Tại sao cảnh sát chưa bắt tôi? Không lẽ họ nghĩ rằng tôi còn liên đới đến ai khác?
Điều này giúp tôi có thời gian sắp xếp lại câu chuyện của mình. Có quá nhiều câu chuyện va đập vào nhau: Chuyện của Fred – Chuyện về một anh hùng câm lặng. Chuyện của cha - Chuyện về một kẻ hung ác. Chuyện của tôi – Chuyện của một người bị ngờ oan.
Vậy nên hãy bắt đầu bằng chân dung của tôi, tiếp đó tôi sẽ kể về các anh chị em của mình.
Tôi năm nay ba mươi tám tuổi, đang ở thời kỳ sung sức nhất. Trời phú cho tôi chiều cao hơn 1,85 mét. Monica tôi to khỏe như đàn ông, mạnh mẽ, có bộ ngực nảy nở, cặp hông rắn chắc và cơ bắp cuộn lên trên đôi chân dài. Hộp thiếc đựng bánh quy trong phòng giáo vụ là của tôi. Cứ việc chê tôi MẬP, thà mập còn hơn là gầy trơ xương.
Thực ra đừng nói tôi mập. Nếu không, sẽ có ngày bạn biết tay tôi. Phụ nữ đẫy đà thường hấp dẫn hơn. Con mắt đàn ông dán hau háu vào bộ ngực của tôi, rồi trượt xuống bờ hông trước khi tăm tia cặp mông của tôi. Tôi có thể chặn đứng những kẻ hám ngọt đó!
Tôi là người quyết định chuyện khi nào “muốn”, khi nào “vui vẻ”, bằng không tốt nhất là bọn trẻ trai nên biến đi chỗ khác.
À, còn cặp lông mày của tôi nữa! Lông mày sâu róm đang là mốt đấy – thêm một điều khiến những phụ nữ khác phải ganh tị! Dù họ có vẻ sợ nhìn thẳng vào mắt tôi (sau cú sốc trước chiều cao) song cặp lông mày lại khiến họ không thể không ngắm nhìn.
Đường cung lông mày của tôi dày, đen và nổi bật. Chắc tôi có gene của Neanderthal[1], giống người khổng lồ nhạy cảm biết chôn cất đồng loại qua đời. Khi tôi cau mày, một nửa khuôn mặt tôi tối sầm. Mặt tôi dài, nét nào ra nét đó, với chiếc mũi dài sắc sảo nổi bật TUYỆT VỜI. (Tôi không đùa đâu, đúng là dị thường! Tạo hóa hẳn đã bày trò nghịch ngợm với tôi).
Tôi thích đàn ông nhưng hiện độc thân, còn nhân tình thì nhớ không xuể - hơn hai mươi, chưa tới hai trăm…
Monica, Monica ơi, yêu nhiều hơn, sống chậm lại nào. Tôi đã trải qua nhiều mối tình và tôi có khao khát đam mê.
Tôi đâu thể ngăn mình ham muốn tình dục, đúng không? Tôi có nhu cầu, cả những cơn hứng tình. Đôi khi tôi gặp rắc rối vì chuyện này. Có thể vì tôi giống cha mình.
Hồi mới hơn hai mươi tuổi, tôi từng cố trở thành đàn ông. Tôi muốn thật mạnh mẽ để cha không bao giờ làm tôi bị thương được nữa. Tôi có giọng nói to khỏe, chân tay chắc chắn như thân cây, vóc người sừng sững. Tại các cuộc giao tiếp xã hội, tôi không hề nhân nhượng hay xuống giọng lấy lòng ai. Tôi học đi dây điện, lợp mái nhà, chửi rủa thô tục. Dĩ nhiên, chiều cao hơn 1,8 mét giúp tôi trong những việc ấy. Tôi học cách cư xử đàn ông từ hai ông anh Angus và Boris lớn hơn tôi cả chục tuổi. Biệt danh của họ là “Bộ đôi cực đỉnh”, nhưng chúng tôi thường gọi ngắn gọn là “Bộ đôi”.
Đã đến lúc giới thiệu anh em tôi rồi nhỉ? Đầu tiên là hai ông anh cả Angus và Boris nhé.
Cặp sinh đôi này giống nhau như tạc (cho đến khi Angus nhuộm tóc vàng cách đây năm năm), càng khiến mọi người xung quanh sợ sệt họ, trừ người nhà Ludd – chúng tôi chỉ cảm thấy mất thể diện. Hai ông anh của tôi to lớn bệ vệ, tay chân kềnh càng như thùng đựng bia, đi giày cỡ 14 trong khi bờ vai mở rộng không thua gì bàn bi-da. Vóc người họ giống cha, chỉ là lớn hơn một cỡ. Hai người đó nói năng chậm chạp nhưng nổi giận thì nhanh như chớp. Mãi sau này, Boris mới học được cách nén giận. Họ giải toán và vật lý dễ như hít thở.
