Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16.

❊ ❊ ❊

Cha đã chết, rõ ràng đã chết. Ông ta nằm ngửa trên một chồng gối, cả hai tay giơ lên như người hát rong của thập niên bốn mươi. Đầu cha bị đập vỡ, mồm méo mó, một bên mắt trợn tròng, nhãn cầu nhầy nhụa máu. Mành cửa sổ khua đập liên hồi trong gió.

“Cha” tôi gọi lần nữa. Giọng tôi vụn vỡ khác lạ, cổ họng nhộn nhạo.

Tôi nhìn quanh căn phòng. Không có bóng dáng mụ già đó. Máu khắp nơi, có chỗ nhỏ thành giọt, có chỗ bắn tung tóe. Và có thêm mấy miếng trái cây màu đỏ đã bị nghiền nát. Đỏ, đỏ. Đúng là căn phòng trơ trụi của nam giới, nó bốc mùi chua của cứt đái, của sai trái.

Có tiếng loảng xoảng lớn, tim tôi nhảy dựng lên rồi đứng khựng. Đó là tiếng cây rìu đổ nghiêng xuống sàn, lưỡi rìu nạy một mảnh sàn lên trong khi phần cán rơi vào một vũng máu tươi. Tôi vụng về nhặt nó lên; máu dây vào tay tôi, và tôi điên cuồng chùi nó vào áo mình (đúng là tôi đã phạm nhiều sai lầm).

Tôi phải ra khỏi phòng để nôn thốc nôn tháo. Tôi muốn giết ông ta nhưng đã quá chậm chân. Ai đó đã ra tay trước. Nhưng mà, sự kinh dị này có chắc là thứ tôi mong muốn?

Tôi ngoái lại lần cuối. Cảnh tượng đã thay đổi một cách khiếp đảm.

Trông cha tôi như đang lái một chiếc xe khổng lồ, thân người cong lại lún vào ghế tài xế, còn khuôn mặt như một quả cà chua bị thui chột to tướng.

Ông ta là cha tôi và ông ta chết rồi.

Tâm trạng sốc nặng, sự thương cảm ngu ngốc dần nhường chỗ cho cảm giác căm hận. Cha đã hành hạ chúng tôi trước đây và chúng tôi không bao giờ có thể trừng phạt ông ta tương xứng.

Liệu có phải “Con bé” đã ra tay? Ông ta đã lỡ hẹn với nó, ông ta phụ bạc nó, đâu phải ông ta chỉ phản bội chúng tôi. Nếu nó phát hiện cha qua lại với mụ già ban nãy, con mụ điếm già khọm có mái tóc vàng... Tôi muốn nôn mửa, tôi phải ra ngoài ngay, tôi không thể nhìn cha thêm lần nào nữa. Tôi vấp chân ở giữa cầu thang nên phải dựa lưng vào tường.

Ngay lúc đó, tôi kinh hoàng nhớ ra cây rìu của mình. Tôi không thể bỏ nó lại trong phòng, hậu quả sẽ không hay ho gì. Thế là tôi quay người lết lại lên trên.

Phải vào phòng, lấy lại cái rìu. Tôi bỗng khựng lại, cảm thấy choáng váng đến đầu cầu thang, mắt tôi khép chặt trước căn phòng ngủ chói chang nắng. Đừng nhìn vào thi thể lõa lồ, thảm hại của cha mày. Chúa đang lơ lửng ở đâu đó. Chuyện khủng khiếp vừa xảy ra. Sự kinh hãi ập đến như một dòng thác, làm tối tăm cả ánh sáng mặt trời. Đúng thế, cái chết của vua, cái chết của bạo chúa. Không sai, một điều kiêng kị tối thượng.

Bóng tối phủ lên mặt đất. Tôi cúi đầu, hai vai cụp lại. Cha tôi đó, hiện thân của nỗi khiếp hãi. Tôi đứng đó, run bần bật, hai mắt nhắm nghiền.

