Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 7 PHI NƯỚC ĐẠI - Chương 44.

❊ ❊ ❊

Đời sống hoang dã. Có chuột trong ngôi nhà ở vịnh. Tôi không sợ gì ngoài cha tôi, do đó tôi chỉ cảm thấy một chút khó chịu khi mới ngửi thấy cái mùi đó. Lạ là nó không giống mùi thú vật mà giống như mùi kim loại lạnh lẽo, làm không khí trong nhà bếp bốc mùi chua bên cạnh thùng đựng bánh mì tráng men màu xanh. Sau đó tôi phát hiện cứt chuột trong nhà tắm trên lầu – những hạt đen đen nhỏ tí giống như hạt gạo. Thế rồi tiếng sột soạt, tiếng chân chạy, tiếng lách cách, những cơn rùng mình sợ hãi của lũ thú nhỏ trốn chạy tôi khiến căn nhà trở nên khó ngủ. Hay là do tiếng xe cộ? Cũng có thể do bọn muỗi cát, cua, giun cát và sò – vốn biến được một tảng đá thành tảng phô-mai Thụy Sĩ - bò tới bò lui các vách đá làm móng cho ngôi nhà này, chúng ngày càng lấn lên trên khi thủy triều trườn lên. Biết đâu chúng đang tận hưởng từng tích tắc xâm nhập của gió và nước rồi cứ thế đi theo. Biết đâu ngôi nhà ở vịnh là thứ tiếp theo phải ra đi? Đúng vậy, ngôi nhà của gia đình Ludd đã sụp đổ, đã quá trễ rồi. Tạm biệt, một sự giải thoát.

Giờ đây đột nhiên ngôi nhà đầy những người, toàn người nhà Ludd. Ai cũng có sức mạnh tràn trề và những bước chân sấm sét của chúng tôi chắc hẳn khiến lũ gặm nhấm chết khiếp. Anthea nặng nề lê bước vào nhà bếp để mở các chai Rioja[1] mà chị ta mang theo (loại vang đỏ, người nhà Ludd chỉ uống vang đỏ). Trong khi đó, những người còn lại ngồi trong phòng khách la hét nhau bằng những câu đùa và sỉ vả thân tình. Tôi định pha trà nhưng không ai hưởng ứng.

“Ai giúp một tay nào?” Anthea gọi vọng ra.

Không có Kelly ở bên, rõ ràng chị ta mở không nổi loại chai có nắp xoáy. “Trời đất ơi, Anth à, chị mở chai được mà”

Fairy khờ khạo lon ton chạy vào bếp giúp Anthea. Còn nhớ bếp núc là đất sống của em gái tôi một thời gian dài trước khi con bé phát hiện sàn catwalk. Không lâu sau đó, một tiếng hét kéo dài vang lên. Im lặng trong chốc lát, chúng tôi đưa mắt nhìn nhau. Tiếp đó là “Nhanh lên, Angus, vào giết con chuột đi!” Anthea kêu lên. Tất cả chúng tôi chạy vào thì thấy Fairy đang tựa lưng vào góc bếp cạnh cánh cửa, còn Anthea cười đến nỗi gập cả người lại. Với vẻ mặt hết sức tập trung, mái tóc vàng ánh lên trên phần chân tóc mọc dài, Angus liên tiếp đá và giẫm chân lên thứ gì đó dưới sàn. Boris kéo tay anh ta, “Thôi đủ rồi Angus, không cần phải làm thế, nhưng một khi Angus đã dí ủng xuống, đôi mắt nhạt màu nhìn như đóng đinh một cách dữ tợn thì chúng tôi biết anh ấy phải làm cho tới cùng, không dừng lại giữa chừng. “Giờ thì cậu phải lấy đống bầy nhầy đó ra khỏi ủng”

Tôi nhìn thấy thế là đủ. Tôi nghĩ đến cha. Phải chi kẻ tấn công cũng dứt điểm triệt để.

Sau khi mấy chai Rioja trôi hết xuống cổ họng chúng tôi, một dòng hào hứng ảo tưởng trỗi dậy, nào là thân mật, yêu thương lẫn nhau, nào là bắt đầu hiểu nhau tận cùng. Chúng tôi là người nhà Ludd, chúng tôi luôn ở bên nhau, ít nhất là bây giờ chắc chắn chúng tôi có thể yêu thương nhau.