Angus thông minh hơn Boris chút xíu nhưng Boris lại xử lý mọi việc tốt hơn, cao hơn 1,27 centimet và nặng hơn 3 kilogam. Angus là kẻ hoang dã, thẳng như ruột ngựa. Anh ta biết tính toán nhưng mù tịt về ngôn ngữ, và trông chờ vào sự bảo vệ của Boris.
Chắc chắn Boris là người nghĩ ra cái tên Buoyant[2] cho công ty phần mềm mà họ khởi nghiệp khi ngoài hai mươi tuổi, với hai tấm bằng tiến sĩ MIT[3] mới cáu y hệt nhau. Hai người buộc phải đơn thương độc mã kinh doanh khi còn quá trẻ bởi Angus đã đánh giám đốc điều hành của công ty IT tại California, nơi đã tuyển dụng họ. Vụ việc xảy ra khi cả hai mới đến làm được năm giờ đồng hồ. Ông giám đốc mới nói Angus dùng chất khử mùi giây trước thì giây sau đã bị vỡ mũi. Boris đã có nhiều đời bạn gái, còn Angus chưa có mảnh tình vắt vai. Chắc chỉ có bọn đầu óc tệ hại kinh khủng mới yêu nổi nhau. Công ty của họ cuối cùng tuyển dụng tới một ngàn nhân viên và được bán với giá hàng triệu đô la vào năm 2008 ngay trước khi thị trường sụp đổ.
Sau đó họ về “nhà” – nghe mới nực cười làm sao. Nghĩa là họ thuê khách sạn ở London và đến Margate trong ngày để thăm chúng tôi nhưng cha đã chế nhạo qua điện thoại rằng “Nghe vinh dự cho bọn ta quá hả?” – giọng điệu đó phần nào chứng tỏ lão già đáng ghét đó đã tưởng bở về chuyện họ đồng ý về sống với cha và Fred. Thêm một trận cãi vã kịch liệt và hai ông anh lớn của tôi dọn luôn ra ngoài, trả hẳn tiền mặt để thuê một cung điện trên đỉnh vách đá xanh bạt ngàn gần công viên mà ngài Moses Montefiore để lại cho thị trấn ven biển Ramsgate. Ngài Moses Montefiore là người vĩ đại nhất của Ramsgate. Ông tài trợ tiền bạc cho trẻ em, trường học và cả nhà thờ, dù ông là một người Do Thái nổi tiếng. Ông còn làm từ thiện cho những người Hồi giáo nghèo khổ tận Jerusalem. Sao tôi lại không có được người cha như ông ấy nhỉ?
Nhưng không, số phận buộc tôi phải làm con gái của một nha sĩ và chẳng có lấy một xu tiêu vặt.
Nhà tôi có ba chị em gái, tức ba cô con gái ấy, là Anthea, Monica và Sarah “Fairy”. Tôi là con gái giữa của cha mẹ - đây là thứ “giữa giữa” duy nhất của tôi.
Anthea lớn hơn tôi bảy tuổi. Anth Glamazon[4], làm việc trong ngành quảng cáo với đủ loại thương hiệu, sản phẩm. Đi giày cao gót họa tiết da báo, có cả một kho đồ cashmere (“Chị chịu không nổi mấy thứ cashmere rẻ tiền”), áo khoác da, quần chạy bộ của dân mê tập gym và giày tập. Thêm một thứ “phải có” của Anthea là thư giãn trong các spa kiểu Thái Lan. Khi gặp khủng hoảng công việc, chị ta kêu lên “Ôi Chúa ơi, tôi phải đi massage thôi!” Chị ta nối tóc vàng và nhuộm tóc kiểu mới gì đó, balayage[5] thì phải, balayage quỷ sứ. Tôi nghĩ balayage là lấy chổi sơn quét lên tóc. Tôi đoán Anthea đồng tính, bởi chị ta luôn có mặt trong các “chuyến du lịch của hội chị em” cùng “một người bạn” tới Vienna hoặc quần đảo Virgin. Chị ta muốn “xả stress” của ngành quảng cáo hay sao chứ? Thử để chị ta đi dạy học mà xem! Mụ khốn ấy có lần dám cả gan nói rằng tôi “trông giống đồng tính” khi tôi lỡ cắt kiểu tóc xấu. Tôi sai lầm đúng một lần; mái tóc đó làm khuôn mặt tôi trở nên TO ĐÙNG. “Đùa thôi mà, đừng có nổi khùng lên thế chứ” chị ta nói trong lúc bị tôi đuổi chạy quanh phòng.
