Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 65.

❊ ❊ ❊

Hai tuần sau, tôi đến trường với tâm trạng tràn trề hy vọng và tinh thần phấn chấn; đó là một ngày đầu xuân đẹp trời. Còn sống là còn hy vọng! – một câu nói của Cicero. Trước đó, Neil đề nghị tôi bỏ qua cuộc họp buổi sáng bởi tôi có thể bị “chú ý không mong muốn”. “Vẫn là mấy tin đồn vớ vẩn đó mà Monica, tốt nhất là để mọi chuyện lắng xuống đã. Thực ra thì Neil không mảy may biết chuyện gì sắp xảy ra.

Tôi vào trường như mọi khi trước đây nhưng đi trễ hơn, và phát hiện các cánh cổng lớn phía trước trường để mở. Không ai có mặt kiểm tra an ninh. Đằng sau cửa sổ văn phòng, một mụ già của ban thư ký trường học vẫy tay về phía tôi. Mụ ta đang nghe điện thoại, nhưng cái vẫy tay đó quá bề trên, khó chịu. Tôi phớt lờ kiểu ra hiệu ngu ngốc như vậy, chắc mụ ta muốn tôi điền giấy tờ gì đó. Tôi liếc nhìn lại: mụ tiếp tục vẫy tay. Kệ, tôi vẫn là quyền phó hiệu trưởng, tôi không việc gì phải luồn cúi mụ ta. Tôi vẫy trả lại một cách thô bạo.

Chẳng hiểu sao nhìn mụ ta thấp hơn bình thường, cứ như là đang nấp phía sau bức vách.

Phải xem lại vấn đề an ninh mới được. Cứ kiểm tra bữa đực bữa cái kiểu này thì hệ thống sẽ đi xuống.

Trường Windmills tĩnh lặng một cách đáng ngạc nhiên. Chẳng mấy khi các lớp học vắng tanh thế này; hay là trường tổ chức cho học sinh đi tham quan cả rồi, hoặc họ dời giờ giải lao sang mười giờ – một ý tưởng dở hơi mà tôi bác bỏ ngay lập tức. Tôi ghét Neil thử nghiệm sáng kiến này nọ lắm. Tôi quan sát kỹ các lớp học vắng ngắt và thấy mấy đám đông lố nhố tràn vào sân chơi. Không sao cả, miễn là lớp của tôi vẫn đang ngồi đợi. Chúng sẽ có mặt nếu biết là tôi đang đến. Tôi tin tưởng bọn trẻ, tôi biết chúng nhớ tôi.

Nắng vàng xuyên qua cửa kính, rọi lên hành lang một lớp mịn màng như bơ. Ai đó làm đổ sơn đỏ lấy từ lớp mỹ thuật – chắc là cô nghệ sĩ biểu diễn người Đức trẻ măng nhưng bừa bộn mà Neil khăng khăng tuyển dụng. Tốt nhất là cô ta nên lau dọn trước khi bọn trẻ quay về hoặc khắp trường sẽ tung tóe những dấu chân đỏ tươi...

Màu đỏ, màu đỏ làm tôi bất an. Nhưng không sao, tôi an toàn mà, tôi đã quay lại trường học? Một chút sơn đổ thì làm sao chứ? Hôm nay tôi vui vẻ tuyệt đối. Tôi đang trở lại giữa những người thân quen, Monica hào phóng đã trở lại. Đây là vị trí của tôi trong thế giới này. Ở đây, tôi hữu dụng.

Đột nhiên tôi thấy nghi ngờ. Có phải Neil quên rồi không? Sao ông ta không đợi để chào đón tôi? Hoặc là để cảnh báo tôi điều gì đó, có thể lắm chứ, ông ta thích thì thào nhắc nhở vào tai tôi đủ thứ vấn đề nhạy cảm “liên quan”. Nhưng cũng không phải, ông ta rất thích đề tài về phi bạo lực. Tôi sẽ viết giáo án cho ông ta sau, cực kỳ phù hợp với OFSTED và sẽ khiến ông ta phải nhớ mãi. Ông ta luôn khát khao được đánh giá “tốt” thay vì “trung bình”.

Tôi đi lên cầu thang, càng nhiều vệt đỏ bắn tung tóe, khăn giấy rơi vương vãi khiến khung cảnh thêm bừa bãi. Một chiếc giày cũ nằm chỏng chơ! Lề lối đã xuống dốc trong thời gian tôi đi vắng. Ngôi trường vẫn im ắng bất thường dù dễ chịu, đặc biệt khi so với thế giới bên ngoài đang vang lên một bản hợp xướng còi hú phức tạp.

Tôi thấy hơi kích thích. Dù rất đáng yêu nhưng lớp học này luôn là một thách thức.

