bây giờ, theo ta.

Scalabrino nắm lầy dây cương một con ngựa, và chiếc xe chuyển động. Hai người đàn ông đi bộ.

Roland đi thẳng đến cây cầu Quatre-Têtes.

Họ không nói gì với nhau cả.

Chỉ còn cách dinh thự Imperia hai mươi bước, Roland quanh qua bên trái trong một đường phố nhỏ, rồi rẽ qua trái nữa. Chàng đang ở phía hậu tòa dinh thự.

Con đường tối tăm, cái sự tối tăm mà ánh sáng các vì sao trên bầu trời không trăng rọi sáng mờ mờ bằng vài tia sáng lóe lên rồi tắt ngấm.

Ở bên trong dinh thự, người ta nghe những tiếng ồn ào của cuộc lễ.

Roland dừng lại trước một cửa nhỏ.

Một người đàn ông đứng đợi trong chỗ lõm vào của cánh cửa.

– Mi vẫn giữ ý định?

– Đối với số tiền cũng như vậy, vâng, thưa đức ông, người đàn ông nói. – Mi sẽ nhận lãnh một ngàn đuy ca.

– Tại Venise, vâng, thưa đức ông.

– Tốt lắm. Mi hãy hướng dẫn ta, rồi mi sẽ trở lại đây canh chừng chiếc xe và giữ ngựa.

– Ngài theo tôi, người đàn ông nói.

Đó là một tên gia nhân trong dinh thự của Imperia.

Gã bắt đầu đi lên một bậc thang dốc đứng, dẫn theo Roland và Scalabrino. Rồi gã đi dọc theo những hành lang, rồi xuống một thang lầu chật hẹp và cuối cùng vào một gian phòng nhỏ được một cây bạch lạp soi sáng. Gian phòng có ba cái cửa.

– Ở đây, tên gia nhân nói, là phòng của phu nhân; ở đây, là một phòng khách.

Gã chỉ liên tiếp cánh cửa bên trái và cánh cửa bên mặt. Còn cánh cửa thứ ba, là cánh cửa họ vừa đi vào.

– Ngài sẽ không lầm lẫn lúc đi trở ra phải không? Người đàn ông hỏi.

– Mi hãy an tâm. Hãy đi đến vị trí của mi nơi chiếc xe.

Tên gia nhân bước đi. Roland tắt cây đèn sáp.

Bấy giờ họ ở trong một cảnh tăm tối hoàn toàn.

Ở bên trái họ, tất cả đều lặng lẽ.

Trái lại ở bên mặt, họ nghe tiếng nhạc, tiếng trò chuyện, những tiếng cười vang.

Tuy nhiên, những tiếng động từ từ lắng dịu.

Roland nghe tiếng nói của Imperia đáp lại những lời từ giã của các quan khách.

Rồi, có một sự im lặng, Scalabrino nắm lấy bàn tay của Roland. Với cái nắm tay đó, Roland đáp lại bằng một cái nắm tay. Và việc đó có thể được diễn dịch như sau:

– Cuối cùng có phải đến lúc chăng?...

– Hãy chờ đợi...

Bỗng nhiên, Scalabrino cảm nhận trực tiếp âm điệu của hai giọng nói.

Anh nhận ra ngay hai giọng nói đó.

Hai giọng nói đó, là của Bembo và của Imperia.

Imperia mà anh đã giản dị quăng xuống sông.

– Ôi! Anh lẩm bẩm, có phải là một cơn ác mộng không?

– Thế nào! Roland nói nhẹ trong một hơi thở, nhưng vẫn giữ tất cả sự uy quyền, mi có gì thế?...

– Cái giọng nói đó, thưa chủ nhân!...

– Là giọng nói của Imperia. Mi ngỡ rằng đã nhận chết nàng ta... Mi đã bị lầm lẫn, có thế thôi...

– Ôi!... Tôi mơ mộng...

– Chính là Imperia, ta bảo mi. Imperia đã giao phó con gái của nàng... Đứa con gái của mi, cho Bembo...