Trong nửa giờ đầu tiên, không ai nói lời nào về cha. Sau đó, Anthea dùng dao gõ lên cái ly đã uống cạn của mình. Một tiếng chuông yêu cầu im lặng. Một điều gì đó sắp bắt đầu. Bất kể là gì đi nữa – sự hỗn loạn, thiếu suy xét, mỉa mai nhạy cảm – thì chúng tôi cũng đã bắt đầu hướng tới điều đó.

“Tớ hơi say rồi nhỉ?” Anthea mở đầu vui vẻ. “Tớ muốn nói chuyện về cha mẹ được không? Đây là lần đầu tiên từ trước tới giờ tất cả chúng ta ở bên nhau mà không có mặt mẹ hoặc cha”

Những âm thanh bày tỏ sự ngạc nhiên và tán đồng đồng loạt ổ lên. Riêng mình tôi im lặng.

“Cha đang khỏe hơn nhưng ông ấy không muốn gặp chúng ta. Tớ vừa nói chuyện với bệnh viện. Ông ấy chỉ muốn gặp Con bé, mẹ chúng ta và Fairy, dĩ nhiên..”

“Em có gặp ông ta không Fairy?” tôi giận dữ hỏi. Sao cha lại muốn gặp nó? Sao Fairy không kể cho tôi nghe trước? Tại sao ông ta lại muốn gặp mẹ?

“Bởi vì ông ấy thích Fairy, Boris điềm đạm đáp, cứ như câu trả lời không làm tất cả chúng tôi ganh tị. Ông ta đáng ghét nhưng vẫn là cha của chúng tôi.

“Đâu phải là lỗi của em, Fairy thở dài. “Đúng không?”

Anthea tiếp tục dông dài với chuyên mục Hồ sơ Tội ác. “Viên cảnh sát nói với tớ là họ đã xác định được nghi phạm. Chị hy vọng đó không phải là em, Monica ạ. Và giờ tình hình tệ hơn khi Veronica chết. Mọi người biết chuyện này cả rồi phải không?” (Nhiều người chưa biết nên chị ta giải thích, một cách tệ hại.) “Monica nói Con bé đã đến đây...”

Lại nữa, họ lại nghi ngờ tôi dính tới cái chết này! Tôi gào tướng lên, “Lâu rồi.”

“Hơn một ngày chứ?” Anthea hỏi.

Tôi cau mày cảnh cáo. Tôi sẽ báo thù. Hỡi ôi, miệng tôi đầy bánh quy.

“Em có làm chuyện đó không Mon?” Angus lên tiếng đúng như tôi dự đoán, nhưng lần này bớt sắc thái buộc tội hơn (như thể anh ta vẫn mang máng nhớ rằng mình đã bị huých một cú). Boris lại đẩy Angus nhưng nhẹ nhàng hơn.

“Mẹ đã tìm thấy cô ta trong phòng làm việc của cha. Còn Monica đang ở cách xa mà?” Anthea nói, và tôi gật đầu sưng sỉa. Tôi muốn nói sang chủ đề khác, tôi không mấy quan tâm tới Veronica. “Cha của chúng ta chưa khỏe hẳn à? Em là người duy nhất ở đây đã gặp ông ấy đó Fairy.”

“Trông ông ấy ghê lắm, Fairy rùng mình. “Toàn hấn... băng kín. Giống như trong phim kinh dị vậy. Ông ấy đã đi được một chút, nhưng nói năng có vẻ không bình thường. Thôi nào Mon, em định nói với chị rồi đấy chứ, em đến đây một phần cũng vì chuyện đó...”

Ồ, cô em mảnh mai đang thì thầm với tôi. Tôi hơi chếnh choáng. Tôi nâng ly lên. Ai cũng nhìn tôi: tốt thôi. Thường thì tôi bị bơ đẹp mỗi khi gia đình tụ tập. Hay là tôi đang được chú ý nhiều quá?