À, bọn trẻ đây rồi! Từ hành lang tôi đã thấy đầu bọn trẻ đều tăm tắp. Chúa ơi, chúng ngồi chờ sẵn thật. Ngồi chờ chứ không đánh lộn đánh lạo hay nhảy nhót, làm loạn!

Rồi tôi nhận ra điều lạ. Một bóng đen lù lù đứng ở góc phòng phía trên, ngay cạnh bảng đen.

Tôi nghe người này nói không ngừng, giọng đàn ông hống hách. Gã ta ở đó làm gì? Cút đi đồ to mồm!

Kriss, Mohammed, Dale ngồi ngay đơ, nhìn gã ta như bị thôi miên. Nhưng rõ ràng gã này không biết cách giảng dạy, chỉ toàn huênh hoang và không chừa cho ai chút thời gian nào để đặt câu hỏi.

Tôi dừng lại một chút ngoài cửa, cố lắng nghe để biết giáo viên này là ai nhưng không nhận ra. Gã ta có bộ râu đen rậm, bụng hơi phệ, tay to như thân cây và bóng nhẫy mồ hôi. Người mới nên căng thẳng sao? Chắc là giáo viên thay thế. Lão Neil sâu bọ chết tiệt dám phá ngang thỏa thuận mới với tôi!

Tôi muốn lao ngay tới văn phòng của Neil để xem thử lão khốn ấy đang làm gì.

Dàn còi hú bên ngoài khiến tôi phân tâm.

Không, đây là lớp học của tôi, học sinh của tôi. Tôi sẽ xông thẳng vào và tự đuổi cổ gã kia. Thủ tục chỉ làm rườm rà thêm thôi.

Gã ở trong phòng quá lực lưỡng, ngoại hình không giống giáo viên chút nào. Gã đi lại trong phòng và quan sát cửa sổ – từ đây nhìn thấy rõ con đường bên ngoài đang vang từng tiếng còi hú, cứ như sắp đạt đến một đỉnh điểm nào đó. Đã đến lúc tôi ra tay trực diện.

Nghĩ chưa dứt tôi đã tung cửa bước vào, khiến gã râu rậm giật bắn mình.

Trong một giây, tôi nhận ra trên bàn giáo viên có một mô hình súng máy. Gã đang giảng bài về kiểm soát súng của tôi! Đúng là đồ khốn, gã dám ăn cắp ý tưởng phi bạo lực của tôi!

Đám trẻ la lên sung sướng khi tôi bước vào, không phải, trông chúng có vẻ sợ sệt làm sao đó...

“Chào anh” tôi nói. “Tôi là Monica, giáo viên của bọn trẻ. Tôi sẽ chịu trách nhiệm ở đây từ bây giờ. (Sau này Kriss kể lại rằng tôi đã nói, “Xin chào nắng đẹp” – cũng dám lắm, bởi sáng hôm đó nắng đẹp thật mà.)

“Đừng lo,” tôi mỉm cười với lớp học đang tỏ ra lo lắng, chắc một vài đứa tin những lời đồn đại về tôi chứ gì. Tay giáo viên dạy thay không chịu lép vế, gã nổi khùng và bắt đầu la hét, “Lùi lại, cái gì vậy, cái gì vậy” (nghe giống như “binty labwa”). Mọi chuyện như phim chiếu chậm, từ chỗ cửa sổ gã lao thẳng về phía tôi. “Đi mà giải quyết với Neil ấy, tôi nói với gã. “Đây là lớp học của tôi. Tôi là người giảng dạy. Đem cái này theo luôn đi, tôi không cần nó” Tôi nhấc khẩu súng mô hình ở trên bàn lên, đột nhiên tất cả học sinh thét lên ầm ĩ. Khẩu súng nặng đến mức làm tôi phát choáng, tim tôi giật nảy lên và giờ thì tôi biết chuyện gì đang xảy ra (nhưng qua lời kể từ miệng người khác thì có khi tôi đã biết mọi chuyện ngay từ đầu).

KHỈ GIÓ, CHẾT TIỆT, gã ta là khủng bố!

Đúng lúc đó, tôi phát hiện Abdul đang núp trên sàn, ôm lấy bàn tay trên một vũng máu.

