Tôi gặp tên dê già từ mười năm trước, khi tôi và Luis bắt đầu mở quán cà phê ở Margate. Những ngày tươi đẹp! Tóc tôi hãy còn đẹp, chân tôi rất đẹp, ngực tôi cũng đẹp. Tôi vẫn thấy mình xinh đẹp. Tôi giàu có, trên thực tế mở quán cà phê hầu như chỉ để tôi có việc lo toan và để chàng trai trẻ của tôi bận rộn. Gã du thủ du thực đẹp trai ấy mà không có gì giữ chân sẽ tếch về Tây Ban Nha. Làm Luis vui vẻ và tránh xa nhà của người khác, bởi anh chàng có chút thói xấu nên gặp phải rắc rối ở Malaga. Thế là tôi mời Luis tới đây sống với tôi. Anh chàng đáp máy bay đến rất nhanh, tôi thấy Luis yêu mình.
(Nhưng tới đây chắc tốt hơn ngồi tù).
Ban đầu chúng tôi ăn không ngồi rồi, chỉ xài tiền mà tôi kiếm được từ việc này việc kia ở Malaga và tiền thừa kế mà ông chồng ngu ngốc quá cố – người đã không chịu nghe lời tôi – để lại. Không sai, ông ta đã không may qua đời. Ở Kent tôi có các mối quan hệ, người ta quen biết tôi. Lúc nào tôi cũng thích cái địa phương nhỏ bé này của Anh. Chúng tôi kinh doanh giữa Malaga và Thanet. Xe tải chở trái cây, rau củ.., tất cả đều “ngon lành và hợp pháp”, là nói như vậy, “ngon lành và hợp pháp”! Nhưng bên dưới ớt Pimiento, chúng tôi giấu người: một số giáo viên, bác sĩ rất tốt, một bác sĩ dễ thương người Ma Rốc, vài người đáng ghét nhưng không ai nghèo cả. Không người nghèo bởi đây là dịch vụ dành cho dân thượng lưu. Hoàn toàn đảm bảo, vài người khó chịu vì ớt cay trong đó nhưng hầu như không chết, vì vậy dịch vụ này rất đáng tiền. Chúng tôi chỉ cố gắng giúp đỡ người khác, đem họ đến với cuộc sống mới cách xa vùng chiến tranh hay bất cứ vấn đề quái quỷ nào mà họ muốn trốn chạy. Nhưng cảnh sát ngày càng thóc mách nên chúng tôi phải giấu họ sâu hơn trong xe hàng. Chắc cũng lạnh hơn nhưng đó đâu phải là lỗi của chúng tôi.
Thế rồi có ba, bốn người chết, trong đó có một cô gái trẻ ngốc nghếch không chịu nói với tôi là cô ta đang mang thai. Chồng tôi không vui, ông ta đi gặp linh mục, do đó chúng tôi bất đồng. Tôi nói với ông ta rằng tôi không phải là người lái xe tải! Tôi cũng không phải là người chọn cách làm đó – trốn trong thùng lạnh, phạm pháp! Trên thực tế, chúng tôi chỉ đang giúp họ, giống như nhân viên xã hội vậy đó! Tôi bảo ông ta đừng bao giờ tin một linh mục trời ơi đất hỡi nào cả, bởi họ là những kẻ tệ nhất, họ là bạn của cảnh sát.
Nhưng không, lão chồng khốn kiếp của tôi vì thương tiếc mà không chịu ngừng lải nhải. Giữa đêm mà ông ta hết ngáy lại khóc, chỉ giỏi ba hoa chứ chẳng được tích sự gì. Lương tâm tội lỗi của một ông già tốt bụng thì có lợi cho ai? Tôi cảnh cáo ông ta một lần rồi lần nữa, nhưng cuối cùng tôi phải loại trừ rắc rối.
Rất nhanh chóng sau đó, tôi trở thành góa phụ với rất nhiều tiền trong tay. Interpol bắt đầu để mắt đến tôi. Đã đến lúc đi nghỉ mát, tôi tự nhủ như thế và trong đầu hiện ra hình ảnh Margate. Khi còn trẻ, vẫn hạnh phúc và mới bắt đầu việc kinh doanh, chúng tôi từng đi nghỉ ở đây một tuần. Adoncia cần một người đàn ông mới cho công ty.
