Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46.

❊ ❊ ❊

Ánh sáng, máy quay, diễn viên, âm nhạc! Gia đình Ludd đang vi vu trên đường. Neil nói tôi “dễ bị kích động”.

Broadstairs bừng lên với vẻ rực rỡ khó quên, Lễ hội Pháo hoa thường niên tạo thành một quầng sáng lộng lẫy cuối cùng trước bóng tối ập đến. Trong những lều bạt khổng lồ nhìn xuống vịnh, người ta quy tập những màn trình diễn đặc sắc nhất hồi mùa hè. Nhiều nhóm nhạc sĩ lặp đi lặp lại màn trình diễn của mình tại Lễ hội Dân gian: từ những nghệ sĩ kéo vĩ cầm người Ireland, các ca sĩ nhạc rock tóc bạc đến mấy chị em mặt mày lạnh lùng, tóc dài bện thừng màu xám hát nhạc của Joni Mitchell bằng giọng nữ cao lảnh lót đọ với những người hát nhạc Blues Cajun[1]. Bên ngoài những ngôi lều sáng rực, giữa trời đêm là những nhạc sĩ khác túm tụm cạnh tấm phông bạt, các ca sĩ hát dân ca Iraq đang kể lể gì đó, câu chuyện của họ được viết nguệch ngoạc trên mấy mảnh bìa cứng, cạnh đó là một hộp nhựa đựng vài đồng mười xu. Ngoài ra còn có hai thiếu niên trông có vẻ đói bụng đang hát nhạc của Bob Dylan, cậu bé đội chiếc mũ chóp cao cáu bẩn, cô bé tô son đỏ, đi đôi giày tàn tạ; ở cùng hai đứa là một con chó Labrador già không đeo vòng cổ. (Tôi không cho chúng đồng nào, làm vậy chỉ càng khuyến khích chúng, nhưng Anthea lại dễ động lòng – hẳn nhiên vì chị ấy kiếm tiền không mấy khó nhọc nên cho đi cũng không phải đắn đo. “Tớ đã nói chuyện với tụi nó,” Anthea kể khi quay lại với chúng tôi. “Một cặp à? Tụi nó bỏ phiếu chọn ở lại hả?” “Thế thì sao hả, Anthea?”) “Pháo hoa sẽ bắn vào tám giờ, Angus thông báo, vẻ hồ hởi vì đã thể hiện được chút gì đó trong buổi tối. Bây giờ là bảy giờ rưỡi, chúng tôi ra ngoài chơi, khoác tay nhau đi thành hàng khiến những người đi tới phải tách ra. Tôi nghe thấy tiếng lách cách hoặc loảng xoảng đều đặn từ đâu đó vọng lại, hình như ở phía bên kia của mấy cái lều. Cũng ở hướng đó vang lên một thứ âm nhạc cuồng nhiệt, tự do và hoang dại. Bản năng của tôi bị kích thích và tôi muốn nhảy về phía đó. Nhảy nhót. Có phải trong máu tôi đã sẵn điều đó? – dù rằng giáo viên thể thao của tôi từng nói tôi “không phân biệt được nhịp” và từ trước tới nay không ai chịu nhảy với tôi.

“Em chọn bạn nhảy đi” là câu thần chú khủng khiếp cứ lặp đi lặp lại. Không một ai. Không một lần. Không bao giờ.

Đó là tổn thất của họ! Tôi là một vũ công cuồng nhiệt! Tôi chỉ đang đợi bạn nhảy hoàn hảo của mình thôi.

“Sao em cứ nhấp nhổm thế?” Anthea hỏi. Tay chị ta đang ngoắc vào tay tôi.

“Nhấp nhổm là sao, ý chị là gì?” tôi hỏi lại. Mà đúng thật, tôi đã lắc mạnh theo nhạc từ nãy giờ.

“Em cứ kéo chị đâm vào những người khác. Em đã nốc sạch rượu trước khi chúng ta đi à?”

