Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29.

❊ ❊ ❊

Tôi ngồi trên “verendaah”, từ mà mẹ hay dùng để gọi “hàng hiên”. Với bà, từ này nghe nên thơ, vang vọng âm sắc Ấn Độ dù bà chưa từng đặt chân đến đó. “Uống trà ở verendaah nào!” thỉnh thoảng bà kêu lên như thế. Một tiếng kêu mỏng manh lạc lõng gợi nhớ về cuộc đời tươi đẹp? Hay chỉ là cách bà thể hiện nỗi buồn? Mẹ nhỏ bé yếu đuối, có một điều chắc chắn rằng bữa trà là bữa ăn duy nhất trong ngày bà sửa soạn được tươm tất.

Mẹ sinh trưởng trong một gia đình mà bữa ăn cuối trong ngày là bánh mì bơ ăn với patê cá hoặc mứt dâu rẻ tiền và thoảng ăn thạch cho bữa phụ. Bà ngoại đã cho chúng tôi ăn như thế khi chúng tôi đến thăm.

Do đó, mẹ không thích ứng được khi ông chồng đòi “trà mặn”, trà uống kèm thịt xông khói và salad, tiếp đó đòi “bánh mì nguyên ổ” (khiến bà phải làm nhiều việc hơn). Cha chỉ ăn bánh pudding làm bằng sữa đường “nhà làm đúng điệu” hoặc bánh xốp kem chứ không chịu ăn bánh ngọt Angel Delight thông dụng (và uống nước mẹ chuẩn bị sẵn). Cuối cùng, vào những năm 1990, cha gầm lên, “Bà phải nấu bữa tối! Tôi là nha sĩ! Tôi làm việc quần quật nuôi cả cái nhà này và tôi xứng đáng được ăn uống đàng hoàng! Bà đang sống trong quá khứ hả đồ bò cái ngu ngốc!” (Đừng quên cũng chính cha nâng niu, chiều chuộng mẹ. Tôi biết chuyện này rất phức tạp; đời vốn dĩ phức tạp mà, bỏ qua đi.)

Cha độc đoán một cách cực đoan về thực đơn. “Cá tuyết hả?” Mặt ông ta khoặm lại sau miếng đầu tiên to tướng. “Bà biết tôi thích cá bơn mà.” “Nhưng bọn con gái không chịu ăn cá đó” “Tụi nó quyết định chuyện ăn gì hả? Ai trả tiền mua đồ ăn, nói tôi nghe xem?” (Tôi nghiến răng ken két trong cơn giận dữ khi nghe tiếng cha treo trên đầu mình.)

Ngay sau đó, chuyện kinh dị xảy ra. Một thứ chất lỏng màu xám chảy ròng ròng trên mặt mẹ. Đó là nước xốt mẹ chan trên cá, hãy còn âm ấm. Khắp tóc bà tung tóe nào cá, nào khoai tây, còn cà rốt và đậu chảy từ cổ xuống áo len. Cái đĩa cha ném đập vào bụng bà trước khi văng xuống sàn rồi vỡ tan tành trên verendaah.

“Albert, sao ông có thể làm thế?” Cuối cùng mẹ cũng thốt được lên lời, miệng bà bẩn nhoe nhoét, đôi bàn tay trắng tội nghiệp run rẩy thấm nước xốt dây vào mắt rồi bất lực vỗ vào đám bầy hầy trên ngực mình. “Đi tắm rửa đi!” ông ta rống lên rồi xoay sang tôi, “Mày nhìn cái gì hả Monica? Ngồi xuống ăn đi, con vụng về to xác. Ông ta nạt nộ tôi bởi tôi đã đứng bật dậy mà không kịp suy nghĩ, tôi muốn phản đối hoặc bảo vệ hoặc đi theo người mẹ vừa bước thấp bước cao mò mẫm rời đi.

“Monica Ludd, quay lại ngay!”

Lạy Chúa, tôi đã tuân lệnh. Đừng phán xét tôi, lúc ấy tôi mới mười ba tuổi. Bây giờ chuyện này sẽ không lặp lại nữa.

Ông ta không bao giờ gieo rắc kinh hoàng cho chúng tôi được nữa.