“Ông ấy nhắc đến chị Monica suốt, nhưng toàn là gầm gừ tên chị. Em hỏi, “Cha muốn gặp chị ấy à?” nhưng ông ấy nói... nói gì em không thể hiểu nổi. Ông ấy chỉ mới được ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt thôi... Em không nhớ nổi những từ ông ấy nói, đại khái là “Không, tao sẽ tìm nó tới cùng” Ông ấy cứ lặp đi lặp lại như thế. Và giọng cha biến đổi cả, cổ họng ông ấy bị đau nhưng ông ấy gần như là vui vẻ trở lại. Mắt ông ấy như đang cười và ông ấy cười to thật.”

“Vậy là tốt,” Angus nói sau khi im lặng ngẫm nghĩ một lúc lâu. “Tốt rồi Mon à. Tất cả lại hòa giải với nhau.”

Mặt Anthea trông như sưng lên và lo lắng, nhưng chị ta vẫn nâng ly lên giữa chừng. “Chúng ta cùng chúc mừng cho..” giọng Anthea nhỏ dần. Không ai trong chúng tôi biết nên nối lời ra sao, rồi Anthea bật lên: “Mừng cha mẹ còn sống!”

“Cha mẹ chúng ta!” Boris gầm lên. Chúng tôi uống vì điều đó.

Sau đó, tôi đi bật đèn, tôi cần sự minh định trước khi mọi thứ đi sai hướng, dù rằng buổi chiều hôm nay đã xóa nhòa mọi ranh giới.

Các giai thoại trong gia đình bắt đầu tuôn ra. Ai cũng có câu chuyện về cha của riêng mình. Chuyện nào cũng kinh dị – chúng tôi ganh đua với nhau quyết liệt để chứng tỏ cha tàn bạo như thế nào, thất thường ra sao. Trong những câu chuyện khủng khiếp ấy là ký ức về tuổi thơ bị bạo hành, dù vậy chúng tôi đều cười ầm ĩ và ngắt lời nhau. “Không, ông ấy có làm vậy đâu!” “Ông ta có làm, đúng là đồ đáng tởm!”

Cặp sinh đôi cười ngặt nghẽo, hai vai họ rung lên nhịp nhàng, cười đến nỗi ngã lăn ra sofa cùng nhau, dù những chuyện họ phải kể ra thuộc loại tồi tệ nhất. Fairy cứ thỉnh thoảng lại cười rúc rích một cách không kiểm soát được.

Đột nhiên tôi thấy mọi thứ khác hẳn đi.

Kể từ khi nghe những gì Fairy thuật lại, một phần trong tôi trở nên lạnh giá, cảnh giác. Có thứ gì đó rất xấu đang ẩn nấp đâu đây trong căn phòng mà chúng tôi đang la hét và cười đùa. Tôi nhìn hai ông anh song sinh và nhận thấy mắt của họ không còn sinh khí.

Những con người này là ai? Tại sao tôi lại ngồi cùng họ?

Các anh chị em của tôi đang ngồi đó. Tôi biết họ, biết đến gan ruột mà lại như chẳng biết gì. Họ ngồi quanh phòng như những con rối nói tiếng bụng bị điều khiển từ một hành tinh khác. Tay họ liên tục vung vẩy, hàm mở ra khép vào không ngớt nhưng ắt hẳn đang có ai khác giật dây. Tôi ghét lũ rối thậm tệ! Chúng đều là lũ mất trí!

Chính cha là người đang nói bằng miệng của chúng tôi, kiểm soát chúng tôi. Cuộc sống này không phải của chúng tôi, những giọng nói đó cũng không phải của chúng tôi.

“Chẳng có ai như lão già ấy!” Màn đồng ca dễ sợ của cặp sinh đôi vang lên.

Bên ngoài nhà bỗng ầm lên một tiếng nổ lớn. Tiếng cười trong nhà ngưng bặt. Tôi nghĩ ngay đến cha song lập tức gạt phắt đi.

Kể từ sau các vụ ở Sandwich và Canterbury, tất cả chúng tôi đều căng thẳng. Các tay súng trong vụ Gatwick vẫn chưa bị bắt, khiến danh sách tội ác chưa được giải quyết kéo dài thêm; giống như vụ khủng bố trên đường Oxford.

“Đêm Pháo hoa[2] đấy” Anthea thông báo. Mọi người thở phào rồi mỉm cười: à, hẳn nhiên rồi.

