Chớp mắt đã tới trước ngày diễn ra bữa tiệc và mọi thứ theo đúng kế hoạch.
Tôi cung cấp địa điểm tổ chức bữa tiệc. Hội trường tại trường của tôi theo phong cách kiến trúc thô mộc, được thắp sáng bằng đèn ống huỳnh quang dài và có nhiều bậc thang dẫn lên sân chơi.
Trong hội trường có bục sân khấu để chúng tôi phát biểu. Anthea đảm nhận phần “trang trí” – tôi nhìn vào thấy giống điềm gở nhưng Anthea giải thích đó là Halloween. “Độ chừng một, hai ngày nữa thôi, Mono. Em sẽ thích đấy, tin chị đi, chị ta líu lo trầm bổng theo lối nói Sydney làm tôi phát khùng. Anthea sống ở vùng ven biển tại Úc và làm việc trong các quán bar vài năm sau khi thoát khỏi Margate. Trong những năm tháng ấy, tóc chị ta biến thành tóc xoăn và màu vàng, còn hai bắp tay rám nắng. Có thể đó cũng là quãng thời gian Anthea có (nhiều) bạn gái. Ở đó có kiểu giọng mũi Los Angeles, chắc học theo mấy bộ phim Hollywood. Giờ thì tôi đã quen với cái giọng ấy rồi nhưng đâu đó trong tôi vẫn gào lên: “Làm ơn thôi đi!” Giọng gái mới lớn của Anthea là kiểu giọng mũi lạnh lùng trong khi tóc chị ta như mớ lông gấu nhờn mỡ màu nâu. Khi còn nhỏ, ắt hẳn tôi cũng tìm kiếm cho mình một người nào đó để ngưỡng mộ và noi theo nhưng Anthea là một tấm gương mờ.
Nhìn lại chuyện này từ góc nhìn của Anthea (một thói quen ủy mị mà tôi luôn cố tránh – nhưng người khác lại xem là đồng cảm), tôi thấy có thể chị ta mong mỏi được thấy tôi chào đời. Khi đó, tôi nặng tới gần bảy cân, khắp người phủ một lớp lông đen dày và thô ráp, khiến tôi trông giống như một con tinh tinh. Những mô tả này được chứng thực bằng tấm hình chụp duy nhất còn sót lại.
Không ai khen tôi xinh xắn. Một đứa trẻ xinh xắn. Thử tưởng tượng đi.
Một ngày nào đó, tôi cũng sẽ có con, sau khi bẫy được gã nào đó.
Bây giờ thì quên đi, quay lại với bữa tiệc nào.
“Hãy làm việc cùng nhau, cha tôi luôn nói thế. Liệu các thành viên nhà Ludd có chung tay vì bữa tiệc không?
Không hề. Những người khác luôn tự làm việc của mình (trừ Angus và Boris luôn cùng nhau làm mọi thứ). Đây là trường học của tôi, lạy Chúa, nên tôi đề nghị giúp Anthea trang hoàng. “Không cần đâu, Kelly sẽ giúp chị. Cứ để mặc bọn chị nhé?”
Kelly là bạn, hoặc bạn gái, hiện tại của Anthea. Kelly là người ngồi ở yên sau chiếc mô tô mà Anthea để ở cùng garage với chiếc jeep Nhật Bản của chị ta tại Dumpton Gap. Tôi gặp Kelly lần đầu tiên trong bếp nhà Anthea. Căn bếp là bản sao màu trắng và đồng của cái bếp khổng lồ trong chương trình truyền hình Masterchef dù Anthea không hâm nóng nổi một hộp đậu nướng. Kelly lởn vởn quanh chúng tôi với cái mũi bé tí như hột nút, bóng lên và khó chịu. Tôi ước gì con mụ ngớ ngẩn ấy biến đi chỗ khác để chị em tôi thoải mái cãi vã.
“Em chỉ muốn giúp đỡ thôi,” tôi nói.
“Em mà giúp đỡ gì Mon, em chỉ muốn kiểm soát mọi việc”
“Đó là hội trường trong trường học CỦA EM, tôi nói với âm lượng vừa phải, hoặc có thể là hơi la lối một chút bởi Kelly ngước lên và nở một nụ cười lơ ngơ. Anth nói tiếp: “Em lo đồ ăn thức uống là đủ rồi. Lúc nào em cũng trễ nải hết.”
“Em chưa bao giờ trễ hẹn, tôi hét lên. Nói thế là dối trá.
“Em lúc nào mà chả trễ.”
Chị ta biết thừa là tôi sẽ bực tức khi bị người khác nói trễ hẹn nhưng vẫn cố tình chọc ngoáy. Tôi đáp trả, “Mặt chị cam là ra kìa.”
“Đó là da rám nắng khỏe mạnh.”
“Ái chà, có cái xó xỉnh chết tiệt nào để chị tắm nắng ở Thanet này hả?”
“Đừng chửi thề, được không?” Anthea nói. “Đó không phải là việc của em. Nói vậy nhưng nụ cười của chị ta héo đi. Cú ra đòn của tôi đã trúng đích. Tôi biết Anthea mua mấy chai dầu tắm nắng để tạo làn da rám nắng giả tạo. “Em có muốn cãi nhau luôn chuyện mộ phần của Ferd không?”
Á, à, phản đòn giỏi lắm Anth. Tôi thấy đau nhói. “Mộ của Fred” tôi chỉnh chị ta.
“Chúng ta phải tưởng nhớ em trai chứ?” Chị ta tiếp tục, bằng thứ giọng sùng đạo thoát ra từ cái mũi đã được thẩm mỹ, tạo hình kiểu Úc khiến tôi phải ganh tị mỗi khi nhìn lại cái mũi to tướng của mình. Chỉ muốn đấm một phát vào mũi Anthea.