Monica, đừng làm rớt cây rìu. Monica, mày phải ra ngoài. Mắt tôi cảm thấy kỳ quặc và gò má tôi ươn ướt.

Chính cha là người có lỗi nên tôi mới đến với ý định giết ông ta – bất cứ ai đầu óc bình thường cũng sẽ làm thế. Nhưng giờ đây tôi mắc kẹt giữa một bên là xác chết và một bên là vũ khí. Tôi phải thoát khỏi nơi này, phải về nhà...

Không được, tôi phải nhìn ông ta thêm một lần. Tôi ép mình nhìn về phía cái giường. Thân người đẫm máu nằm trên đó đỏ lòm và tăm tối. Dưới tác động của ánh sáng, con mắt còn nguyên vẹn dường như hơi hé mở, tạo thành ánh nhìn ti hí độc địa xoáy vào tôi.

Tôi còn nhớ: mày phải vuốt mắt cho họ. Có thể xem đây là nhiệm vụ sau cuối.

Tôi chưa bao giờ, chưa từng là đứa con gái ngoan ngoãn.

Tôi vừa nghĩ tới đó thì bỗng dưng xảy ra chuyện kinh hãi. Từ sâu trong lòng tôi từ từ cất lên tiếng kèn trầm đục, khiến tôi thét lên và siết chặt cây rìu. Cha dường như còn sống và lắc lư nghiêng sang một bên. Trong thoáng chốc, mắt ông ta dường như động đậy. Tôi hoảng loạn nhớ lại những cơn ác mộng tuổi thơ – ông kẹ bị tôi giết vẫn quay trở lại. Miệng cha tôi há hốc, xệch về một bên như đang buộc tội tôi. Nhưng không, đó chỉ là do khí thoát ra và ảnh hưởng của trọng lực. Xác ông ta vẫn nằm đó bất động.

Chạy, chạy thôi, Monica. Cơ thể tôi bật dậy, xoay người. Rời khỏi căn phòng đỏ ối là cầu thang tối om. Bất thình lình, tôi hụt một bậc thang và lao đầu về phía trước, đâm trúng bức tường, lan can rồi lảo đảo bước tiếp. Không, tôi đã ra đi rồi, không còn hy vọng gì nữa, đã đến lúc phải chết trong ngôi nhà của cha tôi - nỗi sợ hãi thường trực của tôi khi còn nhỏ...

Sau đó, tôi khuỵu đầu gối xuống, tay chân sõng soài, thở hổn hển trong bóng tối đặc quánh của tiền sảnh.

Chỗ nào trên người tôi cũng đau đớn. Im lặng tuyệt đối. Cổ tôi có gãy không? Mắt cá chân của tôi bị trật rồi. Một bên cổ tay kẹt dưới thân người. Đá lát sàn lạnh chết đi được.

Chỉ vài giây sau, tôi nghe tiếng còi hú và biết xe cảnh sát đang ở bên ngoài.

(Lúc đó tôi không biết là chính Ginger lái chiếc xe đó. Tôi còn chưa biết Ginger là ai. Bao quanh tôi chỉ có nỗi sợ hãi.)

Hiển nhiên là họ sẽ nhìn thấy xe tôi và tìm ra tôi với toàn thân thương tích vì té cầu thang.

