Scalabrino đã nhảy xuống nước lúc chiếc du thuyền bị lật úp.
Anh lội đi mà không hề quan tâm đến việc gì sẽ xảy ra ở phía sau mình.
Lội vào đến bờ, anh đi thẳng về đảo Olivolo và đến nơi, rét run lập cập, không phải vì trời đêm lạnh lẽo và vì áo quần của anh ướt đẫm, mà vì cơn sốt hoành hành do bị kích thích thái quá.
Roland đang chờ anh.
Lời nói đầu tiên của gã khổng lồ khi trông thấy chàng:
– Con gái của tôi?
– Người ta chưa được tin, chúng ta đã lục soát vô ích nơi dinh thự của Bembo.
Scalabrino lắc đầu, tỏ ra thất vọng.
– Hãy can đảm! Roland nói và siết chặt tay anh; Bianca can đảm, đó là một tâm hồn cương quyết, nàng đã chống cự, ta thề như vậy... Chúng ta sẽ tìm lại nàng, tin chắc rằng nàng vẫn còn trong trắng, bình an vô sự.
Scalabrino ngồi xuống cạnh lò sưởi đang cháy rực và xòe hai bàn tay ra hơ. – Sandrigo? Bấy giờ Roland hỏi.
– Tôi đã đâm chết nó.
– Imperia?
– Tôi đã dìm chết nó.
Roland im lặng suy nghĩ, rồi nhìn người bạn đồng hành sau khi được anh báo cho chàng biết về một tấn thảm kịch như thế.
•••
Ít ra, Scalabrino cũng bị nhầm lẫn trên một điểm: Imperia chưa chết.
Chúng ta đã chứng kiến trường hợp nàng sống lại. Chúng ta đã thấy nàng kỹ nữ – có lẽ điên cuồng – người được Juana cứu, vừa tỉnh lại.
Đến lúc xảy ra hồi cuối của tấn thảm kịch mà chúng tôi vừa kể lại, Imperia vẫn ngồi yên trong chiếc ghe không có một cử động nào.
Đôi mắt nàng không thể rời nơi Sandrigo và Juana chìm sâu dưới nước.
Có thể nàng không suy nghĩ đến gì cả.
Chiếc ghe bị xô đẩy bởi các lượn sóng nhấp nhô, cuối cùng tấp vào bến sông.
Còn về chiếc du thuyền, chiếc du thuyền lộng lẫy của tình yêu, nó bị đẩy ra ngoài khơi, và mấy hôm sau những người thuyền chài tìm gặp nó trên bãi cát của doi đất hải cảng Lido.
Trời đã sáng khi Imperia tỉnh dậy.
Nàng ngước lên, nhìn ngơ ngác.
Và bấy giờ, nàng thấy nhiều người tụ họp trên bến đang nhìn nàng với vẻ hiếu kỳ.
Nàng gượng dậy, muốn cố gạt bỏ cái kỷ niệm của đêm khủng khiếp mà nàng vừa trải qua và lấy lại bình tĩnh.
– Phu nhân đã bị té xuống nước? Một người đàn bà trong đám dân kéo đến hỏi với mối thiện cảm.
– Phải, bị té, Imperia trả lời, vừa lạnh run lên. Có người chèo thuyền nào vui lòng đưa ta về đến nhà ta không?
Một người đàn ông nhảy xuống chiếc ghe và nói:
– Tôi không phải là người chèo thuyền, nhưng tôi cũng biết chèo. Phải đưa phu nhân đi đến đâu?
– Dinh thự Imperia, nàng kỹ nữ trả lời qua hơi thở mệt mỏi.
Và nàng gần như bất tỉnh.
Cái tên của Imperia được chuyền đi nhanh với một sự hiếu kỳ tò mò trong đám đông đang tụ lại. Người chèo thuyền nhận lời đã ra sức chèo ráo riết, chẳng bao lâu chiếc thuyền trổ ra sông Đại-Giang.
Imperia tỉnh lại nhanh chóng, nghĩa là nàng có cảm giác về những gì ở xung quanh nàng. Chiếc thuyền lướt nhanh dọc theo sông, những dinh thự nối tiếp qua ánh mắt nàng, và nàng chỉ còn đủ sức để lẩm bẩm:
– Ôi! Chừng nào ta mới đến... Mau hơn, thưa ông, mau hơn, xin thương xót, ông sẽ được đền ơn trọng hậu.
– Thưa phu nhân, người đàn ông nói, còn thích thú gì hơn là được chiêm ngưỡng cái sắc đẹp mà tất cả nước Ý ca tụng, điều đó thật quá đầy đủ, tôi không muốn một sự tưởng thưởng nào khác.
