Tiếng kêu cứu dữ dội làm Roland giật mình, tỉnh lại qua giấc mộng đê mê với niềm sung sướng ngất ngây. Chàng nhìn xung quanh mình thấy về phía con sông, cách hai mươi bước, một nhóm người đang vùng vẫy. Chàng vội rút thanh gươm nặng nề không bao giờ rời khỏi mình và chạy đến.
Chỉ trong một thoáng, chàng đến gần nhóm người, thấy một người đàn bà đang ngã xuống và bảy hoặc tám tên cướp đang đè lột nữ trang của nạn nhân.
– Cứu tôi! – Người đàn bà lại thét lên.
Và bà ta ngã ngửa ra bất tỉnh.
– Lui lại, bọn cường đạo! Lui lại, lũ chó đêm! Bọn cướp ngoảnh lại, giơ cao lưỡi dao găm.
– Chính mày lui lại! – Một tên trong bọn giở giọng đe dọa. Lập tức bọn chúng vây chặt chàng thanh niên mà thanh gươm lấp lánh quay tròn ghê gớm. Lúc đó, ánh trăng rọi thẳng vào mặt chàng.
Bọn cướp bỗng nhiên lùi lại.
– Roland Candiano! – Một tên lẩm bẩm với một vẻ kinh hãi chen lẫn lòng kính trọng. – Roland người Dũng cảm!... – Mạnh ai nấy chạy...
Liền sau đó một cuộc tháo chạy tán loạn. Nhưng có một gã khổng lồ còn ở lại!
– Chà! Chà! – Anh ta cười khảy, té ra là mi được người ta gọi là Roland người Dũng cảm!... Thế thì, ta, ta tên là Scalabrino!
Scalabrino! Tên tướng cướp lừng danh khét tiếng, mà một ngày nọ vào năm năm trước đây, năm 1504, đã làm cho Venise sửng sốt vì một hành động táo bạo chưa từng có!... Ngày 15 tháng 8 năm đó, có diễn ra buổi lễ thường niên theo phong tục một cuộc hôn lễ của mười hai trinh nữ do nước Cộng hòa đài thọ chi phí. Theo truyền thống xưa, mười hai người vợ sắp cưới mặc một áo giáp bằng bạc, một xâu chuỗi trân châu và những món nữ trang quý giá khác được người ta bảo tồn trong ngân khố quốc gia và chỉ sử dụng trong những dịp đặc biệt từ năm này đến năm khác. Scalabrino cùng với năm mươi tên đồng bọn đến trước giáo đường Sainte-Marie-Formose. Vào lúc những nàng trinh nữ mặc giáp bạc vừa ra khỏi giáo đường, bọn chúng liền xông vào các nàng: Một cuộc hỗn chiến diễn ra, mười hai nàng thiếu nữ bị lôi xuống chiếc tàu cướp nhẹ nhàng của Scalabrino. Chiếc tàu, được trang bị tuyệt diệu, lập tức vọt ra khơi và những chiếc thuyền khác rượt đuổi theo nhưng không thể bắt kịp. Tám ngày sau, Scalabrino gởi trả về Venise mười hai nàng trinh nữ mà sự trinh tiết của các nàng vẫn được tôn trọng, nhưng ông ta giữ lại cho mình những chiếc giáp bạc và những xâu chuỗi trân châu.
Gã khổng lồ giơ cao cây dao găm lên rồi xông vào Roland.
Chưa đâm được một nhát nào, anh ta đã lảo đảo, choáng váng, mắt bị máu chảy che lấp: Roland vừa đấm vào mặt anh ta một cú trời giáng, có thể đập ngã bất cứ ai khác hơn là gã khổng lồ.
Scalabrino đã buông rơi cây dao găm.
Nhưng trấn tĩnh lại ngay, anh ta liền xông vào ôm chặt Roland. Cuộc vật lộn kéo dài một cách quyết liệt, dữ dội.
Rồi bỗng dưng gã khổng lồ ngã lăn quay và Roland dùng đầu gối đè lên bộ ngực nở nang của gã, giơ cao cây dao găm của chàng.
