Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25.

❊ ❊ ❊

Mẹ nói về chuyện bỏ nhà đi hàng tháng trời, nói tới nỗi tôi cho rằng chuyện đó sẽ không xảy ra. Không thể xảy ra được. Tôi nghĩ như thế đấy. Làm sao mẹ bỏ cha được? Họ là cột trụ chống đỡ vũ trụ. Cuộc sống gia đình thật ghê tởm nhưng nó cứ thế tiếp diễn. Từ lâu rồi tôi đã buông bỏ giấc mơ ngây ngô rằng mẹ sẽ đưa bọn trẻ con chúng tôi đi đến một vùng đất bình yên ở phía bên kia cầu vồng.

Tôi không tưởng tượng được cảnh cha thiếu mẹ. Ai sẽ kìm lại những cơn thịnh nộ khủng khiếp của cha và đáp ứng nhu cầu ăn uống bức thiết, cơm bưng nước rót của ông ta? Nếu mẹ bỏ đi, tôi cũng đi, bởi ở lại sẽ cầm chắc xong đời. Tôi không thể quên cảnh ông ta chửi mắng bọn con trai, đuổi theo họ lên tầng trên hay ra tận ngoài vườn. “Tao sẽ đập lũ chúng mày nát xương, tao sẽ kết liễu bọn bay!”

Tao sẽ kết liễu chúng mày. Những từ ngữ kinh tởm! Một người cha kết liễu chính con ruột của mình.

Hôm đó là một ngày thứ Sáu bình thường. Tôi có buổi thảo luận chuyên đề “Văn chương về đề tài tình yêu kiểu hiệp sĩ trung cổ”. Như thường lệ, tôi đóng góp ý kiến rất nhiều bởi tôi đã nghiên cứu đề tài này, không như những sinh viên khác. Bọn sinh viên sành điệu lười chảy thây! Tôi nêu lên nhiều nhận xét có sức nặng - ví dụ “Có rất nhiều chuyện nhảm nhí” – nhưng tôi nghĩ giảng viên thích tôi vì tôi phát biểu, dù những sinh viên khác phát biểu bằng tiếng Pháp. Giảng viên chỉ nói tôi dừng lại bởi bà ấy không muốn những sinh viên khác ghen tị. “Đàn ông sẽ hóa điên khi thiếu sex, tôi giải thích. “Nhưng trong những chuyện tình kiểu hiệp sĩ trung cổ, họ chỉ đơn giản là chấp nhận điều ấy. Họ cam kết chung thủy trong hôn nhân, không căm ghét phụ nữ cũng như không cưỡng hiếp hay đánh đập họ. Em yêu thứ ngôn ngữ này, nó thật tuyệt...

Il faut l’employer donc, Monique,” giảng viên nói. “Monica, sao em không dùng nó?”

“... nhưng em không tin một từ nào trong đó cả,” tôi trả lời và thử một lần, “Cest incroyable.[1]”

“Không vần với employable[2]” “Em thấy cũng thế thôi, c'est incroyable, tóm lại là vậy. Đàn ông chỉ ngừng cưỡng hiếp nếu bị chúng ta đánh mạnh tay, đánh bầm dập hoặc xử luôn của quý của họ. Tình yêu kiểu hiệp sĩ trung cổ không bao giờ hành động như thế”

Một vài nam sinh viên cười hí hí và khịt mũi. Beth đần độn lên tiếng, “Cưỡng hiếp không bao giờ được chấp nhận, nhưng ai mà thèm cưỡng hiếp cô ta chứ? Tôi từng nghe thấy tiếng mẹ vật lộn kháng cự lại cha.

Dù sao thì khi ngồi trên chiếc tàu hỏa nhỏ xíu từ Canterbury về Margate, tôi cảm thấy vui vẻ. Tôi mua một ít bánh nướng mang về nhà cho mẹ và bà sẽ để tôi kể về ngày đi học của mình. Bà chưa bao giờ học đại học nên thường xuyên không hiểu được mấy câu chuyện tôi kể.

Thông qua cửa trước – cánh cửa phong cách Georgian bong tróc mà cậu em thiếu niên Fred của tôi phải sơn màu xanh da trời và sơn lại hai, ba lần nữa vì “Chưa được, thằng vô dụng kia” – vang lên âm thanh như thể cả tá con chuột đang chạy nhốn nháo. Tôi nghe thấy nhưng không để tâm, tôi biết đó là gì. Hẳn mẹ đang chuẩn bị bữa tối - một cách hỗn loạn trong căn bếp bừa bộn. Cha thường xuyên quẳng cả một đĩa đầy ắp về phía mẹ, miệng chửi rủa. “Thịt nguội rán kèm rau thái nhỏ hả? Chỉ có bọn nghèo kiết xác mới ăn thế thôi”

“Mẹ ơi, con về rồi!”