Imperia nhìn người đàn ông đó với vẻ kinh ngạc. Ông ta ăn mặc lôi thôi: tất nhiên đây là một người nghèo khó. Những gì mà người đàn ông vừa nói ra, đó là niềm kiêu hãnh về cái nhan sắc từ những bậc giàu sang cho đến người hèn hạ nhất đều tôn sùng. Nàng cũng cảm thấy tự hào về niềm kiêu hãnh ấy, nó bừng lên ánh lửa lung linh trong mắt nàng. Nàng tìm kiếm những gì mà nàng có thể làm được hoặc là lời nói để cám ơn người đàn ông. Đột nhiên, nàng gỡ trên đầu chiếc lược có nhận những viên đá quí đắt tiền để giữ mái tóc của nàng.
– Để đưa ta đi, ta chẳng có gì quý hơn để tặng cho ông, ta cảm kích đối với niềm thích thú mà ông vừa nói, vậy ông hãy cầm lấy vật này làm kỷ niệm.
Người đàn ông cầm lấy món nữ trang và nói:
– Để kỷ niệm người đẹp nhất trong những người xinh đẹp nhất.
Imperia có một cử chỉ mệt mỏi và tiếp tục nhìn những dinh thự đang lướt qua trước mắt nàng. Nàng trông thật lạ lùng như một sự hiện hình của ma quái, tóc tai xõa rối, mặc chiếc áo dự lễ, ngồi trong chiếc ghe nhỏ tồi tàn.
Đột nhiên, nàng nép mình xuống, núp vào đáy chiếc ghe và thốt lên lời rên rỉ:
– Nàng!
Chiếc ghe đi ngang qua dinh thự Altieri.
Một cửa sổ ở dinh thự được mở ra.
Và đứng nơi cửa sổ đó, một người đàn bà nét mặt tái xanh đưa ánh mắt u buồn nhìn lơ đễnh xuống dòng sông.
Người đàn bà ấy là Léonore.
Nàng có trông thấy Imperia chăng?
Ít ra đối với nàng kỹ nữ, nàng cảm thấy dường như ánh mắt ấy đã xuyên tận trái tim tội lỗi của nàng.
Nàng chắp hai bàn tay lại và lẩm bẩm:
– Tha thứ! Ôi! Xin tha thứ!...
Dinh thự Altieri đã lùi lại phía sau, chẳng bao lâu chiếc thuyền dừng lại. Imperia đã về đến nơi. Nàng đứng lên và một lúc sau, ngất lịm trong vòng tay của những người thị tỳ.
Người ta đưa nàng vào giường, xoa bóp sưởi ấm cho nàng.
Với sinh lực còn dồi dào, nàng kỹ nữ đã hồi phục sức khỏe, bớt dần sự suy nhược về cơ thể lẫn tinh thần. Vào buổi chiều hôm đó, sau khi được chăm sóc chu đáo bởi một bữa ăn ngon, mặc áo quần tươm tất, nàng ở trong khuê phòng nhỏ nơi đã bất ngờ đón tiếp Roland Candiano, mà ngỡ lầm rằng đưa Pierre Arétin vào.
Từ bao nhiêu sự chấn động khác nhau, nàng chỉ còn lại có một sự khủng khiếp: Nỗi khủng khiếp to lớn khi đột nhiên trông thấy Roland hoặc Scalabrino xuất hiện.
Những điều còn lại đã thoát khỏi tâm trí nàng.
Đứa con gái nàng?... Nàng nghĩ đến một cách mơ hồ như là một người mà nàng chỉ quen biết từ lâu.
Nàng chỉ lấy làm lạ có một điều, là đã cảm nhận về đứa con gái mình với một tình yêu thương mà nàng không còn hiểu nữa. Tình yêu đó đã khô cằn trong trái tim nàng như là một cây nhỏ mọc nơi đất xấu.
Bembo? Quả thật ông ta đã chết trong tâm trí của nàng cũng như sự thật là Sandrigo đã chết.
Còn về phần Sandrigo, khi nghĩ đến ông ta, nàng không tránh khỏi cái rùng mình, niềm khoái lạc cuối cùng còn rơi lại của cơn bão tố dục tình trong đêm đầy biến cố.
Sandrigo đã chết.
Và bây giờ nàng mới hiểu được cái vị trí ít ỏi mà ông ta chiếm ở nơi nàng.
Người đàn ông đó chết, sự khoái lạc của nàng cũng tiêu tan; nàng xua đuổi hình ảnh Sandrigo ra khỏi tâm trí của mình, chẳng những khỏi con tim, mà còn khỏi cả những giác quan của nàng.
