Nho Tử Đế

Lượt đọc: 2049 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 468
Ngự trạng

❊ ❊ ❊

Kim Thuần Trung hôm nay uống không ít rượu, đầu óc mê man, không cách nào suy nghĩ cặn kẽ, đành phải ngủ trước, tính toán ngày mai lại cẩn thận dò hỏi. Tên Tống Hạp kia tự cho là thông minh, chắc chắn sẽ hớ hênh.

Chuyến này tuy chưa bắt được người nhà Dương Phụng, nhưng lại có khả năng câu được một con cá lớn, cũng coi như có lời ăn tiếng nói với hoàng đế, Kim Thuần Trung vì thế mà ngủ rất ngon lành.

Trong đêm, hắn lờ mờ cảm thấy bên cạnh mình hình như nhiều thêm một người, nhưng quá buồn ngủ, không muốn mở mắt, thế là tự nhủ với bản thân đây chỉ là một giấc mơ.

Giấc mơ này quá chân thật, người bên cạnh vươn tay ôm lấy hắn. Kim Thuần Trung giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy, chỉ nghe bên cạnh có tiếng thét lên một tiếng “á”, quả thực là có người, là một nữ tử.

“Người nào?” Kim Thuần Trung quát.

“Tứ lão gia sai tới……” Nữ tử run giọng đáp, thực sự bị dọa không nhẹ.

Kim Thuần Trung nghĩ một hồi, cuối cùng nhớ ra Tống Hạp đúng là từng nói muốn đưa một nữ tử từ kinh thành tới hầu hạ, chính mình đã rõ ràng cự tuyệt.

Kim Thuần Trung dụi dụi mắt, hòa hoãn ngữ khí: “Đừng sợ…… Nàng vào bằng cách nào?”

“Ta…… bọn họ đưa ta vào.” Nữ tử hình như không hiểu ý hắn.

Tùy tùng đều đã ngủ cả rồi, chắc chắn là chưởng quỹ khách sạn mở cửa đưa người vào. Kim Thuần Trung cảm thấy mình nên đổi khách sạn khác, huyện thành quá nhỏ, ngoài chỗ này ra, chỉ còn một khách sạn khác vừa nhỏ vừa nát.

Kim Thuần Trung thấy đau đầu: “Thắp đèn đi.”

“Vâng, quan nhân.” Nữ tử cũng tỏ ra tự nhiên hơn nhiều, xuống đất mò mẫm. Kim Thuần Trung chỉ điểm phương hướng, một lát sau, nữ tử tìm được bùi nhùi và đá lửa, thuần thục châm đèn dầu.

Đó là một nữ tử trẻ tuổi chừng hai mươi, dung mạo tú lệ, trên thân chỉ mặc tiểu y, hai cánh tay lộ ra ngoài, trông có vẻ hơi lạnh, trên mặt cố gắng nở nụ cười.

Nàng ta quả thực xinh đẹp hơn những kẻ phấn son dung tục trước đó nhiều.

“Nàng là người kinh thành?” Kim Thuần Trung hỏi.

Nữ tử mỉm cười: “Bèo trôi không rễ, phiêu linh bốn biển, quả thực từng ở kinh thành một thời gian.”

Nữ tử bước về phía mép giường, Kim Thuần Trung chỉ vào y phục ở đầu giường: “Mặc vào đi.”

Nữ tử hơi sững sờ, nhưng không thắc mắc, chậm rãi mặc áo, mỗi một động tác đều thư thái có chừng mực, yểu điệu thướt tha, không giống như đang mặc y, mà càng giống như đang cởi y.

Kim Thuần Trung không thể không dời mắt đi, hắn là đàn ông bình thường, nhưng thân mang trọng trách, thật sự không dám chút nào buông thả, sợ mình hồ tư loạn tưởng, thế là tiện miệng hỏi: “Nàng tên là gì?”

“Nô gia Yêu Nguyệt, chưa thỉnh giáo quan nhân xưng hô thế nào?”

“Ta họ Kim, từ kinh thành tới, tiện đường qua đây……” Kim Thuần Trung ậm ừ đáp. Yêu Nguyệt này chỉ là người tới hầu hạ, cái gì cũng không biết, hắn cũng không muốn nói nhiều.

