Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 8 CÁNH CỬA CUỐI CÙNG - Chương 55. Monica

❊ ❊ ❊

Tôi tìm mọi cách để ngủ.

Tôi uống sữa nhạt, GỚM QUÁ, khiến tôi vốn đã khó ngủ lại càng mệt mỏi hơn. Mọi thứ ở đúng vị trí, tôi đã sẵn sàng buông mình xuống giường đọc một ít sách trước khi ngủ. Tôi chọn quyển Lâu đài Otranto và ngủ thiếp đi ngay từ trang đầu. Dĩ nhiên, sau đó ba mươi phút tôi đã tỉnh dậy, xung quanh nhập nhoạng nhưng trời chưa sáng. Ngọn đèn đặt trên bàn cạnh giường vẫn bật, mắt tôi nặng trĩu nhưng tứ chi co giật, tôi lơ mơ ngủ mà mí mắt không ngừng động đậy.

Tôi lại giật mình tỉnh hẳn. Giữa tiếng xe cộ ì ì vọng lại từ đường Margate xa xa, có tiếng động cơ xe hơi ngày càng lớn, chứng tỏ nó đang đến gần hơn. Ai đó vừa rẽ về hướng vịnh Bone, ai đó đang lái xe trên con đường riêng dẫn vào nhà chúng tôi, ánh đèn pha lia dọc cửa sổ xuyên qua rèm treo. Ai đó đang đi đến cuối đường, không, không, đừng đến đây, sau đó là tiếng lốp bốp kéo dài của bánh xe nghiến xuống lớp sỏi. Cuối con đường là lớp sỏi dẫn đến hai ngôi nhà cuối cùng.

Không sao, không sao, chắc là hàng xóm. Tốt, hàng xóm của tôi, tôi đang rất cần một người đây.

Nhưng sỏi cũng có ngay cửa sau nhà tôi.

Nỗi sợ hãi khủng khiếp dâng lên. Tôi cảm nhận được nó, nó ở ngay đây, đè nén lồng ngực tôi, bóp nghẹt cả đầu, cổ họng và bắp đùi tôi...

Nhưng sau đó không có gì xảy ra. Cả một tiếng động cũng không có.

Tôi dỏng tai lên, cả cơ thể tôi tập trung nghe ngóng. Tôi tưởng tượng, chờ đợi... tiếng cửa xe đóng sầm. Nhưng không, không có tiếng sầm cửa, không có tiếng bước chân. Dần dần nỗi khiếp sợ vơi bớt, nhịp tim giận dữ của tôi trở về bình thường. Tĩnh lặng đồng nghĩa với không có ai ở đó, chắc chắn là vậy.

Chắc là tiếng xe ở nhà hàng xóm rồi. Người đàn ông đó là ai nhỉ? Luật sư thì phải? Chắc vậy, và đây là nhà nghỉ mát của ông ta. Tên ông ta hình như là Horace, tôi tình cờ gặp ông ta một lần trên đường và dặn ông ta đừng kể lại với cha tôi. Ông ta là người đã mắng mỏ tôi. “Tôi đến dọn dẹp nhà cửa để làm cha tôi ngạc nhiên, tôi nói dối trơn tuột. “Không lẽ ông nghĩ tôi là trộm?” “Không đâu, cô giống hệt cha cô” “Đồ điên!” tôi đáp. Tôi không nghĩ là ông ta để ý.

Có ông ta ở đây thật tốt.

Tất cả cửa sổ dưới nhà đều đã được đóng kín. Tôi nhớ mình đã đóng từng cái một, nhưng tôi không chắc lắm về cửa sổ trong bếp. À không, tôi đóng nó rồi, chắc chắn vậy. Liệu có ai đó đang ngồi trong xe hơi ngoài kia, thở phập phù và chờ đợi.

Giờ này chắc cha còn ở trong bệnh viện, dính lấy giường bệnh, thuốc đầy trong máu. Ông ta nằm đó bất lực, chìm trong mộng mị, ấp ủ hận thù.

Ôi, không nên nghĩ về chuyện thù dai của cha tôi. “Chúng sẽ không thoát khỏi chuyện này đâu,” là câu thần chú của cha tôi. “Ta sẽ không để bọn chúng yên thân. Ôi, tôi sẽ không thoát khỏi chuyện này. Gió kéo ngọn cây bên ngoài cửa sổ kêu xào xạc, càng lúc càng lớn tiếng trong màn đêm lạnh lẽo. Tôi không thích âm thanh rin rít phát ra khi vật gì đó cọ vào tấm kính, nhưng đó chỉ là một cành mộc lan.

Cha thoát khỏi mọi thứ, luôn luôn là vậy. Nhưng đã có người chặn đứng ông ta? Có phải là mụ già tóc vàng không? Ai đó ra đòn chí mạng. Ông ta sẽ không bao giờ hồi phục hoàn toàn được. Và tôi mừng vì điều đó.

Nhưng không, chỉ riêng chuyện nghĩ về ông ta đã gây tổn hại ghê gớm rồi. Làm sao tôi lại nhìn ông ta được đây?