Cho nên, Bianca, Bembo, Sandrigo chỉ còn là những cái bóng mờ.
Nhưng có một hình ảnh vẫn còn sống mãi ở nơi nàng, và càng mạnh mẽ hơn, như của nhiều người khác đều tập trung vào nơi chàng, đó là Roland Candiano.
Nàng kỹ nữ than khóc trong niềm tiếc thương và hối hận.
Bấy giờ nàng hiểu rằng kể từ lúc đến ở Venise vì Roland, nàng đã không ngớt thương yêu chàng. Tất cả còn lại chỉ là một màn kịch được diễn xuất với ít hoặc nhiều lòng thành thật.
Nàng đã yêu thương, nàng sẽ yêu thương mãi mãi người đàn ông đó.
Và, bằng cách gợi nhớ lại hình ảnh của chàng, đó chính là một sự khoái cảm hoặc là một sự xúc cảm sống dậy ở nơi nàng.
Một tình cảm khác đã tan biến trước sự kinh hãi.
Nàng muốn hiến đời mình để được gặp lại Roland, để còn nói với chàng về tình yêu tha thiết của mình và đồng thời nàng rùng mình vì khủng khiếp trước mỗi tiếng động nhỏ.
Cái hình ảnh âu sầu ảo não của Léonore đứng ở cửa sổ dinh thự Altieri đã làm cho nàng kinh hãi, dường như cuộc gặp gỡ đó đã được chuẩn bị, là một sự cảnh cáo ác liệt và cuối cùng.
Đó là những gì mà Imperia ngồi trong một góc cuối dinh thự đang suy nghĩ, trong khi Roland và Scalabrino đinh ninh rằng nàng đã chết.
Bấy giờ, nàng buộc phải nhận một sự kết luận hợp lý.
Nàng đã đến Venise chỉ vì Roland.
Roland khinh bỉ nàng, căm hận nàng, chắc chắn Roland sẽ giết nàng. Có thể chàng đã võ trang khí giới cho Scalabrino, cánh tay của chàng.
Nàng chỉ còn lại có một việc là bỏ trốn.
Trốn sớm nhất, không để lại một dấu vết nào sau lưng mình!
Không chờ đợi nữa, nàng cho gọi viên quản gia đến và nói chuyện với ông ta suốt hai giờ liền, cuối cùng ông ta lui ra vừa nói:
– Tất cả những mệnh lệnh của bà sẽ được thi hành, thưa phu nhân, chính tôi sẽ đích thân mang đến cho bà số tiền bán tòa dinh thự, bàn ghế, tranh ảnh...
– Trừ ra tấm tranh mà ta đã nói với mi.
– Tấm chân dung được đề cập, tôi không quên đâu, thưa phu nhân. Tôi chỉ còn lại việc được biết sẽ tìm bà ở nơi nào trong nước Ý.
– Tại Rome, Imperia nói.
Người quản gia biến mất, người kỹ nữ gom góp tất cả những nữ trang quý giá của mình, lấy một số vàng, mặc quần áo như để làm một cuộc hành trình dài, và không đem theo một thị tỳ nào cả. Họ sẽ đi theo sau nàng đến Rome. Đến lúc chạng vạng, nàng đi ra khỏi cái dinh thự mà trong vòng gần tám năm trời nàng đã làm cho Venise choáng mắt vì sự xa hoa và nhan sắc của nàng.
Chiếc du thuyền đậu chờ nàng trước dinh đưa nàng đi ngang qua đầm nước mặn lớn.
Đến đất liền, nàng gặp lại viên quản gia, ông ta đưa đến cho nàng một chiếc xe chắc chắn đi đường.
Chiếc xe chở Imperia đi ngang qua nước Ý hết tốc lực do nàng gieo rắc vàng để được đi mau hơn. Cuối cùng, một buổi sáng, nàng ngừng lại trước một trong những tòa dinh thự của nàng tại Rome.
– Bây giờ, nàng nói, ta đã thoát nạn!...
Nàng đi rảo khắp với một sự vui mừng điên cuồng, một sự vui mừng được giải thoát và một cuộc đời mới, những gian phòng trong tòa dinh thự vắng vẻ mà hai tên gia nhân đã giữ gìn và bảo quản trong lúc nàng đi vắng. Nàng đã ra lịnh cho sửa chữa, tu bổ lại những gian phòng khách. Nàng đã nghĩ đến một cuộc lễ huy hoàng, do đó nàng sẽ thông báo lý do nàng trở lại với xã hội La mã, cũng giống như cuộc lễ mà nàng vừa tổ chức ở dinh thự trên sông Đại-Giang trở thành một sự vĩnh biệt với xã hội Venise.