“Nhanh lên, Monica, giúp mẹ một tay” Khuôn mặt nhỏ nhắn, tai tái cùng mái tóc bạc của mẹ nhìn xuống tôi từ đầu cầu thang phía trên. “Mẹ sắp bỏ ông ta. Ông ta đang lấy tủy răng, chắc sẽ về nhà trong một tiếng rưỡi nữa. Nhanh lên nào.

Dứt lời mẹ biến mất và tôi biết cuộc sống bình thường đã chấm dứt, dù là sự bình thường tồi tệ song tôi vẫn sợ hãi không muốn nó mất đi. “Lỡ cha quay về và bắt được chúng ta thì sao?” Tôi ghét phải thừa nhận mình sợ hãi như thế nào trong lúc chúng tôi thu xếp hành lý. “Nếu ông ta đuổi theo mẹ thì sao?” Nhưng mặt mẹ không biến sắc, động tác của bà dứt khoát. Bà nhìn đồng hồ liên tục và thảy đồ đạc vào vali ngày càng nhanh. Tôi thậm chí không biết trong người mẹ ẩn chứa thứ năng lượng này.

“Mẹ, con chưa bao giờ nghĩ mẹ bỏ đi thật.”

“Mẹ đã nói là mẹ sẽ đi mà, giờ mẹ đang thực hiện điều đó đây?”

Dưới nhà ầm lên một tiếng, chúng tôi ngưng bặt và sững nhìn nhau, mắt tôi soi vào mắt bà một nỗi khiếp sợ. Nhưng không có bước chân tiếp sau và tôi nhớ ra: “Túi của con đó, con dựa nó trên cầu thang” Chúng tôi cười khúc khích rồi cười sặc sụa, thực sự bất chấp tình hình nghiêm túc lúc đó. Cười xong bà nói: “Còn nửa giờ nữa thôi, ông ta chắc rút tủy xong rồi và đang dọn dẹp. Con chạy đi lấy áo choàng cho mẹ, mẹ treo trong bếp ấy.”

Tôi phóng xuống cầu thang và chộp lấy áo khoác của mẹ rồi bật ngược lên tầng trên, không kịp cả thở.

“Mẹ còn nấu nướng làm gì? Con thấy trên bếp có nồi thịt đang hầm.”

“Mẹ muốn nấu cho cha bữa cuối cùng”

Bà không nhận ra điều này kỳ lạ biết bao nhiêu. Nhưng bà đã nấu nướng mỗi ngày, ngày nào cũng vậy kể từ khi bà gặp ông ta, nấu nướng rồi rửa dọn, lau chùi đống lộn xộn.

“Mẹ đã chắc chưa? Mẹ biết là cha sẽ nổi cơn thịnh nộ mà. Con phải nói gì với ông ấy đây?”

“Cứ nói mẹ lấy xe tới siêu thị Tesco rồi.”

“Vì sao?”

“Để mua thức ăn cho tiệc nướng ngày mai”

“Mẹ, mẹ đâu có mặt ở tiệc nướng! Và con không thể chuẩn bị tiệc mà không có mẹ!”

“Monica à, sẽ không có tiệc nướng nào hết. Bên cạnh tiệc nướng là địa ngục, nhớ đấy”

Đúng vậy, nhưng đó là địa ngục mà chúng tôi đã quen thuộc. Tiệc nướng là nơi cha tôi nấu nướng và ông ta tiến hành như thể đang làm răng. Bọn tôi bị bắt xếp hàng hàng giờ liền để trở mặt xúc xích liền tay.

Thêm một tiếng ầm vang lên từ tiền sảnh. Chúng tôi cứng người, nhìn nhau trân trối. Chúng tôi có thể nhét vội vali xuống gầm giường, mẹ dọn bữa ăn nhẹ lên và chúng tôi xóa dấu vết, nhà Ludd vẫn vẹn nguyên...

“Nhanh, đi xem xem, bà thì thào với tôi.

Tôi nhón chân ra đầu cầu thang, ghé mắt nhìn xuyên qua những xoắn ốc của cầu thang. Tôi lo sợ sẽ bắt gặp cặp mắt nhìn lên trừng trừng nảy lửa của cha, rồi vụ bỏ trốn sẽ bị phát hiện, chúng tôi sẽ bị nghiền nát, bị sát hại.

Nhưng không, chỉ là một gói hàng bọc nhựa mà thằng ngu nào đó nhét qua cửa. Đó là thiệp Giáng sinh của Toe-Painters.

Cuối cùng mẹ cũng đóng nắp mở vali trước giờ cha dự kiến về nhà khoảng mười lăm phút. Monica tôi đem chúng xuống nhà.