Tôi nắm lấy Anthea mà nhảy, hết sang bên cạnh lại quặt ra phía sau, kéo tay chị ta ra khỏi Angus. Chúng tôi suýt nữa ngã nhào, Anthea la lên chói lói và cười ngặt nghẽo, hoặc có thể là khóc thét vì đau, và chúng tôi như trở lại thành trẻ con.

Nếu không có người cha làm chúng tôi khiếp hãi, nếu không có người mẹ phớt lờ chúng tôi một cách kiểu cách, liệu chúng tôi có học được cách hòa hợp với nhau? Liệu những đứa trẻ lớn xác chúng tôi có thể thoát khỏi ảnh hưởng của cha mẹ?

Thứ âm nhạc cuồng loạn kia ngày càng ầm ĩ hơn, luồn sâu vào não tôi và va đập trong ấy, làm nhịp tim của tôi loạn lên. Tôi là một phụ nữ cuồng nhiệt! Tôi là Monica! Các người còn chưa bao giờ thấy được phân nửa con người tôi! Bùmm, bùmm, bùmm, beng...

Tôi bắt gặp một tờ bướm nằm trên mặt đất và sà xuống đọc nó. “Morris bóng đêm. Hợp diễn với: Hooden Horse...” A, họ đây rồi, những vũ công Morris, giữa làn ánh sáng nhấp nháy, leo lét chỉ càng khiến bóng tối xung quanh thêm đậm đặc, những chiếc áo choàng ẩn thân khiến chuyển động của họ thêm ly kỳ. Bạn tin được không, có thực là tôi đã nhìn thấy không? Kia kìa, đích thực là chúng tôi đã nhìn thấy. Một khuôn mặt dài trắng bệch cắm trên cái cột cao tối màu, không phải khuôn mặt mà là một cái sọ... một cái sọ ngựa.

Thêm một “người” nữa, tổng cộng ba kỵ sĩ bóng đêm cao lênh khênh mặc áo choàng đen. Trong một thoáng tôi nghĩ tới những kẻ thánh chiến ẩn thân dưới lớp áo choàng, mang theo dao rựa, súng máy..., nhưng không, tên khủng bố này lão làng hơn nhiều và luôn có mặt ở đây, giấu mình trong màn đêm, lẩn khuất trong đầu chúng ta, trong nhà chúng ta. “Morris bóng đêm”: tôi chưa từng thấy họ trước đây. Ngay khi gặp họ, tôi biết mình đã biết tới họ từ lâu. Morris hắc ám. Chúa tể của sự hỗn loạn. Những vị thần cai quản nhà Ludd.

“Ai đó?” Angus gầm lên.

“Bọn diễn kịch câm đáng ghét” Anthea nói. “Kịch câm dở hơi.”

Tôi quá biết bà chị của mình, mỗi khi căng thẳng chị ta lại làm ra vẻ thạo đời. Một con ngựa quay đầu về phía Anthea, phi nước kiệu lại gần và dùng cái mũi trơ xương trắng nhởn, chập chờn dụi vào tóc chị ta. Anthea hét toáng lên và gã “người-ngựa” cười vút lên như ngựa hí. Anthea bỏ chạy ra đằng sau Boris và Angus.

Các vũ công Morris cõng nhau lên nhảy múa với tinh thần phấn chấn, cuồng nhiệt. Họ chạy ngang chạy dọc, quay cuồng mọi hướng, hoàn toàn tự do tự tại – Tôi đã bao giờ tự do chưa? Liệu tôi sẽ được tự do chứ?

