Hệt như trong mọi cơn ác mộng của mình, tôi không thở được, hai bàn tay cứng như thép bóp nghẹt cổ họng tôi. Tôi cố hét lên nhưng không ra hơi. Tôi đổ sụp xuống, đầu gối khuỵu xuống sàn, khò khè rên rỉ trong khi kẻ quái thú nào đó rít lên trên lưng tôi.
Tôi dồn hết sức bình sinh, với tay ra sau và chụp được đôi bàn tay thù hận đang siết cổ tôi như móng vuốt bằng sắt. Tôi vừa kéo, vừa đẩy lại vừa cậy chúng ra cho tới khi hít thở được. Kẻ tấn công liền thúc gối vào vùng kín của tôi và cú ra đòn lén đó làm tôi nổi cơn thịnh nộ đến mức hất tung hắn xuống như hất bị bông nhẹ hẫng. Miệng tôi gầm lên, “Cút khỏi người tao!” Và khi quay người lại, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy cô ta.
Thì ra là “Con bé”, “Con bé” khốn kiếp. Sao nó dám động vào tôi chứ, đồ con điếm của cha tôi? Đầu cầu thang tối om nhưng tôi vẫn nhìn rõ cô ả nằm thở hổn hển trên tấm thảm, mặt đỏ bừng bừng giận dữ.
Nhìn cô ta như thể một con em gái đầy hận thù. Tôi nhanh chóng ngồi lên người cô ả, tóm lấy hai cổ tay cô ta và ghì chặt xuống sàn. Cả hai chúng tôi đều thở như đứt hơi. Tôi to lớn hơn cô ta nhiều và trong tôi nảy lên suy nghĩ không khác gì cha mình, “tao sẽ bẻ xương mày.”
“Mày làm cái quái gì thế?” tôi hét vào mặt cô ta.
“Còn bà làm cái quái gì trong phòng ngủ của bọn tôi?” cô ả hét trả, nhưng giọng khào khào đứt quãng do bị tôi ngồi đè lên lồng ngực cộng với tư thế thảm hại nằm bẹp trên sàn.
“Đó không phải là phòng ngủ của mày! Và mày đã tấn công cha tao!” tôi rít lên, nhổ một chút vào cô ta; tôi không định làm thế nhưng nước bọt bị bắn ra... Cô ta thều thào gần như cùng lúc, “Xuống khỏi người tôi, Monica. Bà là đồ điên. Tôi biết chính bà đã tấn công Albert!”
“TAO KHÔNG PHẢI ĐỒ ĐIÊN!” tôi rống lên và tôi nhận ra giọng mình đúng là điên cuồng thật.
Tôi đồng thời bật nghĩ, “Có thể cô ả không làm chuyện đó. Với chút xíu ngượng ngùng, tôi nhích khỏi người “Con bé” để tránh đè nát cổ tay cô ta, dù vậy tôi vẫn nắm hờ chúng để phòng bất trắc.
Tôi biết rõ tên cô ta dù chưa bao giờ dùng tới. “Veronica, tôi nói, “sao cô tấn công tôi?”
“Tôi không nhìn thấy gì, cô ta trả lời. “Còn cô thì to đùng. Trong phòng ngủ tối lắm, tôi không nhận ra cô. Tôi nghĩ kẻ ở trong phòng chính là người tấn công cha cô.”
Tôi to lớn lực lưỡng thật nhưng đó không phải là điều mà người khác được phép nói ra. Ít ra cô ả chịu thừa nhận ông ta là cha tôi chứ không phải “Albert ơi, Albert à” như ả thường uốn éo rỉ rả gọi.
“Tôi sẽ để cô ngồi dậy” tôi miễn cưỡng nói. “Tôi nghĩ cô tấn công cha tôi vì ghen tuông. Ông ta đã thất hẹn với cô tại bữa tiệc tưởng nhớ Fred”
“Ai cũng nghĩ cô là thủ phạm, cô ta đáp. “Nhất là khi cô đang bỏ trốn”
“Làm quái gì có chuyện bỏ trốn, tôi tự giải thoát. Tôi nghĩ cô mới là thủ phạm đó Veronica.”