Mi còn phàn nàn cái gì?...

Roland lẹ làng đưa bàn tay lên môi của gã khổng lồ để dập tắt tiếng kêu đang nổi dậy, tiếng kêu khủng khiếp và giận dữ.

– Mi nín đi!... Hãy lắng nghe...

•••

Chúng ta đã thấy Imperia đi đến Rome, sửa soạn lại dinh thự của nàng, và chuẩn bị cuộc lễ đầu tiên với một sự hoạt động ồn ào. Chúng ta đã thấy nàng, đến cuối buổi lễ, còn ở lại một mình trong một gian phòng khách của mình, cùng với một người đàn ông vừa gỡ chiếc mặt nạ của ông ta ra, được nàng nhận ra là Bembo.

Khi trông thấy viên Hồng y, Imperia đã run rẩy.

Nàng tin chắc đã để lại phía sau mình tất cả những gì ràng buộc vào một dĩ vãng đáng nguyền rủa!

Việc xuất hiện đột ngột của Bembo đã làm cho nàng kinh hãi.

Nhưng chẳng bao lâu trấn tĩnh lại, nàng hỏi:

– Ngài đến đây để làm gì? Kể từ nay, còn có gì liên quan giữa chúng ta nữa?...

– Con gái của bà, thưa phu nhân, Bembo bình tĩnh trả lời khiến cho nàng kỹ nữ rùng mình ớn lạnh.

– Con gái của tôi, nàng nhắc lại.

– Phải, ta nghĩ rằng có lẽ bà sẽ thích thú để nghe nàng đã trở thành ra sao, và ta đã cố ý làm chuyến hành trình này để nói cho bà rõ.

Trong giọng nói của viên Hồng y có một sự mỉa mai cay độc, những sự rung động ghê gớm đến nỗi Imperia hoàn toàn bị kích thích.

– Con gái tôi! Nàng nói tiếp. Ôi! thưa ngài, con gái tôi không còn phải là con gái tôi nữa, ngài biết điều đó. Thật sự, nó có quá đầy đủ đức hạnh đối với tôi. Và vì đức hạnh của nó thiếu sự khiêm tốn, nó đã nói thẳng trước mặt tôi những lời gần như là lời khiển trách... Tuy nhiên, Chúa biết rằng tôi đã yêu thương nó đến đâu... Nhưng tại sao ánh mắt của nó theo đuổi mãi tôi với một vẻ khinh bỉ?...

– Và nhất là, Bembo nói, tại sao nàng lại có sự bất hạnh đi yêu thương cùng một người đàn ông với bà.

– Ngài hãy im đi! Nàng gầm vang. Ngài đừng bao giờ nhắc đến người đàn ông đó trước mặt tôi, đừng bao giờ!

– Người ta sẽ nói rằng việc đó làm cho bà sợ hãi?...

– Việc đó hoặc là việc khác. Chúng ta hãy bỏ qua. Ngài có gì để nói với tôi?

Cái kỷ niệm về Roland bỗng nhiên bị đánh thức như vậy làm cho nàng rung động với một sự xúc động lạ lùng.

Bembo ghi nhận tất cả những chi tiết đó và xây dựng một kế hoạch.

– Bà bạn thân mến, ông nói, bà hãy trở lại cái buổi tối giống như buổi tối hôm nay, lúc đó bà bảo ta: Bianca đã bỏ trốn. Ngài sẽ bắt kịp nó trên đường đi Mestre.

– Rồi sao?

– Rồi sao! ta chỉ nhảy một bước cho tới con đường đi Mestre, ta có may mắn gặp được con gái bà, ta đã quyết định có được nàng, do lời thuyết phục hoặc là do cách khác, để đi theo ta về Venise, và bấy giờ...

– Ngài hãy kết thúc, thưa ngài Hồng y, người mẹ của Bianca lạnh lùng nói.

– Bấy giờ, nàng tự tử ngay dưới mắt ta bằng một nhát dao găm.