Tôi dí sát mặt mình vào mặt chị ta (để làm vậy tôi phải khom người xuống một chút), gằn giọng: “Nói xin lỗi đi.” Chị ta đáp: “Xin lỗi, trông em hơi nam tính nhưng ai cũng biết em là đứa lẳng lơ chứ không phải đồng tính.”
Một ngày nào đó.
Chị ta sẽ phải trả giá.
Anthea và tôi chưa bao giờ ưa nhau (dù tôi ghét Fairy còn nhiều hơn thế), nhưng chị ta không hoàn toàn xấu. Có một lần tôi bị cha đánh, người chị này đã bảo vệ tôi. Lúc đó tôi mới mười một tuổi nhưng đã dám tuyên bố rằng thật không công bằng khi ông ấy giành cả hai nhà tắm, còn tất cả chúng tôi phải chia nhau một cái nhà vệ sinh lạnh cóng. Tôi chưa kịp nói hết câu đã thấy một luồng gió cực mạnh bạt thẳng vào tại mình trước khi bàn tay bên kia của cha táng vào giữa mũi tôi. Đau đớn ùa tới và nước mắt rỉ xuống. Anthea tới nắm lấy tay tôi rồi kéo tôi đứng dậy. Cha hét lên: “Mặc kệ nó, không phải chuyện của mày, Anthea. Trong khi đó, máu phun ra từ lỗ mũi tôi, bắn đầy người chị tôi và tung tóe trên sàn nhà. Cảnh tượng này có lẽ làm cha tôi chùn tay, ông ta tru tréo: “Hai đứa chúng mày làm tao phát ốm, xong giận dữ bỏ lên gác. Thế là hai chị em tôi trở thành bạn bè trong một khoảnh khắc.
Sau đó, tôi học đấm bốc.
Vậy đó, dù không ưa Anthea nhưng tôi vẫn nhớ chuyện đó. Nói cho cùng Anth vẫn là chị tôi. Có một bà chị so ra vẫn dễ xử hơn, bởi đằng nào chị ta cũng đã ở sẵn đó khi bạn chào đời.
Nhưng Fairy nhỏ hơn Anthea tới mười lăm tuổi và nhỏ hơn Monica (tức tôi) tám tuổi. Con bé được đặt tên là Sarah nhưng biệt danh “Fairy” (tiên nữ) lại hợp với nó hơn. Hồi còn nhỏ, trông nó chẳng giống con người chút nào, bé tí tẹo, người cứ run lên, còn làn da trong suốt và tay chân tong teo như mấy cọng nấm Nhật. Mắt nó xanh như màu trời và xếch ngược lên, hệt như mắt yêu tinh, lại còn lúc nào cũng ăm ắp như hai cái hồ nước mắt, ngay cả khi tôi chẳng hành hạ gì nó. Đến tuổi tập đi, con bé nấp cạnh ghế sofa thay vì chập chững đi.
“Nào, nào, Fairy, thử đi xem nào!!” Con bé mong manh đến độ tưởng như sẽ ngã lăn ra nếu có ai đó to tiếng. Thế mà tôi luôn la hét, tới mức nhiều người nghĩ tôi bị điếc (nhưng tôi nghe được hết những lời xúc phạm mình, kể cả thầm thì to nhỏ).
Fairy mảnh khảnh rất thích làm bánh và là đứa con duy nhất giống mẹ. Con bé thậm chí theo sau dọn dẹp cho bà. Trong khi đó, bà chị đói ngấu nghiến (là tôi) múc lấy múc để cái bánh nó mới làm, ố ồ xin lỗi nhé, tung chân đá cửa lò nướng và huỳnh huỵch ra khỏi nhà bếp với hàng túi KitKat.
Anthea và tôi đều bắt nạt Fairy. Tôi bắt nạt nhiều hơn bởi lẽ người khổng lồ mà bị một con bé tiên nữ nhỏ nhắn xinh xắn lẽo đẽo theo sau thì rất dễ nổi khùng. Điều này khiến hai ông anh lớn cứ nhè tôi mà chĩa mũi dùi, bởi lẽ lôi tôi ra khỏi chỗ Fairy rõ ràng dễ hơn nhiều so với hỏi xem con bé đã làm gì khiến tôi bực bội.
