Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 11 NÓI ĐI NÀO, HECATE - Chương 70.

❊ ❊ ❊

Tôi chung sống với Ginger được vài năm rồi. Có thể nói anh ấy đối xử tốt với tôi. Tôi trở thành Người phụ nữ giảm cân đáng kinh ngạc – từ hơn một trăm ký tôi xuống còn gần bảy mươi ký. Tôi không còn lục lọi hộp bánh quy ở phòng giáo vụ. Ginger luôn miệng nói lúc nào tôi cũng xinh đẹp, nhưng tôi ngờ rằng anh thích tôi thon thả hơn, bớt phong thái anh hùng, bớt khó chịu, cười bớt lớn tiếng – nói chung là cái gì cũng bớt đi.

Hãy nhớ bài học đó! Đàn ông ít ai thích phụ nữ ăn sóng nói gió, thân hình to lớn hơn họ, họ cũng không thích phụ nữ bất kham và mạnh mẽ hơn. Càng không mấy người thích sống với một anh hùng, bất kể bao nhiêu người cười và bật ngón tay khen ngợi tôi. Tôi đã quen nghe người ta nói, “Tốt lắm cô Monica à” quen được người ta bắt tay, ôm lấy mình hay chụp ảnh “tự sướng” chung. Nhưng sau đó thì không nói chuyện thêm gì nữa.

Điều đó làm tôi vui và xoa dịu tôi. Tôi luôn muốn được mọi người yêu quý, ban đầu Ginger bị ấn tượng mạnh, nhờ vậy mà quan hệ giữa hai chúng tôi được cân bằng – anh ấy không phải chỉ là tay cảnh sát qua lại với nghi phạm.

Adoncia Martine - mụ điếm tóc vàng của cha tôi – bị dẫn độ đến nhà tù East Sutton Park ở Middlesex dưới sự cai quản của Cơ quan Quản lý nhà tù Anh.

Ginger mất nhiều ngày trời để thẩm vấn mụ ta. “Bà ta thực sự thù ghét và muốn làm hại cha em. Lời khai của mụ ta cứ thế kéo dài cả hàng ngàn từ. “Thật tình mà anh thấy em khá giống bà ta đó Monica. Bà ta có tài ăn nói như em vậy”

Cho tới lúc mụ ta bị buộc tội cố ý giết người thì người nhà Ludd xem như thoát nạn.

Tôi bình tâm hơn, bớt căng thẳng. Người ta nói làm việc với tôi dễ chịu hơn trước. Tôi vẫn có quan điểm riêng nhưng không phải lúc nào cũng bày tỏ. Thỉnh thoảng tôi nói quá nhiều với Ginger.

Nói cho người khác biết quá nhiều chính là đem lại sức mạnh cho người đó. Tôi khinh suất bởi tôi yêu anh ấy. Ban đầu Ginger mê mẩn tôi vì tôi không làm bộ đoan trang kiểu cách, sau đó anh ấy yêu tôi vì tôi là anh hùng, nhưng về bản chất tôi vẫn là một nghi phạm.

Bây giờ tôi đang xem xét lại mọi việc một lần nữa.

Cân nặng của tôi từ từ tăng trở lại. Được nhìn thấy, được nghe thấy vẫn tốt hơn. Nếu bạn hữu hình, bạn sẽ không thể biến mất. Là một phụ nữ to lớn vẫn an toàn hơn.

Đúng vậy, không sai, Ginger đã cứu đời tôi, không chỉ bằng việc cùng cảnh sát xông vào lớp học hôm ấy. Anh ấy cứu nhà Ludd, cứu cả gia đình tôi – những kẻ lập dị, nát rượu và sát nhân. Anh ấy đã cứu nhà tôi thoát khỏi kiếp nạn, lôi lũ béo chúng tôi ra khỏi đống lửa – bạn muốn ví von thế nào cũng được. Với người đàn ông như Ginger, bạn có được điều bạn mong muốn. Anh ấy thích cuộc sống gia đình tôi và muốn gia nhập. Anh ấy thích sự ổn định và trật tự.

Thoát ra, thoát ra, tôi phải thoát ra.

Ginger thông minh, đọc rất nhiều sách. Có lúc tôi nghĩ cái gì anh cũng đọc. Đôi khi tôi nghĩ anh đọc nhật ký của tôi dù nó có mật khẩu và mật khẩu được viết trong một quyển sổ giấu kín. Dù gì anh ấy cũng là cảnh sát và anh quan sát mọi việc. Đó cũng là cách anh yêu tôi: có mặt ở khắp nơi. Điều đó tức là không có cửa thoát khỏi Ginger.

“Kiến thức là sức mạnh, có lần anh nói thế với tôi trong lúc gõ gõ vào cánh mũi hồng hồng gọn gàng của mình. Anh cười với tôi mà đôi mắt xanh ánh lên sắc sảo. “Em không cần phải giữ bí mật với anh.”

