Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20. Monica

❊ ❊ ❊

Angus bắt điện thoại – điều hầu như chưa từng xảy ra. Anh ta có vẻ bồn chồn nhưng khi biết là tôi gọi thì bớt căng thẳng. Gần như ngay lập tức, anh ta bắt đầu thì thầm: “Monica, cảnh sát đang thẩm vấn Boris. Có phải em làm chuyện đó không Monica? Bọn anh nghĩ chính là em.

Angus lúc nào cũng nói chuyện thẳng như ruột ngựa.

“Anh nói bọn anh nào khi chúng ta đều ở nhà?” tôi vặc lại.

“Em nói sẽ giết ông ta, bọn anh đều nghe thấy, anh ta rít vào tai tôi.

“Thôi cái kiểu thì thầm đó đi”

“Suỵt, Monica, bọn anh nghĩ điện thoại có thể bị nghe lén.”

Làm sao họ có thể kiếm được nhiều tiền đến thế nhỉ? Ngay cả hiểu biết cơ bản cũng thủng lỗ chỗ. “Angus à, nói lí nhí hay nói ầm ầm thì cũng vậy thôi. Boris đâu rồi? Em nói chuyện với anh ấy được không?”

“Cậu ấy hơi bực bội vì Marija bỏ về nhà rồi. Lần này về tận Riga[1]. Nhưng có phải em làm không? Cậu ấy cũng sẽ muốn anh hỏi thế thôi” “Không phải, Angus, em không giết ông ấy”

Anh ta thở một hơi sung sướng. “Thật nhẹ nhõm. Đúng kiểu sống của Angus: nghĩ sao nói vậy, anh ta không hiểu những lớp lang ẩn ý hay những lời dối gian. “Anh sẽ nói lại với Boris, đừng lo” Angus nói tiếp. “Và bọn anh sẽ làm chứng cho em với cảnh sát.”

“Angus, không làm vậy được. Anh không thể nói rằng anh thấy em không làm chuyện đó. Anh đâu có chắc là em có làm hay không”

Mất một lúc im lặng để Angus tiêu hóa lời tôi nói, sau đó anh ta rống lên – về mức âm lượng bình thường. “Nhưng mà Monica, em có làm hay là không?”

“Angus à, em nói rồi đấy. Em vô tội.

“Em có gặp ông ấy không?” Câu hỏi kỳ quái của anh ta khiến tôi cứng họng. Tôi có thấy cha, đó là điều tôi không bao giờ quên được.

Tiếp đó, một tiếng ồn lạ lùng, ẩm ĩ rền vang bên tai tôi, nghe như âm thanh có cảm xúc của sinh vật nhưng cũng giống tiếng động cơ. Mới đầu tôi tưởng đường dây có vấn đề, sau nhận ra đó là tiếng anh trai mình đang khóc. Nghe tiếng Angus khóc thật kinh khủng và tôi phát hiện bản thân mình cũng như thế. Một cỗ máy khổng lồ, không thể cưỡng lại xâm chiếm lấy tôi, trút hết khổ đau và giận dữ lên người tôi, giật tung lồng ngực và đè nát ngực tôi.

“Nói với Boris là em yêu anh ấy” tôi rống lên, như một cô em gái bình thường, trước khi úp mạnh điện thoại xuống giá để ống nghe.

❀ ❀ ❀

[1] Thủ đô của Latvia.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.