Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21.

❊ ❊ ❊

Tôi biết điều gì đợi mình khi nhấc điện thoại gọi Anthea và không lâu sau đó là Fairy. Trong lúc điện thoại, tôi ngốn hàng vốc lớn khoai tây chiên. Tôi đã bỏ lỡ bữa trưa lẫn cữ trà. Và như thường lệ, họ làm ra vẻ khó khăn khi nghe tôi nói. Đổi lại, tôi nghe họ nói rất rõ, dường như tất cả họ đều cho rằng thủ phạm chính là tôi.

Về cơ bản, tôi hiểu ý họ, rằng tôi thật thiếu khôn ngoan khi đe dọa giết người ở nơi công cộng. Nhưng tôi là Mon Lớn, là chị em ruột của họ đấy chứ! Họ thừa biết tôi chưa từng giết ai mà. Khi tôi nói chuyện với Fairy, giọng con bé tiếng được tiếng mất đến thảm hại – tôi nhớ đó là giọng mũi buồn bã hồi trẻ của con bé. Văng vẳng trong điện thoại là tiếng gầm gừ của Rupert, tôi đoán là đang cằn nhằn không cho Fairy nói chuyện với tôi.

“Fairy, chị chưa từng giết ai, nhớ không nào?”

Im lặng một chút, Fairy nói: “Vậy chuyện gì xảy ra với con thỏ của em?”

Đây là mối phẫn uất xưa lắc, từ hồi Fairy mới lớn và tôi còn ở nhà. Một cậu trai tặng nó một con thỏ trắng mềm mại, với đôi mắt nhắm nghiền màu hồng và cái mũi “đáng yêu”. Con thỏ đáng yêu và Fairy rất thích nó.

Con thỏ bị nhốt trong một hộp bìa cứng trong lúc chờ người lớn quyết định nên làm gì với nó.

Đó là lần duy nhất mẹ tôi đứng ra bênh vực một đứa trong chúng tôi. “Con bé không chịu ăn uống và nhà trường sẽ trình báo gia đình chúng ta lên chính quyền. Cô Smith đã bắt đầu tìm hiểu rồi. Để nó nuôi con thỏ đi, có thể sẽ có ích.”

“Tôi mà nói thì con bé sẽ ăn, cha hét lên. Thực ra tôi biết là ông ta cũng sợ lắm. Tôi từng thấy cha nhìn chằm chằm vào đôi chân gầy guộc như cánh tay của Fairy. Chúng càng lúc càng khẳng khiu khi con bé cao vọt lên, trắng bợt bạt, xanh xao và người khòm xuống. Phải đến năm mười sáu tuổi, Fairy mới có kinh nguyệt và tôi đã cười sằng sặc khi nó nói tôi nghe. “Mày là người ngoài hành tinh. Mày sẽ chẳng thể có con được đâu. Tôi đồng ý là lời mình nói cay nghiệt, tàn nhẫn nhưng phải có ai đó nói cho nó biết. Trong người nó không có máu, không có thịt và không có cả sức sống. Thế nhưng, kể từ khi có con thỏ, Fairy có thêm một thứ nữa: nhan sắc. Con bé đứng giữa vườn ôm thỏ trong tay, bộ lông thỏ trắng lấp lánh trong ánh mặt trời giống như màu tóc của Fairy. Fairy thủ thỉ rồi hát ca bằng chất giọng cao lạ lẫm. Nó bất thần trở nên vui vẻ. Fairy gọi con thỏ là “Flopsy”. Mỗi ngày học xong, con bé phóng từ trường về nhà từ sớm để chơi với thỏ. Nó bắt đầu uống trà với Flopsy ở trong vườn, cứ chủ một ngụm đầy xong lại chuyển sang thỏ. Con bé bớt yếu ớt và làn da cũng bớt nhợt nhạt, vàng vọt.

Thật bất công khi Fairy được nuôi một báu vật như vậy. Cha chưa bao giờ cho phép chúng tôi, những đứa con lớn hơn, được nuôi thú cưng dù chúng tôi tằn tiện hết cỡ để mua được chúng rồi van vỉ, hứa hẹn sẽ tự mình chăm sóc. Thế mà chỉ vì Fairy được tặng thỏ mà mẹ khăng khăng cho phép nó được giữ nuôi.

“Để nó nuôi thỏ đi, như vậy sẽ bớt rắc rối. Ông không biết Fairy có thể nói gì đâu. Chấp nhận đi Albert, con thỏ mà biến mất thì tôi cũng đi luôn, mẹ gan góc hét lên trong căn bếp buồn của bà, nơi chẳng có máy sấy lẫn máy rửa bát vì cha không chịu mua (sau khi bà đi thì chúng tôi có cả hai thứ).

là đồ con thỏ trời đánh. Bà sẽ không đi đâu hết!”