Lần này tôi chọn Luis, một người khác hẳn, không phải kiểu già cả nói quá nhiều, bụng phệ ngu xuẩn và ôm mối lương tâm tội lỗi. Luis là đồ đầu đất và giống tôi ở chỗ vui vẻ, không bao giờ lo nghĩ.
Sống ở Margate cũng tàm tạm. Lúc ấy giá nhà rất rẻ nhưng về sau thì tăng vọt. Ở đây lạnh kinh hồn, hôi thối, nhưng thức ăn mới là thứ tởm lợm hơn cả. Thế là tôi nghĩ tại sao không mở một nhà hàng? Nghề quá tốt ấy chứ, chẳng làm hại đến ai. Tôi tự lấy tên là “Ada Smith”, nhà hàng cũng có tên tiếng Anh là “Snack-Café Smiths”. Thấy chưa, quá khôn khéo, không ai đoán ra tôi là người Tây Ban Nha! Nhà hàng “Snack-Café Smiths” bán các món ăn mặn Tây Ban Nha và bia ướp lạnh. Tôi gọi Luis trai trẻ là quản lý, anh chàng lười nhác nhưng với vị trí này, ít ra anh chàng có việc để làm. Cũng không cực nhọc gì, Luis thức dậy vào buổi trưa và thông thường chúng tôi đóng cửa lúc bốn giờ chiều. Dân Margate không đủ tinh tế để thưởng thức món ăn ở nhà hàng chúng tôi.
Luis đi tập gym mỗi buổi tối. Được một thời gian ngắn, anh chàng bắt đầu nói: “Tôi phải chăm sóc bản thân Adoncia à, điều này rất quan trọng” Với tôi, lời thật lòng của anh chàng là: “Chăm chút lại mình đi Adoncia. Đừng già nua, tôi trẻ hơn bà đấy.”
Tôi suy nghĩ về chuyện đó, vì tôi yêu Luis. Tôi tìm một nha sĩ vì răng tôi không ổn và tôi đến chỗ con lợn đó bởi ông ta ở gần chỗ tôi. Đồ con lợn khốn kiếp. Cảm ơn nhé, ông nha sĩ.
Khi tôi mới đến, chỗ lão ta nhìn phát khiếp. Lão ta keo kiệt tới mức để mặt tiền trông rẻ tiền, rẻ tiền thảm hại: cửa xiêu vẹo, sơn màu xanh biển bẩn thỉu, còn bảng hiệu không khác gì loại dùng cho công trình xây dựng. Ở bên trong, ghế nhựa màu đỏ dành cho bệnh nhân nứt vỡ, lòi lớp lông cừu màu vàng ra ngoài. Tôi bảo lão hoặc phải hội nhập với thế kỷ XXI hoặc không ai thèm đến chỗ lão ngoài bọn lang thang miệng mồm hôi hám. Và tôi không muốn lão lấy dụng cụ đã chữa cho chúng đưa vào miệng tôi. Lão cười ha hả, nói rằng lão không quan tâm khách hàng có đến hay không.
“Nhà nước trả tiền dù bệnh nhân không đến, thậm chí vẫn trả kể cả khi bệnh nhân chết rồi. Một đất nước xã hội chủ nghĩa. Lão ta còn cười thêm một lúc nữa nhưng sau này nhớ lại, tôi biết mình đã chỉ ra đúng vấn đề.
Không lâu sau, tôi bảo lão phải nhận chữa tư. Muốn nhiều tiền thì phải làm thẩm mỹ. “Hợp với anh đấy Albert, khách hàng toàn là nữ” Lỗi của tôi, có thể chính tôi đã khiến lão bắt đầu nghĩ ngợi.
Thỉnh thoảng tôi nói chuyện với Esmeralda. Con mụ nghèo túng trơ xương này thôi lạnh lùng với tôi, thay vào đó tôi và mụ ta bàn về kinh doanh. Tôi là một nữ doanh nhân tài ba, thế mà lão già tệ hại ấy không nhận ra tôi thông minh. Lão phét lác về các ý tưởng và nghĩ là do mình nghĩ ra.
Nhưng Albert tự tân trang mình, đúng là vậy. Năm 2005, lão đổi tên phòng nha thành Nụ cười Hoàn hảo. Mọi việc nhờ Adoncia nhưng Esmeralda lại vờ như công trạng là của mụ ta. Lẽ ra lão phải chia cho tôi năm mươi phần trăm. Giờ thì con lợn bẩn thỉu ấy đã có Nụ cười Hoàn hảo.
Sau đó tôi xóa sổ nụ cười khỏi gương mặt lão.