Họ sẽ nghĩ tôi đã ẩu đả với cha. Tôi cố ngồi dậy rồi đứng lên. Tôi không có thời gian xem xét các vết thương. Tiếng còi rú inh ỏi trong não tôi trước khi im bặt. Chắc xe cảnh sát đã đậu bên ngoài rồi. Tôi chạy dọc hành lang hướng phía vườn và thoát ra ngoài bằng cửa sau. Tôi bỏ mặc xe mình, tập tễnh băng qua bãi cỏ. Cây rìu chết tiệt, sao tôi lại chọn cây nặng như vậy chứ. Nhưng nếu tôi bỏ nó lại, họ sẽ nghĩ tôi làm chuyện đó. Trên cây rìu chi chít vân tay, nhòe nhoẹt vết máu. Tôi bò lên bàn tiệc nướng của cha - vốn là hành động nguy hiểm bởi nó phủ đầy lá ướt trơn trượt – nhưng chỉ một giây sau, tôi đã leo qua tường và nhảy xuống mấy bụi cây mâm xôi bên nhà cặp vợ chồng hàng xóm người Đức. Nỗi sợ hãi khiến tôi miễn nhiễm với đau đớn. Trong lúc loạng choạng phóng qua bãi cỏ nhà họ, tôi vẫn kịp hét lên xã giao chớp nhoáng với ông Hans đang thể hiện rõ vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt hồng hào và tiếp đó là khuôn mặt dài, buồn bã của bà vợ. “Chào anh chị, xin lỗi nếu tôi làm anh chị phiền lòng về cuộc nói chuyện Brexit tối qua nhé. Tôi có việc gấp phải đi đã, tôi giải thích sau nhé.” Tôi lao trúng chiếc máy cắt cỏ đang được phủ vải bọc mùa đông màu xanh lá rẻ tiền của ông ta. “Xinnnn lỗiiii!” tôi hét lên rồi tung mình qua cái hàng rào trơ trụi tiếp đó. Cây lý chua đang ra hoa khốn kiếp của nhà bà Pepita Upward cào tôi tứ tung. Tôi tiếp đất rồi bật lên trúng chiếc xe cút kít của bà ta. Lưỡi rìu va trúng chiếc xe kim loại, gây ra một trận ồn ào. Tôi cố giữ thăng bằng nhưng chiếc xe khiến tôi trượt vào đống rau củ đang để phân hủy làm phân hữu cơ. Tôi có nhìn thấy thân hình nhợt nhạt to béo như quả bóng trôi nổi của bà Pepita cạnh cửa sổ phòng nghe nhạc nhà bà ta không nhỉ? “Chào bà Pepita, xin chào!” Một quả cà chua vỡ tung tóe bám vào áo choàng của tôi và cái áo dính thứ gì đó nhơn nhớt như tỏi tây hay cần tây thối rữa. Nhưng nhìn qua hàng rào tiếp theo, tôi thấy những cánh đồng, đất đai trải rộng, bầy cừu cùng màu xanh cây cối. Phải chi Fred được ở đây để tận hưởng khung cảnh này...

Quần jean của tôi bị dây thép gai cào rách khi tôi nhảy qua phía bên kia hàng rào. Tôi không ngờ lại có cừu ở Thanet. Chúng như một bức tường thịt rắn chắc màu xám ngả vàng nằm chắn đường tôi chạy đến hàng rào đối diện để ra được con đường dẫn đến Ramsgate.

Tôi vừa gào thét vừa chạy bổ về phía đàn cừu: “Tránh đường cho tao, bọn ngu ngốc khốn kiếp.” Con đầu tiên vừa lập bập xuất hiện trong tầm mắt tôi là ngay lập tức cả mảnh đất biến thành một dòng lũ len trắng bẩn thỉu. Mớ lông mềm như bùn sinh cắm trên mấy cái chân nhỏ tí ngớ ngẩn luôn làm tôi liên tưởng tới những que diêm đang cháy. Tôi len lỏi lách qua bầy cừu, cây rìu khua loạn lên giữa đống lông xoăn tít rối nùi. Hàng rào không còn nghĩa lý gì với tôi nữa - mấy chuyện leo lên, trầy xước, đau đớn rồi leo xuống chả có vấn đề gì. Baaa, baaa, thật là đám khó ưa ồn ào. Tôi chợt nhìn thấy một bao nhựa móc trên cành cây và nảy ra một ý. Tôi tóm lấy cái bao, bọc nó quấy quá quanh cái rìu...

Gần như chắc chắn Hội đồng quận Thanet có ban hành vài quy định lỏng lẻo về việc cấm mang vũ khí lên xe buýt.