Miệng nói vậy nhưng thực ra tôi đã thay đổi suy nghĩ. Khi buộc tội tôi, cô ta không có vẻ gì là dối trá. Cô ta chưa đủ khôn khéo để chơi trò hai mặt. (Để xem đồng nghiệp của tôi còn nói gì về cô ta nhỉ? Cô ta có băng nhóm, cô ta gặp rắc rối vì đánh nhau, cô ta học hành chẳng tới đâu, cha cô ta ngồi tù, bản thân cô ta có thể từng bị bạo hành. Cô ta “lội ngược dòng” ở khối dự bị đại học và sau đó có được một chỗ học xã hội học ở Essex dù chỉ có bọn ngu mới vùi đầu vào xã hội học.)
Neil cấm tôi dùng từ “bọn ngư” dù tôi chỉ dùng nó để gọi nhân viên trong trường.
Trong tôi lóe lên niềm vui bé cỏn con khi có người bầu bạn, kể cả đó là Veronica.
Giờ đây tôi đang ngồi trên người cô ta và có người để trò chuyện. Thông qua cô ta, có thể tôi sẽ biết thêm về chuyện điều tra của cảnh sát. Tôi thả hai cổ tay Veronica ra rồi ngồi thẳng lên, nhưng tôi vẫn ngồi trên hông cô ta. Chết tiệt, tôi chưa giết chết con bướm. Rất cao phía trên đầu tôi là đường bay chệch choạng nhỏ xíu, một đốm đỏ xoay tròn trong ngục tù ánh sáng. Thú thực tôi vui khi nhìn thấy nó. Thêm sức sống cho mọi người.
Ngoại trừ cha tôi, hẳn rồi.
“Chúng ta có thể đi uống trà” tôi thăm dò. “Chúng ta có thể đồng thuận không tấn công nhau nữa. Vấn đề duy nhất là tôi không có chút sữa nào.”
“Tôi ghét trà, cô ả đáp vẻ thù địch, rõ ràng là cô ả ghét tôi. Cũng bình thường thôi, tôi và cô ả chưa bao giờ nói chuyện đàng hoàng với nhau; nếu có, biết đâu ả đã thích tôi rồi.
“Làm sao cô có thể mời tôi uống trà rồi huyên thuyên về sữa sau những gì xảy ra với Albert? Cô cũng đừng nghĩ đến chuyện làm tôi bị thương nữa.”
Nghe trẻ con quá sức. “Tại sao không?”
“Tôi có vấn đề về sức khỏe.”
Tôi phá lên cười. Cô ta khỏe như vâm, gần bằng nửa tuổi tôi và còn là vận động viên khúc côn cầu.
“Ối chà,” tôi nói. “Được rồi, tôi sẽ không làm gì cô nếu cô không chọc giận tôi. Nhưng tại sao ta lại không uống trà được?” Tôi muốn uống trà. Tôi đã quen có được thứ mình muốn. Tôi thả lỏng đùi một chút nên sức nặng cơ thể tôi trút thêm lên người cô ta. Cô ta thở hổn hển khó khăn, còn ánh mắt lộ vẻ chịu thua.
“Tôi có thể cầm tù cô ở đây, tôi bảo. “Tôi nghĩ tôi sẽ làm thế. Hay là tôi thả cô đi nhỉ?”
“Cút khỏi người tôi đã. Tôi sẽ uống trà.”
Tôi chậm rãi đứng lên và cô ta dợm người nhấc vai lên khỏi thảm. Nhưng tôi đùa dai, đưa tay đẩy nhẹ vào ngực cô ta khiến thân người cô ả ngã ra sau trong khi đầu gật về phía trước. Khó chịu lắm đấy nhưng phải cho cô ta biết ai mới là trùm ở đây – đúng kiểu cư xử của bọn trẻ ở trường.
“Đùa chút thôi mà” tôi vừa nói vừa cười hahahahaha.
