Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48.

❊ ❊ ❊

BỘP, BỘP, BỘP, BỘP...

Tiếng vỗ tay vang lên, ban đầu chậm rãi như mưa rơi sau đó dữ dội như bão tố. Tiếng vỗ tay đồng tình, tán thưởng nhẹ nhõm xen lẫn tiếng huýt sáo, reo hò. Tôi và Anthea thậm chí còn hú lên.

Hai má tôi bừng bừng lên vì cười thả ga và vỗ tay. Tôi quay sang những người khác – đội mạnh của tôi! Bộ lạc của tôi! Tôi rong chơi trong phố thị với các anh chị em mình – Boris, Angus, Anthea, khoan đã, Fairy đang ở xó xỉnh nào?

Tôi nhìn thấy con bé ở lối ra, đầu ngoẹo về một bên. Bảng đèn EXIT màu xanh lá phả màu lên những lọn tóc xoăn của Fairy và làm chiếc áo choàng phủ tuyết của con bé ánh lên màu cỏ xanh. Nhìn Fairy như người ngoài hành tinh với đôi chân khẳng khiu, thân người thuôn dài và mái tóc giống những que kẹo màu xanh lá và màu trắng.

“Em không thích, em không thích” con bé lặp đi lặp lại, những ngón tay gầy guộc che kín mắt, cứ như đang chờ ai đó (phải chăng là Rupert?) tới cứu. “Bạo lực quá. Em không thể chịu được.”

“À, đó là ý nghĩa của vở diễn mà” tôi nói, nhưng không giấu được cảm giác tồi tệ trong lồng ngực mình – làm ơn nhớ giùm Monica Ludd đang động lòng trắc ẩn. Dĩ nhiên là tôi mất kiên nhẫn, sao con bé lại không thích vở diễn chứ? Bất cứ người bình thường nào cũng thích một chút đánh đấm, nhưng Fairy sắp ngã quỵ đến nơi, như thể Punch và Judy đã rút cạn năng lượng của người mẫu Fairy. Lớp phấn trang điểm trên mặt Fairy bị trôi đi, để lộ ra những vết đỏ thâm tím không khác gì chữ viết của người ngoài hành tinh.

“Chúng ta nên về thì hơn, Anthea gọi, dù chúng tôi không còn chỗ nào để đi cùng nhau (nhưng chúng tôi đã thực sự đi chơi chung: tất cả những đứa trẻ nhà Ludd đã đi chơi với nhau). “Tớ cho mọi người quá giang nhé?” Cặp sinh đôi có kế hoạch riêng. “Anh và Angus đi uống một chút.” Hai cặp mắt đen láy nhìn nhau rồi họ thoăn thoắt bước đi, nhịp nhàng gõ chân trên nền đất. Anthea và tôi nhìn nhau: chúng tôi biết điều đó có nghĩa là họ sẽ nhậu bò lê bò càng trong quán rượu. (Chúng tôi không biết chuyện này có xảy ra thường xuyên hay không. Không rõ là một năm một lần hay một tuần một lần thì hai gã Hercules cằm nhô ấy lại mò mẫm trong đêm, vùi đầu vào chai rượu và được taxi chở về nhà từ một quán rượu nào đó vào bữa sáng hôm sau, trong tình trạng xỉn quắc cần câu. Quán đó hợp pháp hay bất hợp pháp cũng chẳng quan trọng gì?)

Nhưng ai phán xét ở đây chứ? Không phải Mon tôi. Tôi thích uống rượu, tôi mê gin. Hai ông anh tôi có những chuyện lớn lao phải đương đầu, họ sừng sững như núi, rắn chắc như đá, họ có thể nốc bao nhiêu tùy ý rồi sáng hôm sau lại tỉnh dậy đi tập gym, dù đau nhức, rền rĩ nhưng vẫn tiếp tục guồng xoay đơn điệu, tập luyện hùng hục để tăng khối cơ.

Lạ một nỗi là lần này Fairy đi cùng với họ. Cô em nhỏ của tôi và hai ông anh khổng lồ. Angus gọi một chiếc ô tô cho thuê. Tôi ủ hai bàn tay lạnh giá của Fairy trong tay mình, cảm nhận được sự cồm cộm từ chiếc nhẫn của Rupert. “Cẩn thận đấy Fairy. Đừng quay lại với thằng đó.” Con bé im lặng hồi lâu. Vết đỏ trên mặt nó có khác nào vết sắt nung đóng lên gia súc đâu.

Hai bàn tay Fairy giống như tay tử thi, nhưng cuối cùng chúng cũng quấn lấy tay tôi.

“Chị cũng cẩn thận nhé” con bé hít một hơi rồi thì thào. “Cảm ơn vì..., chị biết mà. Cảm ơn, Mon. Những ngón tay thon dài trượt khỏi tay tôi. Mười đốt xương gầy guộc nhưng dòng máu chảy dưới lớp da ấy cũng là máu của tôi.