Scalabrino biết rằng mình sắp chết, bởi vì theo phong tục thời bấy giờ, không có tha chết cho kẻ bại trận mà mạng sống thuộc về kẻ thắng trận.
Anh ta khoanh tay lại nhìn thẳng vào mặt Roland, và nói với giọng ngang nhiên, không run sợ:
– Ngài là người mạnh hơn. Hãy giết chết tôi đi!
Roland cắm chiếc dao găm vào vỏ và đáp lại:
Mi không sợ hãi, ta tha cho mi.
Scalabrino đứng lên, bàng hoàng ngây ngô bởi một sự kinh ngạc khó tả.
– Thưa đức ông... tôi sẽ nói cho ngài biết rõ tất cả sự thật.
– Hãy đi đi... Ta tha mạng sống của mi!
– Đức ông!...
– Hãy đi đi, ta bảo mi!
Gã khổng lồ nhìn thanh niên với ánh mắt lạ thường trong đó lóe ra một bình minh xúc cảm và thương mến. Rồi, phác một cử chỉ vô tư lự, anh lẹ làng bỏ đi và chẳng bao lâu mất dạng.
Bấy giờ, Roland cúi xuống nhìn người đàn bà được chàng giải thoát.
– Nhan sắc tuyệt trần! – Chàng nói khẽ.
Vào lúc đó, người đàn bà lạ mở mắt ra.
Trông thấy Roland, nàng bị chấn động.
– Là Ngài! – Nàng thốt lên với một giọng mà mỗi rung động như một cái gì mơn trớn ấm áp. Chao ôi!Được ngài cứu thoát đáng giá gấp bao lần!...
– Thưa Phu nhân... – chàng thanh niên nói, sửng sốt.
Không kịp để cho chàng có thời giờ nói tiếp, nàng vội cầm lấy bàn tay của chàng và thổn thức nói:
Thiếp kinh hãi! Ôi! Thiếp kinh hãi... Ngài sẽ không từ chối đưa thiếp về tận nhà... Thiếp van xin ngài...
– Thưa phu nhân, tôi tên là Roland Candiano, tôi sẽ không xứng đáng với tên tuổi danh tiếng mà tôi đang mang nếu như tôi từ chối với bà một sự bảo vệ mà mọi người ở Venise vào lúc này xem như là một bổn phận khẩn thiết.
– Cám ơn! Ôi! Cám ơn! Nàng nói với một vẻ nhiệt thành. Rồi nàng kéo chàng đi. Đi độ hai trăm bước, nàng đứng lại bên bờ sông.
Một chiếc du thuyền lộng lẫy đang đậu chờ ở đó. Cả hai người cùng xuống ngồi dưới một tấm rèm bằng tơ thêu kim tuyến. Và người chèo thuyền, một người Nubien da đen cũng mặc một cái áo dài bằng tơ trắng, bắt đầu chèo đưa chiếc thuyền lướt đi nhanh.
Họ không nói gì cả – Chàng nối tiếp lại giấc mộng tình yêu, mơ tưởng tới những cơn run rẩy và vui mừng, đến cái ngày mà Léonore sẽ dâng hiến cho chàng, trước mặt giới quý tộc ở Venise, chiếc nhẫn vàng, vật bảo đảm tượng trưng cho lòng chung thủy của nàng!...
Còn Imperia, nàng Imperia huyền diệu, bên trong lồng ngực chất đầy một mối tình say đắm.
Imperia!
Nàng kỹ nữ danh tiếng, xa hoa, người La Mã đượcnhà quý tộc Dalila đưa đến Venise. Ông ta là một người giàu có nhất trong số những người sống ở Venise, người có uy tín nhất trong Hội đồng Thập nhân chế!...
Imperia, quả thật rất xinh đẹp, rất được hâm mộ đến nỗi vào lúc nàng ra đi, những người La Mã đã tỏ lòng tri ân về sắc đẹp của nàng, đã xây dựng cho nàng một pho tượng, một công trình bất hủ, giống như là cho một vị nữ thần[1]!...
