Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31.

❊ ❊ ❊

Tôi vẫn thường ngủ trong căn phòng thời thơ ấu, nơi kê cái giường mà trận đánh tôi vừa kể diễn ra. Nhưng khi để bình ủ vào giường, tôi nhìn thấy hai vết ố màu nâu nhạt. Tôi đội chiếc đèn đeo đầu lên và phát hiện hai vết ố đó là hai con bướm đêm đã chết – chúng mềm như tơ, lông lá, bé tí và nhìn phát tởm. To cao như tôi thì bướm đêm chẳng là gì, nhưng chúng lại giao phối với nhau, chúng chui vào giường và lặng lẽ giao phối, đẻ ra một đống trứng bầy nhầy rồi chết rục ra đó.

Suy nghĩ đó làm tôi thấy gớm ghiếc, tôi giật mạnh chăn gối phủ lên hai con bướm chết rồi chạy ào ra đầu cầu thang. Đúng rồi, tôi sẽ ngủ ở phòng ngủ lớn trong nhà. Trước khi cây mọc cao như bây giờ, từ căn phòng đó ngắm được cảnh biển. Bên ngoài phòng là một ban công bằng gỗ mà cha đã sơn lại chỗ mối mọt, kê thêm bộ bàn ghế màu kem (đang từ từ hoen gỉ). Phủ bóng lên ban công là một cây lớn có lá sáng bóng, hoa trắng tỏa hương vị chanh. Phải rồi, mẹ gọi đó là cây mộc lan, còn cha luôn hăm he đốn hạ nó. Cửa sổ trong phòng khá lớn nên ngủ ở đó có thể lạnh, tôi sẽ nằm cuộn tròn trên đống chăn gối và mở máy sưởi. Cửa phòng đóng kín, khó mở nên tôi phải dồn sức đẩy mạnh. Cửa mở, tôi ngã lăn vào trong. Phòng rộng, tối, rèm kéo kín mít.

Nhìn đồ gỗ trong phòng là biết cha bủn xỉn thế nào. Bộ tủ quần áo đi kèm bàn trang điểm nếu vào năm 1950 thì sang trọng khỏi nói nhưng bộ này hẳn là cha đã vớ được ở một cửa hàng từ thiện nào đó. Bộ đồ gỗ được làm bằng gỗ óc chó, với những vân và thớ gỗ hình xoắn ốc na ná nhau dễ gây hoa mắt. Những người thợ đã xẻ thân gỗ làm đôi và khéo léo ráp vào sao cho đối xứng nhau. Nếu xoay cả hai mảnh xuống theo đường tâm, hai cạnh sẽ khớp với nhau tuyệt đối. Có gì đó ghê rợn khi nghĩ về hình ảnh phản chiếu. Trong ông ta có tôi và trong tôi có ông ta – ai đó từng nói chúng tôi giống hệt nhau. Tôi quên người đó là ai rồi, chỉ nhớ là một gã ngốc cận thị nào đó.

Cái tủ quần áo đó có một lỗ khóa lớn, còn chìa khóa màu tối, được chế tác công phu. Treo kèm chìa khóa là một thẻ hành lý. Bàn trang điểm có ba tấm gương, hai tấm bên hông nằm nghiêng nên nếu đứng quá gần, bạn sẽ mất hút vào một phòng gương. Sự việc cứ lặp đi lặp lại trong khi cuộc đời của bạn co rút lại, càng lúc càng nhỏ. Phải, tôi đã lạc lối, tôi sẽ không bao giờ thoát khỏi chúng. Mấy tấm gương cứ lớn dần, lớn dần cho tới khi tôi biến mất.

Không, chuyện rác rưởi. Đó chỉ là một tấm gương cũ mà thôi.

Tôi chưa từng ngủ trong phòng này. Đây là cấm địa, là phòng ngủ của cha mẹ nhưng ơ kìa, không hề có phức cảm Oedipus, tôi đứng đó giữa tấm kính, ngay tâm điểm chết chóc. Monica Ludd. Một con người. Một phụ nữ. Không chỉ là cô con gái giữa nữa. Monica Ludd không còn là một bao cát nữa.