Mặc dù cái bổn phận đó, rất nặng nề, chúng tôi cũng phải cho cái cảnh tượng ghê gớm đó tất cả ý nghĩa của nó, bằng cách ghi nhận rằng Bembo thốt ra những lời nói đó mà không có một cái rung động nào của cơ thể, của con tim hoặc là của tâm trí.

Nét mặt Imperia hơi tái xanh.

– Thế là Bianca đã chết... Nàng ấp úng.

– Đã chết, Bembo nói.

Có lẽ vào lúc đó Imperia cảm nhận một sự hối hận của cái tình mẫu tử mà nàng đã dập tắt.

Nhưng, nếu như nàng thật sự có một sự hối tiếc nào đó, nếu như trong cái tâm hồn xấu xa đa dạng khó hiểu của nàng, cái kiệt tác đồi bại đó, biểu lộ trong một giây một sự hối hận nào đó, nếu như tạo hóa muốn thúc đẩy nơi nàng một tiếng kêu la khốn khổ, thì không có một dấu hiệu nào biểu lộ ở bên ngoài.

Chắc chắn rằng tâm hồn người mẹ đã chết hẳn ở trong lòng Imperia.

Chỉ riêng có tâm hồn nàng kỹ nữ còn sống.

– Tốt hơn cần phải như thế, nàng lẩm bẩm, suy tư.

Và đó là tất cả lời điếu tang cho cô thiếu nữ Bianca bất hạnh đáng thương, nàng đã chết vì muốn cứu sống mẹ mình.

– Nhất định, chúng ta sẽ thỏa thuận với nhau, Bembo gầm vang.

Quả thuật, họ đều thật giống như nhau.

Cả hai đều hoàn toàn ghê tởm.

Bembo thản nhiên, ngồi xuống, và nói:

– Bà bạn thân mến, đây là những gì ta đến nói với bà. Ta thấy hoàn toàn tự nhiên là một cái tin như thế phải được do chính ta mang đến cho bà.

– Tôi cám ơn ngài, Imperia nói.

– Nhưng chưa phải là hết, viên Hồng y nói vừa gác chân này lên chân kia, chưa phải là hết. Ta có nhiều dự án khác nhau để đưa ra cho bà, những dự án mà bà sẽ chấp nhận, ta tin chắc như vậy, nếu như bà muốn giữ chẳng những ở tại Rome cái vị trí đẹp đẽ mà bà đã chiếm được, mà còn ở...

– Ôi! Imperia ngắt lời gần như rất dữ dội, đừng có những lời hăm dọa, ngài thân mến! Rất tốt ở Venise, nơi mà tôi run sợ trước Hội đồng Thập nhân chế, vì một nhát dao găm khốn khổ tặng cho gã Davila đó...

– Cho nên, đâu có phải với cái kỷ niệm đó mà ta định làm cho bà run sợ, Bembo nói với một giọng khàn.

Bembo đã lấy lại thái độ của một người luyện tập thú cần phải đắc thắng đi ra khỏi chuồng ác thú, nơi ông đã đi vào.

Imperia ngồi ngang mặt cánh cửa vào phòng.

Bembo quay lưng về phía cửa đó.

– Có những kỷ niệm khác, Bembo nói tiếp với cái giọng dữ dằn của ông. Người ta sẽ thật sự nói rằng bà đã bỏ quên cái hiệp ước ràng buộc giữa chúng ta. Đó không phải chỉ là tội ác mà thôi, đó là sự bảo vệ chung của chúng ta... Vậy ai sẽ bảo vệ cho bà nếu không phải là ta!

– Bảo vệ cho tôi! Imperia ấp úng. Để chống lại ai?...

– Bà biết điều đó!... Ta không cần phải nói tên của ông ta ra! Có ai biết rằng một ngày kia ông ta sẽ đi đến Rome!...

– Ngài nín đi! Ngài hãy nín đi!...

