Tòa dinh thự của Altieri nằm cách dinh thự Dandolo hai trăm bước, cùng trên một hàng thẳng. Cần ghi nhận rằng, giữa hai ngôi nhà lãnh chúa, trên bờ sông bên kia, nổi lên một ngôi nhà còn sang trọng hơn, lộng lẫy hơn, ngôi nhà của nàng kỹ nữ Imperia.
Thành thử ra khi đứng trên sân thượng của mình, khi nhìn qua bên trái, Imperia hầu như trông thấy những gì xảy ra nơi nhà Dandolo và nhìn qua bên mặt cũng thấy những gì xảy ra nơi nhà Altieri – nghĩa là nơi nhà Léonore.
Buổi sáng mà ông ta đến gặp Dandolo để thông báo về việc Roland tẩu thoát, Altieri chỉ đi có vài bước chân là trở về tới dinh thự mình. Mặc dù chính nó rất tráng lệ, bên trong tòa dinh thự còn khác hẳn ngôi nhà bên cạnh. Ở đây người ta thấy những bộ võ khí, những kiểu súng hỏa mai và cung tên, những cây giáo, những thanh kiếm và những thanh gươm hai lưỡi sắc bén. Những vị sĩ quan thường lui tới nhộn nhịp trong các gian tiền sảnh; và trước tiền đình, một toán gồm mười hai quân sĩ võ trang túc trực canh gác ngày đêm.
Từ sáng sớm, Altieri đã thông báo với Léonore. Nàng sống bền lòng tự giam mình trong tòa dinh thự rộng lớn, chỉ chăm lo duy nhất việc nội trợ.
Cuộc vượt ngục của Roland làm cho ông bối rối, đã làm trổi dậy trong lòng ông những lo lắng mà dần dần ông đã quên đi.
Léonore tiếp chồng nàng như tất cả những lần ông đến gặp nàng. Trong các hành vi biểu hiện bên ngoài của mình, nàng vẫn luôn tỏ ra là người vợ trung thành và tùng phục. Lúc viên đại úy thống lĩnh đi vào, ông thấy nàng đang chỉ bảo cho đầy tớ sắp xếp một tủ lớn đựng vải vóc. Hai người tớ gái đã mở ra những chồng vải được nàng xem xét cẩn thận. Altieri ngắm một lúc và buông ra tiếng thở dài. Rồi với một dấu hiệu của ông, hai người tớ gái được nàng cho lui ra.
– Ta thấy rằng, ông nói với một nụ cười miễn cưỡng, nàng là người nội trợ tuyệt vời mà những bà mẹ ở Venise phải lấy đó làm gương cho con gái của họ.
Nàng vẫn im lặng.
Thình lình, ông bắt đầu tấn công.
– Phải, ông nói, thân phụ của nàng đã cho ta một người nội trợ hoàn toàn trong khi ta chỉ mong ước được ông cho ta một người đàn bà. Này Léonore, nàng hãy nghe ta nói. Cuộc sống này kéo dài mãi đè nặng lên ta...
– Ngài có gì để khiển trách tôi? Venise không hiểu rõ hoàn cảnh của chúng ta...
– Thật đúng. Ta phàn nàn về cái gì, bởi vì sự đau đớn mà ta đang âm thầm chịu đựng không có ai biết đến!
– Tôi tham dự tất cả mọi cuộc lễ do ngài tổ chức. Tôi chăm sóc trong nhà cho ngài. Tôi thường xuất hiện bên cạnh ngài trước công chúng để người ta không thể đoán ra được điều gì về sự giao ước bí mật giữa chúng ta. Lúc tôi kết hôn cùng ngài, trước ngày hôn lễ của chúng ta, tôi đã thành thật nói với ngài rằng mãi mãi tôi chỉ là người vợ mang tên của ngài mà thôi. Tôi có hỏi ngài rằng, trong những điều kiện đó, ngài có ưng thuận không ngược đãi cha tôi nữa không. Ngài đã chấp thuận. Lúc đó, thưa ngài, lúc đó cả hai chúng ta đều tự do, ngài cưỡng bách tôi theo uy quyền của ngài. Ngài đã thề tôn trọng sự tự do cả tâm hồn lẫn thân xác tôi. Về phía tôi, tôi đã thề nguyền với ngài rằng không bao giờ tôi gây cho ngài một điều phiền toái nào. Tôi giữ đúng lời hứa. Ngài có gì để khiển trách tôi? Hãy nói ra, tôi sẵn sàng thay đổi nếp sống của tôi. Một hôm, ngài bảo tôi rằng tôi ít xuất hiện bên cạnh ngài. Ngay đêm ấy, tôi đi theo ngài trong chiếc du thuyền của ngài. Tôi đành chiều theo sở thích của ngài muốn tôi đi ngang qua dưới cây Cầu Than thở. Tôi còn không dám thú nhận với ngài rằng những lời rên rỉ mà chúng ta nghe được đã làm tan nát cõi lòng tôi. Từ đó, với những lần mà ngài yêu cầu tôi đi theo ngài, lúc nào ngài cũng tìm thấy tôi sẵn sàng. Thế ngày hôm nay ngài muốn gì?