Tội lỗi lớn nhất của Fairy là đã đánh cắp trái tim của cha mẹ, còn “Bộ đôi” đều yêu chiều nó.
Fairy là đứa bé không hề phá phách, gây tai vạ gì nhưng lại đần độn hết sức – mẹ lại nhầm tưởng như vậy là “ngoan”. Chuyện học hành nó chẳng thông minh trong khi tôi, dĩ nhiên, luôn đứng đầu môn tiếng Anh, còn Anthea giỏi toàn diện và hai ông anh tôi đều là thiên tài. Con bé cũng không có bạn bè khi đi học tiểu học. Nó yếu ớt quá nên không chơi được mấy trò mạnh bạo, đã vậy chỉ biết tới mình, không chịu lắng nghe, tính khí lại kỳ quặc, hiếm khi mở miệng cười.
Nhưng khi lên cấp hai, Fairy bắt đầu chiếm lĩnh thế giới quanh mình. Không còn kỳ quặc cổ quái, con bé đột nhiên đẹp rực rỡ. Nó cao vọt lên, chỉ còn kém tôi vài centimet, nhưng lại không mập mạp ra mấy. Môi dày hơn, mắt to hơn, thêm mái tóc xoăn dài có màu vàng ngọt ngào tới mức khó chịu xõa xuống lưng. Fairy để tóc rối nhưng chưa bao giờ mẹ mím môi mím lợi lấy lược chải cho thẳng ra – như mẹ từng làm với tôi.
ĐÚNG RỒI ĐẤY, TÔI GHÉT EM GÁI MÌNH.
Nhưng tôi cũng tự hào về nó lắm. Fairy là một hiện tượng. Mỗi khi nó bước vào căn phòng nào đó, những người có mặt đều ngừng nói chuyện. Rồi chuyện cổ tích thời hiện đại xảy ra: Một ngày nọ, nó đi London cùng Anita - một cô bé da màu đầy đặn, xinh xắn nhưng nói ngọng; trong khi hai đứa dạo xem giày bốt trong cửa hàng Top Shop thì một người chiêu mộ tài năng của công ty người mẫu Storm nhìn thấy Fairy. Khi ấy con bé mới mười bốn tuổi. Đó là điểm khởi đầu. Đồng thời là dấu chấm hết cho tình bạn với Anita.
Bọn tôi tưởng cha sẽ cấm đoán chuyện làm người mẫu, nhưng không hề! Cha gom cả đống hình chụp của Fairy, chất đầy những quyển tạp chí bóng loáng trên sofa phòng khách, ngay chỗ ông ta ngồi xem tivi. Tới lúc mẹ than phiền chẳng còn chỗ ngồi, ông ta đem hết vào phòng làm việc. Hễ mẹ nói: “Con bé còn nhỏ quá mà bọn đàn ông thì không biết tự kiềm chế” cha sẽ nói lại bằng thứ giọng đe dọa mà chúng tôi đã biết quá rõ: “Bà đừng có vẽ đường cho hươu chạy, April. Con bé không phải là đứa thông minh nhất thì nó có thể bán khuôn mặt xinh đẹp của nó.”
Tôi đã kể lại với con oắt hợm hĩnh ấy bởi tôi nghĩ như thế sẽ tốt cho nó. (À thôi được rồi, là tôi ganh tị đấy). Làn da mềm mại, không tì vết của con bé ửng đỏ, cả hai dái tai và gò má non nớt nữa. Nhìn nó như thế tôi thấy mình mạnh mẽ hơn. Tiếp đó, nó cất cái giọng the thé như yêu tinh. “Em thà đần độn còn hơn là thông minh mà xấu xí. Chị có biết người ta trả em bao nhiêu không?” nó rít lên khe khẽ. Fairy nghỉ học với hai chứng chỉ GCSE[6] và trong khi những thành viên khác của nhà Ludd tiếp tục cuộc sống nhạt nhẽo ở Thanet thì con bé xuất hiện trên mặt báo với những biệt danh như “NÀNG KATE MỚI” và “DARYUSHA MỚI”. Tất cả chúng tôi thấy thơm lây ánh hào quang ấy song lại cố gắng không để lộ ra mỗi khi con bé về thăm nhà. (Sao nó có thể rời nhà trước tôi nhỉ? Tôi thi đậu A-level[7] rồi tốt nghiệp đại học nhưng vẫn bị cha đối xử như một bãi nước bọt gớm ghiếc).