Với sự hoạt động phi thường của nàng, ngay ngày hôm ấy, nàng đã tổ chức một lối sinh hoạt trong nhà; dinh thự đã ngủ yên trong tám năm nay được đánh thức, bọn gia nhân, bọn thị tỳ lăng xăng trong những gian phòng rộng rãi.
Và buổi tối, đến lúc nàng kỹ nữ nhắm mắt trong chiếc giường lớn nổi tiếng ở Rome về sự hoa mỹ của nó, nàng lẩm bẩm với vẻ mệt mỏi yên tĩnh và thú vị được lấy lại sự nghỉ ngơi.
– Chà! Venise với những con sông tối tăm của nó! Venise với những con đường nhỏ quanh co, nơi bọn cảnh binh đang rình rập các người! Venise với những cây dao găm và sự kinh hoàng của nó, và tất cả những gì hành hạ quả tim ta và che phủ trí óc ta do một đám mây kinh hãi và khủng khiếp! Vĩnh biệt tất cả nỗi âu sầu đó! Hoan hô Rome và bầu trời ở Rome, hoan hô những người La Mã hiền lành của ta vừa nghe ta trở về, đã vội phái người đến chào hỏi ta... Ở đằng kia, ta chỉ là người kỹ nữ mỹ lệ, ở đây ta là vị nữ hoàng.
Và nàng nằm ngủ, vừa dự tính những ước mơ cho cuộc đời mới.
Không còn nàng Bianca đáng thương, trong tâm hồn đó. Không còn Bembo! Không còn Sandrigo! Không còn Roland Candiano! Phải, tất cả đã chết, kể từ Jean Davila bị giết chết dưới bức chân dung lớn, cho đến Sandrigo vừa bị chết trong tay nàng!
Dinh thự của Imperia là một trong những dinh thự đẹp nhất ở Rome.
Nó tọa lạc không xa chiếc cầu Quatre-Têtes, trong một khu vực ở Rome bấy giờ sống động, đó là cái thế giới của những nhà quý tộc, những giáo sĩ, những vị Hồng y và những mệnh phụ phu nhân.
Sự trở về của Imperia tạo ra trong Rome cái chuyển mình lớn theo như nàng mong đợi và còn nhiều hơn là sự hiếu kỳ.
Cuộc lễ do nàng kỹ nữ mơ ước được diễn ra bốn ngày sau khi nàng trở về. Nó cũng giống như các cuộc lễ khác của Imperia: Nghĩa là có sức hấp dẫn do ánh đèn rực rỡ, hoa cảnh đẹp đẽ hữu tình và sự xa hoa thái quá.
Đến cuối buổi, Imperia, hớn hở, tươi trẻ lại, say mê vì vui mừng và kiêu ngạo vì đã thu phục được Rome ngay khi trở lại lần đầu, tiếp nhận những lời chúc tụng của những vị lãnh chúa La Mã vồn vã xung quanh nàng.
Cuối cùng, chỉ còn lại một người.
Người này, còn ở lại sau chót, đến lượt ông ta đến gần, và buông rơi chiếc mặt nạ che mặt.
Imperia thốt lên một tiếng kêu khủng khiếp:
– Bembo...
– Chính là ta, bà bạn thân mến, viên Hồng y nói vừa nghiêng mình chào, người ta sẽ nói rằng việc có mặt của ta làm cho bà kinh hãi, hoặc là còn tệ hơn nữa, nó làm cho bà bực mình.
Imperia tái mặt.
Quả đúng là viên Hồng y – giám mục thành Venise, với đôi mắt xảo quyệt, lời nói mỉa mai độc ác.
Đó là Bembo! Và cùng với ông ta, những gì đeo đuổi theo nàng ở Rome, đó là tất cả cái dĩ vãng kinh hãi và khủng khiếp, đó là những bóng ma của Jean Davila và của Sandrigo, đó là linh hồn của con gái nàng bị bỏ rơi, đó là tất cả mọi việc, đó là kỷ niệm của Roland Candiano.
Bembo chạy đến Rome!
Điều đó báo trước cho nàng một sự bất hạnh ghê gớm nào đó.
– Ngài đến đây để làm gì? Nàng hỏi với một giọng run rẩy. Còn có việc nào cùng chung giữa chúng ta nữa?
– Quả vậy! Bembo nói.
– Việc nào? Nàng kỹ nữ hỏi với giọng cao ngạo.
– Con gái của bà, thưa phu nhân! Bembo đáp lại với giọng bình tĩnh ghê gớm của ông.