Roland chỉ biết nàng qua danh tiếng. Nhưng đến lúc cuối cùng, chiếc du thuyền dừng lại và họ lên bờ, chàng thấy cả hai muơi tên gia nhân vội vàng đi đến đón người nữ chủ nhân. Chàng quan sát mặt tiền ngôi nhà bằng cẩm thạch trắng với những pho tượng, cùng tám cây cột bằng vân thạch, và những đường viền quanh khéo léo như một bức ren, chàng liền nhận ra mình đang ở trước ngôi nhà nào và đã đi theo giúp đỡ người đàn bà nào.
– Xin hãy tỏ ra quảng đại cho đến cùng bằng cách làm vinh dự cho ngôi nhà này với sự hiện diện của ngài, hoặc là thiếp sẽ cho rằng ngài cứu thiếp chỉ cốt để làm nhục thiếp mà thôi...Theo ông Valéry trong “Những chuyến du hành lịch sử” của ông. Imperia được ca tụng bằng những câu thơ Latinh và Ý. Nàng có vinh dự được đúc một huy chương. Bandello thuật lại rằng sự xa hoa nơi những gian phòng của nàng khiến sứ thần nước Tây Ban Nha lập lại ở đó tính xấc láo của Diogène bằng cách nhổ vào mặt một tên gia nhân, nói rằng ông không tìm được nơi nào khác hơn để nhổ.
Giọng nói nồng nàn van nài... Người thanh niên đi vào!...
Roland thấy mình được đưa đến một nơi đầy phóng túng, quá sức trụy lạc.
Imperia dẫn chàng đến một gian phòng nơi có quá nhiều loại hoa hiếm, có những tấm màn và những tấmthảm Ấn Độ, những bức tượng khỏa thân trắng như cẩm thạch, những tấm tranh xứng đáng dành cho những cung điện vua chúa ở Florence và ở Ferrare, những tấm gương lộng lẫy và những chân đèn bằng vàng khối biểu lộ sự xa hoa, sự điêu luyện và sự phong nhã về mỹthuật của nàng kỹ nữ. Đối với sự xa hoa này ngài Davila giàu có đã chôn vùi vào đó hết ba phần tư một gia sản kếch sù.
Với một cái khoát tay, nàng đuổi bọn tớ gái đi sau khi đã dọn xong một bữa ăn phụ.
– Mong ngài vui lòng ngồi xuống! – Nàng mời.
– Thưa phu nhân, – Roland trả lời, – giờ đây bà đã được an toàn ở tại nhà. Nếu còn ở lại lâu hơn, tôi sẽ làm phiền bà về sự giúp đỡ nhỏ mọn mà tôi có được niềm vui và vinh hạnh đối với bà.
– Làm phiền! Ngài! Chao ôi! Thưa ngài, những lời ngài vừa nói đó thật ác độc và chứng tỏ với thiếp rằng chàng từ chối không chịu đọc trong đôi mắt thiếp những gì đang nung nấu nơi trái tim đau đớn đáng thương của thiếp!
Roland hiểu rằng những điều bất ngờ đã đến lúc sắp sửa được nói ra.
– Những con đường đi của chúng ta đều khác biệt thưa phu nhân. Bằng cách nói lời từ biệt, tôi xin bà tin rằng trong cuộc gặp gỡ này, tôi chỉ mang đi một sự thán phục vô bờ về lòng dũng cảm của bà trước sự nguy hiểm và lòng tri ân chân thành đối với ân huệ lớn lao về lòng hiếu khách của phu nhân.
Nàng đến đứng trước mặt chàng, ngực phập phồng, khêu gợi với niềm say đắm khát khao của một người đàn bà khi tâm hồn đang rối loạn:
– Ngài không thấy rằng thiếp yêu thương ngài sao! Ngài không thấy rằng thiếp hiến dâng cho chàng mối tình âu yếm nóng bỏng của lòng thiếp và những sự mơn trớn của tấm thân thiếp sao! Ngài không muốn thấy gì cả sao! Ngài không nhận thấy rằng từ ba tháng nay thiếp theo dõi ngài từng bước như là cái bóng trung thành của ngài sao!