“Kinh thành vật hoa thiên bảo, công tử tướng mạo bất phàm, chắc hẳn là con cháu thế gia.” Yêu Nguyệt đổi cách xưng hô từ “quan nhân” sang “công tử”.

Kim Thuần Trung không đáp, dư quang nhìn thấy nàng đã mặc y quần chỉnh tề, liền nói: “Nàng có thể đi rồi, cứ nói với Tống Hạp…… Nàng muốn nói gì thì nói, sao cũng được.”

Yêu Nguyệt mỉm cười: “Đa tạ công tử quan tâm.”

Yêu Nguyệt bước về phía cửa, Kim Thuần Trung lại nảy lòng trắc ẩn. Loại người như Tống Hạp sẽ không có tâm liên hương tích ngọc, Yêu Nguyệt không dụ dỗ được khách, sau khi trở về ắt sẽ chịu trừng phạt.

“Hay là, nàng ở lại một lát đi, trở về cũng dễ ăn nói.”

Yêu Nguyệt xoay người vạn phúc, khẽ nói một tiếng “đa tạ công tử”, đi tới bên bàn ngồi xuống, cúi đầu thuận mắt, không lộ vẻ phong tình, trên thân càng không có nửa điểm khí tức phong trần.

Kim Thuần Trung không cách nào chợp mắt, cũng mặc y phục vào, ngồi ở mép giường, đầu óc dần chuyển động, đột nhiên nghĩ tới có thể dò hỏi tin tức từ nữ tử này.

“Nàng tới Hồ huyện chưa lâu nhỉ?”

“Chừng nửa tháng.”

“Kinh thành phồn hoa, ai cũng muốn tới, vì sao nàng lại rời đi?”

“Thân bất do kỷ, huống hồ vạn tía nghìn hồng đều là từ bùn đất mà ra, dưới sự phồn hoa tất có ti tiện. Công tử nhìn thấy là phồn hoa, còn như kẻ như ta, nằm ở chỗ ti tiện, ở đâu cũng như nhau.”

Kim Thuần Trung khá kinh ngạc, cảm thấy nữ tử này không tầm thường: “Lão gia nhà nàng đúng là thật chịu chi vốn liếng, đưa nàng từ kinh thành tới, chắc hẳn tốn không ít bạc nhỉ?”

“Ta tự nguyện tới, không tốn của Tứ lão gia một đồng tiền nào.”

Kim Thuần Trung càng ngạc nhiên hơn: “Là vì sao?”

“Ta muốn tới một nơi, nhưng thân vô phân văn, lại là nữ nhi thân, khó mà hành lộ. Đúng lúc Tứ lão gia tiến kinh, nghe nói Hồ huyện gần Đông Hải Quốc, nên ta tự nguyện ủy thân, đi theo tới đây.”

“Nàng muốn tới Đông Hải Quốc? Còn xa lắm, trước phải xuôi theo Giang Đông, sau đó cập bờ đi về phía bắc, ít nhất cũng phải nửa tháng đường.”

“Biết làm sao được, đành đi tới đâu hay tới đó vậy.” Yêu Nguyệt thở dài khẽ.

Lòng đồng cảm của Kim Thuần Trung dâng trào, suýt chút nữa đã nói ra ý định đưa nàng cùng tới Đông Hải Quốc, nhưng nghĩ lại mình là vì hoàng đế làm việc, mang theo một nữ tử bên người, quả thực không thỏa đáng.

“Nếu nàng có thể đợi thêm vài ngày, có lẽ ta có thể giúp đỡ, đưa nàng một đoạn.”

Kim Thuần Trung lại đang nghiêm túc suy nghĩ: “Ta đúng lúc phải tới Đông Hải Quốc, nàng có người nhà ở bên đó không? Ta có thể mang lời giúp nàng, để họ tới đón, như vậy sẽ tiện hơn đôi chút.”

Yêu Nguyệt ngẩng đầu: “Công tử muốn tới Đông Hải Quốc?”

“Đúng, đợi đồng bạn tới là đi.”

Yêu Nguyệt nghĩ một hồi, khẽ lắc đầu: “Ta không có người nhà ở Đông Hải Quốc.”