Thế nhưng, khi tôi đẩy ghế vào gần chiếc bàn nơi cha từng hành hung mẹ, tiếng chân ghế cà vào sàn đá lát như tiếng gầm của hải cẩu – một con hải cẩu to lớn nặng nề, hải cẩu rất nguy hiểm, chúng có thể húc hoặc nghiền nát bạn – thì tôi sởn gai hai cánh tay, cổ, những vùng kín đều ớn lạnh. Trời lạnh, hiện nhà nơi gia đình chúng tôi cự cãi ngày xưa giờ lạnh lẽo, quạnh quẽ. Mọi người đi cả rồi.

Vào ban ngày đó là một hành lang đón nắng chiếu qua cửa kính và nhìn ra bãi cỏ cùng vườn hoa hồng, thường có ruồi đậu phơi nắng. Khi đêm xuống, cửa kính trở thành khung cửa sổ rộng bao quát vườn cây; bóng cây màu xanh đen chuyển động không ngừng và phía cao bên trên tấm kính là một con côn trùng mắc kẹt cố đập cánh thoát đi.

11 giờ đêm rồi. Đã đến giờ ngủ. Chỉ có người yếu đuối mới sợ giấc mơ. Nhưng không ai thoát được giấc mơ cả. OK, tôi sợ khi tắt đèn đi, hồn ma của cha sẽ hiện về tìm tôi. Nếu không thì là cảnh sát, với đèn xanh chớp chớp, tiếng còi hú rền rĩ, lỗi tôi ra khỏi mấy tấm trải giường nhăn nhúm, chế nhạo bình nước nóng mà tôi luôn mang lên giường.

Tôi xấu hổ đến đỏ mặt khi nhớ đến lần quan hệ gần đây nhất – trước lần với Ginger. Đúng lúc tôi lôi cái chăn lông vịt ra để lấy chỗ cho gã thô lỗ mà tôi đưa về thì chai nước nóng đêm hôm trước lộ ra, vẫn chưa lạnh lắm.

“Sao còn dùng thứ này? Đằng ấy lớn rồi còn gì” gã ta liếc mắt hỏi, giọng mang vẻ đùa cợt nhưng có chút mùi thất vọng.

“Ý là gì?” tôi hỏi lại. Hai tay tôi khoanh trước bộ ngực mà anh ta vừa ham hố trong sục sạo, vần vò.

“Không phải đằng ấy đã hơi già để ôm bình nước nóng hình gấu teddy sao?”

“Này Bụng béo, nói ai già đấy?” tôi chỉ định nói đùa lại nhưng gã ta lại luống cuống che bụng.

“Mary, cái bình đó làm tớ nổi da gà”

“Tên tôi là Monica.”

“Ừ, gì cũng được.”

“Tốt nhất là xéo đi” tôi nghe giọng mình vang lên.

“Đồ chó cái, tôi mặc quần áo rồi đây”

Tôi nghĩ đến mẹ khi vào bếp đặt ấm đun nước đổ vào bình ủ. Đã có ai nói cho bà biết chuyện xảy ra với cha chưa nhỉ? Báo cho mọi người biết chuyện trong nhà thường là nhiệm vụ của tôi. Một chút dằn vặt cộm lên nhưng tôi gạt sang một bên. Mấy năm gần đây, mỗi khi tôi bước chân qua cửa là mẹ lại bật tivi lên, âm lượng lớn. Đã thế tôi còn là người báo tin làm gì?

11 giờ 15. Tuyệt vời. Tiếng ùng ục của chất lỏng trong bình làm tôi bình tâm – là nước trong bình nước ấm chứ không phải chai rượu gin. Ngủ thôi, có thể đây là đêm cuối còn tự do của tôi.

Có phải cửa sổ lờ mờ hơi nước, hay là có sương mù?

Bên ngoài có tiếng động. Tôi giật nảy mình. Tôi để rèm mở để sáng ra ánh mặt trời đánh thức tôi, ngoài ra rèm mở có thể giúp tôi quan sát cây cối lay động cùng những bóng đen di chuyển trên nền trời. Tôi biết không ai ẩn nấp trong vườn, cũng không có ai lẩn lút trên con đường dẫn vào nhà hay thập thò nhìn qua cửa kính...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.