À phải rồi, xe buýt. Chiếc xe buýt chè bè, thấp tủn, tầm thường ngày ngày vẫn chạy tuyến Margate - Broadstairs – Ramgate. Vốn xấu xí trong lớp sơn màu cam nhưng với tôi ngày hôm đó, nó đẹp để lạ thường. Tôi sẽ sớm bình an về nhà với cây rìu trong tay. Tôi lên xe buýt với tràn trề hy vọng và cảm xúc ấm áp, nhưng tài xế lại nhìn tôi trân trối.

“Cô ổn chứ?” anh ta hỏi sau khi tôi bước lên xe khoảng một hay hai giây.

“Tôi ổn, anh thì sao?” tôi đáp cụt lủn.

“Cô lên xe để tán gẫu à?” anh ta hỏi lại.

“Anh bị cái quái gì thế hả?”

Mặt anh ta ngày càng đỏ và anh ta nói cực kỳ chậm rãi. “Cô là người nước ngoài à?”

“Anh là bọn UKIP[1] khốn kiếp hả?” tôi hét trả. Giọng tôi không lớn lắm nhưng dòng người xếp hàng đằng sau tôi bắt đầu xì xào.

“CÔ CHƯA ĐƯA THẺ ĐI XE BUÝT HOẶC TRẢ TIỀN VÉ XE!”

Ôi, đó là lý do anh ta nhìn tôi chằm chằm. Thật bẽ mặt.

Tôi lục túi xách, lấy ra thỏi son môi, màu đỏ tía rực rỡ, đỏ cuồng si. Nắp son đã văng mất sau màn tẩu thoát náo loạn của tôi, làm mọi thứ trong túi dính màu đỏ nhoe nhoét - Cha, thân xác hư hại của ông ta dựa trên giường. Xem nào, lược, tóc, khăn giấy, bút viết, à có vài đồng xu ở đáy túi, nhưng tôi quơ quào mãi vẫn không lấy được. Cuối cùng tôi cũng ấn mạnh chúng qua chiếc lỗ ở chỗ tài xế và nói, “Xin lỗi”

Anh ta gật đầu và tôi mới loạng choạng đi được hai bước thì anh gọi giật giọng. “Cô không cần lấy vé à? Còn cái bao nhựa của cô nữa này?” Giờ thì mọi con mắt trên xe đổ dồn vào tôi. Vài người khịt mũi. Phải rồi, người tôi bốc mùi sau khi trượt vào đống phân hữu cơ. Tôi đã vội vàng gạt hầu hết cà chua xuống đất từ nãy nhưng cần tây (hoặc tỏi tây) thì chịu chết không rũ bỏ đi được. Người tôi nóng phát ngốt khi ngồi xuống ghế. Người phụ nữ ngồi kế bên nhìn chăm chăm xuống sàn rồi liếc nhìn tôi qua lớp kính dày. Xấu xí như bà ta lẽ ra nên ở luôn trong nhà. Sau đó, bà ta lại nhìn xuống sàn. Không phải, bà ta chú ý vào cái túi nhựa tôi mang theo. Chúa ơi, cây rìu đã làm lủng bao, ánh bạc lóe lên trong ánh nắng.

“Xin lỗi, bà ta nói khi nhổm người đứng dậy, dù trạm dừng tiếp theo còn phải đi nhiều phút nữa. Tôi định ấn bà ta xuống ghế nhưng cuối cùng vẫn để bà ta đi qua. Tôi thấy bà ta hối hả nói chuyện với tay tài xế trong lúc xe tấp vào trạm dừng mà tôi xuống.

Khi tôi đi ngang qua, cả hai vờ như không phải đang nói về tôi. Sau lưng tôi, các hành khách khác xì xầm đôi chút. Tôi vốn không ưa bọn lắm chuyện đi xe buýt ở Thanet mà. Chiếc xe buýt vẫn dừng chết dí khi tôi hổn hển lê bước về nhà mình. Hết sai lầm này đến sai lầm khác.

