Sau đó tôi nhận ra mình nằm sấp trên sàn nhà, mặt úp xuống, cổ họng đau dữ dội nhưng vẫn còn tỉnh. Tiếng chân rầm rập, tiếng nói ồn ào xung quanh tôi, phía trên tôi. Có tiếng người xô đẩy và vật lộn, sau cùng là một tiếng rống khủng khiếp – không phải của cha, mà là của Angus: “Ông nghĩ là bọn tôi sẽ để ông giết em gái bọn tôi sao?”
Anthea cúi xuống cạnh tôi. “Mon, Mon ơi. Chị ấy đang gọi tên tôi. “Mon, bọn chị đến rồi. Anthea đang khóc. “Mon à, không sao hết, ổn rồi. Hai anh đang ở đây.”
Tôi nhổm được nửa người dậy: Anthea đỡ lấy đầu tôi. Vẫn là trong bếp, bọn tôi đang ở trong căn bếp của ngôi nhà trên vịnh. Tôi nhận ra từng người một, Anthea rồi Boris. Angus đâu rồi? Tôi nghe thấy tiếng anh ấy nhưng không thấy người đâu. Anthea đang cố giải thích điều gì đó. Cánh cửa bật mở và Fairy chạy vào, theo sau là mẹ – vẫn nhỏ thó và nhợt nhạt – trong chiếc áo choàng có hoa văn lạ lẫm. Cả hai đưa mắt nhìn quanh, không giấu được vẻ kinh ngạc.
Chắc tôi chết rồi, hoặc là đang mơ.
“Xin lỗi, Mon ơi, rất xin lỗi em? Chị kể với Kelly về cú điện thoại của em, cô ấy nói chị nên đi. Thế là chị mặc quần áo vào, sắp xong thì cú điện thoại thứ hai gọi tới, em chẳng nói gì cả nhưng chị nghe thấy có tiếng gầm kỳ lạ vọng ra. Đó là tiếng của cha, chị biết ông ta đang ở đây. Chị sợ quá nên gọi điện cho hai anh. Fairy vẫn đang ở cạnh họ, rồi Fairy chạy đi đón mẹ...”
“Em muốn đến, Fairy hổn hển. “Em đưa mẹ đến cùng, mọi người biết đó, thỉnh thoảng cha nghe lời mẹ. Em nói với bà già tên Nikki rằng đây là chuyện sinh tử. Em không giải thích gì cả. Bà ta phát điên vì chiếc áo choàng. Mẹ đang mặc áo choàng của Nikki.
Trắng bệch và nhỏ thó, mẹ ngồi nghỉ chân trên tấm đệm phía cao trên đầu tôi. Quấn mình trong chiếc áo choàng hoa hòe lạ mắt, bà đang cắn móng tay.
Cha ở đâu nhỉ?
Tôi nhìn quanh và bắt gặp đôi chân vĩ đại của ông ta dưới gầm bàn mà sợ hãi.
Tôi xoay nhẹ người và nhìn thấy ông ta đang ngồi trên chiếc ghế ở đầu kia cái bàn, bị Angus khống chế bằng cách bẻ hai cánh tay ra sau lưng và ấn đầu xuống mặt bàn. Hễ ông ta rống lên tức tối là Angus lại ấn mạnh hơn.
“Con nghĩ con bé ổn rồi, Anthea nói với mọi người. “Em ngồi dậy được không Mon?”
“Mọi người gọi cảnh sát chưa?” tôi nói mà bản thân còn hoảng hốt bởi giọng nói khào khào, xa lạ của mình.
“Chà, đó là vấn đề khó xử, Boris đáp. “Mẹ không muốn bọn anh gọi cảnh sát. Chính em đang trốn tránh họ mà Mon.”
“Mẹ không muốn rắc rối,” giọng nói phỉnh phờ của mẹ vang lên.
“Giúp em ngồi dậy với,” tôi nói. “Em có số điện thoại. Tôi biết rõ chúng tôi phải làm gì. Luật pháp, thủ tục sẽ cứu chúng tôi. Chúng tôi cần cảnh sát, luật sư... những gì thuộc về nền văn minh.
Mọi người chìa tay ra kéo tôi dậy. Tôi phải chú tâm nhìn xuống sàn nhà nên những gì tôi nhớ tiếp đó là tiếng ồn ào và không hiểu bằng cách nào mà cha chồm được dậy rồi tung một cú trời giáng vào mũi Angus, làm máu phun xối xả. Boris gầm lên, “Nằm xuống, lão khốn. Họ co kéo nhau trước cánh cửa mở, Angus ôm một bên đầu, còn cha đang cố bật đầu vào Boris. Cả đám xông vào, mặc cho không khí lạnh ban đêm ùa vào nhà - ẩm ướt và lẫn sương mù. Hai cha con suýt thì ngã lăn ra khỏi cửa, sau đó Boris kéo được ông ta trở vào nhà. Angus hợp sức và kết quả là cha bị khống chế, ngồi thở hổn hển ở bàn.
Lần đầu tiên tôi dám nhìn thẳng vào ông ta.
Mắt ông ta nhìn trừng trừng, khắp người đỏ bầm những máu, băng gạc xổ tung ra, mặt mũi, người ngợm xộc xệch. Nhưng ông ta chưa chết và vẫn sẵn sàng quật lại, sẵn sàng làm chúng tôi đau đớn, đập bẹp chúng tôi. Không thể thoát được một khi gốc rễ đã cắm sâu mãi mãi...
