Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40.

❊ ❊ ❊

Cuối cùng tôi cũng về được ngôi nhà bên vịnh, toàn thân đầm đìa mồ hôi bên dưới lớp ngụy trang. Phải rồi, “Tự chăm sóc bản thân” và “Vệ sinh cá nhân” dù ở trong phòng tắm thật cô đơn và sơ hở. Tôi cởi hết quần áo giữa căn nhà trống. Nồi hơi vẫn sôi ùng ục và kêu cót két bên dưới khi tôi nằm trong bồn và nghĩ về Ginger. Tôi nhìn qua khung cửa sổ mắt cáo dơ bẩn, ngắm bầu trời màu chàm chuyển thành màu đen. Hơi ấm dễ chịu lan tỏa mạch máu của tôi, khiến tâm trạng bứt rứt tan chảy dần thành cơn buồn ngủ gà gật.

Buổi tối gà gật. Tôi không viết nhật ký nổi.

Không có dấu hiệu của cảnh sát. Cũng không thấy bóng dáng Ginger. Nhưng Ginger không phải là điều làm tôi lo lắng.

Tôi leo lên giường với hy vọng sẽ ngủ thật say. Mới mười giờ tối, tôi đã “chăm sóc bản thân”, đã tập thể dục hăng say, nhất là màn tập luyện với “Con bé” ở trong vườn...

Tôi đã làm những gì cần làm, nhưng tôi vẫn sợ hãi.

Cha chưa chết, ông ta còn sống.

Mười giờ; mười giờ ba mươi phút đêm.

Thình lình điện thoại tôi đổ chuông. Quỷ tha ma bắt, tôi quên tắt nó đi sau khi chụp hình.

Mỗi khi điện thoại reo, nhà Ludd luôn phập phồng lo sợ, bởi cha của chúng tôi ghét cay ghét đắng mọi thứ xâm phạm vương quốc của ông ta, từ người đến thăm, bạn học đến các cuộc điện thoại. Khi điện thoại di động ra đời, chúng không được phép xuất hiện trong nhà tôi, bởi có chúng chỉ càng có thêm tiếng chuông.

Bất cứ khi nào điện thoại của tôi đổ chuông, tôi đều hoảng hốt. Hiện tại còn tệ hơn gấp nhiều lần.

Brrrr! Brrrr! Giữa ngôi nhà vắng lặng, tiếng chuông lớn như thể tận thế sắp điểm. (Nếu cha cho phép người ta gọi điện cho tôi, có thể tôi đã có bạn học. Dù vậy, không có bạn tạo điều kiện cho tôi đọc rất nhiều sách, từ sách của Peacock, Mary Shelle, toàn bộ tác phẩm của Dickens đến nhân vật Becky Sharp tươi vui nhưng bị hội chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội... Cha có đọc sách bao giờ không? Ông ta chỉ đọc báo Daily Mail và một ấn phẩm khổ nhỏ vô danh có tên gọi The Weekly Weasel: Everything about the Mustelidae[1].

Brring! Brrring! Có thể là điện thoại của gia đình tôi, hoặc có thể là Ginger, tôi nghĩ trong lúc lảo đảo đi tìm nó...

Brrring, brrring, cha tôi sẽ giết tôi.

Brrring, brrring, rồi đột nhiên im lặng bao trùm.

Ngay khi tôi tìm thấy điện thoại, nó đã tắt ngúm.

Khi điện thoại đổ chuông trở lại, tôi để nó reo mười hồi rồi để lên tai nhưng không nói gì.

“Mon, anh biết là em đang nghe máy mà. Giọng của Angus! Căng thẳng trong tôi được xả ra và tôi thấy thư thái.

“Làm sao anh biết hả đồ ngốc?” tôi hỏi lại mà trong lòng vui sướng vì nhận được liên lạc từ gia đình.

Chửi nhau đôi khi là cách thể hiện tình cảm rất tốt.

“Bởi vì đó là số mà Boris bảo anh gọi.” Câu trả lời nói lên mọi điều về Angus, suy nghĩ ngây ngô và chân chất. Cũng vì vậy mà Angus đáng yêu. Không sai, tôi, Monica, yêu anh trai mình, nhưng cha không bao giờ nhận ra điều đó. Ông ta chỉ biết khinh miệt con trai. Làm sao ông ta có thể gọi Angus là “Anus” được chứ?

“Lỡ có ai đó lấy cắp điện thoại của em thì sao?”

Im lặng. Angus đang suy nghĩ, rồi anh ta lên tiếng, “Có ai lấy cắp điện thoại của em hả Mon?”

“Ôi lạy Chúa, Angus ơi là Angus. Em nói chuyện với Boris được không?” Gần như Boris luôn là người gọi điện và anh ấy trái ngược với Angus.

“Boris đang tắm. Cậu ta nói lo lắng về em. Lẽ ra bọn anh nên đến đón và đưa em đến cảnh sát.” Tôi nghe thấy tiếng Boris gầm lên từ trong nhà tắm cách chỗ Angus khá xa. Ắt hẳn Angus đã quá thật thà: buộc tôi vào một con ngựa và giao tôi cho công lý.

“Hmm, em chưa sẵn sàng đi đâu Angus. Nhưng gặp bọn đáng ghét các anh cũng vui đấy. Thực ra chỗ em đang ở không xa các anh lắm... Dinh thự khổng lồ đậm chất thủ công mỹ nghệ và nằm giữa mảng xanh của cặp sinh đôi tọa lạc trên East Cliff ở Ramsgate và nhìn xuống bãi biển.

“Mon sẽ tới nhà mình, Angus tiếp tục truyền tin, kéo theo sau là những âm thanh rền vang từ nhà tắm.

“Không được, Angus nói. “Không, không, không, Boris nghĩ là cảnh sát đang theo dõi bọn anh.

“Vậy thì đến chỗ em vào ngày mai đi. Em sẽ có mặt tại ngôi nhà bên vịnh” Chết tiệt, lẽ ra tôi không nên cho Angus biết. Nhưng chắc chắn là các anh chị em tôi đều đã đoán ra được. Gắn kết với nhau, chúng tôi sẽ bên nhau mà.

Chúng tôi tiếp tục bàn luận nhưng không còn sôi nổi nữa. Tôi mệt quá rồi, đêm cũng khuya.

“Boris nói đến ngôi nhà bên vịnh có thể..., à ừm, mới nói gì hả Boris?... Hăm dọa hả?”

Một tiếng gầm phát ra từ nhà tắm, lần này tôi nghe rõ mồn một...

“Đổ tội... Nghe chưa, Angus đần độn?”

Chúng tôi chốt lại sẽ gặp nhau ở nhà hàng Harbour vào lúc mười một giờ trưa mai. Tôi lật chăn lên, bên trong ẩm ướt và lạnh lẽo.

Chắc tôi sẽ không ngủ được.

Đúng là tôi không ngủ được.

Có phải có ai đó đang trốn ngoài ban công? Ở đầu cầu thang có tiếng động gì thế nhỉ? Chuột chạy hay là...?

❀ ❀ ❀

[1] [Tạm dịch]: Tuần báo Chồn: Tất tần tật về loài chồn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.