Xuống cầu thang là một điệu nhảy phức tạp, bởi chẳng ai trong chúng tôi muốn xuống trước cả. Đi trước đồng nghĩa với việc “đeo” một mối nguy ở sau lưng. Cuối cùng tôi chốt “CÔ đi trước” to tiếng đến mức cô ta phóng vèo xuống thang lầu.
“Đừng có đi xa quá,” tôi nói với rồi xuống theo. Nhưng khi tôi xuống bậc cuối của cầu thang thì cô ta đã khuất khỏi tầm mắt. Lẽ ra cô ta phải biết nghe lời chứ, tôi đã nói rõ thế còn gì. Tôi nhìn thấy cô ta thông qua bản lề cửa phòng khách. Cô ả dán người sát vào tường, đối diện với sofa. Khuôn mặt cô ta hoảng sợ thấy rõ khi tôi bước vào, hai bàn tay tôi xòe ra với ý muốn chứng tỏ cho cô ta thấy tôi là Mon Vô tội, Mon Vô hại, Mon Tử tế. Tuy nhiên, tôi biết tay mình to quá khổ. Cô ta hét lên, “Đừng động vào tôi, tôi gọi cảnh sát đấy.” Nhanh như cắt, cô ta rút điện thoại ra và dĩ nhiên tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài nhảy xổ vào và bóp chặt các ngón tay cô ta cho tới khi điện thoại rơi xuống. Tôi ném điện thoại xuống bồn cầu, không quên lôi cô ta đi cùng - chúng tôi tay trong tay như thể bạn bè – và phớt lờ cô ta nhặng xị. “Toàn bộ số liên lạc của tôi ở trong đó! Tôi chưa sao lưu!”
“Xin lỗi nhé,” tôi nói, “nhưng lẽ ra cô không nên làm thế. Chúng ta đều là nghi phạm, chúng ta đang ở trên cùng một con thuyền. Tôi biết còn có một phụ nữ khác. Cô có thể đã giết cha tôi vì ghen tuông”
Cô ta nhìn tôi, mắt to ngây thơ, trẻ khủng khiếp và chưa thấu sự đời. Cô ta trợn tròn mắt, da mịn đến nỗi tôi thấy được cả những mạch máu nhỏ li ti.
Cô ta dựa người vào tường, huỵch một cái, như con rối bị người trình diễn vứt bỏ. “Cô không hiểu, tôi yêu ông ấy, cô ta nói. Tôi phần nào lưu ý đến thì hiện tại trong câu nói của cô ta nhưng tạm bỏ qua để suy nghĩ sau.
Tôi nghĩ đã đủ an toàn để đi đun ấm nước mà không cần khóa tay cô ta kè kè bên cạnh, nhưng tôi vẫn suy nghĩ thêm một chút trước khi trả lời.
“Cô nói đúng, tôi không hiểu. Cô giống như nữ sinh vậy, còn cha tôi đã sáu mươi bảy tuổi, tóc bạc trắng và bị viêm cột sống”
“Chẳng ai trong số các người từng yêu cha mình cả”
Câu này thực ra có chỗ không đúng. “Số mệnh của trẻ con là yêu cha mình. Khi tôi còn nhỏ, dĩ nhiên là tôi yêu ông ấy. Tôi đẩy một ly trà đen về phía cô ta. Trà này có hậu vị đắng hơn.
Cô ta uống một ngụm đầy. “Tôi bỏng lưỡi rồi.”
“Cứ ghi vào sổ thù vặt đi.”
Tôi ngồi xuống phía bên kia bàn, đối diện cô ta. Trông chúng tôi hệt như bạn bè hoặc là hàng xóm bình thường đang có chút xích mích. Nhưng tôi hãy còn đòn kết liễu chưa dùng tới, đó là mụ điếm tóc vàng trong phòng ngủ của cha tôi ở Margate. Con bé ỉu xìu đến mức tôi suýt nữa thấy thương hại cô ta. Kể ra cô ta đã mất đi người yêu, tôi sẽ tha thứ cho cô ta. Hai chúng tôi sẽ nói chuyện tử tế với nhau, biết đầu còn có thể làm bạn... Nhưng không, sau khi cân nhắc mọi thứ, tôi nghĩ không thể như thế được. “Vậy cô có biết người phụ nữ kia không Veronica, à có khi là những người phụ nữ khác?”