“Vậy nàng tới Đông Hải Quốc định nương nhờ ai? Bạn bè sao?”

Yêu Nguyệt vẫn lắc đầu: “Ta chưa từng tới Đông Hải Quốc, ở đó không có người quen.”

Kim Thuần Trung đối với nữ tử này càng lúc càng hiếu kỳ: “Đã như vậy, nàng hà tất phải tới đó?”

Yêu Nguyệt trầm mặc một lát, chắc là cảm thấy vị công tử họ Kim này không giống kẻ xấu, bèn mở lời: “Ta muốn tìm một người, là…… chủ nhân cũ của ta. Ông ấy xuất hải tại Đông Hải Quốc, hạ lạc bất minh, ta muốn làm rõ rốt cuộc là chuyện gì.”

Một nữ tử như vậy mà lại trung thành với chủ cũ, Kim Thuần Trung kinh ngạc xong còn có chút kính nể: “Sóng gió trên biển hiểm ác, khó tránh khỏi xảy ra chuyện, nàng tới Đông Hải Quốc cũng không dò hỏi được gì đâu.”

Yêu Nguyệt cắn môi, không lên tiếng.

Kim Thuần Trung vốn định dò hỏi tin tức, kết quả lại bị chuyện của đối phương thu hút, suy nghĩ một lát rồi nói: “Hay là thế này, ta thuê cho nàng một gian phòng ở đây, ta tới Đông Hải Quốc giúp nàng dò hỏi tung tích gia chủ. Nếu có tin tức, ta sẽ phái người thông báo cho nàng, nàng thấy thế nào?”

Yêu Nguyệt đứng dậy, doanh doanh quỳ bái: “Đa tạ công tử có lòng tốt, nhưng cái ta muốn dò hỏi không phải tung tích của chủ nhân, mà là…… ông ấy bị hãm hại như thế nào.”

“Xin đứng dậy. Chủ nhân của nàng không phải gặp nạn khi xuất hải sao? Sao lại có thuyết hãm hại?”

Yêu Nguyệt đứng dậy: “Công tử đã là con cháu thế gia kinh thành, ta vẫn không nên nói nhiều thì hơn.”

“Sao, gia chủ nhà nàng bị quan viên hãm hại à? Đúng lúc, ta quen biết vài vị đại nhân, có lẽ có thể vì ông ấy bình oan chiêu tuyết.”

Yêu Nguyệt cắn môi lại suy nghĩ một hồi: “Công tử muốn tới Đông Hải Quốc, quan hệ với nhà họ Yến không tệ chứ?”

“Quốc tướng Yến Khang? Từng gặp vài lần, không thân.”

“Còn công tử nhà họ Yến thì sao?”

“Yến Bằng Sư? Gặp mặt nhiều lần hơn, nhưng cũng không thân. Nàng hy vọng Yến Quốc tướng thay gia chủ nàng rửa oan? Ta thì có thể nói vào đôi câu.”

Yêu Nguyệt lắc đầu: “Người hãm hại gia chủ ta chính là nhà họ Yến.”

Kim Thuần Trung đại kinh, mãnh nhiên nhớ tới một chuyện, đứng dậy nói: “Gia chủ nhà nàng là ai?”

“Lâu thuyền tướng quân Hoàng Phổ Công.”

Kim Thuần Trung sững sờ, từ từ ngồi xuống: “Hoàng tướng quân sao có thể…… Ông ấy trước kia chẳng phải cũng là người nhà họ Yến sao?”

“Phải, ngay cả ta cũng từng ở nhà họ Yến một thời gian, nên ta biết nhà họ Yến cực kỳ bất mãn với Hoàng tướng quân, luôn muốn dồn ông vào chỗ chết.”

“Nàng có chứng cứ?” Kim Thuần Trung tiếp xúc với hình lại nhiều, chuyện đầu tiên nghĩ tới chính là chứng cứ.

“Tin tức Hoàng tướng quân xuất hải không về tới kinh thành vào đầu tháng tám, nhưng mười mấy ngày trước đó, Yến Bằng Sư đã tới tận nơi đe dọa ta, thanh xưng không ai bảo hộ được ta, muốn khiến ta sống không bằng chết. Sao hắn biết trước Hoàng tướng quân gặp chuyện, sẽ không bao giờ về kinh thành nữa?”