Giường đã được dọn sẵn, tấm drap trông có vẻ sạch sẽ. Tôi ngửi tới ngửi lui một lúc nhưng chỉ thấy toàn mùi bột giặt hương hoa. Hơn nữa, tôi mệt rồi, trời lại khuya. Tôi sẽ bỏ đồ vào tủ áo rồi đi ngủ.

Khi xoay chìa khóa tủ, một âm thanh chói tai phát ra, như tiếng cửa mở của một địa lao thời trung cổ. Âm thanh ấy đặc biệt lớn và sặc mùi nguy hiểm trong một ngôi nhà trống, khiến tôi nhảy dựng lên rồi chững lại. Liệu bên trong có gì xấu xa không? Không đâu, chắc chỉ có mấy cái quần dài cũ của cha. Bây giờ tất cả quần áo của ông ta đều đã cũ và vô dụng. Trái tim tôi chợt trĩu nặng. Tôi nghĩ đến đôi giày rỗng không của cha và thấy đớn đau ngập lòng. Trong lòng tôi vẫn còn chỗ buồn đau cho ông ta sao? Hai hàng nước mắt giàn giụa chảy xuống má tôi. Tôi tự thấy thương thân. Tôi vừa mất cha, người cha dẫu gì cũng là duy nhất đối với tôi. Vậy mà mọi người còn bận bịu nghi ngờ tôi là hung thủ thay vì bày tỏ lòng thương cảm với tôi!

Cửa tủ mở ra trong tiếng cót két. Thoạt nhìn tôi không thể hiểu nổi thứ gì hiện ra trước mắt mình.

Toàn những món đồ sáng màu, xinh xẻo, như là đầm ngắn cũn cỡn rẻ tiền màu mè đỏng đảnh như hồng, vàng, xanh bạc hà... Trên sàn tủ là một đống giày, nào là giày lười, giày buộc dây, cao gót và giày hoa văn.

Gì đây? Không lẽ cha chúng tôi là người thích mặc quần áo khác phái?

Không, đây là đồ của “Con bé”! Con bé khốn kiếp! Nó dám để đồ đạc của nó trong tủ quần áo của cha mẹ tôi!

“Đồ chó cái,” tôi thét lên, “Bọn khốn kiếp chó chết!” Không một mảy may suy nghĩ, tôi giật tung mớ đồ ra, điên cuồng kéo chúng khỏi móc treo khiến móc đập ngược vào vách tủ như trời giáng. Phải, phải, đập mạnh hơn nữa, ầm ĩ hơn nữa, giận dữ hơn nữa. Phải xé toạc mấy cái đầm đúng vào chỗ cô ta móc hết sức cẩn thận quanh móc nhựa. Cảm giác kéo căng rồi xé rách bươm thứ vải rẻ tiền đó mới thỏa mãn làm sao. Tiếp đó tôi bứng sạch chỗ giày trong tủ, quăng hết lên đống giẻ rách vừa nãy.

Tôi thừa nhận tôi đã đá chúng. Tôi chỉ là con người thôi mà, tôi đá đống giày ngu xuẩn của cô ả khắp phòng.

Nhưng đã gần nửa đêm rồi và tôi cô độc, cơn giận của tôi chẳng có gì ngoài sự vô vọng, càng khiến tôi cảm thấy trống trải. Cô ả đã xây tổ ấm với cha. Cô ả trẻ măng, còn ông ta thì già nua, già nhưng vẫn hoang dâm vô độ. Quá gớm ghiếc, cách nhau những bốn mươi tuổi. Cô ả nhỏ hơn tôi tới mười lăm tuổi, đáng tuổi cháu gái của ông ta...