Ra đến bậc cửa, mẹ quay lại hôn má tôi. Đôi mỗi bà mềm và khô. Bà rất hiếm khi hôn tôi.

“Đừng nói gì cả. Đừng kể bí mật của mẹ”

“Mẹ, mẹ không nói cho con biết mẹ đi đâu sao?”

“Đến Tesco. Con không biết thì tốt hơn Monica à. Mẹ sẽ liên lạc một khi đến nơi, mẹ hứa”

“Con không bao giờ kể với cha đâu. Con sẽ không phản bội mẹ.”

Bà để lại tờ giấy ghi lời nhắn trên bàn ở tiền sảnh. “ĐI TESCO. MẸ. SẼ VỀ SỚM”

“Con nên làm gì hả mẹ?”

Mẹ tỏ ra bối rối, cứ như bà chưa từng nghĩ rằng chuyện mình ra đi sẽ gây hệ lụy cho người khác. “Sao cơ? À, hay con ra nước ngoài với các anh con?”

Làm sao bà ấy nghĩ rằng tôi trả nổi tiền vé máy bay chứ?

“Hay con thu dọn đồ đạc đi, mẹ sẽ chở con đi một đoạn, bà đề nghị. “Nhưng mà thôi, mất thời gian lắm, mẹ không chờ được đâu. Không an toàn.” Bà ấy đã quyết định rồi, bà sẽ cứu lấy bản thân và bỏ mặc bọn tôi.

Tôi sống ở đó. Bà ấy bỏ rơi tôi – đứa con gái vẫn còn học đại học.

“Con sẽ nhanh thôi. Nhưng mà còn sách vở đại học của con.”

“Đừng hỏi mẹ, Monica à?”

“Thôi được rồi mẹ”

Sau khi mẹ lái xe rời xa căn nhà, có thứ gì đó nặng như chì khiến mọi chuyện trở nên chậm chạp. Tới lúc cha tôi mệt lử trở về từ nơi làm việc, tôi mới thu xếp được số từ điển và sách vở của mình. Nghe tiếng ông ta mở khóa cửa, tôi lao xuống dưới nhà.

Ông ta thấy tôi thở hổn hển đứng ở tiền sảnh, mắt nhìn đăm đăm vào tờ giấy nhắn lại của mẹ.

Ông ta lướt qua tờ giấy rồi nói: “Bà ta đi Tesco sao? Đúng là con bò đần độn. Ta đã bảo cứ lấy thịt ở chỗ hàng thịt... Sao nhìn mày ngơ ra vậy? Có chuyện gì thế?”

“Không có gì cả.” Thực ra tôi đang điếng người vì sợ.

“Sao mày còn sống ở đây hả?” Với cha, đây chỉ là kiểu đùa cợt bình thường. Tôi đứng đó chờ trời sập xuống, nhưng không, cha bắt đầu ba hoa về ca lấy tủy răng vừa rồi. Bệnh nhân cần tới ba liều gây tê. “Bà ta cứ thấy đau mãi. Ta phải đè bà ta xuống”

Ông ta thích khoe khoang tay nghề y khoa tàn bạo với chúng tôi, nhưng hôm đó tôi thậm chí không giả vờ lắng nghe, thay vào đó là lên tầng trên và tiếp tục đóng gói đồ đạc.

Đã sáu giờ rồi. Tới bảy giờ thảm họa sẽ bùng nổ. Đó là khi cha bắt đầu nhận ra tất cả những gì còn lại chỉ là món thịt cừu trong nồi hầm – và ông ta chưa bao giờ thích vị thịt cừu cả.

Thế là tôi cuống cuồng ném mọi thứ vào cái vali khổng lồ được quảng cáo là “lực lượng đặc nhiệm không quân sử dụng” của mình. Tôi định bước thẳng ra khỏi nhà không lời từ biệt, và không bao giờ quay lại.

(Và bạn thấy đấy, quay lại chẳng có gì tốt lành. Nhìn xem những gì tôi phát hiện: sự kinh dị, máu. Khắp căn phòng đầy máu. Máu của cha tôi – và cũng là của tôi – tung tóe trên drap giường, trây trét khắp mặt ông ta, vương vãi trên thảm lót phòng).

Cái vali nặng kinh khủng. Bảy giờ kém mười, tôi cố nhấc nó lên – không khác gì nhấc cả trọng lượng cơ thể tôi. Tôi không tài nào nhấc nó lên được, nhưng không còn thời gian để bỏ bớt bất cứ thứ gì ra. Mồ hôi tôi đổ ra như tắm, phần vì gắng sức, phần vì hoảng sợ và đau buồn (MẸ ĐI RỒI!). Mẹ bỏ đi và cha sẽ nổi khùng, còn tôi mắc kẹt ở giữa. Tim tôi đập liên hồi trong lúc tôi cố bước đi, kéo lê cả thế giới của mình trên sàn nhà, ra khỏi cửa phòng ngủ hướng về đầu cầu thang.

