Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 2 TIỆC TƯỞNG NHỚ FRED - Chương 08.

❊ ❊ ❊

11 giờ đêm, thời khắc ma quỷ. Không được ngủ, Monica, không phải đêm nay. Hãy đến giúp ta, những mụ phù thuỷ già lắm điều, xấu tính, hung dữ, những con quỷ cái độc ác. Hãy cho ta biết mọi chuyện trước khi họ bắt ta.

Tôi chịu trách nhiệm tổ chức bữa tiệc của Fred bởi tôi không bao giờ bỏ được gia đình mình. Bạn cũng thấy là chúng tôi khác biệt, không giống những người khác. Hai ông anh sinh đôi khổng lồ kiếm được triệu đô; cô em gái người mẫu thanh lịch Fairy; Anthea với đẳng cấp doanh nhân bóng bẩy, những bài tập cường độ cao và rít cocaine như một con ong bắp cày mắc bẫy.

Angus và Boz sắp năm mươi tuổi, Anthea gần kề bốn mươi lăm, còn Fairy đang run rẩy trước ngưỡng cửa ba mươi. Tất cả anh chị em chúng tôi chào đời vào mùa đông, tức khoảng thời gian tăm tối trong năm, vào tháng Mười một và Mười hai. Do đó, tôi nói với mỗi người rằng bữa tiệc cũng là dành cho họ. “Và dĩ nhiên dành cho Fred nữa, để tưởng nhớ Fred.”

Ai trong chúng ta cũng muốn làm người đặc biệt, không phải sao?

Khi Anthea mười lăm tuổi và tôi lên tám, chị ta bảo tôi cần “được giáo dục đặc biệt”. Tôi tự hào lắm cho tới khi tôi nói lại với giáo viên của mình. Mỗi người đều đặc biệt, nhưng không phải lúc nào tôi cũng cảm nhận được điều đó, đa phần chỉ nhận thấy khi có ai đó làm tình với tôi. Ngay trước khi “lên đỉnh”, họ muốn điều gì đó đặc biệt và nghĩ rằng đó là tôi.

Ngày 1 tháng 11 là sinh nhật thứ hai mươi lăm của Fred. Lẽ ra điều đó đã xảy ra. Nếu như Fred không qua đời từ năm năm trước đó.

Đúng là một ngày hoàn hảo để tưởng nhớ Fred.

Tôi không thể trì hoãn sự kiện này thêm chút nào nữa. Nhưng mẹ làm tôi thấy thật khó nghĩ. Chúng tôi phải mời bà ấy đến bữa tiệc. Bà ấy là mẹ của Fred mà. Vả lại, dù không mời mẹ cũng có thể biết - chủ nhân kiêm tiếp tân của nhà dưỡng lão Clifferoppe là chúa ngồi lê đôi mách. Chúng tôi nghĩ mời mẹ cũng không sao bởi bà sẽ không đến.

Tôi đã kể về chuyện mẹ luôn say xỉn chưa nhỉ? Liệu cha có nhận ra bà có điểm yếu khi hai người lấy nhau? Cha thích những người khiếm khuyết, từ trẻ tuổi, người nước ngoài đến những người khát khao được trở nên xinh đẹp - trong đó bao gồm hầu hết bệnh nhân đến làm lại răng để cứu vãn phần hàm xấu đau xấu đớn.

Không lâu trước đó, mẹ bỏ rượu. Khi tôi đến nhà dưỡng lão gặp mẹ, chúng tôi mở đầu như thường lệ. “Con rót cho mẹ một ly sherry nhé?”

“Không còn rượu trong tủ đâu?”

“Vậy để con ra ngoài mua một ít.”

“Thôi khỏi”

Khi tôi hỏi mẹ làm sao cai được rượu, bà trả lời đơn giản, “Công tắc ngắt rồi.” Sao bà ấy không làm thế hàng chục năm trước nhỉ, được vậy thì bà ấy đã là một bà mẹ tốt hơn rồi?

“Mẹ đang tập lối sống lành mạnh hơn, giọng nói thì thầm du dương thoát ra từ khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào với làn da trắng sứ mà Fairy được thừa hưởng. “Nikki đang giúp mẹ.”

“Ai cơ?”

"Nikki.”

"Ồ”

Ra là kẻ ba hoa ở quầy tiếp tân, người đã viết thư cho chúng tôi kể về “các thành viên trong nhà dưỡng lão của chúng tôi”. Cái tên ngu ngốc của bà ta chết tiệt tới nỗi tôi không tài nào nhớ được.