Người ta nhận xét tôi “không dễ bị trấn áp”, nhưng điều đó không đem lại cho tôi sự tự do. Những động tác đá cao và xoạc chân mới đẹp làm sao, răng họ ánh lên vừa gợi cảm, mạnh mẽ lại vừa hỗn loạn xoay vòng. Tuy vậy, ẩn bên dưới là một nốt trầm báo điềm gở, một phương thức tổ chức tang lễ. Để chuẩn bị cho điệu nhảy tiếp theo, họ túm tụm lại, sau đó dựng thẳng gậy lên - những cây gậy dài đáng gờm có thể treo một cái đầu trên đó. Nhạc chuyển sang điệu thứ và nhịp trống dồn dập hơn, các vũ công chạy về phía nhau, khua gậy vào nhau một lần, rồi hai lần. Họ khua gậy vào nhau quyết liệt như nụ hôn của quỷ, âm thanh phát ra vừa lớn vừa nặng nề, và họ chẳng hề mỉm cười. Đây là một điệu nhảy chiến đấu được thực hiện hết sức nghiêm túc. Bây giờ, điệu nhảy tiến dần đến một cái kết không được tốt lành, báo hiệu sự chấm dứt của trật tự, của các nghị viện, các vị vua. Dấu chấm hết của châu Âu.

Đây là một điệu nhảy của nước Anh – nước Anh già cỗi và giận dữ – trong đó các cậu trai cày nhảy múa đối nghịch với người nông dân... Rồi đột nhiên ánh sáng bên phía các vũ công tắt ngúm.

Khi ánh sáng trở lại, một quầng sáng rực rỡ bao bọc quanh một ông lão rất già vừa bước vào. Ông ta bị còng lưng và mập mạp, trên mặt là bộ râu màu trắng ngả vàng. Không phải, gượm đã, ông ta mặc một cái áo kiểu rộng thùng thình màu hồng nhạt, mái tóc vàng buộc thành nhiều chùm, mặc quần ống túm xếp nếp. Đó là một cô gái rất trẻ. nhưng trên tay lại lủng lẳng một cái vại lớn... Là cả hai. Ai đó hét lên, “Đó là Molly[2]” Người khác nói, “Không, Chàng khờ[3] chứ” Các động tác của nhân vật này chậm rãi, rời rạc. Nhân vật này điều khiển các vũ công hay là nạn nhân của họ? Tôi thấy kỳ quái, khó hiểu. Nó mập mạp và hồng hào. Nó không thể tự bảo vệ bản thân. “Tớ nghĩ các vũ công Morris, ừmmm, hay ho thật” Angus nói với Boris trong vẻ bối rối. “Hồi mùa hè tụi mình có thấy họ. Lúc đó họ đội mũ và cầm hoa..”

“Đây là “Morris bóng đêm” mà” tôi nói với Angus. “Anh im di.”

“Anh không thích màn trình diễn này. Em biết đấy, nó quái gở quá. Chúng ta đi ăn kem nhé?”

Fairy rít lên. Con bé hờ hững với ăn uống nhưng lại thích kem, mấy cái bánh bé tí xíu và kẹo ngọt.

“Tập trung vào, điệu nhảy là một câu chuyện đấy, tôi bảo Fairy. “Có thể họ sắp giết Molly, hoặc chính Molly sẽ giết họ”

Các vũ công di chuyển sắc bén trong khi Molly (hoặc Chàng khờ) xoay chuyển như một ông lão. Các vũ công phối hợp với nhau, còn nhân vật kia đơn độc. Trái tim tôi chao đảo nhưng tôi bất lực, không thể thay đổi điều đó. Màn trình diễn từ từ tiến đến trước mặt chúng tôi. Những động tác của Molly vẫn dệt nên các vệt màu hồng đứt quãng giữa những bước nhảy mạnh bạo của các vũ công trang phục đen. Chẳng mấy chốc nữa mọi chuyện sẽ quá muộn...

Trong một quyết định nhanh như chớp và bất ngờ, tôi lôi cả nhóm anh chị em xoay chín mươi độ, làm tất cả hướng vào các quầy bán thức ăn.

“Em làm gì vậy Mon?” Angus rống lên. “Anh chỉ vừa mới tập trung xem.”

