Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1465 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
44. Cúng Táo quân

❊ ❊ ❊

Tuy trong thôn đã chia đất, nhưng ai mà chê đất ít chứ, ai cũng hận không thể trồng ra hoa trên đất, chăm chút vô cùng tỉ mỉ.

Hầu hết mọi nhà đều tận dụng khoảng đất trước cửa sau nhà để làm một vườn rau nhỏ, trồng cải thảo, rau chân vịt, còn đất tốt thì dành để trồng lúa mạch. Ngay cả Vương Ngọc Lan cũng tận dụng chỗ mương nước trước cửa để trồng cải thảo, củ cải và rau cải muối, cùng các loại rau theo mùa khác.

Còn những người khai hoang ở sườn dốc đê sông, chỗ đất trũng, chỉ cần không quá đáng thì người của đại đội cơ bản đều mắt nhắm mắt mở cho qua.

Giai đoạn này Lý Hòa theo Lão Tam xuống đồng mấy bận, chủ yếu là lên luống, đắp bờ để mùa mưa thoát nước cho dễ. Làm liên tục hai ngày, Lý Hòa cảm thấy eo đau đến mức không đứng thẳng nổi, nhìn lại Lão Tam vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì, anh đành than thở mình không phải là cái giống người biết làm ruộng.

Nhưng lại không thể bỏ mặc không làm, đành cắn răng chịu đựng, cố gắng vượt qua công việc khô khan này.

Thoắt cái đã đến ngày cúng Táo quân, theo lệ cũ là phải gói sủi cảo. Lý Hòa đã mong mỏi được ăn một bữa ra trò từ lâu rồi, Vương Ngọc Lan ngày nào cũng nấu mấy món thanh đạm, ăn đến mức phát ngán. Lần nào trước bữa cơm anh cũng nhắc Vương Ngọc Lan nấu ít thịt, nhắc một lần thì không sao, chứ ngày nào cũng nhắc, chính Lý Hòa cũng thấy phiền. Có đôi khi Lý Hòa đi chỗ Trần Béo mua thịt, Vương Ngọc Lan đều mang đi muối, nhất quyết giữ lại để dành đến Tết mới ăn.

Vương Ngọc Lan dậy từ sáng sớm bắt đầu quét dọn nhà bếp, tiện thể dọn dẹp sạch sẽ trong ngoài căn nhà.

Vì tối phải ăn ngon nên bữa trưa chỉ ăn tạm bát mì cho xong chuyện. Ăn cơm trưa xong, dưới ánh mắt đầy mong đợi của mọi người, Vương Ngọc Lan thong thả mang chậu bột ra, múc một gáo bột mì ngon từ trong vại bột, lại múc thêm nửa gáo bột khoai lang trộn vào, rồi đổ nước bắt đầu nhào bột.

Lúc Vương Ngọc Lan nhào bột, Lão Tứ đeo tạp dề lớn vào, giúp bà băm nhân rau.

Vốn dĩ Vương Ngọc Lan định băm một cây cải thảo để gói sủi cảo chay, nhưng Lý Hòa lập tức không đồng ý.

"Con ở trường ngày nào cũng ăn cải thảo, sao về nhà mẹ vẫn bắt con ăn cải thảo với miến? Con khó khăn lắm mới về được một chuyến, mẹ không nấu món gì ngon cho con, hơn nữa, Tết nhất mà ăn uống xoàng xĩnh thì đâu phải điềm lành!"

Vương Ngọc Lan đặc biệt mê tín, nghe thấy câu sau của Lý Hòa, bà mới miễn cưỡng thêm chút thịt, bảo Lão Tứ băm nhỏ rồi trộn cùng cải thảo và miến. Lý Hòa cảm thán, chị cả Lý Mai không có nhà, chế độ ăn uống tụt dốc thê thảm, bèn lén nói với Lão Tứ: "Sau này em nấu cơm đi."

Lão Tứ nhăn mặt nói: "Đồ đạc trong nhà mình đều có số cả, bột cho nhiều thêm chút, mẹ đều biết hết đấy."

Sau ngày cúng Táo quân, tuyết liên tiếp rơi mấy trận lớn, Lý Long cùng Đại Tráng đuổi bắt được mấy con thỏ ở ruộng lúa mạch, bữa ăn mới coi như được cải thiện.

Gần đến ngày cuối năm, Lý Hòa chuẩn bị lên huyện thành sắm chút đồ Tết.

Lão Tứ nói: "Anh, đưa em đi với, em chưa từng đến huyện thành bao giờ."

Lý Hòa nghĩ nghĩ rồi gật đầu đồng ý: "Vậy thì mặc dày vào, bên ngoài lạnh lắm, đôi bốt da kia xỏ vào đi, chả lẽ định để dành đến Tết mới mặc à."

Anh làm ngơ như không thấy, không nghe thấy Lão Ngũ đang rưng rưng nước mắt bên cạnh, đứa này mang theo chỉ tổ vướng chân.

Anh lại hỏi Lý Long có đi không, Lý Long lắc đầu, cậu ấy đã chán không muốn đi từ lâu rồi.

Lý Hòa dẫn Lão Tứ đi từ công xã bằng xe khách, đến bến xe huyện thành đã là tám giờ sáng. Gần Tết, huyện thành cũng náo nhiệt hơn hẳn mọi khi. Lý Hòa hỏi Lão Tứ: "Đói không, ăn gì không?"