– Bà thấy rõ, thưa phu nhân!... Ta đã nói với bà rằng: Có ai biết được vào một buổi tối đẹp trời nào đó,

Roland Candiano mà bà đã làm cho bị kết án, mà bà đã quăng vào trong các cái giếng, sẽ không rượt đuổi theo bà để báo thù!... Có ai biết rằng bỗng nhiên, ông ta sẽ không xuất hiện ngay cả ở đây, bởi vì bà không biết rằng... Nhưng mà, bà có gì thế, thưa phu nhân?...

Mặt Imperia tái mét, biến sắc, đôi mắt lồi ra, nhìn sững một cái gì đó mà viên Hồng y không thấy.

Bembo quay đầu qua tự nhiên do bản năng.

Ông trông thấy Roland Candiano.

Một tiếng rên rỉ kinh hoàng bật lên từ đôi môi của viên Hồng y. Ông làm một cố gắng để đứng lên, với cái cảm giác là ông sắp sửa chạy trốn, chạy trốn trong một cuộc chạy đua lẹ đến chóng mặt. Nhưng mà sự thật, ông ở nguyên tại chỗ như trời trồng, không thể làm một cử động. Duy chỉ có, khi Roland bước tới đâu, chiếc đầu của ông quay theo về phía chàng, và đôi mắt ông theo dõi chàng từng bước. Cái cảnh tượng câm lặng giữa ba nhân vật đó có một cái gì rất khủng khiếp. Roland vẫn bước cho đến trước mặt Imperia. Chàng dường như không thấy Bembo. Trong một lúc, người này cảm thấy mối hy vọng điên rồ rằng Roland không phải đến vì ông ta.

Nhưng đột nhiên, ngay vào cái giây đó, ông có một cái rùng mình ghê gớm. Một bàn tay dữ dội vừa đặt mạnh lên vai ông, và viên Hồng y, ngước lên, thấy cách gương mặt mình hai ngón tay là gương mặt của Scalabrino.

Tiếng kêu la kinh hoàng từ nơi đáy lòng ông dâng lên bị dập tắt hẳn: Scalabrino vừa nhét giẻ vào miệng viên Giám mục.

Một khi trám xong miệng Bembo, gã khổng lồ ôm ngang lưng ông và mang ông ra khỏi phòng khách.

Imperia, gần như điên cuồng, đã chứng kiến cảnh tượng mau lẹ đó mà không thể thốt ra một lời.

Scalabrino và Bembo biến mất, nàng mới cảm thấy bớt căng thẳng.

Nàng nhìn Roland hiện ra trước mắt nàng uy nghiêm và gần như là âu sầu, chớ không phải nghiêm khắc và tàn nhẫn.

– Chao ôi! Bấy giờ nàng ấp úng với một nụ cười miễn cưỡng, thú thật rằng thiếp đã sợ hãi... Một lúc...

Thiếp ngỡ rằng... Ngài sắp sửa cười... Thiếp ngỡ rằng chính thiếp... Mà chàng muốn làm hại... Thiếp điên cuồng... Có phải không? Ngài không muốn làm hại một người đàn bà... Thiếp biết điều đó... Thật vĩ đại, thật độ lượng... Ngài không muốn tự làm giảm sút... Bởi một vụ giết người...

– Thưa phu nhân, Roland nói, bà sắp sửa chết.

Nàng bước lùi lại, hốt hoảng, đảo quanh mình đôi mắt điên cuồng.

– Chết!... Tạo sao? Tại sao vậy?...

Roland để lên bàn một cái chai nhỏ.

– Đây là, chàng nói tiếp, một thứ thuốc độc sẽ không làm cho bà đau đớn. Bà đã giết chết Davila, thưa phu nhân, và việc đó không liên quan đến ta. Bà đã giết chết con gái của bà, và việc đó làm cho bà trở thành một người đàn bà vô cùng khủng khiếp. Bianca đã chết.

Bà cũng sẽ chết.

Nàng bật cười lớn.