Giọng Fairy thì thầm. “Ôi, em quên mất. Em phải đi dự một bữa tiệc với Rupert. Anh ấy nói sẽ đến đón em.”

“Em không được ở gần thằng khốn ấy nữa,” tôi nén giận nói.

“Em phải đi mà. Họ đã mời em. Đó là một buổi gây quỹ quyên góp ở Trung tâm Turner”

“Đi với khuôn mặt như vậy sao?”

“Ồ, trang điểm là được thôi chị”

Rõ ràng chuyện đánh đập từng xảy ra trước đây, có thể nhiều lần đến nỗi con bé nhớ không xuể.

“Anh sẽ hạ đo ván thằng đó,” Angus tuyên bố. Tôi tự hào về Angus nhưng Fairy bắt đầu khóc.

Đúng lúc đó, chuông cửa reo. T–rang t-rang t-rang – t-rang t-rang t-rang, nó kêu quang quác trong một hợp âm rệu rã.

“Để em mở cửa, tôi nói. “Chắc là Rupert.”

Tôi thề là trong đầu chưa kịp nghĩ xem sẽ làm gì, nhưng vừa mở cửa và thấy gã ta đứng đó, với bộ dạng không chê vào đầu được trong lớp áo choàng cashmere và mái tóc vàng óng ánh dưới ánh đèn gắn trên cửa thì...

Tôi không rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng chỉ chớp nhoáng sau đã thấy gã nằm thẳng cẳng trên sàn. “Vui lên nào Rupert!” tôi hô lên một cách lịch sự. Mũi gã ta chảy máu, còn bàn tay phải của tôi nhói như bị kim châm. Tôi thở dốc, trong lòng thấy phấn khích. Tôi hít thở thật sâu. Vậy là tôi vẫn nhớ các bài tập đấm bốc ngày xưa. Quá tuyệt, đó mới là phản xạ thôi đấy. Hahahahahahaha. Hahahahahaha.

HAHAHAHAHAHAHAHA!

“Ai đấy?” Boris gào lên từ trong phòng.

Tôi giấu bàn tay trầy trụa ra sau lưng. “À à... Rupert ấy mà. Cậu ta bị ngã. Em e là cậu ta bất tỉnh mất rồi.”

Phải rồi, bây giờ chính là lúc đoàn kết với nhau. Anthea cầm một bình nước lạnh chạy ra, xối thẳng vào đầu Rupert để cứu tỉnh gã. Ngoài trời đang lạnh nhưng chị ấy có ý tốt mà. Tôi quan sát sự tình thông qua cổng vòm. Anthea lau mặt gã bằng khăn lau bát đĩa, lại không phải khăn sạch nữa chứ (sau đó tôi đã kiểm tra nên biết).

Cái khăn chẳng mấy chốc biến thành màu hồng, nhưng khuôn mặt gã nhìn không đến nỗi. “Tôi sẽ báo cảnh sát, là phản ứng đầu tiên của Rupert, nhưng hai ông anh tôi đã thuyết phục gã không làm thế khi cả hai hộ tống gã ra xe.

“Thuyết phục thằng đó cũng không mất thời gian lắm” Angus nói khi cùng Boris vào nhà. Boris cười miệng rộng đến mang tai rồi cụng nắm đấm với tôi. Chắc anh ta học trò này tù Marija.

“Ấy, đừng đánh con bé chứ Boris, nó làm đúng mà” Angus nói.

Mọi người rên lên rồi chợt nhìn thấy Angus cười toe toét. Hóa ra Angus vừa nói đùa. Giỏi lắm!

Chúng tôi uống thêm một chút. Fairy trở nên sầu khổ. “Em nghĩ Rupert yêu em”

“Không có chuyện đó đâu, đồ ngốc.”

Buổi tối dường như nhạt dần.

Tôi nảy ra một ý tưởng. “Ở Broadstairs hình như có tổ chức gì đó. Lễ hội pháo hoa thì phải, giống như hồi mùa hè ấy, rất nhiều hoạt động diễn ra trong một cái lều khổng lồ. Chúng ta thử đi nhé?”