Nhưng sao tôi phải khó chịu? Tôi bận tâm làm gì? Mẹ bỏ ông ta đi từ mười lăm năm trước rồi mà. Tôi bắt đầu dọn dẹp đống bừa bộn mà tôi bày ra, tuổi tôi không còn thích hợp với chuyện đi ngủ giữa mớ hỗn độn nữa.

Bỗng một mối suy nghĩ buồn bã hơn nảy lên trong đầu tôi.

Thật sai trái khi “Con bé” biến căn phòng này thành nhà của nó. Chúng tôi luôn bị cấm bước chân vào đây. Ông ta đã cho phép nó thế chỗ mẹ chúng tôi. Ai mua quần áo cho nó ngoài cha? Mớ váy đầm đáng ghét kia vừa tươi sáng và khêu gợi.

Chưa từng có ai nghĩ rằng tôi cũng thích quần áo đẹp. Lẽ ra ông ta phải mua quần áo cho con gái ruột của mình chứ.

Tôi ngủ chập chờn với vòng xoáy nghĩ ngợi ngu ngốc gặm nhấm não mình. Tôi nằm trong bóng tối, nửa thức nửa ngủ, lắng tai nghe tiếng chim kêu rỉ rả, tiếng hú rợn người (có thể là của cáo), tiếng còi báo hiệu sương mù triền miên.

Nếu hồi nhỏ tôi có quần áo đẹp, tôi ngày nay có khác đi không? Có thể tôi sẽ không vùi đầu vào sách vở để rồi trở thành một kẻ lập dị, mọt sách và cuối cùng là một giáo viên?

Tại sao vậy? Tại sao ngay giữa quãng thời gian tăm tối nhất của mình khi cha nằm chết với cái đầu bị đập thủng và tôi bị cảnh sát truy đuổi mà tôi vẫn cố gắng ghi chép lại mọi việc?

Làm việc, làm việc, làm việc và không vui chơi, chỉ có làm không hề chơi – tôi đã sống trong thế giới của The Shining[1]... Tôi nằm lăn lộn trong khi tiếng còi báo hiệu sương mù cứ rúc lên, không cách nào thoát được nó. Tôi biết đèn pha ở hải đăng sẽ quét tia sáng vào màn sương mù ngoài khơi North Foreland, hết chớp lại tắt... Chỉ làm mà không chơi biến tôi thành kẻ đần độn[2]... chỉ làm mà không chơi đã biến Fred thành kẻ đần độn... chỉ làm mà không chơi, chỉ làm mà không chơi, chỉ làm mà không chơi...

Tôi thức dậy uể oải. Chim đang hót, một bầy chim nhỏ bay qua bay lại cửa sổ. Gia đình tôi vẫn còn năm người và lẽ ra nên là sáu. Tôi có nhiệm vụ thông báo sự việc với mẹ.

❀ ❀ ❀

[1] Là bộ phim kinh dị tâm lý của đạo diễn Stanley Kubrick, hiện được xem là tác phẩm kinh điển của thể loại này. Trong phim, nhân vật Jack Torrance là nhà văn và nhận trông coi khách sạn Overlook vào mùa đông. Ông được cảnh báo rằng người tiền nhiệm của mình là Charles Grady đã bị biến đổi bởi sự tù túng, bức bối của khách sạn và ra tay tàn sát cả gia đình gồm vợ và hai con gái nhỏ trước khi tự sát.

[2] Bắt nguồn từ câu thành ngữ “All work and no play makes Jack a dull boy” (tạm dịch: Chỉ làm mà không chơi biến Jack thành kẻ đần độn), có nghĩa là nếu không có thời gian nghỉ ngơi ngoài công việc thì một người sẽ cảm thấy chán nản và cũng trở thành một người đáng chán. Nguồn gốc chính xác của câu tục ngữ này chưa rõ nhưng nó đã được ghi nhận sớm nhất vào năm 1659, theo Wikipedia. Trong phim “The Shining”, nhân vật Jack Torrance đã viết câu này lặp đi lặp lại trước khi ông ta tìm cách giết vợ con.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.