Boris quay sang tôi hỏi, “Em ở một mình ổn chứ?”

“Anh nói vậy là ý gì? Em sống một mình mà, lúc nào chẳng một mình. Nghe có vẻ buồn bã nhưng tôi vừa nói vừa cười toe toét.

“Gần đây có nhiều chuyện không hay xảy ra” Boris nói thêm. “Đầu tiên là cha, sau đó là Veronica.”

“Không ai dám tấn công em đâu,” tôi huênh hoang.

Boris đồng tình. “Bọn anh đều biết em can đảm. Nhớ lần em đối đầu với cha…”

“Đó là do ông ta đập vỡ kính của Fred.”

“Ông ta không chịu nổi chuyện Fred đeo kính…”

“Vì ông ta muốn thằng nhóc nhập ngũ…” Chúng tôi thi nhau nói khi tất cả cùng đi bộ ra xe jeep của Anthea. Chiếc ô tô thuê đón họ đi sau đó mười phút. Mùi thuốc pháo vẫn còn vấn vít trong không khí trong khi xác pháo hoa vương vãi dưới chân chúng tôi.

“Chỉ tại ông ấy không biết Fred bị loạn cái gì đó,” Fairy khe khẽ nói.

Loạn thị,” tôi hét lên nghiêm khắc. “Thực tình thì Fairy à, hãy nói cho đúng! Loạn thị không ảnh hưởng tới Fred trong chiến đấu. Hai người đó cãi vã bởi Fred xem tivi và cha bảo em ấy nghỉ mắt. Lúc đó chị ngồi kế Fred trên ghế sofa...”

(Đúng đoạn vẻ vang của tôi thì Boris lớn tiếng hơn chen ngang.)

“Em bước qua nhặt kính cho Fred và hét lên với lão già ấy, “Lẽ ra cha không nên làm như vậy. Ông ta ngạc nhiên đến độ ngừng đánh Ferd và quay sang đánh em, còn em thì thản nhiên đón nhận!”

Bốp bốp bốp CHÁT CHÁT CHÁT

Đến lượt Angus, “Đúng là em rất can đảm.

“Chính xác” Anthea lên tiếng, “có cần phải nói điều đó không. Tôn trọng em, Monica.

Vậy là đủ mặt. Monica là người can đảm. Họ nghĩ như vậy và họ cần tin vào điều đó.

Tôi và Anthea mỉm cười với bộ ba khi chúng tôi đeo dây an toàn vào. Fairy được Boris và Angus hộ tống. Đầu con bé cao ngang hai ông anh nhờ đôi giày cao gót nghễu nghện, nhưng Fairy vẫn nghiêng đầu sang một bên và thân người lọt thỏm trong những cánh tay rắn chắc, to lớn. Phải, cặp sinh đôi đang bảo bọc Fairy. Khi xe phóng đi, cả Boris và Angus đều giơ tay lên vẫy với góc độ giống nhau một cách hoàn hảo. Đó là kiểu chào đồng bộ dành cho chúng tôi.

Anthea và tôi lái xe đi trong im lặng.

“Mấy giờ rồi nhỉ?” Anthea hỏi.

Tôi nhìn đồng hồ. “Mới chín rưỡi.”

“Chúng ta ghé qua thăm mẹ trước giờ ngủ nhé? Nói với bà ấy là chúng ta vừa đi chơi với nhau xong?”

Tôi không thích chị ta đóng vai một đứa con gái tròn bổn phận. “Chị chỉ muốn hỏi mẹ về chuyện Veronica thôi.

“Đúng vậy. Em không muốn biết sao?”

“Cả chuyện của cha nữa. Đi thôi. Làm gì hay đi đâu cũng tốt hơn là trở về ngôi nhà ở vịnh và chịu đựng thêm một đêm dài trong cô độc nữa.

“Cũng hơi trễ nhỉ?” Anthea e ngại. “Lỡ mẹ ngủ rồi thì sao?”

“Wakey[1]... WAYYY-Key!” Đây là câu nói đùa trong gia đình, được lấy từ chương trình radio nào đó trước khi chúng tôi chào đời. Cha vẫn thường la lối như vậy ngoài cửa phòng ngủ khi chúng tôi còn nhỏ và ông ta quát mắng bắt chúng tôi làm việc vặt. Nếu chúng tôi không trả lời thì...

Không phải đùa mà là đe dọa. Tại sao mẹ không đánh thức chúng tôi? Tại sao mẹ không làm một số việc vặt?

“Anth, đi thôi”

Chúng tôi tiếp tục lên đường.

❀ ❀ ❀

[1] Cách chào buổi sáng phổ biến ở Mỹ, dùng để đánh thức ai đó một cách hài hước.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.