Người nhà Ludd không thích chuyện bất ngờ. Họ ngồi yên và nhìn tôi chăm chú, vừa ngập ngừng vừa băn khoăn. Với gia đình tôi, hiếm khi có chuyện ra ngoài chơi, đặc biệt lại là không lên kế hoạch trước.

“Giống như là sao?” Angus hỏi.

“Là đấu lượt về” Boris đáp. “Đấu lại lần nữa, lần này chúng ta thắng”

Tôi đoán mọi người sẽ trả lời là “Không đi”, và đột nhiên tôi nhận ra cùng nhau đi chơi là điều đúng đắn. “Lâu lắm rồi chúng ta không cùng nhau làm việc gì đó”

“Chưa bao giờ thì phải? Chuyện cùng nhau làm gì ấy? Ý em là sau khi chúng ta cùng rời nhà. Anthea lên tiếng và nói không hề sai.

Những khuôn mặt hoang mang, tránh nhìn nhau. Tôi tìm cách khơi lên hứng thú.

“Chúng ta đã nói về cha tối nay...” tôi bắt đầu, và Angus đế theo, “Lão già!” Tôi phớt lờ anh ta. “Em nghĩ cha sẽ muốn chúng ta đi chơi. Còn nhớ ông ấy luôn nói điều này không, Hãy đoàn kết với nhau

Mười phút sau, chúng tôi đã trên đường đi, trang phục thì mỗi người một phách. Fairy (làn da lại được trang điểm mịn màng như sứ) rúc trong chiếc áo khoác sáng lập lòe, chập chờn của con bé, chân đi đôi giày ballet mềm màu bạc nhỏ xíu. Anthea mặc bộ đồ thể thao cashmere rẻ tiền rộng thùng thình màu đỏ, đội mũ da màu đen, xỏ giày thể thao phản quang. Cặp sinh đôi mặc áo choàng đồng điệu mới toanh, dài tới gối và được may đo ở Hong Kong, đẹp không tì vết với họa tiết ca rô răng cưa. Trong khi đó, tôi giấu mình trong lớp áo choàng chống thấm, đeo kính đen và xỏ thêm đôi găng tay len để chống lạnh. Đôi găng tay của cha và tôi tìm thấy nó nằm trong nhà hóng mát trong vườn. Hai bàn tay tôi nhìn to sụ, trông như tay của kẻ bóp cổ giết người! (Bàn tay tôi giống cha đến từng ngón tay! Thực tế đó lần này đem lại cho tôi niềm hứng thú tàn nhẫn. Vậy là tôi cũng mạnh như ông ta.)

Lập dị, làm việc thời vụ, chúng tôi vẫn là người nhà Ludd. Năm trong số sáu anh chị em kề vai sát cánh với nhau. Chúng tôi chen chúc trong chiếc xe jeep của Anthea, gồm bốn thân xác đồ sộ và một bộ xương thanh lịch – gợi nhớ cách cha nhồi nhét tất cả bọn nhóc chúng tôi vào chiếc Jaguar của ông ta. Chiếc jeep lăn bánh xuyên màn đêm, chúng tôi lắc lư qua lại, cảm nhận hơi ấm của nhau và cười đùa. Anthea uống khá nhiều nhưng chưa say, rồi đột nhiên chị ta hét lên chói tai, “Chúng ta đi gặp mẹ đi!” Chúng tôi đều đang lâng lâng nên không ai nói “Không” với Anthea.

Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đầu tôi: khuôn mặt trắng bệch, rầu rĩ, nhăn nheo của mẹ trên gối. Ai khiến bà trở nên như vậy? Chính là cha, lão khốn ấy, là lỗi của ông ta.

Nhưng còn “Con bé”, ai tìm thấy thi thể nó?

Mẹ. Chính là mẹ, giữa vũng máu đó.

Mẹ, bằng đôi chân của mình, đứng giữa ngôi nhà ở Margate.

❀ ❀ ❀

[1] Loại rượu vang trắng hoặc đỏ ở miền bắc Tây Ban Nha.

[2] Là lễ kỷ niệm hằng năm ở Anh về sự thất bại của vụ mưu sát năm 1605, được tổ chức vào ngày 5 tháng 11. Đêm pháo hoa hay còn gọi là Đêm Guy Fawkes.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.