“Mẹ cũng đang tập tăng cân nữa” mẹ nói thêm. Mẹ phát âm cụm từ “tập tăng cân” với kiểu giọng rung nhẹ như ngâm nga.

“Mẹ có tham khảo chị Anthea chưa?” Chị tôi thích tập Thái Cực quyền kèm thêm tạ.

“Mẹ tự biết phải làm gì, dù không ai thèm để ý đến điều đó” mẹ trả lời rồi đứng lên, đầu ngẩng cao.

“Tụi con tổ chức một bữa tiệc vào tháng Mười Một. Con biết mẹ sẽ không tới nhưng dĩ nhiên mẹ à, bọn con luôn chờ đón mẹ.”

Đôi mắt nhỏ của bà mở to sững sờ. “Tiệc à? Để làm gì?”

“Vì Ferd” tôi nói rồi tự sửa lại, “Fred chứ. Mẹ không thích tiệc tùng, mẹ sẽ khó chịu đấy.”

“Fred là con của mẹ. Tiệc tổ chức ở đâu?”

“Ở hội trường của trường học, chẳng có gì thú vị cả.

“Cha con có đi không?” bà gần như thì thầm. “Nếu ông ta tới, mẹ sẽ tới, con không ngăn mẹ được đâu.”

“Ngăn mẹ đâu?” tôi hỏi lại. “Con mời mẹ mà” Chết tiệt, chết tiệt, thế này thì sẽ có rắc rối mất, nhưng mà không hẳn, mẹ sẽ quên thôi.

“Mẹ sẽ mua một cái váy dài,” bà nói một cách hào hứng.

Tôi nhìn đểu bà: “Mẹ cứ mua đi, chắc chắn mẹ sẽ tuyệt lắm. Tình cờ tôi biết mẹ không có giày nên bà sẽ phải mặc kèm chiếc váy đó với dép lông, xỏ thêm một trong hai đôi tất ngủ in hình tuần lộc.

“À, nhân tiện cha con sao rồi?” Giờ thì mắt mẹ nhìn sắc bén và ám muội.

“Vui vẻ mẹ à? (Bởi cha có cô bạn gái gợi tình, trẻ trung và chúng tôi giấu mẹ sự thật tởm lợm này).

“Mẹ biết ông ta là một lão già đĩ điếm thối tha mà,” bà phun ra những từ ngữ ấy trong khi chiếc cổ trắng ngần vươn dài như rắn hổ mang.

Một học trò của tôi phải tìm hiểu về đề tài này sau khi bị bắt tại trận tội khạc nhổ. Bài trình bày trên YouTube mang tên “Rắn hổ mang vùng Nubima phun nọc” của cậu nhóc còn không đáng sợ bằng mẹ ngày hôm ấy. Tôi há hốc mồm nhìn mẹ chằm chằm. Hiếm hoi lắm tôi mới nghe thấy mẹ chửi thề như thế. Tôi kêu lên: "Mẹẹẹẹ!”

Bà vặc lại: “Con cũng chửi thề mà. Sao mẹ lại là người duy nhất trong nhà không được chửi thề? Ông ta kiếm được con điếm nào đó rồi chứ gì. Nikki nói cho mẹ nghe rồi.” Rõ ràng là cha phải có mặt trong bữa tiệc tưởng nhớ Fred. Đó là cách cha đền bù cho chúng tôi về tội ác của ông ta cũng như để bày tỏ sự tôn trọng dành cho Fred, cho chúng tôi. Nhưng không có cửa để ông ta mang theo “Con bé” đó.

Chỉ mới có Anthea và Fred từng gặp cô ta. Tất cả chúng tôi gọi cô ta là “Con bé” dù tên cô ta là Veronica Karlin. Một ngày kia Anthea bất ngờ về nhà và nhìn thấy cha cùng con bé đó trong một cảnh tượng mà chị ấy bảo là tởm đến mức không thể nào tả lại được. Anthea nói nhìn thoáng qua “Con bé” trông giống như nữ sinh. “Đeo kính? Vẻ khó chịu? Ngực to? Mặc áo ngực trắng? Mặt đỏ ửng lên và cha chửi bới chị?” Một nửa gia đình “Con bé” là người Do Thái giáo chính thống. Sau khi người cha đi tù, các anh em của cô ta bắt đầu đọc Torah[1] và cả hai đều để tóc dài hai bên thái dương như tại chó Spaniel[2].