Con bé đổi tên từ Sarah “Fairy” Ludd thành “Fairy” gọn lỏn theo gợi ý của Storm, cái họ Ludd bị cắt phăng. Chúng tôi có cảm giác bị chối bỏ nhưng cái tên ngắn gọn lại trở nên quốc tế hóa. Con bé bắt đầu gọi điện thoại về nhà từ những căn phòng khách sạn xa xôi. Có lần nó gọi về từ Tokyo, nức nở khóc cả tiếng đồng hồ. Mẹ nói: “Lẽ ra ông đừng cho nó đi, đáp lại, cha tôi đổ cà phê đen lên tay bà.
(Sao mẹ không vùng lên để tự bảo vệ mình? Không, đừng đổ lỗi cho nạn nhân một cách bất công dù phải thừa nhận là nạn nhân cũng rất phiền phức).
Những chuyến về thăm nhà của Fairy thường ngắn ngủi và khi có nó, cha cư xử đàng hoàng tử tế một cách kỳ cục, cứ như thể nó trở thành một người khác (cùng với cái tên mới). Thế là chúng tôi buộc phải tuân theo những quy tắc khi có người lạ, tức là không ẩu đả bạo lực, không ném thức ăn.
Câu chuyện vụt sáng thành sao của em gái tôi càng nhuốm màu lạ lùng hơn vào lúc này, khi mà sự nghiệp của nó đã đạt đỉnh và đang dần xuống dốc. Con bé đã ba mươi tuổi. Tuổi đó làm người mẫu vẫn ổn nhưng phải cỡ Naomi Campbell hay Anna Pyre kìa, chứ Fairy lúc nào cũng lưng chừng ở giữa. Giờ thì nó bắt đầu nhăn nheo, quắt quéo lại, từng chút từng chút một.
Cơ hội chụp bìa cho Vogue teo tóp theo. Nhìn từ xa Fairy vẫn đáng yêu, vẫn ổn. Mấy nhãn hàng vẫn mời nó chụp catalogue nhưng làm thế không khác nào sỉ nhục. (Tôi buộc phải mua đồ theo catalogue vì chỉ trong catalogue mới có các sản phẩm cỡ siêu lớn). Fairy đang treo mình lơ lửng ở sườn bên kia của ngọn đồi, móng tay nó găm vào đất nhưng không kìm được thân người đang trượt xuống dần dần. Tôi không muốn thấy cảnh tượng đó. Tôi vẫn yêu Fairy dù rõ ràng là tôi không chịu nổi nó. Đối với Anthea cũng vậy, và cả hai ông anh nữa.
Vậy đó, giờ thì bạn đã biết gần hết gia đình tôi. Angus và Boris, Fairy và Anthea. Chỉ còn mẹ và Fred. Với tôi, nhớ cái tên đó rất vất vả bởi cha tôi gán cho em ấy cái tên “Ferd”[8] khi nhận ra Fred không thể đánh vần. Tất cả chúng tôi gọi theo và Fred trở thành “Ferd”.
Chuyện này có quan trọng không? Chắc chắn là có. Tôi có phải là một người chị gái tốt không?
Khi Fred còn nhỏ, nó ngồi trong lòng tôi. Tôi ôm nó, ăn khoai tây chiên với nó vào những ngày tuyệt vời mà mẹ đặt mua khoai tây chiên. Khoai tây chiên của tôi: không phải lúc nào tôi cũng lấy phần của nó. Tôi ôm nó trong tay, ôm cậu em trai của mình.
❀ ❀ ❀
[1] Neanderthal là chủng người có quan hệ họ hàng gần nhất với người hiện đại chúng ta. Người Neanderthal biến mất hoàn toàn vào khoảng 40.000 năm trước và vẫn chưa rõ nguyên nhân.
[2] Buoyant: Có nghĩa là “có xu thế lên giá” trong lĩnh vực thương nghiệp.
[3] MIT: Viện Công nghệ Massachusetts nổi tiếng ở Mỹ.
[4] Chỉ người phụ nữ cao, quyến rũ và tự tin.
[5] Kỹ thuật nhuộm tóc lấy cảm hứng từ động tác vẽ màu của họa sĩ, giúp mái tóc có độ loang màu tự nhiên.
[6] Chứng chỉ giáo dục trung học phổ thông, được cấp tại Vương quốc Anh, xứ Wales và Bắc Ireland.
[7] Chứng chỉ giáo dục phổ thông bậc cao, là bằng tốt nghiệp giáo dục cơ bản được cấp cho học sinh hoàn tất trung học hoặc cấp dự bị đại học ở Anh.
[8] Tiếng lóng là gái điếm đổi sex lấy ma túy.