Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1502 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29. Tiễn đưa

❊ ❊ ❊

《Tô Minh phỏng vấn lục》

Tô Minh là người nhanh nhẹn, sau khi bàn bạc xong với gia đình, ngày thứ ba đã muốn đi, không chút do dự.

Thậm chí vừa mới mở lời với gia đình, vốn tưởng rằng mẹ già sẽ lải nhải, giở bài "con đi nghìn dặm mẹ lo", ít nhất cũng phải bịn rịn không nỡ rời xa, nào ngờ mẹ cậu nói, "Đi thì đi nhanh lên, đỡ cho mắt bà cứ giật liên hồi, mày nói xem ngày nào mày cũng lêu lổng ngoài đường xó chợ, tao sao mà không lo cho được."

Mẹ Tô Minh cũng chẳng phải có tiên tri gì, chỉ là trải qua thời đại đặc biệt nên đã sớm trở thành chim sợ cành cong, có chút gió thổi cỏ lay là lại phải suy nghĩ nửa ngày, hơn nữa lại là kẻ nhiều chuyện nổi tiếng, ít nhiều cũng đã nghe ngóng được vài tin tức không hay.

Tô Minh liếc nhìn Tô Tiểu Muội đang nước mắt ngắn nước mắt dài, "Không sao, sau này anh về sẽ mang đồ tốt cho em, em nói xem em muốn gì, tương lai anh mua cho em cái đó."

"Không phải, anh, anh đi rồi, em đi xin tiền tiêu vặt của ai?" Nói xong, Tô Tiểu Muội khóc càng to hơn.

Anh cả nhà họ Tô nói, "Anh không dặn dò gì thêm, đã là Lý huynh đệ bảo chú đi, chắc chắn đã sắp xếp cho chú rồi, chú cứ nghe cậu ấy dặn dò là được, đó là người trầm ổn. Nghe nói phòng phó thực phẩm sắp lắp điện thoại công cộng, đợi thông rồi, anh sẽ gửi điện tín báo số cho chú, gọi trực tiếp luôn, không cần điện tín nữa. Ở bên ngoài cố gắng chút, chăm sóc tốt bản thân, trong nhà có anh, chú cũng không cần phải bận tâm."

Tô Minh gật đầu, bắt đầu thu dọn hành lý, nghe nói phương Nam mùa đông không lạnh, áo bông các thứ cũng không định mang theo, quần áo linh tinh mang vài bộ là được.

Ngày tiễn đưa, Hà Phương muốn đi theo Lý Hòa đến nhà ga, "Cậu ấy là bạn anh, chẳng lẽ không phải bạn em sao, sao em lại không thể đi?"

Lý Hòa nói, "Không phải, anh chỉ đến đưa chút đồ cho cậu ấy, đến nơi rồi về ngay, chạy đi chạy lại chẳng phải thêm tội sao?"

"Cho nên không chở nổi em?"

Lý Hòa vội vàng lắc đầu, "Không phải, không phải, ý anh là..."

Hà Phương giật lấy ghi đông, "Lên xe, em chở anh."

Lý Hòa còn muốn nói, Hà Phương đã đạp xe đi được một đoạn, đành phải chạy gấp hai bước, ngồi xuống yên sau.

Một cô gái lớn xinh xắn đạp xe chở con trai, thu hút ánh nhìn cao ngất ngưỡng, Lý Hòa xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nào, vừa mới đi qua hai trạm đã nhảy xuống, ở phía sau gọi, "Dừng lại, anh đạp xe chở em, em xuống mau."

Hà Phương cười ha hả, để lộ nụ cười đắc ý.

Lần này Tô Minh đi là lấy lý do xuống phía Nam làm ăn, cũng không rùm beng, người đến tiễn ngoài người nhà ra, đều là mấy người quen.

Lý Hòa lấy từ trong túi ra mấy tờ giấy đưa cho Tô Minh, "Đây là danh sách cần mua sắm để làm băng cassette, còn một tờ là hướng dẫn thao tác, cậu chắc là đọc hiểu được, nếu thực sự không hiểu, tùy tiện mời một thợ thầy trong xưởng là hiểu ngay, không phải thứ gì phức tạp đâu. Trên đường cũng chăm sóc tốt bản thân, đến nơi thì đến thẳng địa chỉ anh viết trên giấy, đi tìm Vu Đức Hoa. Gặp chuyện đừng hoảng, đừng manh động, nhìn nhiều, nghĩ nhiều, thế mới tiến bộ được. Tiền bạc cất cho kỹ, đừng bất cẩn."

Tô Minh vỗ vỗ chiếc túi xách trong tay, hạ giọng nói, "Đều ở trong túi chúng tôi rồi, đủ để xoay xở, Nhị Bưu và tôi tổng cộng 6 người, tiền đều chia ra để trong túi mỗi người, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, anh cứ chờ xem."