(Neil, ông hiệu trưởng ăn nói vòng vo của chúng tôi, tỏ ra kiềm chế khi tôi dùng cụm từ “tai chó Spaniel” để mô tả nhóm người Do Thái hàng năm hành hương tới Ramsgate - bởi đây từng là nơi sinh sống của Ngài Moses - rồi họ thăm giáo đường trong rừng Montefore và sau đó thực sự đi tắm trong những chiếc áo choàng tối màu ảm đạm. Một trong số họ chết đuối ở Broadstairs. Đúng là bi kịch nhưng sao không chịu cởi hết quần áo ra? Ông ta run run: “Cô có nghĩ cụm từ đó gây xúc phạm về mặt văn hóa?” Tôi hỏi lại với vẻ chọc ngoáy: “Cụm từ nào?” “Tai chó Spaniel, ông ta thầm thì đầy căng thẳng. Tôi chỉ muốn ông ta nói ra thôi! Tôi cười lớn: “Ai cũng nghĩ tôi là người vô ý vô tứ mà. Nhưng Neil vẫn tỏ vẻ “không vui”. Tôi nhấn mạnh, “Đó là lối nói ẩn dụ thôi Neil à, và ông ta đáp lại: “Nhưng chúng ta vẫn phải tự hỏi dùng từ như vậy có đúng đắn không chứ Monica?”)

Quay lại “Con bé” thôi. Tôi không được lạc đề. Ban đầu chúng tôi tưởng cô ta bị mù hay đầu óc có vấn đề mới chịu qua lại với cha.

Nhưng sau đó chúng tôi nghĩ tới ngôi nhà của cha mẹ và quyết không để con điếm béo tốt đó thừa hưởng được.

“Vì tôn giáo của gia đình đó, ta phải cưới cô ấy, cha nói. “Cô ấy có một vài vấn đề, đúng ra là có vấn đề về sức khỏe. Cách cha giải thích quá mức như vậy cho thấy ông ta biết chúng tôi không tán đồng. Vấn đề sức khỏe ư? Có khi “Con bé” đang mang thai. Fred chắc chắn bị choáng khi biết chuyện cha mình ân ái với một cô gái không lớn tuổi hơn nó là mấy. (Chúng tôi nghĩ Fred vẫn còn “trinh” khi em ấy qua đời. Điều đó càng khiến cái chết của em thêm thê thảm. Tôi ghét cha tôi. Ông ta có trong tay mọi thứ, nhà cửa, quyền lực và cả đặc ân tình dục mà con trai ông ta bị tước đoạt.)

Hiển nhiên là “Con bé” không được phép đến bữa tiệc. Nhưng không ai trong số anh chị em có thể nói điều này với cha. Như thường lệ, tôi phải làm điều không mong muốn ấy.

Anthea và tôi vừa đi dạo vừa bàn bạc về một số chi tiết của bữa tiệc. Thủy triều lên chầm chậm, dưới ánh mặt trời mùa thu, biển tiến dần đến chân chúng tôi. “Toàn bộ bữa tiệc là ý tưởng của em. Dù sao đi nữa, Mono, em không sợ cha sao?” Anthea nhấn nhá bằng giọng mũi cao mà chị ta ưa thích – học được từ Úc và đám ngốc. “Em là con cưng của ông ấy hả?” Anthea nói thêm. Sai rành rành. Tôi đáp trả: “Chị mới là con cưng của ông ta!”

Nhưng lúc đó, Anthea đang làm trong ngành PR.

Ôi, trái tim phản trắc! Đâu đó trong cơ thể tôi lâng lâng vui sướng với ý nghĩ tôi có thể là đứa con được cha yêu quý. Ở xa đường chân trời, một chiếc thuyền bé tí với cánh buồm trắng tinh tế đang vừa vặn tiến vào Dover. “Sao chị lại nói thế, Anthea?” Dĩ nhiên là tôi mong được nghe chứng cứ gì đó.

Im lặng hồi lâu. Trái tim tôi bắt đầu co lại, trở về với kích cỡ như quả óc chó ngâm muối, còn mặt trời bị che phủ bởi một màn mây xám. Tôi có thể nhìn ra được sự rối rắm của Anthea khi chị ta câu giờ. “Chị không biết, nhưng ngoại hình em giống ông ấy. Em giống hệt ông ấy”

“Biến đi, nói thế là sỉ nhục đấy!”

“Cứ gọi điện bảo cha đừng có dắt cô ta theo. Đừng nói với chị là em cũng sợ nhé?”