Tôi bước vội về nhà. Cây rìu đung đưa nặng như quả đạn pháo trong khi tôi đau nhức đến từng thớ thịt, toàn thân trầy xước, rệu rã. (Mon đáng thương. Không ai an ủi mày cả. Cái giọng khó chịu đó. Tôi bóp nghẹt nó.)

Chuyện đó thực sự đã xảy ra. Cha đã chết!

Tôi mở cửa vào nhà, bỏ cây rìu ngoài hiên, treo áo khoác lên, gần như che phủ cây rìu.

Tiếp đó, tôi đứng trong nhà tắm màu xanh dương, nhìn khuôn mặt xám như chì, ngây dại của mình trong gương. Trên trán và má phải của tôi trầy xước, với những vết đỏ thẫm hình vết khâu.

Tự cứu mình nào, Mon. Một phần trong não tôi thúc những phần đang tê cứng tỉnh lại. Rửa sạch máu đi. Mở nước tắm nào. Vòi nước nóng đang mở hết cỡ.

Tôi nhìn trân trối cái vòi trong khi nước tuôn ra ào ào, hơi nóng bốc lên kín nhà tắm.

Cởi quần áo ra. Gọi một chiếc taxi đến sân bay Manston.

Không không không, sân bay đóng cửa rồi, sẽ không có chiếc máy bay nào tung cánh như một con bướm đêm khổng lồ và đưa tôi đến Hà Lan an toàn, cũng không còn chuyến phà nào rẽ sóng tới Bỉ. Toàn cầu hóa đã bỏ quên Thanet, sau đó họ thắc mắc vì sao chúng tôi bỏ phiếu chọn Brexit!

Tôi đang mắc kẹt giữa cơn ác mộng.

Cha chết rồi. Chết, cha. Cha, chết. Nhưng không phải do tôi làm. Tim tôi dộng thình thịch những từ nặng trịch ấy vào tai mình. Thân thể nặng nề của cha tôi, khe hở lập lòe trong con mắt tố tội của ông ta.

Tôi phải làm gì đây? Nếu tôi thực sự giết ông ta, kế hoạch dang dở của tôi là tới đồn cảnh sát tự thú để mọi người khỏi mất thời gian. Nhưng chuyện bây giờ khác hẳn. Liệu tôi có thể thực sự tố giác ai đó vì đã làm điều mà tôi hằng ấp ủ...? (dù tôi cũng muốn họ bị trừng phạt. Để CHÚNG TÔI nói rõ nhé, dù sao ông ấy vẫn là cha CHÚNG TÔI).

Một giọt máu đào hơn ao nước lã, đúng không nào?

Tôi quan sát mình trong gương nhưng hơi nước đã xóa nhòa, chỉ còn lại một hình người mờ ảo màu hồng mà trước đây tôi chưa từng thấy. Không còn Mon nữa, tôi đang biến mất.

Biết đâu, chỉ là biết đâu thôi, không có gì xảy ra cả, mọi chuyện sáng nay chỉ là cơn ác mộng dài dằng dặc. Tôi vịn thành bồn tắm, lắng nghe tiếng nước, nhắm đôi mắt đau nhức lại, chỉ trong vòng một giây. Hẳn là tôi đã ngủ đứng. Mười hai giờ vừa qua mệt mỏi khác thường... Tiếng chuông điện thoại nhà réo vang khiến tôi bừng tỉnh và hiện thực lập tức trở lại. Tôi thấy mệt mỏi và đau đớn. Bồn tắm, lạy Chúa, chắc nước tràn ra hết rồi. Tôi quay lại, bồn rỗng không, nước xả ra lạnh ngắt. Hóa ra tôi quên đậy nút chặn bồn tắm, đời tôi chảy luôn xuống cái lỗ đó rồi.

Ôi, cảm ơn Chúa, điện thoại im rồi.

Tôi không có quyền cảm thấy – cảm giác gì nhỉ, đau buồn? Có thứ gì đó rên rỉ đau đớn trong đầu tôi.

Cha vẫn quan trọng phải không? Dù điều đó nghe thật điên khùng?