Cái này chưa thể tính là chứng cứ, Yến Bằng Sư là công tử quyền quý, lúc giận dữ việc gì cũng dám làm.

Kim Thuần Trung nghĩ một hồi, đánh giá Yêu Nguyệt: “Nàng biết ta là ai không?”

“Ta nghe Tứ lão gia nói công tử có thể là người bên cạnh hoàng đế, còn lại thì không biết.”

“Vậy nên nàng muốn nhờ ta cáo ngự trạng?”

Yêu Nguyệt lại quỳ xuống: “Hoàng tướng quân là ái tướng bệ hạ tự tay đề bạt, bệ hạ đối với việc ông ấy mất tích mà không mảy may hoài nghi sao? Công tử lập công này……”

Kim Thuần Trung giơ tay ngăn Yêu Nguyệt nói tiếp, bảo nàng đứng dậy. Vốn tưởng đây là một cuộc gặp gỡ tình cờ, hóa ra vẫn là đã được sắp đặt sẵn. Nữ tử này không hề đơn giản, tới hầu hạ khẳng định là do nàng tự tranh thủ mà có, lời nàng nói không thể hoàn toàn tin tưởng: “Nàng nói trước về việc mình tới Hồ huyện như thế nào đi.”

“Yến Bằng Sư đe dọa ta, sau đó truyền tới tin tức Hoàng tướng quân mất tích. Ta biết tình hình không ổn, ngày hôm đó liền trốn khỏi Hoàng phủ, không nơi nương tựa, chỉ có thể đi tìm tỷ muội quen biết trước kia. Tại đó ta gặp Tứ lão gia, nghe lén được ông ta nói dù thế nào cũng phải chặn hoàng đế lại. Ta nghĩ có thể nhân cơ hội này cáo ngự trạng…… Không ngờ lại bị đưa tới Hồ huyện, đi cũng không được, đành phải ở lại.”

“Chặn hoàng đế? Ông ta còn nói gì nữa?”

“Ta nghe được không nhiều, đại loại là ‘tài lộ’, ‘điền địa’, ‘gan phải to’.”

“Tống Hạp làm nghề gì?”

Yêu Nguyệt nghĩ một hồi: “Chưa từng thấy ông ta mang theo hàng hóa gì. À, có lẽ ông ta là kẻ buôn người.”

“Hửm?”

“Ông ta gặp ai cũng luôn muốn kỳ kèo giá cả, nên ta đoán ông ta làm nghề đó.”

Kim Thuần Trung chính là người tự trả giá, hắn càng thấy mơ hồ. Một kẻ buôn người mà có thế lực lớn tới mức dám buông lời cuồng ngôn muốn chặn hoàng đế?

“Trời sáng rồi nàng hãy về nhà họ Tống.”

“Vâng.”

“Ta sẽ khen nàng vài câu trước mặt Tống Hạp, hắn sẽ lại đưa nàng tới đây. Nàng tìm cách làm rõ rốt cuộc Tống Hạp muốn làm gì hoàng đế. Lập được công này, nàng muốn cáo trạng gì cũng được.”

“Công tử…… thật sự là người bên cạnh hoàng đế?”

“Tống Hạp muốn bỏ ra mười vạn lượng bạc để mua chuộc ta, nàng nói xem ta có phải không?”

Yêu Nguyệt cười một cái, trịnh trọng gật đầu: “Ta sẽ hỏi cho rõ ràng, miệng Tứ lão gia không chặt, trước kia là ta không quá để ý.”

Kim Thuần Trung bảo Yêu Nguyệt ngủ trên giường, Yêu Nguyệt không chịu, chỉ nguyện gục đầu lên bàn mà ngủ.

Hôm sau trời chưa sáng, Yêu Nguyệt lặng lẽ rời đi. Kim Thuần Trung sau khi rời giường cũng không nhàn rỗi, phái hai tùy tùng ra ngoài tiếp tục dò hỏi lai lịch Tống Hạp, lại bảo chưởng quỹ gửi bái thiếp tới Tống Hạp, muốn mời lại một bữa.

Một cái Hồ huyện nhỏ bé, sắp xảy ra chuyện lớn rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:471
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.