Sợ hãi: sự kiêu hãnh. Thủy triều đang lên mạnh. “Em không ngán lão khốn ấy” tôi nói dối. Tôi lừa tất cả bọn họ. Có thể tôi can đảm, và đúng là vậy, khi mà vẫn chạy ra cánh cổng nơi súng máy đang nhả đạn dù rất sợ hãi. Ánh mắt ông ta đỏ vằn lên, hàm bạnh ra. Nhưng chúng tôi đâu phải nô lệ? Làm sao chúng tôi có thể sống như nô lệ?

Ông ta nhấc bổng Fairy lên bằng cách túm lấy búi tóc vàng của nó. Ông ta đuổi cặp sinh đôi trên lầu, vừa gầm thét vừa đánh túi bụi vào bắp chân to tướng của họ. Ông ta giật lấy bộ trang điểm mới của Anthea, bẻ cái hộp nhựa màu hồng mỏng manh, lấp lánh ấy làm đôi rồi vứt vào thùng rác mặc cho chị ấy khóc lóc van xin (lúc đó Anthea mười bảy tuổi và mới nhận được bộ trang điểm gửi qua bưu điện, chị ấy thích món đồ tới mức không nghe thấy cha ra lệnh “lê cái mông béo ịch ra khỏi sofa”). Ông ta bắt Fred quỳ gối xin lỗi vì làm rơi cái ly ông ta yêu thích xuống nền bê tông. Thằng bé nức nở: “Con sẽ sửa nó, cha ơi, làm ơn đừng đánh con. Mỗi lần như vậy, tôi vụt đứng dậy trước mặt ông ta và tất cả bọn họ tin rằng tôi không sợ cha.

Chính nỗi tủi hổ khiến tôi phản kháng lại ông ta – nỗi tủi hổ phải sống dưới ách một bạo chúa trong khi mẹ không chịu làm gì.

Buổi sáng sau khi nói chuyện với Anthea, tôi ngồi mân mê điện thoại một lúc lâu trước khi dứt khoát nhấn số cha.

Đầu dây bên kia im lặng rồi vang lên hơi thở nặng nề, khó chịu khi nghe thấy giọng của người mà ông ta không muốn nói chuyện.

“Cha ổn chứ?”

Ông ta lầm bầm.

“Cha vừa nhổ một đống răng cho người ta à?”

“Ta là một nha sĩ xuất sắc đó Mono.”

Rất lâu về trước, khi tôi còn là thiếu nữ, cha cho tôi thực tập tại phòng nha sau khi mọi cuộc phỏng vấn xin việc khác của tôi đều thất bại – một số người yêu cầu tôi nói chuyện nhỏ lại, số khác nói lẽ ra tôi nên ngồi xa ra một chút. Cha chở tôi tới chỗ làm vào ngày hôm sau. Ngồi trong chiếc Jag, cha vẫn kích động như mọi khi, luôn luôn tăng tốc mỗi khi có xe khác cố vượt qua. Tại phòng nha, tôi làm quen với cô Esmeralda, tiếp tân của cha và nay là người cô danh dự của chúng tôi. Tôi không được đụng vào giấy tờ, việc của tôi là kiểm tra lịch hẹn. Sau ngày làm việc, cha trở nên hung hãn hơn bình thường. Ông ta gầm lên: “Sao hả Mono, có học được gì không? Có hiểu chút nào về công việc nặng nhọc chưa?” “Sao cha không trả công cho con? Mấy đứa con gái khác đều được trả công” “Bởi vì bọn chúng xoay xở được việc làm thật sự, còn ta nhận mày chỉ vì thương hại. Một buổi chiều năm năm sau đó, tôi va phải cô Esmeralda trên bãi biển ở Broadstairs và phát hiện cô ấy nghiện rượu. Cô ấy mua một chai rượu rồi dửng dưng tu một chai khác. Tiếp đó cô ấy nói liên tu bất tận. Cô ấy biết quá nhiều về cha. Có thể tôi đã hỏi vu vơ gì đó. Quãng thời gian làm việc của cha ở NHS toàn chuyện mờ ám. Người chết, trẻ chưa chào đời đều được thống kê vào sổ sách. Cuối cùng, cảnh sát để mắt tới và cha chuyển sang làm tư vừa kịp lúc.

“Hôm nay cha trồng răng nhiều lắm à?” tôi tiếp tục cuộc điện thoại.

“Một vài thôi,” ông ta chậm rãi đáp, vẻ đe dọa tăng lên. “Mày định mượn tiền hả Mono?”