Tôi rửa vết máu trên tay mình bằng nước lạnh và bôi kem lên các vết thương trên mặt. Thật may, da thịt tôi luôn nhanh liền sẹo nên các vết thương sẽ sớm giống như nốt mụn đang sưng thôi.

Cảnh sát sẽ tới tìm tôi, vì xe tôi đậu ở đó.

Sao xe tôi lại không thể có mặt ở đó được nhỉ? Tôi là đứa con gái trách nhiệm. Ghé thăm cha là chuyện hết sức hiển nhiên.

Đầu óc tôi xoáy thành những vòng tròn kêu ong ong.

Tôi xuống tầng dưới, thấy đói bụng kinh khủng. Tôi mở tủ lạnh và bắt đầu ăn thịt xông khói. Tôi cuộn một lát thịt trong tay trước khi nhớ ra phải nấu chín. Tôi nhổ phần lớn thịt xuống sàn nhưng một ít mỡ đã kịp trôi xuống bụng. Tuy nhiên, tôi không ngán bọn giun sán trong thịt heo. Tôi nuốt rồi ợ, điều này tiếp thêm sức mạnh cho tôi.

Mạnh mẽ chính là điều tôi phải có trong lúc này.

Lúc đó đã chiều muộn, không phải giờ ngủ nhưng cơn buồn ngủ xâm chiếm tôi hoàn toàn. Tôi lên tầng trên, mặc bộ quần áo thể thao rộng rãi và lên giường nằm định nghỉ mắt một chút. Ngờ đâu tôi ngủ như chết suốt bốn giờ liền.

Sau đó, tôi ngồi bật dậy, tim đập thình thịch.

Chỉ một khoảnh khắc thôi tôi đã nhớ lại mọi việc.

Cha chết rồi. Thân hình đỏ lòm nằm nghiêng, con mắt khốn khổ bị ép bầm dập và miệng bị đánh nát bên trong. Trận đòn thù kinh khủng ấy đã khiến tôi mất cha. Dù vậy, tôi cảm thấy có chuyện gì đó đáng sợ đã xảy ra.

Nghi phạm thì nhiều nhưng ai là thủ phạm?

Mụ điếm tóc vàng ngoại quốc ở cửa nhà cha tôi béo lùn và mạnh khỏe. Cặp mắt mụ ta không bình thường. Khi mụ nói: “Bọn tôi đang bận, mụ không ám chỉ chuyện làm tình. Ý mụ là: “Tao đang dở tay giết cha mày đấy. Làm ơn biến đi. Tao còn phải làm nhanh cho xong”

Hahahaha, sao tôi lại cười thế này?

Nhưng không, Con bé mới là người ôm oán hận. Cha đã mời nó tới dự tiệc nhưng sau đó bặt tăm. Phải rồi, vừa tươi trẻ vừa có cặp chân ngắn bè bè nên nhìn cô ả có vẻ ngây ngô và khờ khạo. Nhưng cô Jane dạy bơi ở đó kể Veronica là một tiền đạo hung tợn trong đội khúc côn cầu. Cô ả từng bị treo giò ba lần vì tội đánh nhau và cuối cùng bị cấm thi đấu – Jane không biết rõ chi tiết, nhưng “đã xảy ra sự cố đẫm máu”. Biết đầu trong lúc tôi đi mua rìu, cô ả đuổi mụ tóc vàng đi và đánh cha nhừ tử.

Đầu óc tôi tối như hũ nút. Đúng lúc đó, tôi không còn thời gian nữa, bởi chuông cửa reo như điện giật, hòm thư bị đập loảng xoảng như gõ chiêng.

Tôi lộp cộp xuống cầu thang để ngăn họ phá sập cửa. Tôi nghĩ, Mon à, tới lúc rồi.

❀ ❀ ❀

[1] Viết tắt của Đảng Vương quốc Anh độc lập. Đây là đảng chính trị dân túy cánh tả, có khuynh hướng hoài nghi châu Âu và ủng hộ Anh rời Liên minh châu Âu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.