“Cô dựng chuyện. Cú đòn thứ hai đã trúng đích, “Con bé” đã tránh được đòn đầu tiên.
“Tôi nhìn thấy một người phụ nữ khác ở nhà ông ấy sáng hôm đó. Sai lầm, sai lầm nữa rồi. Ngậm miệng lại, Mon. Nhưng tôi không cưỡng lại được, lẽ ra tôi không bao giờ được kể cho Veronica nghe những gì mình nhìn thấy, không thể để cho ai biết tôi đã có mặt ở đó.
“Khi nào? Ở đâu? Cô chỉ dựng chuyện thôi” Giọng nói rền rĩ tố cáo cô ta tổn thương sâu sắc tới mức nào. Miệng cô ta méo xệch, mím lại mỏng dính. Ông ta đã từng hôn khuôn miệng tai tái, nhỏ nhắn, xinh xắn đó, ôi kinh khủng quá, đúng là lão già bẩn thỉu.
“Mụ ta tóc vàng, thân hình hấp dẫn, từng trải” (Ngẫm lại, tôi đã chọn lựa từ ngữ để gây tổn thương. Lẽ ra tôi có thể nói, “Tóc nhuộm, hơi mập, hơi già”) “Có lẽ là người Tây Ban Nha, tôi nói thêm. “Sung mãn. Khuôn mặt Veronica bừng lên tia hy vọng. “A, ý cô là Esmeralda à? Đồ ngu, Chúa ơi, cô ta là tiếp tân của anh ấy. Ai mà mê nổi Esmeralda”
Một đứa trẻ ranh dốt nát nào đó cũng có thể nói như vậy về tôi. “Này cô gái trẻ, cô còn phải học hỏi nhiều lắm. Bất cứ ai cũng có thể bị mê hoặc bởi một người nào đó. Cô Esmeralda lớn lên ở Medway và mẹ cô ấy đoán cha cô ấy là một bồi bàn người Tây Ban Nha. Nhưng không, người phụ nữ tôi nói không phải Esmeralda. Và bà ta sex với cha tôi”
Cô ta không uống trà nữa, thay vào đó chỉ nhìn chằm chằm vào mặt bàn. “Chúng tôi sắp làm đám cưới, cô ta đột ngột bùng lên. “Cô có thể xem thường tôi, nhưng tôi muốn kết hôn! Tôi không phải loại đĩ điếm! Chúng tôi nghiêm túc với nhau! Trong gia đình tôi, mọi việc phải nghiêm túc!” Nước mắt giàn giụa rơi xuống má Veronica.
Tôi kiềm chế không để bản thân mình tội nghiệp cô ta. Trên cổ tôi còn vết trầy xước mà đôi bàn tay thù hận của cô ta gây ra.
Một ngày nào đó,
Cô ta sẽ trả giá...
Và sao phải đợi? Hôm nay là ngày đó.
“Cha tôi không bao giờ cưới cô đâu. Ông ta hứa hẹn này nọ nhưng rốt cuộc chỉ là chơi qua đường thôi. Người phụ nữ duy nhất mà ông ta yêu chính là mẹ chúng tôi...” (Miệng cô ta mấp máy muốn nói cho bằng được, cô ta đứng thẳng lên, cô ta sắp gạt phăng điều tôi nói đây. Nhưng kiên nhẫn là một đức tính tốt, cô phải nghe cho hết. Tôi ấn cô ta ngồi xuống lại chiếc ghế nhựa. Cô ta mềm như bún, sức kháng cự đã bay biến cả) “... và tôi không định kể cô nghe điều này đâu, nhưng ông ta đã ở cùng mụ kia trong đêm diễn ra bữa tiệc. Đó là lý do ông ta cho cô leo cây, tôi nói với cô ta, một cách tử tế.