“Rồi cũng có ngày..”

Đứng ở tiền sảnh, tôi nghe hai người cãi cọ. Tiếp đó là những âm thanh quen thuộc: tiếng xô đẩy, tiếng té ngã và tiếng mẹ thở hổn hển trong đau đớn xen sợ hãi.

Tôi còn nhớ mẹ bênh vực Fairy chỉ là vì lo sợ cô giáo của nó, lúc đó cô ấy đã bắt đầu nói về các nhân viên xã hội. Nhưng dẫu là vậy tại sao bà không ra mặt vì tôi?

Con thỏ được ở lại và “Bộ đôi” đang kiếm bộn tiền trên thị trường chứng khoán gửi một cái chuồng đắt đỏ về làm quà.

Flopsy sống yên ổn trong cái chuồng đặt ngoài vườn cho đến một buổi sáng nọ. Chúng tôi đang ăn sáng thì Fairy xộc vào, nước mắt tuôn như suối. “Flopsy đâu mất rồi, trên bãi cỏ có lông”

Không một ai biết điều gì xảy ra với con thỏ nhưng chẳng hiểu sao Fairy đinh ninh tôi đứng sau chuyện này, mặc cho tôi chỉ ra rằng nhiều khả năng là Fred – khi đó mới mười tuổi – đã để cửa chuồng mở. Tôi bảo thằng bé lúc nào cũng đi thăm thỏ trong khi “tao ghét cay ghét đắng con thỏ tởm lợm của mày”. Chính vì thế, Fairy càng nghi ngờ tôi nhiều hơn..

(OK, được rồi, đúng là tôi để Flopsy đi mất, nhưng tôi đâu có biết rằng cáo sẽ ăn thịt nó chứ).

Cha không bao giờ cho Fairy nuôi con thú nào khác. Có thể sau vụ đó mà em gái tôi bớt tin người hơn và điều này chắc chắn có ích cho nó trong thế giới người mẫu! Con oắt ngu ngốc lẽ ra phải cảm ơn tôi vì đã cho nó một bài học kinh nghiệm.

Vậy mà nó nghĩ tôi là kẻ sát nhân.

“Con thỏ là chuyện ngày xưa. Cha không phải là thỏ”

“Rupert nói em không nên nói chuyện với chị.

“Ồ, Rupert, Rupert hả? Anh ta đâu phải là người nhà Ludd. Anh ta làm sao hiểu chuyện này bằng em.”

Im lặng kéo dài. Đó là mạch ngầm chảy trong huyết quản nhà Ludd. Tất cả chúng tôi đã cùng nhau chịu đựng.

Khi Fairy lên tiếng trở lại, giọng con bé đã khác, ấm áp và có sinh khí. “Em hiểu, Mon. Em không phán xét chị. Thực ra..”

Nhưng Rupert đã giằng lấy điện thoại. “Em gái chị muốn chị đừng gọi nữa,” anh ta nói. Có phải tôi đã nghe thấy tiếng phản đối yếu ớt không nhỉ? “Chúng ta đều mệt rã rời cả rồi. Nghỉ ngơi một chút đi đã”

Sau câu đó, đường dây lạnh ngắt và im bặt.

Tôi cần ăn tối nhưng trong tủ rỗng không. Tôi đành còn gì ăn nấy, được nửa ổ bánh mì (vitamin B tốt cho người bị căng thẳng; với các nữ sinh thi chương trình A và tin rằng ăn uống giúp tăng độ tập trung, tôi khuyên chúng ăn bánh mì). Tôi khui luôn chai rượu gin để dành. Xương cốt trong người tôi đau nhức và rên rỉ như thể tôi đang trong trận đánh lớn mà kẻ thù đã lẩn khuất vào sương mù. Thực ra tôi chưa kịp chiến đấu thì cha đã chết.

Ông ấy đã chết, đúng không? Hẳn nhiên là vậy. Ai còn sống sót nổi với bộ dạng như vậy.

Tôi uống cạn vại gin trong một hơi – tôi là người phụ nữ cứng cỏi, muốn xoa dịu tôi cần rất nhiều rượu. Vả lại vóc người to lớn làm tôi khó say, có pha thêm rượu cũng chỉ là phí thời gian. Sau đó, tôi gọi điện cho Anthea nhưng chị ta không nghe máy. Chẳng có gì lạ, chị ta là bà cô Xanax[1], chắc giờ đã ngủ bẹp dí cạnh Kelly rồi.

❀ ❀ ❀

[1] Xanax (Alprazolam) là thuốc thuộc nhóm benzodiazepine, thường được các bác sĩ kê đơn cho bệnh nhân mắc chứng trầm cảm và lo âu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.