Sự thật ở đâu? Trong các chương trình tin tức hay trong những bài báo đã thần thánh hóa tôi? Hay ở nụ cười của các bậc phụ huynh luôn tỏ ra biết ơn? Hay sự thật nằm trong nhật ký đã được khóa bằng mật khẩu của tôi? Sự thật có nằm trong đầu người đàn ông bị đưa ra bãi biển với cơn tức giận điên cuồng, bị đánh đập tàn tạ?

Chỉ cha chúng tôi mới biết mọi việc mà ông ta làm. Bao nhiêu người đã nằm lên cái ghế ở phòng nha của ông ta? Bao nhiêu người lớn, bao nhiêu trẻ em? Rất nhiều phụ nữ: cả họ, cả chúng tôi, khi chúng ta kéo tấm màn lên, tất cả đều lộ ra. Và thế hệ khuyết tật ấy tiến ra xa, tự lê thân dọc theo mép biển theo chân ông ta, đợi chờ ông ta. Nhưng rồi chắc chắn phải có điểm dừng ở đâu đó chứ?

Chúng ta sẽ ngăn chặn dòng người đó hay nhập hội cùng họ?

Thôi quên đi, chúng ta phải sinh tồn.

Monica đã chờ đợi tình yêu từ lâu, nay có một người đàn ông dâng hiến trái tim nên cái kết chắc chắn phải là hạnh phúc. Những người khác cũng có cái kết của riêng mình: Fairy bỏ Rupert và hẹn hò với một anh chàng đẹp trai khác có đôi mắt sáng trong; Boris vẫn sống đời với Angus bởi Marija về Riga và không trở lại. Abdul cao hơn, tự tin hơn với nghề đầu bếp trong một nhà hàng ở Margate mà chúng tôi vài tháng lại đến ăn một lần (Ginger và tôi không bao giờ phải trả tiền cho món tráng miệng). Kriss và Zain đang học năm cuối đại học, còn Deniece học nghề “vú em” ở Norland[1], sắp giàu hơn tôi đến nơi rồi. Mẹ là trường hợp thú vị. Bà ấy vẫn đúng mực, nghiêm trang như quan tòa, nhưng trí óc đã suy giảm. Nhiều năm liền bà giả ra như vậy, bây giờ thì chúng tôi cho là thật. Bà vẫn sống ở Cliffetoppes nhưng gần đây đã dọn sang sống chung với Nikki. Tôi đã nhớ được tên bà ta rồi, Nikki. Có vẻ bà ta gắn liền với nơi đó. Thêm chuyện này nữa, có thể là bà ta yêu mẹ, nếu không tại sao bà ta lại chăm sóc mẹ?

Người ta vẫn trao đi và nhận về tình yêu. Ginger cũng trao cho tôi thứ tình cảm như thế.

Aarash Zubair, kẻ loạn trí, thiểu năng gây ra vụ tấn công ở trường Windmills bị tống vào nhà tù Belmarsh sau phiên tòa khiến tôi phải xin nghỉ phép để tham dự. Từng là nhân viên gác cổng bệnh viện, gã là người Afghanistan và điên cuồng đòi công lý. Tại sao “quỷ Satan đầu sở”[2] lại ở Afghanistan? Brexit đã kích động gã, cộng với sự suy đồi của bọn ngoại đạo, vân vân. Gã có lý do cho hành động của mình nhưng lại làm phiên tòa trở nên chán ngán bằng cách la hét vô tội vạ. Sau đó, gã lòi đuôi là đã lừa dối hai phụ nữ người Anh và ăn cắp thuốc trong bệnh viện.

Giả sử có ra tù được thì gã cũng đã già lắm rồi. Trong tù gã sẽ được khối kẻ xưng tụng như anh hùng, và Belmarsh chắc chắn sẽ là nơi gã nung nấu thánh chiến. Sẽ không có gì thay đổi cho đến khi công lý được xác lập, nhưng thôi cứ nhắm mắt cho qua và tổng gã vào tù.

Anthea chia tay với Kelly và chuyển đến vịnh Byron. Ở đó chị ấy dạy yoga và làm nghề tư vấn, kiếm được bộn tiền. Anthea ở cùng một cô nàng người Úc nên cũng không đi đâu xa xôi. “Chị thấy đau đớn nhiều lắm, em biết mà phải không Monica?” Anthea hay nói thế mỗi khi gọi điện thoại đường dài cho tôi vào lúc đêm hôm. Thỉnh thoảng chị ấy say mèm, thỉnh thoảng cao hứng, đôi khi lại thấy bình thường. (Ginger không cho tôi uống rượu gin nữa. Đúng là tôi đã bỏ nghiện rượu để chuyển sang nghiện thứ khác. Tạm biệt gin, xin chào Ginger.)