Cô ta cố hết sức để trấn tĩnh, những ngón tay hồng hào, chắc nịch đan vào nhau. Tôi để ý trên một ngón tay cô ta đeo chiếc nhẫn rẻ tiền, loại mạ vàng đính thêm một viên đá thô thiển. Nếu đó là nhẫn mà cha tặng cô ta, hẳn ông ta sẽ huênh hoang viên đá ấy là kim cương. Cô ta nhận ra tôi đang chăm chú nhìn chiếc nhẫn.
“Anh ấy tặng tôi chiếc nhẫn kim cương này để làm vật đính hôn. Cô ta lại dùng thì hiện tại, thật là lối dùng câu kỳ quặc khó chịu. Hai con ruồi lò dò đi trên tấm vải dầu trải bàn. Tấm vải màu vàng, có hoa văn quả dứa[1] gớm ghiếc – từ xa nhìn lại giống như những quả lựu đạn nhỏ.
“Viên đá đó là đá zircon, nhẫn thì mạ vàng, của hiệu Ratners. Nếu may mắn thì mới được mạ vàng nhé, Veronica. Cha chúng tôi ấy mà, ông ấy không được hào phóng cho lắm”
Đột nhiên cô ta vươn thẳng vai, gò má đỏ bừng lên. Cô ta hùng hổ tuột chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay. “Đâu phải cái gì cô cũng biết. Nhìn cho kỹ đi... kim cương thật đấy và vàng 18 karat…”
Con bé đẩy chiếc nhẫn về phía tôi, khiến mấy con ruồi bay khỏi bàn và vo ve quanh chụp đèn phía trên. Tôi khinh khỉnh cầm chiếc nhẫn lên và soi nó dưới ánh mặt trời. Không thể tin được, số “18” nhỏ xíu khắc trên nhẫn từ từ hiện rõ trước cặp mắt miễn cưỡng của tôi. Khỉ thật!
Nhưng tôi không thể nhận thua được.
“9 karat,” tôi nhấn nhá. “Khó mà nói là đáng giá được. Để tôi vứt nó đi giùm cô.” Đừng phán xét tôi, tôi là người bốc đồng, còn cô ta vừa nãy bóp cổ tôi, tôi lại còn đang stress nữa. Tôi nhanh chân băng qua nhà bếp và ném chiếc nhẫn xuống bồn rửa (được làm từ những năm 1930). Tôi nói rồi mà, cha tôi không thích tiêu tiền, cho nên bồn rửa chỉ có duy nhất một thanh chắn ngang lỗ thoát nước.
Chiếc nhẫn rơi leng keng rồi lăn xuống lỗ thoát nước.
“Không!” cô ta gào lên. “Cô không được làm thế, trả lại nhẫn cho tôi, anh Albert sẽ giết cô!”
“Quá trễ rồi!” tôi thủng thẳng chế giễu. Cô ta xông vào vật lộn với tôi ở bồn rửa. Cả hai chúng tôi đều nhìn thấy chiếc nhẫn, nó nằm cách mặt bồn rửa khoảng bảy – tám centimet, ánh vàng lóe lên giữa ống nước tối tăm. Tôi nhanh tay vặn vòi nước và trong lúc những ngón tay của cô ta vẫn cắm chặt vào cổ tay tôi thì nước tuôn xuống và chiếc nhẫn mất hút.
“Ối chà!” tôi kêu lên vờ vịt. Con bé bắt đầu khóc nức nở và buông mình xuống chiếc ghế đẩu nhà bếp mà mẹ tôi thường ngồi mỗi khi không muốn nói chuyện.
“Không được ngồi, ghế đó là của mẹ chúng tôi, tôi thô lỗ đẩy cô ta trở lại bàn.
Khi Veronica ngước lên, đôi mắt cô ta rất lạ, đỏ ngầu, đứng tròng và hung hãn. “Tôi sẽ kể chuyện này, cô sẽ bị giết. Rồi cô sẽ phải ước giá như cô chưa từng sinh ra đời.”