Hà Phương cười nói, "Vậy em cũng chúc anh thuận buồm xuôi gió, đợi anh về, mời anh uống rượu."

"Cái đó là bắt buộc rồi, chứ có phải ở đó tám năm mười năm đâu."

Tô Tiểu Muội đột nhiên nói, "Anh, chị Từ đến rồi, vậy chúng em đi trước đây."

Nói xong liền kéo mẹ mình đi mất.

Mọi người ngẩng đầu nhìn, Từ Gia Mẫn mặc một bộ thường phục, đứng thẳng tắp không xa.

Lý Hòa còn muốn nói gì đó, nhưng bị Hà Phương kéo lại, "Đi trước đã rồi nói."

"Đừng mà, anh còn chưa dặn dò xong đâu", Lý Hòa bị Hà Phương kéo ra xa.

Đi đến bên quảng trường, Hà Phương chỉ vào đầu Lý Hòa, "Anh sao mà không thông suốt thế? Không gẩy thì không sáng, anh nhìn xem cạnh hai người đó còn có ai không? Anh còn chẳng bằng đứa trẻ con."

Lý Hòa nhìn một cái, đám người vừa nãy vây quanh Tô Minh, giờ một người cũng không còn, tản sạch bách, chỉ còn lại Tô Minh và Từ Gia Mẫn.

Lại liếc nhìn mẹ Tô Minh đang trốn không xa, nheo mắt lại, cười với vẻ mặt không có ý tốt.

Lần này Lý Hòa thực sự đã hiểu ra điều gì đó.

Tô Minh nhìn thấy Từ Gia Mẫn mặc thường phục, đột nhiên lóng ngóng như người xa lạ, "Cô đến đây có việc à?"

Từ Gia Mẫn đưa qua một gói giấy dầu, "Cậu sẽ cần ăn trưa trên tàu."

Tô Minh dường như chưa phản ứng kịp, đờ đẫn nhận lấy, nói, "Cảm ơn".

Từ Gia Mẫn hít sâu một hơi, nói, "Tô Minh, xin lỗi."

"Gì cơ?" Tô Minh nghe thấy hơi kỳ quặc, lại vội vàng xua tay, "Không sao, hai ta sau này nước sông không phạm nước giếng, cô đi đường của cô, tôi đi cầu độc mộc của tôi."

Hơi thở của Từ Gia Mẫn nặng nề hơn, dường như muốn cố gắng đè nén cơn giận trong lòng, "Ở bên kia cố gắng thể hiện cho tốt, không được kết bạn khác giới."

"Cái đó không thể được, tôi là đi làm ăn, không kết bạn, tôi làm ăn thế nào."

"Ý tôi là phụ nữ."

"Làm ăn thì phân biệt nam nữ chỗ nào, ai quy định là không được làm ăn với phụ nữ chứ."

"Cậu cố tình gây sự với tôi phải không?"

Tô Minh thấy chỉ số giận dữ của Từ Gia Mẫn tăng vọt, vội vàng ứng phó, "Được, được, đều nghe cô hết."

Từ Gia Mẫn cười nhìn Tô Minh một cái, lại đưa một mảnh giấy, "Đây là số điện thoại văn phòng của tôi, đến nơi thì gọi cho tôi, bắt buộc phải gọi cho tôi, nhớ là bắt buộc."

Nói xong liền xoay người rời đi.

Đợi Từ Gia Mẫn đi rồi, mẹ Tô Minh vội vàng chạy lại, mày nở mắt cười nói, "Con trai, cô vợ này được đấy, mẹ ưng, mau mau chớp lấy cơ hội, con xem vừa là người của công vụ, lại xinh đẹp, chức vụ cũng gọi là quan, xứng với con là quá dư dả, cơ hội không tới hai lần, qua thôn này thì không có cái cửa hàng này đâu."

Tô Minh tức đến dậm chân, "Mẹ ơi, mẹ nghĩ đi đâu thế, người ta làm sao mà coi trọng một hộ kinh doanh cá thể như con. Đừng nghĩ nhiều nữa, tàu sắp chạy rồi, thời gian gần như vậy rồi."

Chào hỏi mọi người xong, liền dẫn Nhị Bưu mấy người phía sau vào nhà ga, chính xác là chen vào nhà ga.

Hà Phương đột nhiên cảm khái nói, "Thảo nào hai người các anh có thể tụ lại với nhau, đúng là một cặp ngốc nghếch."

Lý Hòa nói, "Em nói cho rõ ràng, anh ngốc chỗ nào."

"Nghe không hiểu tiếng người, thì tự mình suy ngẫm đi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:104
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.