“Angus vừa mới tập trung thôi. Em làm gì thế hả?” Boris nhại lại.

Vấn đề là ở chỗ tôi cũng đã tập trung theo dõi và có thể nhận thấy chúng tôi sắp chứng kiến một vụ án mạng nữa. Đã xảy ra một vụ nghiêm trọng rồi, có thể xem là vậy bởi cha chỉ suýt nữa là chết.

“Đi thôi,” tôi nói với các anh chị em mình. “Fairy đói rồi, phải cho Fairy ăn thôi!” Cho Fairy ăn là nỗi ám ảnh của cả nhà. Nhưng ba con ngựa đen đuổi theo chúng tôi, cao lừng lững và điếc đặc. Ba cái chóp nón hận thù truy bắt chúng tôi trong một vũ điệu tử thần. Rốt cuộc tôi đối mặt với chúng, một mình Monica: “Biến đi!” Đến lúc đó tôi mới nhận ra họ chỉ đến xin tiền, từ một chiếc áo choàng chìa ra một cái xô màu vàng. Tôi tìm thấy một tờ hai mươi bảng nhàu nhĩ. “Được rồi, xin lỗi, nhưng giờ thì biến giùm đi.”

Chúng tôi lặng đi một chút. Màn múa Morris làm chúng tôi dịu bớt. Chúng tôi điềm tĩnh đứng xếp hàng chờ mua những cây kem ốc quế, giống với loại mẹ từng mua cho chúng tôi trên bãi biển vào một mùa hè nào đó. Mẹ cho chúng tôi kem, hẳn bà ấy quan tâm đến chúng tôi (dù chúng tôi phải chia kem với nhau). Bà ấy có thiếu tiền không nhỉ?

Chúng tôi ngồi thành một hàng ngang trên những chiếc ghế nhựa và xì xụp ăn kem với niềm hứng thú, mặc cho ánh đèn phũ phàng làm chúng tôi già hơn tuổi. Nhưng có sao đâu? Tôi có vui không? Tôi đã có riêng cho mình một cây kem lạnh. Nỗi sợ hãi đã vơi đi chút ít.

“Tuyệt vời” Angus thốt lên.

“Làm tốt lắm, Fairy.”

“Eo ôi, Mon, kem chảy đầy ở đằng trước kia.”

“Cho liếm cái nào, hết kem rồi...”

“Còn lâu... thôi được rồi, một miếng nhỏ thôi nhé. Ê, không được, dừng lại! TRẢ ĐÂY!”

Chúng tôi lại là anh chị em một lần nữa, tôi ở ngoài cùng của hàng nhưng vẫn chung nhóm. Tôi thầm nghĩ, “Chẳng mấy chốc tôi có thể sẽ bị bắt nhưng cứ tận hưởng thời khắc này đã, Monica Ludd!”

Như tôi đã nói, tôi chỉ là con người.

“Tám giờ đúng, chúng ta trễ đến nơi rồi. Một người trong cặp song sinh nhắc đến vụ bắn pháo hoa. Chúng tôi đến rìa vách đá, tay vẫn nắm chặt tay nhau!

Đám đông đứng lố nhố gần rào chắn, ngăn cách chúng tôi với cảnh tượng bên ngoài. Nếu chỉ có hai ông anh và tôi, chúng tôi sẵn sàng lấn lên phía trước, bảo đảm không vấn đề gì. Nhưng chúng tôi phải nghĩ tới Fairy mảnh mai, mít ướt và Anthea sĩ diện.

“Lên nào nhà Ludd, Boris bất ngờ nói khẽ, “Các quý cô, đi vào giữa anh và Angus. Thế là chúng tôi tiến lên với đội hình vững chắc, một bộ gene làm thành hàng dọc như khối gỗ phá thành ngày xưa. Chúng tôi lướt xuyên qua đám đông như chìa khóa trượt vào lỗ khóa. Tôi là một móc xích trong nhóm, thật hạnh phúc làm sao! Tiếp đó, pháo hoa bắt đầu nổ rực rỡ, và từ ngữ trở nên dư thừa.