– Thưa phu nhân... Xin bà làm ơn, hãy tỉnh ngộ lại...
– Ngài có hiểu tại sao thiếp lìa bỏ La Mã, ba tòa dinh thự, và những thi sĩ, nghệ sĩ của thiếp, tất cả dân chúng đang tôn sùng thiếp! Ngài có hiểu tại sao thiếp đi theo Jean Davila đến Venise? Là vì thiếp đã thoáng thấy ngài năm rồi lúc ngài đến đó với tư cách sứ thần bên cạnh đức giáo hoàng! Ngài có hiểu tại sao thiếp đã xây dựng tòa dinh thự này ở trên sông Đại Giang? Là vì từ nơi đây, mỗi ngày thiếp có thể trông thấy chiếc du thuyền của ngài đi ngang qua! Ngài có hiểu tại sao thiếp đã tiêu pha hàng triệu đồng để trang hoàng chỗ ở này? Là vì thiếp hy vọng biến nơi này thành ra thiên đường cho tình yêu của chúng ta! Hỡi Roland! Roland! Thiếp đọc thấy trong đôi mắt của ngài sự khinh bỉ ghê gớm xiết bao...
Tôi không khinh bỉ phu nhân, tôi chỉ ái ngại cho bà...
– Chàng ái ngại cho thiếp! Thiếp thích sự khinh bỉ của chàng hơn... Nhưng mà không! Chàng hãy ái ngại cho thiếp! Phải, chàng có thể ái ngại cho thiếp! Bởi chưa bao giờ nỗi bất hạnh lại đến với thiếp như bây giờ, bởi vì chưa bao giờ lại có mối tình nào tuyệt đối hơn là mối tình của thiếp! Hãy ái ngại cho thiếp! Bởi đó là những sự giày vò và đau đớn đáng ghê sợ đang làm thiếp hao mòn, bởi đó là những con bạch tuộc của lòng ghen tuông đang quấn chặt và đang cấu xé thiếp khi thiếp nghĩ đến người được chàng yêu thương, nàng Léonore đó, đang...
– Kẻ khốn nạn đáng thương! – Roland hét lên. Mặt chàng tái mét, bàn tay chàng giơ lên như phẫn nộ kẻ đang xúc phạm đến người phụ nữ mà mình tôn sùng... Bàn tay đó nặng nề buông xuống.
– Vĩnh biệt, phu nhân! – Bất ngờ chàng nói với giọng biến đổi.
Và chàng chạy vụt ra ngoài.
Gầm thét, bị tổn thương nơi tim, điên cuồng vì dục vọng trào dâng không được thỏa mãn, bi thảm và trơ trẽn tuyệt vời, Imperia xé nát những tấm khăn mỏng che phủ sự trần truồng mỹ lệ của nàng, và khóc nức nở, nàng lăn lộn trên tấm da sư tử, đau đớn cắn nắm tay để khỏi bật ra những tiếng kêu của mình.
Nàng chợt nhận thấy một người đàn ông đang khoanh tay đứng sững ở ngưỡng cửa, nhìn nàng.
Imperia vội đứng lên và kêu:
– Jean Davila!...
Nàng đi thẳng đến ngài:
– Ngài đã trông thấy? – Nàng hỏi, giọng hổn hển.
– Tất cả!...
– Ngài đã nghe?...
– Tất cả!...