Anh ấy biết thừa tôi sẽ không bao giờ rời xa anh.

Không một ai có thể thoát khỏi tội giết người.

Tiếp tục đi nào, tiếp tục vác đi...

Chúng tôi thả tro của Fred xuống biển, ở một vách núi bạt ngàn cây cối gần thị trấn St Ives. Nơi đây cách rất xa các bãi cát ở Thanet. Hôm đó là một ngày trời trong xanh, cả năm chúng tôi đều có mặt – năm anh chị em nhà Ludd, mãi mãi là nhà Ludd. Đi cùng chúng tôi là người cô nhỏ bé Esmeralda.

Cô trông khá hơn sau toàn bộ sự việc và đang làm việc tại một cửa hàng phần cứng. Chúng tôi dừng ăn trưa ở một “nhà hàng nhở” – theo cách gọi của Boris – ở ven đường. Cánh đàn ông đi mua thức ăn trong khi Anthea và Fairy đi dặm lại mặt mũi trong nhà vệ sinh. Còn lại tôi và cô Esmeralda ngồi trong vườn. “Cháu ổn cả chứ?” cô nói. “Bây giờ cháu ổn chưa Monica? Mọi chuyện có tốt hơn sau khi cha cháu..” Cô dừng lại, đưa ngón tay nhăn nheo búng nhẹ một chiếc lá trên mặt bàn. Cô nhìn thẳng vào tôi với đôi mắt nâu mở lớn. Khuôn mặt nhỏ bé ấy ít ra đã có chút sắc diện.

“Cháu ổn. Còn cô thì sao?” Tôi thực sự muốn biết điều đó.

“Cuộc sống chán hơn, nhưng ban đêm cô ngủ được... Thật vui vì họ đã giam mụ khốn đó vào tù. Cô vẫn nhìn tôi chăm chăm. “Chúng ta ai cũng có quyền buông bỏ cháu yêu à”. Trước đây, cô ấy chưa bao giờ gọi tôi là “cháu yêu” Viền môi tô son đỏ của cô run run. “Dù sao đi nữa thì cô cũng... nhớ ông ấy...” Tôi nắm lấy tay cô.

“Ôi, Monica à, cháu bóp nát tay cô kìa.”

“Cảm ơn cô vì đã nói chuyện với cảnh sát.”

Ginger để tôi đi một mình cùng các anh chị em, chỉ lần đấy, nhưng anh nhắc, “Em cư xử cẩn thận nhé Monica. Anh biết bọn em cái gì cũng dám làm! Monica, em là một anh hùng. Em phải sống theo kỳ vọng mà tiếng tăm đòi hỏi!” Ginger và tôi cùng cười ngặt nghẽo. Nhưng thỉnh thoảng khi dứt tiếng cười, chúng tôi im lặng.

Chúng tôi băng qua đồng cỏ để đưa tiễn em trai mình. Tôi đọc lớn Thánh Vịnh 23[3]. Công lý và ơn huệ; mặt biển tĩnh lặng. Vinh danh Fred, ít nhất là cho Fred vì đã hy sinh anh dũng. Hãy yên nghỉ! Chắc chắn là Fred yêu quý đồng đội rất nhiều. Em ấy học cách yêu thương từ đâu? Hay bẩm sinh đã thế? Liệu có ai đó – liệu chúng tôi – đã yêu em ấy đủ nhiều để bù đắp cho ông bố bà mẹ không biết yêu thương của chúng tôi? Tôi khát khao được gặp Fred để hỏi điều đó.

Tôi xuống biển bơi, chỉ một mình. Tôi không kể cho chồng chưa cưới của mình nghe chuyện này, nhưng không sao, biển ở ngay cuối con đường, sẽ không có vấn đề gì nếu tôi bơi gần bờ.

Dòng chảy đưa Fred đến gần tôi, những phân tử giá lạnh nhỏ bé của em tôi chảy trôi hàng dặm ánh sáng xanh, hàng dặm bãi cát. Tôi đưa tay ra bên dưới mặt nước, tôi vòng tay ôm lấy em mình.

❀ ❀ ❀

[1] Norland: trường đại học tại Bath, được thành lập vào năm 1892 với mục tiêu đào tạo “vú em” chuyên nghiệp. Thường chỉ có những gia đình giàu có, người nổi tiếng hay hoàng gia mới thuê “vú em” từ Norland.

[2] Là biệt danh của Mỹ trong các văn bản chính sách ngoại giao của Iran, thỉnh thoảng cũng được dùng để ám chi chính phủ Anh.

[3] Là một bài Thánh Vịnh nổi tiếng trong Kinh Thánh Hebrew (hoặc Cựu Ước) mà tác giả ca ngợi Thiên Chúa như một người mục tử.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.