Chưa từng có ai nói tôi lãng mạn. Họ mù hết rồi chắc? Dĩ nhiên tôi là người lãng mạn. Những tia lửa bắn ra thành hình bông hoa với những tia tím rồi trắng, khiến đám đông há hốc miệng hết “ố” lại “á”, làm tan chảy ngay cả những kẻ say xỉn hay cáu gắt. Trong đám đông ấy có mấy người DFL[4] mặc áo bành-tô “đúng điệu” bằng vải tuýt kiểu cổ điển, vài cặp choai choai to mồm say mèm, những cụ già về hưu nhăn nheo, không còn trông mong gì, các thầy cô giáo mệt mỏi rã rời và những nghệ sĩ trong lòng đầy khao khát. Hai ông anh khổng lồ, kèm với tấm thân ngoại cỡ của tôi, tất thảy đều chồm lên khi màn bắn pháo hoa lên đến đỉnh điểm. Mọi quả pháo đồng loạt bắn lên không trung... (ghi điểm đi, Thanet! Thanet thắng rồi!), biến bầu trời thành một bảng màu rực rỡ. Tất cả chúng tôi cười rộ, chúc mừng nhau rồi luyến tiếc. Đúng vậy, tôi, Monica và tất cả những người còn lại; tôi thở dài với những đồng đội của mình. Tôi không phải là một vị khách phiền phức, cũng không phải là phụ tùng thay thế khổng lồ trong vũ trụ này. Khi pháo hoa tan biến, tôi nhìn thấy một màn sao trời mờ nhạt. Chúng ở quá xa xôi nhưng tôi vẫn nhìn thấy, bởi lẽ tất cả chúng tôi đều ngước lên để ngắm pháo hoa. Trong một khoảnh khắc, tôi thấy mình trở nên nhỏ bé. Chỉ khi nào bạn to lớn như tôi, bạn mới hiểu điều đó kỳ diệu thế nào.

“Thật là bá cháy” Boris nói và Angus cười hùa theo, “Quá chuẩn luôn Boris.

Màn trình diễn qua đi khiến bạn thấy trống trải. Pháo hoa chỉ tồn tại hai mươi phút. “Con người chỉ chịu được tối đa ngần ấy thôi, người trông coi trường học chúng tôi nói. Người này chắc từng làm việc cho “Northwest Bangs and Flashes”, công ty pháo hoa lớn nhất vùng công nghiệp hóa ở miền trung nước Anh. “Anh nói nhảm quá, Dan, tôi nói vào lúc đó nhưng giờ tôi nghĩ là mình đã thấm ý ông ta. Chín mươi phần trăm cuộc đời là địa ngục, chỉ còn mười phần trăm đẹp đẽ, và quá nhiều điều tốt đẹp có thể thiêu rụi chúng ta. Nhưng chỉ thêm một chút thôi, đó là tất cả những gì tôi cầu xin. Thêm một chút xíu nữa cho Monica.

Có thể là một người bạn trai, một người biết khiêu vũ.

Khi đám đông tản mát, tôi nghĩ là mình nghe thấy tiếng trẻ em, nhiều thanh âm mỏng và cao như tiếng đàn hạc. Tiếp đó là tiếng la hét gượng gạo của một đứa trẻ quản trò, “Quý vị sẵn sàng chưa, hỡi các chàng trai, cô gái và cả những ai chưa rõ giới tính? Chúng ta hãy im lặng một chút để theo dõi màn trình diễn cuối cùng nhé!” Chúng tôi đã định về nhà nhưng tiếng trẻ em luôn làm tôi chú ý. “Chờ chút nào,” tôi nói với mấy người kia. Và rồi tôi nhìn thấy ngay phía trước chiếc lều thứ hai của lễ hội là một quầy múa rối màu đỏ sọc trắng. “Punch và Judy[5] kìa!” tôi hét toáng lên với anh chị em mình. “Trông có vẻ lỗi thời quá rồi, Fairy phàn nàn nhưng chúng tôi nhanh chóng đứng thành một hàng người lớn cao quá cỡ xem buổi diễn. Phía trước chúng tôi là một đám con nít bắt chân chữ ngũ trong khi cha mẹ chúng đứng dựa vào tường với vẻ sốt ruột.