“Kể với ai cơ?” tôi chế nhạo. Đồng nghiệp tôi kể cha cô ta đang ngồi tù với bản án mười năm và không có chuyện được thả sớm.
“Tôi sẽ kể cho Albert! Tôi kể cho anh Albert nghe!”
Cô ả phát điên à? Một tia sợ hãi nhoáng lên trong bụng tôi, vừa lạnh ngắt vừa căng thẳng. Hít một hơi thật sâu, tôi cố đè nén cơn sợ xuống. Chính mắt tôi nhìn thấy cha chết rồi, một con mắt như trái cà chua bầm dập, người ông ta dựng trên cái giường ướt sũng máu.
“Kể anh Albert nghe hả?” tôi nhại lại, “kể cho Albert? Ối giời, tôi sợ quá đi thôi, cô ta sẽ kể mọi việc cho anh Albert nghe! Cô không biết cha tôi chết rồi hả?” Đang vật vã khóc lóc, Veronica vụt lấy lại khí thế nhanh như chớp. Mắt cô ả đắc thắng. “Anh ấy chưa chết. Cô nghĩ anh ấy đã chết rồi hả? Không hề, Albert còn sống”
“Ông ta còn sống? Cô điên rồi.”
Cơn sợ hãi quay lại, vần vò bao tử của tôi.
“Anh ấy đang hồi phục. Anh ấy khá lên nhiều lắm rồi. Albert là người khỏe mạnh mà. Khỏe như trâu vậy, bệnh viện nói thế đấy.”
Ra là vậy. Tôi chìm trong nỗi khiếp sợ, máu trong người tôi chảy rần rật. Tôi muốn đi tiểu, tôi muốn nôn mửa.
Trong đầu tôi lại hiện ra cảnh mí mắt của cha hấp háy nhưởng lên, để lộ khe mắt tối tăm khủng khiếp giữa phần đầu bị đánh tơi tả. Lúc đó, trong giây lát mắt cha như nhìn xoáy lại tôi khi tôi đang trân trối nhìn ông ta giữa vũng máu.
Hóa ra khi ấy cha còn tỉnh. Hẳn là ông ta đã thấy mình. Lở như ông ta tưởng rằng... nếu ông ta cũng nghĩ như các anh chị em mình... nếu vậy thì sao... Ý nghĩ đó khủng khiếp tới mức tôi không dám tưởng tượng trọn vẹn.
Đầu tiên là “Con bé”, phải giải quyết nó.
“Cô lên gác gom hết quần áo của cô và biến đi” cuối cùng tôi cũng gom đủ hơi sức để ra lệnh.
“Và không được hé răng bất cứ điều gì với cảnh sát. Cô mà làm vậy thì tin tôi đi, tôi thừa sức biết và sẽ tìm được cô. Kể cả có mất hai mươi năm đi nữa, tôi cũng tóm được cô”
Cô ta liếc chừng tôi qua vai khi rời khỏi phòng. Tôi theo sau. Tôi đã học được từ cha cách khủng bố tinh thần người khác, do đó khi cô ta lên cầu thang, tôi bám sát và hở ra là đẩy lưng cô ta một cái. Hầu hết quần áo của cô ta nằm trên sàn phòng ngủ sau cơn thịnh nộ trút lên tủ quần áo của tôi đêm qua. Tôi đá chúng về phía cô ả. “Tôi cần một cái túi,” cô ta nói, hất cái cằm nhỏ xíu kiểu gái trẻ đỏng đảnh ra một cách lố bịch. Tôi cười vào mặt cô ta. Tôi chỉ muốn đánh cô ta nhưng không, tôi không phải kiểu người bạo lực như thế.
“Không lẽ cô nghĩ tôi sẽ chạy đi lấy cho cô à?” tôi hỏi lại rồi hốt một mớ quần áo nhẹ hẫng và mỏng manh như cánh bướm lên, làm rớt lại một chiếc giày, một khăn choàng, một túi xách (màu pastel đúng mốt nhưng bằng nhựa). Tôi mở cửa phía ban công, bước ra giữa vùng nắng và thả xuống. Chúng bay vật vờ trong cơn gió rồi rơi rải xuống bãi cỏ như những bông hoa to lớn nhưng ủ rũ. Tôi thả thêm xuống, mớ quần áo trông thảm hại làm sao và tôi không thể kìm được trận cười rũ rượi.