Lão Tứ nhìn không chớp mắt, thấy cái gì cũng thấy mới lạ. Nghe nhị ca hỏi vậy, cô bé giơ tay giữa không trung, khó khăn lắm mới chỉ vào một cửa tiệm: "Ăn quán kia đi ạ." Hóa ra đó là một tiệm bánh xèo. Bánh xèo của tiệm đó có vẻ rất ngon, bên đường có không ít người xếp hàng chờ mua, Lý Hòa dẫn Lão Tứ xếp hàng phía sau.

Đột nhiên có người quay đầu lại, reo lên đầy kinh ngạc: "Cậu là Lý Hòa!"

Lý Hòa nhìn lướt qua một cô gái đang xếp hàng phía trước, nhất thời không nhớ ra là ai, chắc là người quen, chỉ là không gọi nổi tên, bèn ngại ngùng nói: "Xin lỗi, tôi không nhớ ra."

Cô gái cười hào sảng: "Tớ là Biên Mai đây mà, cũng phải thôi, tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi, ai cũng thay đổi nhiều quá."

Lý Hòa vỗ đầu một cái, cuối cùng cũng nhớ ra, đây là bạn học cấp ba của mình. Có lẽ vì họ hơi đặc biệt, người họ Biên rất ít. Trong ký ức của Lý Hòa quả thực có người bạn học này, dù sao cũng cách tận năm mươi mấy năm rồi, Lý Hòa rất khó gọi tên được nhiều người.

Lý Hòa nói: "Xin lỗi nhé, bạn học cũ, tớ phản ứng chậm quá."

Vừa hay đến lượt Biên Mai, Biên Mai liếc nhìn Lão Tứ đang nắm chặt lấy cánh tay Lý Hòa, đôi mày ánh mắt rất giống Lý Hòa, cô cười nói: "Đây là em gái cậu à, xinh xắn quá, ăn mấy cái bánh, để tớ mua luôn cho."

"Hai cái là được."

Lý Hòa nhận bánh, định đưa tiền cho Biên Mai thì bị Biên Mai đẩy trả lại: "Hai cái bánh, đáng giá bao nhiêu đâu."

"Cậu lên thành phố làm gì?" Biên Mai hỏi. Lý Hòa cười hì hì: "Sắp Tết rồi, hàng hóa ở huyện thành chẳng phải phong phú sao, tớ lên đây sắm chút đồ Tết." Sau khi biết Lý Hòa đi sắm đồ Tết, Biên Mai nhiệt tình hỏi anh muốn mua gì.

"Cũng chỉ là mấy món bình thường thôi, bánh kẹo Tết, quần áo mới ngày Tết các thứ." Lý Hòa ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp: "Cậu thay đổi nhiều thật đấy, nếu cậu không gọi tớ, tớ thật sự không nhận ra cậu."

Biên Mai hồ nghi nhìn Lý Hòa, vô tình đánh mắt từ trên xuống dưới một lượt, ăn mặc tử tế hơn hồi đi học nhiều, khoác chiếc áo bông đen, nhưng vải là vải mới. Dưới chân là một đôi giày da màu đen.

Cô cũng từng nghe phong thanh về hoàn cảnh gia đình của anh, mà còn lên thành phố sắm đồ Tết sao?

Biên Mai tưởng Lý Hòa cố tỏ ra sang chảnh, quan tâm nói: "Ôi dào, đồ ở huyện vào dịp cuối năm đắt lắm, chính tớ còn chẳng nỡ mua đây này."

Lý Hòa thì thào hỏi khẽ Biên Mai: "Có biết chỗ nào có phe vé (phiếu) không?"

Nếu không có phiếu, Lý Hòa không mua được bao nhiêu đồ cả.

Biên Mai phì cười: "Cậu đúng là gặp sư mà tìm trọc, tớ đang làm ở công ty bách hóa đây, nếu cậu thực sự muốn mua gì, thì đi theo tớ, chút quyền hạn này tớ vẫn có."

Biên Mai tuy là bạn học của Lý Hòa, nhưng hồi cấp ba anh hầu như chưa từng nói chuyện với cô, không có giao tình gì. Lý Hòa cũng chưa từng để ý đến cô.

Buồn ngủ gặp chiếu manh, Lý Hòa không chút do dự đồng ý: "Vậy thì làm phiền cậu rồi, nhờ chút phúc của cậu vậy."

Biên Mai hào sảng nói: "Chuyện nhỏ như con thỏ, đi theo tớ."

Biên Mai dắt xe đạp đi phía trước, Lý Hòa dắt Lão Tứ theo sau.

Lão Tứ lén nói với Lý Hòa: "Chị này xinh thật đấy."

Bên ngoài vẫn rất lạnh, Lão Tứ và Lý Hòa đều mặc áo bông dày cộm, gói mình như cái bánh chưng vậy.

Nhưng Biên Mai lại chỉ mặc áo len mỏng, khoác bên ngoài chiếc áo khoác gió, trông rất thời trang nhưng cũng rất lạnh.

Lý Hòa không nhịn được thầm cảm thán một câu, đúng là vì thời trang mà quên thời tiết.

Đến cửa sau công ty bách hóa, Biên Mai khóa xe đạp lại, xoa xoa tay, nói: "Hai người chờ chút, tớ đi lấy phiếu cho hai người."

Lúc Biên Mai đi ra, trong tay có một xấp phiếu.

Lý Hòa nói: "Nhiều quá rồi, cứ đưa tớ thêm ít phiếu vải là được, thêm cả phiếu kẹo nữa là xong."

Biên Mai nghĩ đến hoàn cảnh của Lý Hòa, bèn rút lại mấy tờ: "Vậy cậu đi đi, lát nữa mời cậu ăn trưa." (Còn tiếp.)

[Dịch từ bản vi] ChuongId:133
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.