– Ta muốn nàng trở thành vợ của ta! Ông nói giọng âm vang.
– Thôi đi, thưa ngài! Ngài hiểu rằng một người đàn bà Dandolo trong dòng họ tôi có khả năng ra sao! Tôi trông thấy có một sự đe dọa qua cử chỉ của ngài. Tôi thích thà như thế còn hơn là sự kính trọng giả dối của lời thề thốt. Thuở xưa, một bà Dandolo đã cứu thoát nước Cộng hòa bằng cách đâm chết vị đại úy tư lệnh khi ông ta đang tiến quân chiếm cung điện của những vị thủ tướng. Cái việc mà một bà tổ Dandolo của tôi đã làm chỉ vì sự tự do cho mọi người, tôi có thể làm lại vì sự tự do của tôi.
– Nàng muốn nói rằng nếu như ta sử dụng đến sự hung bạo, thì nàng sẽ giết ta?
– Không do dự.
– Và nếu như ta trừng phạt cha nàng?
– Tôi để cho ngài làm. Tôi đã hiến dâng cho cha tôi sự hy sinh cuối cùng. Hãy làm giảm uy tín địa vị của ông, nếu như ngài muốn: Cha tôi không còn là cha tôi nữa kể từ ngày ông cho tôi thành hôn cùng ngài dù ông biết rằng cái tang chế ở trong lòng tôi như thế nào.
Léonore đứng lên như để cáo từ Altieri.
Ông cũng đứng lên, nói:
– Đây là lần thứ nhì, Léonore, ta yêu cầu nàng trở thành người vợ của ta. Lần đầu tiên, đúng vào buổi tối đi dạo nơi Cầu Than thở mà nàng vừa nhắc lại ban nãy. Hôm nay, một biến cố trọng đại đã xô đẩy ta về phía nàng.
Nàng giật mình, ngạc nhiên:
– Một biến cố? Nàng hỏi.
– Ta cho rằng biến cố này có liên quan một phần đến nàng. Ta sắp báo cho nàng biết một tin, có thể một ngày kia thái độ của nàng sẽ thay đổi. Bởi vì theo như ta hiểu, một người đàn bà chỉ trung thành với người chồng khi ông ta còn sống, nhưng đến lúc...
– Rồi sao? Nàng ấp úng khi thấy Altieri ngừng nói.
– Rồi sao! Chúng tôi vừa nhận được một tin cho biết Roland Candiano đã chết...
Quá đột ngột, Léonore đứng chết lặng người, mặt tái xanh. Roland đã bỏ nàng, Roland chết, cái tang chế vẫn còn nguyên vẹn trong tâm hồn nàng.
Về phía Altieri, ông ta lui ra vừa lẩm bẩm:
– Ta chỉ nói dối có một nửa. Có một trong hai điều: Hoặc là Roland đã chết đuối, hoặc là ông ta còn sống. Trong trường hợp thứ nhất, nguồn tin của ta là đúng sự thật. Trong trường hợp thứ nhì, ta sẽ lo liệu cho nótrở thành sự thật. Đó chỉ là vấn đề thời gian...
Còn lại một mình, Léonore ngã quỵ xuống và khóc than thảm thiết, điều mà nàng đã câm lặng từ sáu năm qua – kể từ ngày cha nàng cho biết rằng Roland đã trốn thoát khỏi Venise.