“Nào, ra ngoài, ra ngoài, tôi đẩy cô ta đi, thế là còn hòa nhã chán. Giờ thì cô ta đã bị đẩy ra khỏi phòng ngủ, nhưng thỉnh thoảng chính tôi cũng không nắm rõ sức mạnh của mình, thế nên Veronica suýt nữa ngã lộn nhào xuống cầu thang. Tôi thề là tôi không cố ý làm thế. Tôi đâu cần phải gây thêm rắc rối nữa?
Một phần tôi khoái chá trước cảnh đó, nhưng phần khác - sau này có thời gian suy xét kỹ hơn tôi nhận thấy phần này chiếm tới hai phần ba tâm trạng mình – là sợ đến tê liệt.
Cha chưa chết. Nếu cha chưa chết thì...
“Chào nhé,” tôi hét lên sát vành tai cô ta trong lúc đẩy cô ả ra vườn. “Bỏ ông ta đi, Ronnie!”
(Theo như tôi biết, cô ta chưa bao giờ được gọi là Ronnie, nhưng nay đó là tên của cô ta và nó đánh dấu tình bạn mới mẻ giữa chúng tôi – một điều vặt vãnh ngọt ngào của buổi sáng.) “Ông ta chưa từng yêu ai ngoài mẹ của chúng tôi nhưng ông ta ăn nằm với bất cứ ai ở Margate.”
“Suỵtttt” cô ta van vỉ. Hai chúng tôi đang đứng trên bãi cỏ và hiển nhiên cô ta thấy xấu hổ. Sau đó cô ta thu dọn đồ đạc của mình.
“Có mấy vết đất giun đùn lên cái áo trắng của tôi” cô ta nói. Hóa ra cô ta là kiểu người hay lèm bèm! Tôi ngạc nhiên là cha tôi chưa bạt tai cô ta (có lẽ là rồi, có lẽ vậy, ông ta lúc nào cũng thích phụ nữ sướt mướt).
“Ôi, thế cơ à!”
Trông Veronica thật ngộ nghĩnh khi cô ta chạy xuôi chạy ngược nhặt cho hết mấy món đồ lót. Chúng màu trắng hoặc trơn – không giống với tôi tưởng tượng. Tôi vẫn cười rộ, nhìn qua thấy tôi có vẻ rối trí, nhưng tiếng cười mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe. Nó giúp hạ huyết áp và chống ung thư, nhưng không phải cho nạn nhân (thật không may cho Ronnie) mà là cho tôi (người chủ động cười).
Veronica không phải là người độ lượng cho lắm.
Sau khi lượm lặt được hết đống quần áo và ôm trên tay – khiến cô ta trông như con lật đật lắc lư với cái đầu bé xíu và vòng bụng to tướng, hết nghiêng sang bên này rồi bên kia để cố nhặt mấy món đồ đánh rơi. (Tôi nghĩ đùa về chuyện đẩy cô ta ngã nhào, nhưng không, đừng lo lắng, ý nghĩ chỉ nằm trong đầu thôi, tốt hơn cả là không nên gây thù chuốc oán thêm nữa!) - cô ta đứng đó, nghiêng ngả, trừng trừng nhìn tôi giận dữ.
“Cô coi chừng đó. Anh Albert sẽ báo thù cho tôi. Anh ấy đang hồi phục rất nhanh.”
“Tôi e là nếu ông ta bị thương ở đầu thì ông ta không nhớ nổi tên cô đâu. Còn cả đống người giống cô. Cô không phải người đặc biệt đâu”
Tôi không thể chịu đựng nổi ý nghĩ cô ta là người đặc biệt. Với tôi, Fairy luôn là hiện thân của người đặc biệt. Khá là khó chịu nhưng “Con bé” giống Fairy, không xinh đẹp như Fairy nhưng u sầu và mong manh.