Đang pha trà ở nơi bày thức ăn, Kelly từ từ lại gần và nở nụ cười ngớ ngẩn. “Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau, cô ta nói. “Mon à, tổ chức bữa tiệc là ý kiến hay tuyệt.”
“Nó biết mà” Anthea cắt ngang lời Kelly.
Tôi liếc kẻ trơ tráo bé choắt rồi nói: “Tôi chưa bao giờ nói rằng cô có thể gọi tôi là Mon.”
“Chắc chắn là nó không nói vậy rồi.” Anthea đồng tình, tạm dừng vẻ đắc ý.
“Xin lỗi vì đã xen vào, Kelly ôn tồn rồi đặt xuống bàn hai ly trà đặc. Cô ta đánh hông rời khỏi phòng, bỏ lại câu nói: “Người nhà Ludd lúc nào cũng dính lấy nhau nhỉ?”
“Nhảm nhí,” tôi hét lên sau lưng cô ta.
…
Bữa tiệc dự kiến bắt đầu lúc tám giờ, tới chín giờ rưỡi là phần phát biểu. Tôi đã hứa mang thức ăn đến vào lúc năm giờ rưỡi. Đúng sáu giờ, tôi lao xe vào bãi giữ xe, bát đĩa va vào nhau loảng xoảng phía sau vì tôi thắng quá gấp. Trong bóng tối, tôi vội vã nhét thức ăn trở lại vào đĩa, liếm ngón tay rồi đem tất cả vào.
Chúa ơi, hội trường nhìn phát gớm. Ở mỗi cửa sổ là một chiếc bánh kếp cam và ở hướng ngược lại là một bộ xương màu đen dang rộng tay chân. Anthea đã biến hội trường thành địa ngục.
Bàn nào cũng có một đầu lâu trắng nhỏ, phủ bên trên là đóa vạn thọ màu cam trông giống như bộ tóc giả dựng đứng. Ánh nến nhảy múa theo cơn gió len vào, còn mấy bộ xương bằng bìa cứng trên cửa sổ thì vặn vẹo. Các góc phòng đậm đặc bóng tối.
Chị gái tôi đang đứng ở giữa thang, chuyển một con dơi nhựa cho Kelly đứng trên đỉnh. Mái tóc dày của Anth xịt màu xanh lá độc địa, chỉa ra xung quanh như một quầng nhánh cây ngoằn ngoèo trổ lên phía trên cơ thể mạnh khỏe, õng ẹo như rắn bọc trong lớp vảy màu bạc của chị ta. Gia đình chúng tôi thuộc loại có cơ bắp mạnh khác thường: Anthea có thể siết chết một con gà.
“Con dơi cuối cùng rồi hả?” Anthea hỏi Kelly. Giọng chị ta lạ lạ. Anthea mới đi nha sĩ sao?
“Kinh quá Anthea” tôi nói. “Em tới rồi đây?”
Chị ta quay lại, khuôn mặt bình thường một cách cách hoàn hảo – ý tôi là đã được tiêm botox, bóng láng và hơi mất nét do tiêm mỡ và tiểu phẫu. Tóm lại là khuôn mặt của một phụ nữ sung túc tuổi 45 được can thiệp để trông như mới 38. Rồi chị ta mở miệng, hai cái răng nanh nhô ra, còn răng cửa trắng bóng lốm đốm các chấm đỏ. “Em thấy ổn không?” Anthea ngọng nghịu nói qua kẽ răng.
“Cha sẽ thích mấy cái răng của chị đấy,” tôi nói.
“Chị có đủ cho chúng ta. Đeo vào khó chịu lắm nhưng chắc chắn sẽ làm cha tức điên, Anthea vừa nói vừa leo xuống thang và nhún nhảy về phía tôi. “Đeo không dễ chịu lắm đâu, để tới phút chót hãy đeo”
Như thường lệ, chúng tôi tự hỏi trong phút chốc rằng có nên hôn chào hỏi nhau hay không, nhưng lần này mớ răng cửa của Anthea đã giải quyết vấn đề. “Chú ý vào, Anth” tôi nói rồi đi quanh phòng.
Anthea khó nhọc nhổ mớ răng ra và tuyên bố: “Mất mấy tuần để lên kế hoạch đấy.”
“Cô ấy không ngủ suốt một tuần, Kelly nói thêm trong lúc lại gần phía sau Anthea, gật gù một cách ngốc nghếch.
“Làm gì có chuyện chị ấy không ngủ,” tôi nói thẳng thừng. “Nhà Ludd chúng tôi ngủ siêu giỏi Kelly à. (Trước đây thì đúng nhưng bây giờ đã khác.)
Anth ôn tồn: “Thôi làm tiếp nào. Em nghĩ hai ông anh có thích không?”
“Có chứ, cả nhà sẽ thích”
“Mẹ không tới càng tốt. Bà ấy không chịu nổi đâu?”
Anthea không gặp mẹ một thời gian rồi.
Một khi bạn gặp ai đó lúc họ đã già, chứng kiến sự yếu ớt, teo tóp của họ, thật khó để bạn nhớ ra vóc dáng hay màu tóc trước đây của họ. Từng có thời họ muốn làm gì cũng được. Càng khó tin hơn khi có ai đó trở về từ cõi chết.
Chúng tôi nên đổ lỗi cho mẹ bao nhiêu phần trong toàn bộ những gì đã xảy ra? Đôi khi tôi thắc mắc về mẹ. Đôi khi tôi nghĩ bọn họ cùng một giuộc với nhau...
Xóa hết những từ ngữ ấy đi! Tội nghiệp mẹ nhỏ bé.