– Giết ta! Nàng kêu lên vừa nghiến răng. Giết ta, trong lúc cuộc đời rất đẹp đẽ đã hiến dâng trước mặt ta! Ngài điên rồi, thưa ngài!

– Cuộc đời, Roland nói, cũng hiến dâng đẹp đẽ cho Léonore mà bà đã kết án; cho Bianca mà bà đã giết chết; cho ta mà bà đã dâng hiến cho niềm bất hạnh. Bà không hiểu rằng đã có khá nhiều tai biến và tội ác sao? Và rằng cuộc sống cho bà, là cái chết cho tất cả những ai đến gần bà? Thôi nào, thưa bà, bà có một phút để cho bà quyết định...

– Ôi! Nàng nói vừa tháo tung đầu tóc do một cử chỉ khủng khiếp bi thảm, ngài đã điên, ta bảo ngài!... Ta, giết chết ta!... Hãy giết ta đi, nếu như ngài muốn...Nếu như ngài có thể!...

Vào lúc đó, Scalabrino hiện ra và đứng sững trước cửa.

– Bọn sát nhân! Nàng gầm vang. Chính bản thân các người là bọn sát nhân! Nhưng đừng có tưởng rằng ta để cho sát hại mà không chống cự... Ta sẽ tri hô lên... Cứu ta! Cứu ta!...

Ngay lúc đó, Roland xông đến nàng. Chàng nắm lấy một cườm tay nàng và kéo cho đến trước chiếc bàn, nơi chàng đã đặt cái chai nhỏ.

– Thưa bà, chàng nói lạnh lùng, hãy chọn lựa giữa thuốc độc này và tên đao phủ ở Venise.

– Tên đao phủ! Nàng ấp úng.

– Ta không biết ai đã tố cáo bà, thưa phu nhân, nhưng vào ngày ta rời khỏi Venise, một số tiền năm trăm ê-quy được hứa hẹn thưởng cho ai có thể chỉ dẫn cho Hội đồng Thập nhân chế biết nơi nào Imperia, người đàn bà giết chết Jean Davila, đã bỏ trốn.

– Tên đao phủ! Nàng nhắc lại, với vẻ kinh hoàng. Không! Không! Không có việc đó!... Tôi sẽ tự tử... Tôi thề với ngài... Nhưng hãy để cho tôi sống thêm một giờ nữa.

– Một chiếc xe đậu sẵn trước cửa dinh thự đang chờ chúng ta. Nếu như bà muốn sống thêm một tháng nữa, bà hãy theo ta!

– Không! Không! Ôi không! Xin dung tha! Tôi còn quá trẻã! Xin dung tha! Thiếp đã yêu chàng, Roland!...Thiếp vẫn còn yêu chàng!...

Những lời rên rỉ đó của người đàn bà nghe thật thống thiết.

Roland cảm thấy bị xúc động.

Và có lẽ quả thật chàng sắp sửa dung tha!...

Scalabrino có linh cảm về những gì xảy ra trong tâm hồn của kẻ được anh gọi là chủ nhân không?...

Ai biết?...

Nhưng, vào lúc Imperia quì xuống và giơ hai cánh tay cứng đờ vì tuyệt vọng, với một bước chân nặng nề và trầm tĩnh, gã khổng lồ bước tới cầm lấy chai độc dược. Rồi anh đi đến trước Imperia. Nàng kinh hãi thấy anh đi đến; anh nắm lấy đầu tóc của nàng, lật ngược ra đằng sau và, vì nàng kỹ nữ há miệng sắp buông ra một tiếng kêu la, anh đổ trút chai độc dược vào trong miệng nàng.

Một cái co giật ghê gớm và mau lẹ như ánh chớp làm rung chuyển dữ dội thân thể của Imperia.

Rồi nàng nằm im lìm, hoàn toàn cứng đơ...

Bấy giờ, Scalabrino đứng lên, mồ hôi ướt trán, gương mặt co quắp và với một giọng khàn, anh nói:

– Giờ đây, đến lượt gã kia!...

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.