Rồi tiếng cười của nàng bật lên man rợ như của một người điên loạn. Với một giọng lạnh lùng, Davila nói tiếp:
Nàng sắp chết!... Chà! Chính vì để tìm gặp lại Roland Candiano mà nàng đã đi theo Jean Davila đến Venise? Bởi thượng đế, thưa bà, ta ca tụng sự trơ trẽn của nàng. Và ta thán phục số mệnh đã muốn sử dụng gia sản giàu có của giòng họ Davila vào cho riêng bà! Thế là mẹ ta, thân mẫu của mẹ ta, và dòng họ tổ tiên của ta bao nhiêu đời, đã cố gắng tiết kiệm tạo nên một tài sản đế vương để cho một ngày kia, nàng tùy ý xây dựng nên một thiên đường dâm ô cho những người nhân tình qua đường của nàng.
Một thiên đường! – Trong cơn rối loạn nàng gầm thét. Chà! – Mi không ngờ rằng mình nói quá đáng chứ!... Lại đây và nhìn xem!
Nhảy một cái đến tấm màn, nàng giật mạnh xuống rồi mở cánh cửa bí mật, xông vào một gian phòng. Jean Davila giận sôi gan, lao mình theo nàng.
Ông dừng lại, ngạc nhiên, như trước một quang cảnh mộng tưởng dị thường.
Ở cuối gian phòng, mùi hương ngây ngất xông lên từ ba chiếc lư hương khổng lồ. Trên những đỉnh trầm đó đặt trên những cái kiềng bằng bạc, chân dung của Roland Candiano hiện ra, lồng trong một khung bằng vàng ngời ánh hào quang, kiệt tác của một họa sĩ lỗi lạc nào đó tương tự như những tác phẩm nước Ý thời bấy giờ sản xuất ra trước con mắt ngạc nhiên của thế giới.
Đôi mắt Jean Davila đỏ như máu, nét mặt căm giận ông thét lớn:
– Loài quỷ sứ! Hãy đi xuống địa ngục để hoàn thành sự sùng bái dâm ô của mi.
Ông ta xông vào mình nàng, lảo đảo vì cơn thịnh nộ, giơ cao lưỡi dao găm.
– Hãy chết đi! – Ông ta thở dốc, – nhưng trước khi chết nên biết rằng ta sẽ giao mi cho tên đao phủ ở Venise làm nhơ nhuốc thân thể của mi, trước khi cho cá ở sông Orfano cắn xé!
Cánh tay ông giơ cao hạ xuống.
Nhanh như chớp, Imperia chụp lấy cánh tay đó ở trong tầm, siết chặt, thật chặt và đưa lên miệng cắn mạnh... Con dao găm rớt xuống... Ngay lúc đó, nàng lượm con dao lên và cắm sâu đến tận cán vào trong ngực của Jean Davila...
Ông ngã xuống như một khối đá nặng, dưới chân bước chân dung lớn đang sáng ngời trong chiếc khung bằng vàng, không một tiếng kêu!...
Imperia ngắm nhìn chiếc thây đẫm máu với đôi mắt trợn tròng, rồi chậm chạp, nàng lùi bước.
Và lúc đó, một người lạ bất ngờ khẽ chạm vào chiếc vai trần của nàng...
Nàng quay lại kinh hãi, sẵn sàng giết thêm một mạng người, và thấy một gương mặt xanh xao đang mỉm cười trông thật ghê rợn.
❀ ❀ ❀
[1] Công trình này chỉ biến mất vào cuối thế kỷ XVIII. Nó mang nét chữ khắc bằng tiếng La tinh: ‘Imperia, cortisana romana, quoe digna tanto nomine, raroe inter homines formoe specimen dedit!’. (Imperia, nàng kỹ nữ La Mã xứng đáng với một tên gọi như thế, hiến dâng cho những người đàn ông một kiểu mẫu sắc đẹp hiếm có!). Theo ông Valéry trong ‘Những chuyến du hành lịch sử’ của ông. Imperia được ca tụng bằng những câu thơ Latinh và Ý. Nàng có vinh dự được đúc một huy chương. Bandello thuật lại rằng sự xa hoa nơi những gian phòng của nàng khiến sứ thần nước Tây Ban Nha lập lại ở đó tính xấc láo của Diogène bằng cách nhổ vào mặt một tên gia nhân, nói rằng ông không tìm được nơi nào khác hơn để nhổ.