Không được, tôi không thể nằm trên giường mãi. Thà làm gì đó cũng được, còn hơn là trơ mắt nhìn. Tôi ngồi dậy, đến chỗ bàn trang điểm và khởi động laptop. Tôi ngồi xuống trong dáng bộ trống rỗng kỳ lạ, giống như ngồi viết cho chính mình trong gương. Thân người tôi hơi nghiêng qua một bên vì tôi mệt quá, không nhét được cả hai bắp đùi vào chỗ trống giữa các ngăn kéo. Nhìn vào gương tôi thấy được cửa phòng và đầu cầu thang ở đằng xa. Cái đầu mạnh mẽ, to bự tội nghiệp của tôi đang sục sôi với những dòng suy nghĩ nhào lộn bên trong...

Nào, Monica, viết ra thôi!

Mọi thứ sẽ kết thúc vào buổi sáng.

Vậy là tôi bắt đầu. Có nhiều thứ để nói – những thứ đơn giản thôi.

Đó là tầm quan trọng của trật tự: sẽ không có công lý nếu không có trật tự. Chính vì vậy mà các cuộc chiến tranh của chúng ta đều là thảm họa: Anh và Mỹ phá hủy trật tự. Chúng ta chưa tạo lập được trật tự nào cả.

Brexit cũng vậy, Erdogan, Putin, Trump[1] cũng vậy. Đều xé nát luật lệ và sau đó... là sai lầm! Monica tôi phải tránh lỗi lầm đó. Bọn trẻ sợ tôi nên các lớp học đều im lặng. Một khi im lặng, chúng mới nghe được tiếng nói tự thân, từng chút từng chút một làm thành một chuỗi có trình tự. Không có trật tự, bóng tối sẽ bao trùm. Sáng nào tôi cũng phải tìm đường thoát khỏi bóng tối.

Tôi tranh đấu với chính mình để bản thân không trở thành kẻ điên cuồng, tôi có việc làm, tôi biết kiềm chế, tôi cố gắng bảo toàn trật tự cho những người xung quanh và cả trong đầu óc mình.

Đó không phải là tất cả.

Tôi thở dài rồi ngáp.

Tôi tì cùi chỏ lên bàn trang điểm, khoanh tay lại, thư giãn đầu óc. Đã một giờ kém mười lăm: Không hẳn là tôi không vui. Tôi biết trước sau gì thanh tra Ginger cũng đến tìm tôi, dù chưa biết là lúc nào. Và khi anh ta đưa tôi đi, tôi sẽ được an toàn, bởi xã hội này có luật lệ, quy tắc và Ginger nằm trong vòng luật lệ đó, đúng không? Đúng là anh ta đã quan hệ “ngoài luồng” với tôi trong lúc làm nhiệm vụ nhưng lỗi là ở tôi cám dỗ. Vả lại, về cơ bản, anh ta đại diện cho pháp luật. Nhân loại cần trật tự trong khi cuộc sống dưới tay cha tôi là hỗn loạn, mắng chửi, đánh đập, lăng mạ.

Giờ thì hỗn loạn đang ập lên ông ta – nằm trên giường, máu phun tung tóe, bắn đầy trên sàn nhà, tường, cửa sổ. Áo Pyjama quấn quanh cái đầu bị đánh bầm dập trong khi mặt ông ta xoáy thành lỗ đen, nhấp nháy bên dưới chiếc mũ trùm lấm máu gớm ghiếc.

Có gì đó chuyển động đằng sau tấm rèm cửa.

Tôi cứng người vì sợ. Tôi đang ở trong nhà ông ta, trong căn phòng máu me. Chắc do tôi mơ ngủ rồi, chỉ là mơ thôi, nhưng sau đó lại có thứ gì đó chuyển động bên ngoài cửa sổ hoặc bên trong cửa sổ, một cái gì đó thoáng qua.

Tôi giật nảy mình và nhìn vào gương. Không có gì có. Ba tấm gương tĩnh lặng, ánh đèn, những mảng bóng tối, ô cửa bình thường, đầu cầu thang bình thường dẫn đến một góc tối, nhưng tôi đã kiểm tra mọi căn phòng rồi. Các bức rèm cửa với hoa văn rẻ tiền cũng không có gì khác lạ, chỉ phình lên rất nhẹ ở chỗ ô cửa sổ nhỏ phía trên đang hé ra. Bình thường, hết sức bình thường.

Tôi ngồi lại xuống ghế.

Nhìn thêm cái nữa cho chắc ăn.

Rèm cửa đang lay động. Rèm cửa đang lay động.

Cũng đúng mà, ô cửa sổ nhỏ phía trên đang mở nên chắc là gió đang thổi bay rèm... Tôi đang an toàn tuyệt đối bởi cửa sổ nhà tôi là dạng khung chì, có hai cánh đóng chặt. Tuy nhiên, tấm rèm màu cam đang chuyển động một cách kỳ lạ. Nó bung thẳng ra như thể đang có vật cứng đẩy từ đằng sau, khiến nó bay hướng vào trong phòng.

