Đúng giờ, còi báo hiệu cho tàu đi trong sương mù bắt đầu vang lên.
Tôi đã khóa tất cả cửa nẻo và cố hết sức để nhớ ra cách đặt chuông chống trộm, nhưng số má chưa bao giờ là sở trường của tôi.
Tôi không cần cài đặt mật mã làm gì, sẽ chẳng ai đến đây. Tiếng còi báo hiệu rú lên như con bò bị đau, ngày càng ầm ĩ và kéo dài liên tu bất tận.
Sương mù xóa nhòa những lằn ranh phân chia quá khứ và tương lai, đất liền và biển cả, cũng che mờ khoảng cách giữa người và người, giữa cha mẹ và con cái. Đó là những ranh giới mà cha mẹ không nên bước qua, bởi ranh giới đó bảo vệ cha và con gái, ranh giới đó phân định sự can đảm và nỗi khiếp sợ. Khi trưởng thành, ranh giới cứu vớt tôi, nhưng khi còn nhỏ, ranh giới gần như mất hút. Thế rồi làn sương mù dày đặc của Thanet biến mọi thứ thành vòng xoáy hư vô, tất cả ranh giới tan biến, bị cuốn vào vòng xoáy đó…
Tới đây nào cha, đã đến lúc đánh sập cánh cửa.
Đột nhiên, tôi lại trở thành cô bé mười ba tuổi.
Tôi đang ngồi trong nhà hóng mát làm thơ và không nghe tiếng cha gọi vào nhà. Tôi không hay rằng mình đã trễ giờ ăn tối. Tôi chỉ nhận ra khi nghe thấy tiếng gầm rú như cả đoàn tàu lao đến, rồi cha tông thẳng qua cánh cửa nhà hóng mát, làm vụn kính tung tóe khắp nơi. Mặt cha hằm hằm đầy cuồng nộ và đau đớn, tay ông ta bị nhiều vết cắt dài và sâu, máu tươi nhỏ giọt xuống thảm. “TẠO SẼ ĐẬP MÀY GÃY XƯƠNG, MONICA!” ông thét lên. “Chuyện gì vậy cha? Cứu với, làm ơn đừng...” Nhưng ông ta rống quá to nên không nghe thấy tôi nói gì. Ông ta tóm lấy cổ và tóc tôi rồi nhấc bổng tôi lên (đúng là tôi rất nặng nhưng cơn thịnh nộ đem lại cho ông ta sức mạnh), lôi vào trong nhà bếp, nơi những thành viên còn lại trong gia đình ngồi câm lặng, sợ sệt. Khuôn mặt nhỏ nhắn của mẹ như muốn nói gì đó nhưng cha gầm gừ: “Tôi không muốn nghe, câm miệng đi!” Ông ta tiếp: “Phải dạy cho nó một bài học!” Tôi phải học nhưng lại không biết mình phải học cái gì.
“Lên lầu, lên lầu ngay!” Ông ta nối gót theo sau, liên tục thụi thình thịch vào tôi, từ lưng, chân tới mông. Mồm ông ta không ngừng la lối: “Mày sẽ biết nghe lời tao!” Ông ta định giết tôi sao? Ông ta đẩy tôi vào phòng tôi, nơi riêng tư của tôi. Ông ta đấm đá vào ngực, lưng, vào cặp đùi nặng nề tội nghiệp của tôi. Ông ta đánh tôi bầm dập trong lúc tôi nằm co quắp trên giường như một con ấu trùng yếu ớt, chỉ biết giơ đôi cánh tay to tướng bấy bớt lên bao bọc đầu mình. Thế nhưng đầu tôi cũng bê bết máu của cả hai.
Chuyện là như thế đấy. Tôi chẳng có lỗi lầm gì, chỉ là cha gọi tôi vào ăn tối nhưng tôi không nghe thấy.
Không lâu sau đó, con ấu trùng lột xác. Monica Ludd bắt đầu tập cử tạ. Tôi cũng là nữ sinh đầu tiên của trường trung học địa phương đăng ký học đấm bốc sau giờ học. Thầy giáo tưởng tôi nói đùa nên hoàn toàn phớt lờ tôi trong hai buổi đầu tiên. Sau đó, thầy thấy tôi kiên trì đến lớp nên bắt đầu nghiêm túc dạy tôi. “Chân em phải linh hoạt hơn, nhưng em quan sát và xoay người tốt, thầy nói. Học đấm bốc rất tốt cho tôi. Tôi giỏi đấm bốc nhưng có mấy người chịu đấu một trận công bằng? Tôi thường xuyên tưởng tượng cảnh chiến đấu. Đấm mạnh này, đấm móc này. Neil chảy máu, nằm một đống. Chỉ cần một chút bạo lực là sẽ mất việc.
Tôi tắt đèn và đứng im một lúc để mắt quen dần với bóng tối. Bên ngoài cửa kính, chỉ có những cành lá gần nhà nhất lao xao rồi dần dần bóng của hàng cây leylandii vươn lên càng lúc càng cao. Sau cùng, mọi thứ tan vào sương mù.
Không sao, tôi an toàn. Đúng vậy, không có gì bất thường.