Tôi có thể cảm nhận được nụ cười giận dữ trong giọng nói ông ta, tưởng tượng cảnh ông ta gầm gừ nhìn tôi, để lộ ra mở răng xiêu vẹo cùng nướu răng bóng đỏ và lớp men sứ trắng như màu áo blouse (được cô Esmeralda tẩy trắng mỗi ngày). Một cảm giác ớn lạnh hoà trộn giữa giận dữ kinh sợ chạy dọc người tôi. Tôi nói: “Đã bao giờ con hỏi cha chuyện tiền bạc chưa? Con là hiệu phó, con không cần tiền. Con có tiền. Con gọi cha để báo về bữa tiệc bọn con đang chuẩn bị. Cha nhớ đến dự...”

Cha tôi ngắt lời: “Esmeralda khốn kiếp đã ghi trong lịch rồi. Mẹ mày có đến không? Ta không hỏi thì mày cũng thừa hiểu rồi phải không?”

“Bọn con đã mời mẹ. Nhưng chắc mẹ sẽ không đi, đúng không?”

“Ừ” cha nói. Phải chăng trong lời ông nói có chút tiếc nuối?

Tôi không bỏ qua. “Đặc biệt là bởi cha sẽ tới, tôi nói dối.

Tôi nghe tiếng hít hơi thật sâu, nụ cười giận dữ ngoác ra thành hàm cá mập sắp ngoạm lấy tôi. “Mẹ mày không đi vì bà ta bị lão suy rồi. Mày sẽ không muốn thấy một mụ già dãi nhớt lòng thòng, nói năng lảm nhảm ở bữa tiệc đâu.”

“Cha học cái từ ấy từ con bé đó, tôi đốp lại, lửa giận bốc lên đúng như ý đồ của ông ta.

“Con bé đó? Cẩn thận đấy, Veronica là vị hôn thê của ta, cha đáp.

Ông ta nhấn âm cuối một cách lố bịch, hoặc là có ý muốn mỉa mai hoặc ông ta không biết như thế là lố bịch (khả năng là vẽ sau). Cha mù tịt về thể thơ anapest, thể thơ trong đó vẽ có ba âm tiết, hai âm trước ngắn, âm sau dài – giống như da-da-DUM.

“Đừng có đem con điếm đó đến bữa tiệc. Đừng bao giờ, tôi gào lên. Lời lẽ trôi tuột ra quá nhanh trong khi tôi vốn muốn nói đến chuyện này một cách dứt khoát, chín chắn và khách quan. “Angus sẽ nổi điên. Cha biết anh ấy sẽ như thế mà. Ít nhất thì cha hãy thử một lần nghĩ đến các con mình.”

“Mày là một bà cô ngu ngốc, xấu xí, đúng không?” Cha lặng lẽ hỏi lại. “Nghĩ đến con cái ư? Nghĩ đến chúng mày sao? Gia đình là tất cả với ta. Ta đã hy sinh cả đời vì chúng mày. Bộ mày nghĩ ta muốn làm nha sĩ à? Không hề, ta muốn làm việc trong quân đội, nhưng con cái ta sẽ chịu thiệt thòi khi cha xa nhà còn người mẹ kém cỏi. Chúng mày ăn sung mặc sướng là nhờ cha chúng mày kiếm được tiền. Mày nghĩ sống với mẹ mày có được như vậy không? Đàn ông cần một người đàn bà phù hợp. Mẹ mày chưa bao giờ là một người đàn bà bình thường…”

“Không được xúc phạm mẹ,” tôi hét lên.

“... trong khi Veronica là một phụ nữ bình thường. Một phụ nữ bình thường với những nhu cầu bình thường”

“Đừng có kể về mấy chuyện tình dục gớm ghiếc của ông” tôi tru tréo. “Đừng có đem con bò đó tới bữa tiệc!”

“Mày dám chửi tao,” ông ta nói giọng vui vẻ và điềm tĩnh thư thái. “Tao sẽ chờ mày xin lỗi.

Dứt lời, cha cúp máy.

Đường dây chỉ còn lại tiếng tút tút.

Bốn tháng tiếp đó tôi không nói chuyện với cha.

❀ ❀ ❀

[1] Ngũ thư, là năm cuốn sách đầu tiên trong Kinh Thánh Hebrew.

[2] Người Do Thái có truyền thống không cắt tóc hai bên thái dương và để râu quai nón. Chó Spaniel là giống chó tai dài, lông rậm có xuất xứ từ Tây Ban Nha.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.