Trong vở diễn có ông bố Punch, bà mẹ Judy, đứa con và tay cảnh sát vô dụng PC Percy (hay tên quái gì cũng được) với cây dùi cui to đùng và mũ bảo hiểm quá khổ. (Ginger có bao giờ mặc cảnh phục không nhỉ? Chắc là không, anh ta sáng chói quá mà.) Tiếp đến xuất hiện một con chó và đi kèm là một dây xúc xích.

Khi chúng tôi đến xem thì đứa bé đang bị phạt. Đúng vậy, tất cả nhân vật khác đang đánh đứa bé. Trong đám khán giả, một bà mẹ ôm trong lòng đứa con trai có vẻ xanh xao, khờ khạo liên tục thì thào bình luận: “Như thế là nghịch ngợm đúng không? Nghịch ngợm quá chứ gì? Như thế thì ngớ ngẩn quá, phải không? Chúng tôi không đời nào làm thế”

“Không phải là tay cảnh sát mà em nói chứ?” Boris cười thẩm nói với tôi.

Người nhà Ludd tất thảy đều yêu thích vở rối, một cách hiển nhiên. Ngay cả Fairy cũng la hét và lắc lư theo vở diễn, khiến vài đứa trẻ phải quay lại ngó chúng tôi: sao những người lớn này lại cười lắm thế? Thanet vốn dĩ là nơi yên ả. Dù vậy, vẫn có chuyện này chuyện kia xảy ra sau những cánh cửa đóng kín. Chuyện xảy ra với chúng tôi có thể sẽ xảy ra với những người khác... Bọn trẻ phải học cách tự lên tiếng để bảo vệ bản thân. Im lặng đồng nghĩa với đánh mất cơ hội.

Chúng tôi cười ầm ĩ như thể chẳng có gì buồn cười hơn chuyện con nít bị ăn đòn (dĩ nhiên, buồn cười vì đó là điều cấm kỵ). Bà mẹ bồn chồn trong đám khán giả đã khóc giàn giụa, “Ôi, TỘI NGHIỆP đứa nhỏ quá! Ôi Punch THÔ LỖ quá!” Mỗi khi bị đánh, đứa bé (rối) nảy ngược lại. Sau đó, Judy thôi không đánh nữa và líu ríu nói với Punch một cách phẫn nộ, nhưng Punch không chú ý. Đột nhiên Judy chộp lấy dùi cui đánh Punch và Punch đánh lại. Người nhà Ludd chúng tôi cực kỳ khoái chí. Đám người khổng lồ huyện náo chúng tôi đứng sau lưng bọn trẻ nhợt nhạt, mặt mũi ngơ ngáo. Bọn tôi cư xử như lũ ngốc, la hét, bíu lấy nhau mà cười ngặt nghẽo. Vui quá đi mất, đây là điều hài hước nhất mà tôi từng thấy trong đời.

Tôi cười thả ga tới mức cong gập cả người. Chúng tôi đã sống sót khỏi thời thơ ấu điên rồ của mình bằng cách này đây – cười như lũ khỉ...

Bốp! Lại té xuống. Bịch! Lại văng lên. Judy mặt dài đội mũ trùm kín đầu, còn đứa bé mặc bộ áo liền quần kẻ sọc xộc xệch. Punch mặt đỏ ké giận dữ, mũi và cằm vênh lên...