Tôi nghĩ thầm, “Được rồi, chĩa súng vào gã râu rậm ngay, nhưng gã đã kịp dạt sang một bên và tóm lấy Kriss (con bé ngồi một mình ở dãy bàn đầu ngay gần tôi). Gã ghì chặt Kriss trước mặt mình, mặt con bé lốm đốm hết đỏ lại trắng, miệng há hốc để lộ ra hàm răng nhỏ xám màu. Cánh tay vạm vỡ của gã kia chẹn ngang cổ họng mỏng manh của con bé, nó nhìn tôi cầu cứu khốn khổ. Tôi nhìn thấy mấy ngón tay ngắn cũn và phần móng tay hồng hồng cắn nham nhở của Kriss, con bé ngây dại nhìn tôi trong tuyệt vọng, hoảng loạn và còn điều gì khác nữa trong ánh mắt nó – tôi nhận ra con bé nghĩ rằng tôi có thể cứu nó. Ngay khi hiểu ra ánh mắt ấy, cuộc sống đột ngột dừng lại, đứng im.

Con bé tin tưởng tôi, tôi phải cứu cho được đứa trẻ chỉ cao mét rưỡi này. Tật nghiện rượu của mẹ nó khiến con bé còi cọc từ trong bào thai. Cũng đừng vội ùa vào bỉ bôi mẹ Kriss, chẳng qua vì con bé nhỏ quá nên tôi nhìn rõ được mặt gã râu rậm. Gã trợn trừng mắt hung ác bên trên búi tóc tí hon của Kriss, mắt gã màu nâu và đỏ ngầu. Nhưng không, tôi đã không nhìn thấy con dao sắc lẹm trong tay gã mà gã dùng để cắt đứt ngón tay bé nhỏ của Abdul. Thế là tôi bỏ khẩu súng xuống và trong một khoảnh khắc nhiệm màu, những bài tập đấm bốc của tôi có đất dụng võ. Tôi thình lình tung một cú đấm sấm sét vào mũi gã râu rậm, mạnh tới nỗi làm trầy xước chính các đốt ngón tay của tôi. Một cú đấm gọn ghẽ, mạnh như trời giáng vào sống mũi, khiến mắt gã dại đi. Đúng lúc đó tôi nhìn thấy con dao, Chúa ơi, Chúa ơi, phải đấm gã thêm cú nữa. Và tôi đấm mạnh đến nỗi chính mình bị bật ra sau. Râu rậm lảo đảo và buông Kriss ra. Máu tươi bắn ra khi gã ngã đập đầu vào cạnh bàn rồi nằm chảy máu lênh láng trên sàn. Một vết rách để lộ mảnh xương màu vàng và đỏ bên dưới lớp tóc đen của gã. Máu dây khắp người ngợm, tóc tai Kriss và con bé ngọ nguậy không khác gì một con nòng nọc đỏ lừ, trơn bóng. Tôi đang nghĩ phải làm gì tiếp đây thì hai bắp đùi vạm vỡ của gã râu rậm co giật. Tất cả lại la hét ầm ĩ như một bầy hải âu. Theo bản năng, tôi ngồi lên người gã và ngửi thấy mùi mồ hôi, kim loại và một loại hóa chất gì đó mà tôi không nhận ra. Tôi ngồi như tảng đá trên bộ ngực dễ sợ của gã, dùng toàn bộ sức nặng của cơ thể to lớn của mình dằn xuống. Monica Ludd với cơ thể to lớn, mạnh mẽ, đẹp đẽ. Tôi đá con dao dài ra xa, gã râu rậm nằm rũ rượi nhưng tôi vẫn cảm nhận gã đang cục cựa. Tim tôi lại giật thon thót và tôi hoảng hốt thét lên với lớp học đang tê liệt, “Lấy con dao chết tiệt đó đi!”

Những gì xảy ra sau đó thật khó nhớ.

Abdul chạy tới, mắt mở to đầy sợ hãi nhưng miệng mím lại kiên định. Thằng bé chụp lấy con dao bằng bàn tay lành lặn, rồi ngây người nhìn nó. Ba đứa con gái canh giữ khẩu súng máy, còn Deniece nhảy lên người gã khủng bố cùng tôi và hú hét Zain làm giống vậy. Tiếp đó, cả đám nức nở kể lể, giải thích sự việc. Bất thần cửa bật mở và cảnh sát xông vào.

Ginger bám theo sau họ.

Sau này tôi được biết gã khủng bố này đang trên đường chạy trốn sau vụ tấn công ở giao lộ Oxford Circus. Gã này kém cỏi nhưng không phải kẻ hù dọa khơi khơi. Sáng hôm đó gã đã chém ba nhân viên nhà trường trước khi bắt lớp tôi làm con tin. Tôi trở thành “giáo viên dũng cảm”, “anh hùng của Thanet”, vân vân và vân vân.

Hôm đó là ngày của tôi. Ai cũng có ngày tỏa sáng. Gia đình Kriss viết trên Facebook, “Chúng tôi 💗 cô Ludd. Cô đã cứu mọi người. Cô là anh hùng và xứng đáng được tặng thưởng huy chương” (Họ viết sai chính tả một vài chỗ).

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.