Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 09.

❊ ❊ ❊

Có vẻ điều này làm tôi gặp bất lợi với viên thanh tra tóc đỏ. Ngay sau lần đầu cảnh sát gõ cửa nhà tôi, tôi tiếp tục bị thẩm vấn tại nhà.

“Đã bao lâu rồi cô không gặp cha mình?” anh ta hỏi.

“Lâu hơn một tháng. Hai tháng. À, bốn tháng”

“Cô nói cô yêu cha cô mà? Ông ấy lại sống không xa đây lắm.”

“Cha tôi bận lắm. Ông ấy là nha sĩ. Tôi thường gọi điện cho ông ấy”

Một câu đùa rất xưa làm tôi muốn bật cười. Mục sư gọi tìm tôi.

“Có gì vui sao?”

“Chỉ là khó tiêu thôi”

“Cô không thích cha mình, Ginger[1] nói. Một khoảng lặng im trong khi tôi nhìn vào mắt anh ta định lượng: đôi mắt nhỏ, màu xám xanh và ánh lên vẻ thông minh. Có cái gì đó trong đôi mắt ấy khiến tôi không thể không thích. Có điều gì đó anh ta muốn nói với tôi. Thay vì lấp liếm, tôi cứ ngồi đó chờ đợi.

“Những người khác có thể đồng tình với cô,” anh ta nói thêm sau nhiều phút trôi qua. “Tại sao người ta lại không thích cha cô?”

Tôi lảng tránh câu hỏi bằng cách dẫn lại một câu nói của cha. “Gia đình là tất cả với cha tôi”

Anh ta cau mày vẻ khó chịu và gõ ngón tay. “Tôi hỏi là tại sao người ta ghét cha cô. Tại sao cô không thường xuyên gặp ông ấy? Hôm qua cô bảo cổ gặp ông ấy rất nhiều. Hay có điều gì cô quên nói với tôi? May là tôi đã ghi lại cả. Cô kể đó là lý do xe cô đậu ở đó. Cô nói với tôi là cô thích tập đi bộ nhanh trên đường về nhà, gần mười kilomet hay cỡ đó. Đó là những gì cô nói với tôi. Anh ta nhắc tới “tập đi bộ nhanh” một cách đầy châm biếm. Đúng vậy, anh ta đang thích thú.

“Tôi đang đau buồn nên có thể đã nói nhầm. Xin lỗi, nói thế là không đúng ngữ pháp. Anh ta gật đầu nhưng ánh mắt tỏ ra không mấy tin lời giải thích. Anh ta cho qua chuyện tôi nói dối, như thể đó chỉ là tiểu tiết.

“Cha cô có tiếng xấu” anh ta nói tiếp.

Rõ ràng, anh ta đang mớm lời khai cho nhân chứng sao? (Tôi là nhân chứng hay nghi phạm nhỉ?)

Tôi đáp lại: “Người ta thường không ưa nha sĩ. Còn chúng tôi đều đau khổ vì cái chết của em tôi. Có lẽ điều này tạo ra sự lạnh nhạt”

“À, froideur” Anh ta lại mỉa mai hay chỉ đang sửa lưng tôi? Mon là giáo viên tiếng Anh, trời ạ, chưa kể tôi đã ở Paris sáu tháng.

“Tôi gọi điện mời cha tôi đến dự tiệc nhưng ông ấy không đến. Đó là quyết định của ông ấy.”

“Cha cô không dự tiệc tưởng nhớ em cô. Người ta có thể nghĩ là chuyện này làm cô tức giận.

Cái gã đàn ông có nụ cười châm biếm, đôi mắt nhỏ màu xanh như hai hòn sỏi sáng bóng với hàng mi nhạt màu ấy, anh ta muốn gì? Cứ như thể anh ta biết rõ chúng tôi và chỉ chờ tôi nói, “Đúng rồi đấy, OK, bắt chúng tôi đi!” sao?

❀ ❀ ❀

[1] Chỉ người tóc đỏ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.