Chỉ có một cách để chấm dứt chuyện này.
Điện thoại của tôi nằm chỏng chơ trên bàn.
Tôi dám nhìn nhưng chưa dám nhìn thẳng vào mắt cha. Ông ta bị thương nặng, cả hai con mắt bầm dập. Giao tiếp bằng mắt tắc nghẽn, rồi bất thần lóe lên một tia hận thù.
“Chúng ta làm gì đây?” tôi không rõ ai là người lên tiếng.
Tất cả chúng tôi quay sang mẹ. Bà ấy là mẹ, bà ấy biết phải làm gì.
Nếu không muốn dính đến chính quyền...
Mẹ ngồi đó, vóc người bé nhỏ nhưng quyền lực khôn cùng. Mẹ mấp máy miệng rồi lại ngậm chặt. Chỉ còn hơi thở nặng nề của cánh đàn ông, Boris và Angus đang gồng hết sức để ghìm cha lại, số còn lại im lặng. Không còn lời lẽ gì cho tình cảnh này. Mọi thứ đã tan vỡ, đứt gãy, không biết phải làm gì cho đúng.
Tôi cố một lần nữa, phải có công lý cho chúng tôi. “Con có số, con sẽ gọi cảnh sát” tôi nói nhưng biết rằng giọng của mình thiếu thuyết phục. Chúng tôi đã đi quá xa, sẽ không ai đến đây, giả sử có thì cũng phải mất rất nhiều thời gian để cứu được chúng tôi. Tay tôi bất động, tôi không làm gì nữa, tôi tin vào công lý nhưng tôi không hành động.
“Mẹ ơi, mẹ?” giọng nói líu ríu của Fairy như lời van lớn ngập ngừng. “Chúng ta làm gì bây giờ?”
Mẹ vươn người, hai tay nắm chặt lấy thành ghế, tấm lưng mỏng cong lại trước khi rướn lên như dây thường xuân bất khuất. Hai bàn tay bà vặn vẹo. Bà vẫn còn đeo nhẫn cưới. Bà nhìn cha rồi quay đi hướng khác, song cánh tay bà vươn về phía ông ta, những ngón tay mắc chứng viêm khớp chỉ thẳng vào ông ta.
Rồi bà phác một cử chỉ.
Lòng bàn tay hướng xuống, cánh tay vươn thẳng, tiếp đó bàn tay chầm chậm chém từ trái sang phải.
Điều có nghĩa là xong đời ông ta.
Bà làm lại một lần nữa, để tạo sự chắc chắn. Chiếc nhẫn lóe lên. Rồi bà ra hiệu cho cặp sinh đôi đi ra cửa. Đôi mắt nhỏ sáng quắc cụp xuống một nửa. “Không phải trong này. Bà chỉ nói có thế. “Chúng ta không cần thấy cảnh ấy.”
Kinh khủng, kinh khủng quá. Tim tôi dội thẳng vào xương sườn.
Ý bà ấy là vậy sao?... Chúng tôi có thể làm vậy sao?... Không, không thể nào.
“Không phải ở đây. Làm ở ngoài kia.”
Thế là cặp sinh đôi vác cha ra cửa, lại chống cự, xô đẩy thô bạo. Những người đàn ông ấy cùng một dòng giống, họ giống nhau từ xương thịt đến những vết máu tung tóe bắn ra từ miệng và mắt.
Một giọng nói cất lên. Đúng, là giọng của tôi. “Mẹ... mẹ” Trong ngực tôi, sức nóng của nỗi đau khổ lan tỏa, như một cái cây cựa mình nảy mầm.
“Chuyện gì?” bà rít lên. “Ông ta ghét con. Ông ta những muốn bóp cổ con từ hồi mới sinh kìa.”
“Ôi!” Đau đớn làm sao, nhưng bà ấy nào có để tâm. “Mẹ ơi, cha yêu mẹ mà. Tôi không tin được là tôi lại nói ra câu ấy, nhưng đó là sự thật.
“Im đi Monica. Con lúc nào cũng mềm yếu. Ông ta chỉ cần có thể thôi, bà nói nhỏ.
Thời khắc kết liễu đã điểm. Nhánh cây hy vọng trong ngực tôi lụi tàn, chỉ rơi rớt lại cánh hoa đỏ thắm trên bậc thềm đá ở Margate, nơi mọi chuyện bắt đầu, nơi tôi đã đứng nhấn chuông trong giận dữ.
Thời điểm hành quyết đã đến. Ba người đàn ông mất hút sau cánh cửa. Chúa ơi, Monica chạy theo, đưa cha về lại nơi cát bụi, bước đi trong bóng tối và sợ hãi, trong những cú đấm đá và những lời cằn nhằn.
Nhưng nếu con cái giết cha mẹ thì sao?
Tiếp tục đi nào, những gã trai, tiếp tục vác đi
Cho cha ném mùi đau khổ,
Cha không ra gì,
Mẹ không ra gì.
Tôi lúp xúp đi theo con đường dẫn ra nhà hóng gió. Bây giờ là ba giờ sáng, chỉ còn vài tiếng nữa là bình minh. Đúng lúc đó tôi nghe tiếng còi báo hiệu sương mù.