Ầm! Punch nhảy ra lại từ nhà tù mà trước đó cảnh sát Plod lôi ông ta vào. Lão vừa hôn phớt Judy thì đứa bé lại lè nhè ầm ĩ. Cây dùi cui dài ngoằng của Punch lại nhô ra và đập liên tiếp vào đứa bé cho đến khi Judy bất thình lình chịu hết nổi, giật lấy cây gậy và vụt Punch thật lực. Bốp-bốp-bốp, CHÁT CHÁT CHÁT, và Punch gục hẳn xuống. Boris và Angus rú lên, huýt sáo ầm ĩ, toàn thân rung lên với những tràng cười ra nước mắt. Hai ông anh cứng nhắc của tôi đang tan chảy vì niềm vui...

Judy quay ra chăm sóc đứa bé, nhưng chỉ sau vài giây nhẹ nhõm, lo lắng lại nhen lên. “Lão ta đâu, lão ra đâu, lão ta đâu?” Judy phát ra tiếng nói the thé.

Chúng tôi kinh hãi chứng kiến Punch trồi lên. Hắn ta xiêu vẹo, ngả nghiêng lén lút lết về phía người mẹ và đứa trẻ. “Lão ta đâu, lão ta đâu, lão ta đâu, lão ta đâu?” cho đến khi Anthea chịu hết nổi và hét lên, “Lão ta ngay đằng sau bà đó!” Tất cả chúng tôi cùng gào lên, không ai chịu đựng được nữa, “Đằng sau bà, đằng sau bà, coi chừng, hắn ta ngay ĐẰNG SAU BÀ!”

Giờ thì ngay cả những bậc phụ huynh trầm lặng của Thanet cũng cố cảnh báo Judy bé nhỏ đầy lo âu trong khi bà ta lắp bắp và hoảng hốt ôm đứa bé trong tay. “LÃO TA ĐÂU, LÃO TA ĐÂU, LÃO TA ĐÂU?” giọng Judy lớn dần. Tiếp đó, hai sự việc xảy ra nối đuôi nhau.

Punch bất ngờ nhảy xổ vào tóm lấy vai Judy, tóm lấy dùi cui và bắt đầu vừa lôi vừa giật đứa bé trong tiếng gào thét của đám đông. Được khoảng một phút, Judy đầu hàng, nấc lên một tiếng yếu ớt và giao nộp đứa bé như trao một món quà. Fairy siết chặt tay tôi để phản đối một cách khiếp sợ. Thế nhưng đứa bé đã biến hình thành Bé Hercules, khéo léo nhoài người lên và giật lại cây dùi cui. Trong tiếng BỐP-BỐP-BỐP-BỐP kéo dài vô tận, đầu của Punch nảy tưng tưng như quả bóng dùng để tập đấm bốc. Lần này, Punch đo ván và chính đứa bé làm điều đó!

Đám đông vẫn nghẹn lời... liệu hắn có trỗi dậy lần nữa?

Nhưng trận đấu đã khép lại, ấn định chiến thắng cho đứa bé.

Tôi khó mà tin chuyện này. Phe ta đã chiến thắng!

❀ ❀ ❀

[1] Là một nhóm dân tộc thiểu số sống chủ yếu ở các bang Louisiana và Texas của Mỹ cùng một số tỉnh của Canada. Nguồn gốc của họ là dân nói tiếng Pháp lưu vong khỏi vùng Acadia thuộc Canada.

[2] Molly: Điệu nhảy mang tính chất hài hước, với những vũ công trong trang phục làm việc và một vũ công nam được gọi là Molly sẽ giả trang thành nữ.

[3] Nguyên văn “The Fool”, là lá bài Chàng khờ trong bài Tarot.

[4] “Down from London”, dùng để chỉ những người chuyển từ London xuống sống ở phía nam nước Anh.

[5] Punch và Judy là vở rối truyền thống của Anh, nhân vật chính bao gồm ông Punch gù lưng và bà vợ Judy.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.