“Lật đật” lại trả treo, hai tay ôm chặt cái bụng vĩ đại màu mè được làm từ đống quần áo đang phe phẩy như những cánh hoa. Mặt trời tháng Mười Một là một vành sáng mỏng chói chang, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của cô ta sáng bừng một cách thiếu tự nhiên, ánh lên sự bất mãn và thù hằn. “Cô tưởng cô biết mọi thứ ư? Không hề. Cô không thể biết tất cả được! Không ai trong số mấy đứa con các người hiểu anh ấy. Và cô... cô chưa bao giờ có được một người đàn ông đích thực.”
Tôi phải kìm nén tâm trạng khó chịu sôi sục cuồn cuộn bên trong mình. Trong những gì cô ta nói có một chút xíu sự thật. Tôi hay truy cập vào Toyboy Warehouse[2] và khi lần đầu nhìn thấy Rupert, trong tôi có cảm giác tan chảy. Nhưng thanh niên trai tráng không đem lại niềm vui lâu dài. Có thể Ginger khá hơn chăng? Tôi biết mình phải thay đổi, nhưng tôi chưa sẵn sàng... “Tôi có cha mình. Thế là đủ. (Cô ta không thể nào gọi ông ta là cha được.) “Cô là một đứa phóng đãng ở trường học. Tôi biết mọi thứ về cô, các anh trai cô trở nên cuồng đạo vì cha cô là tội phạm.
Cô ta giật lùi về phía cổng rồi chạy xuống con đường lát đá vuông gồ ghề một cách thuần thục - cũng phải thôi, cô ta từng là vận động viên khúc côn cầu mà. Nhưng cô ta chạy lố khúc rẽ cuối cùng và vấp phải cái gạt bùn đế giày phong cách thập niên 1920 đặt cạnh cổng, vốn dành cho những người bị lấm bùn đất trong rừng. Giỏi lắm, khu vườn, mắt cá chân cô ta dính đòn rồi.
Veronica bật ngửa ra sau, ngã sõng soài và nằm đó thở không ra hơi, mớ quần áo màu mè văng tung tóe xung quanh. Hoàn toàn bẹp dí. Tôi có giết cô ta thì cô ta cũng chẳng cục cựa được. “Tôi chảy máu rồi, cô ta nói. “Cô đã làm gì thế hả?”
Nhưng tôi thuộc về đất nước của Ngài Walter Raleigh[3], người đã trải áo choàng phủ lên vũng nước để nữ hoàng của mình giữ sạch đôi chân nhỏ nhắn mà quyền lực của bà. Do đó, tôi kéo cô ta dậy, bằng một cú giật mạnh dữ dội khiến cô ta bay vèo về phía trước. Tôi cũng giúp cô ta quơ quào quần áo và gom thành một đống rối nùi (một số món bị giày xéo khi chúng tôi loay hoay thu nhặt chúng; lẽ ra cô ta đừng vùng vằng giằng giật lấy mớ đó, cô ta nên để tôi giúp một tay chứ). Sau cùng, tôi cười tươi trong lúc vẫy tay chào cô ta. Nhìn chung tôi nghĩ thế là ổn, dù sau đó tôi thấy máu ở gần cái gạt bùn đế giày. Tôi thấy... xấu hổ. Xin lỗi nhé, Veronica.
❀ ❀ ❀
[1] Trong tiếng Anh, từ “pineapple” có nghĩa là quả dứa nhưng cũng mang nghĩa trong tiếng lóng là “lựu đạn”.
[2] Trang web hẹn hò dành cho trai trẻ cưa cẩm những phụ nữ gợi cảm, lớn tuổi hơn ở Anh.
[3] Ngài Walter Raleigh (1552-1618): là nhà chính trị, sử gia, nhà thơ, nhà khám phá, điệp viên... người Anh. Ông nổi tiếng với những vụ cướp tàu biển của Tây Ban Nha dưới thời Nữ hoàng Elizabeth I nên được phong tước hiệp sĩ vào năm 1585.