Trống ngực tôi đập thình thịch. Cứ hai nhịp lại lỡ một nhịp. Đừng ngu ngốc thế chứ Monica, chỉ là do tác động của ánh sáng và gió đông ở Thanet thôi. Thế nhưng tim tôi không ngừng đập dồn dập, ngực tôi nặng trĩu, trong đầu tôi hiện ra một câu chuyện khác - u ám hơn nhiều so với câu chuyện mà tôi vừa kết lại bằng những suy nghĩ hài lòng về luật pháp và trật tự.

Trong câu chuyện mới này, tôi hoàn toàn đơn độc.

Cái khối lùm lùm đằng sau tấm rèm đã biến mất. Nhưng tôi đã thấy nó, thực sự đã thấy nó.

Không đâu, không có gì đằng sau tấm rèm cả, không có gì ở bên ngoài ban công đang cổ chui vào...

Nhưng tôi không tài nào đứng dậy nổi để xác thực điều đó. Tôi ngồi như hóa đá dán mắt vào cửa sổ. Không có gì cả.

Tấm rèm màu cam lại lay động nhè nhẹ, đôi chân tôi run lẩy bẩy rồi lại cứng đờ.

Ôi, đúng là tôi đã nghe thấy tiếng gì đó nặng nề, vô vọng đang chậm rãi lê lết. Tiếng động hết sức mờ nhạt đó đang chuyển động ngoài kia, ngay bên ngoài cửa sổ. Nó nặng nề hơn sự đung đưa của tán lá hay cành cây?

Trong lúc tôi chăm chú nhìn, tấm rèm tung lên một lần nữa...

Chúa ơi, Chúa ơi, tôi nhận ra thanh chắn cửa giữ cho cánh cửa sổ nhỏ mở hé đã bị tháo đi mất và ai đó đang cố mở nó ra. Chính vì vậy mà tấm rèm bị đẩy tung ra, rồi một bàn tay sắp thò qua để cố mở cửa sổ chính...

Tôi đứng chết trân, chuyện đó sẽ xảy ra, nó luôn luôn xảy ra và bây giờ sẽ xảy ra một lần nữa.

Tôi biết đó là cha

Cha sẽ vào được

Ông ta không bị thúc thủ, ông ta tới tìm tôi. Tôi nói không ra hơi, hai chân tê cứng. Tôi sắp tê liệt, sụp đổ rồi... nhưng tôi lấy hết sức bình sinh đứng bật dậy. Tôi dồn sức nhiều tới mức lồng ngực đau rát, tưởng như sẽ chết vì sợ hãi hoặc vì một cơn đau tim. “Mon, chị em của chúng ta, là người rất can đảm” – họ không nhận ra là tôi luôn bị thương tổn? Tôi đang đứng trên đôi chân vững chãi của mình, nếu có phải chết, tôi sẽ không ngồi im chờ chết. Tôi sẽ chiến đấu với lão khốn ấy và sẽ cố thoát khỏi lão...

Tôi lao tới cửa sổ hét lên, “Kẻ khốn nào đang ở ngoài đó?” Giọng nói của tôi như sấm nổ, vừa thổ vừa gồng lên. Đó là giọng của một người đàn ông trong lốt phụ nữ, tôi sẽ hóa thân thành đàn ông và đối đầu với ông ta...

Tôi giật mạnh tấm rèm: chỉ có hình ảnh phản chiếu của tôi bị khung chì của cửa sổ cắt thành những mảnh ghép hình thoi. Ngoài kia là đêm tối, mây trời, trăng, cây cối xao động nhưng không có gì khác, không có ai cả.

Nhịp tim của tôi dần chậm lại. Tôi cố nhìn sang hai phía ban công: ánh trăng run rẩy trên những tán lá và trải lớp ánh sáng trắng bạc lên chiếc bàn đặt gần chấn song.

Phần rìa ngoài cùng của ban công nằm ngoài tầm mắt của tôi, nhưng không có ai ở đó.

Không có gì hết.

Tôi phán đoán sai rồi.

Tôi đứng đó thở dốc. Tôi lạnh cóng nhưng mồ hôi cứ túa ra. Tôi tự nhủ, mày sẽ ổn thôi Mon. Tất cả chỉ do mày tưởng tượng vớ vẩn thôi.

Lẽ ra tôi phải kiểm tra kỹ hơn, phải mở cánh cửa dẫn ra ban công và xem xét ngoài vườn. Lẽ ra phải vậy, nhưng tôi không dám. Tôi không mở được cánh cửa cuối cùng vì sợ hãi điều mà tôi nghĩ là tôi sẽ tìm thấy ở đó.

Tôi tạo lập cuộc sống riêng. Tôi trưởng thành. Tôi là Monica.

Tôi tự mua nhà. Tôi là phó hiệu trưởng. Tôi thực hiện chức trách của mình. Nhưng nỗi sợ hãi đó luôn tồn tại.

❀ ❀ ❀

[1] Recep Tayyip Erdogan: sinh năm 1954, hiện là tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ. Vladimir Vladimirovich Putin: sinh năm 1952, đương kim tổng thống Nga. Donald John Trump: sinh năm 1946, vừa hết nhiệm kỳ tổng thống Mỹ ngày 20-1-2021.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.