Chiếc vali rớt bình bịch xuống từng bậc cầu thang. Tiếng động ầm ĩ đến vậy nhưng vẫn phải chịu thua một thứ âm thanh khác còn lớn hơn, cuồng nộ hơn. Từ phòng ăn, giọng cha bắn ra như vũ bão: “Mọi người đâu cả rồi? Bàn ăn chưa có gì! MONICA! CÓ CHUYỆN GÌ VỚI MẸ MÀY HẢ?”

Kéo vali xuống cầu thang uỳnh uỵch giữa tiếng la hét hóa ra lại tốt cho tôi, bởi cha không thể nghe thấy gì. Xuống nào, xuống nào, còn ba bậc nữa...

Bất thình lình cha nhảy xổ ra từ cầu thang dẫn tới nhà bếp. Ông ta đứng ở hành lang, chắn ngang đường tôi. “Mày tính đi đến cái xó xỉnh nào đó hả?”

“Ra khỏi đây?”

“Mày nhét gì vào cái vali quái quỷ đó?”

“Đồ đạc.”

Tôi vẫn đủ can đảm nhìn vào đôi mắt đang vằn đỏ vì giận dữ của cha, khi cha bắt đầu phát hiện đoạn kết câu chuyện mà ông ta không bao giờ muốn nó xảy ra. Tôi nhìn đi chỗ khác để cha không thể đoán biết gì qua khuôn mặt mình. Khuôn mặt ấy hẳn đang bấn loạn giữa một bên là sợ hãi và một bên là hân hoan.

“Đứng ngay đó cho tao. Bỏ cái vali khốn kiếp xuống”

Thật ra nó đã nằm dưới đất rồi, tôi không nhấc nổi nó nữa nhưng vẫn kéo lê nó về phía tự do – chỉ còn hai mét hành lang nữa là tôi ra khỏi nhà và tôi không được phân tâm. Thêm một cú nhích nữa, tôi với được chốt khóa cửa, nhưng khi tôi giật chốt, cha dồn sức táng vào đầu tôi một cú trời giáng. “Này quý cô, mày nghĩ mày đang đi đâu đấy hả?”

Tôi đau đến choáng váng. Ông ta tóm lấy tai tôi. “Đến ở với một người bạn”

“Một thằng bạn trai khốn kiếp chứ gì? Đồ đĩ điếm! Đồ mất dạy! Tao không chứa chấp con điếm nào trong nhà tao hết.”

Tôi hai mươi tuổi, tôi tập gym và cao hơn cha tôi gần ba centimet, nhưng nỗi đau buồn và sợ hãi biến tôi thành một con hề. Ông ta không nhận ra tôi vẫn còn trinh. Bị cha mình gọi là đĩ điếm để lại vết thương ở nơi sâu thẳm nhất – vậy thì có gì băn khoăn nếu tôi thực sự trở thành một con điếm? Chúng tôi cùng nhau ngã lăn ra ngoài cửa – lúc đó chúng tôi giằng co ở bậc tam cấp, tôi cố chống trả và tự vệ song chiếc vali làm tôi vấp chân. Khi cha chụp lấy vai tôi lắc lấy lắc để, tất cả những gì tôi nhìn thấy là khuôn mặt phừng phừng của ông ta, phần hàm nhô hẳn ra và mạch máu phập phồng như muốn nổ tung. Chúng tôi cùng ngã nhào xuống bậc tam cấp, trong đầu tôi hiện lên suy nghĩ rõ rệt: “Ông ta sẽ giết mình. Nhưng ông ta chắc đã bị thương sau cú ngã. Dù mệt đứt hơi, tôi vẫn bò được ra xa và lê bước trên vỉa hè với chiếc vali khổng lồ nảy lên sau lưng như một xác chết. “Quay lại đây, con điếm ranh kia. Tao sẽ giết mày!” cha tiếp tục chửi bới ầm ĩ khiến ai cũng nghe thấy.

Tiếp đó ông ta đá vào chân và mắt cá của tôi. Cả đời cha tôi mang bốt cao tới mắt cá, màu đen sáng bóng. Đông hay hè gì cũng mang loại có đế bằng da cứng, gót và mũi giày bọc kim loại. Ông ta cứ thế đá vào xương sườn, vào lưng tôi...

Không được, nhớ lại chuyện này quá nguy hiểm. Nỗi kinh sợ đang dâng lên trong đáy mắt tôi và trong một khoảnh khắc, nước mắt tôi chực chờ rơi xuống.

❀ ❀ ❀

[1] [Tiếng Pháp], tạm dịch: Thật không thể tin được.

[2] [Tiếng Pháp], tạm dịch: Có thể dùng được.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.