Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 68. Monica

❊ ❊ ❊

Chúng tôi làm tình đúng vào ngày Ginger tới để thông báo Adoncia đã bị bắt. Chắc các bạn còn nhớ tấm chăn lông vịt tuột xuống, khiến tôi lồ lộ trước mặt anh ta. Tôi bẩm sinh hay căng thẳng trước cảnh sát, thế nên tốt nhất là bỏ hết mấy khâu rườm rà của các màn vuốt ve dạo đầu đi, và chỉ để lại phần chính tưng bừng như tiệc Giáng sinh. Ginger hưởng ứng hết mình. Đáng ngạc nhiên là tôi cũng hào hứng không kém, chắc do tôi đã phát ngán với trầm cảm.

Sau đó, chúng tôi nói chuyện trong căn phòng màu đỏ phía trước, nơi tôi từng khiến anh vướng vào quan hệ ngoài luồng. Hay nói đúng hơn là nói chuyện tiếp. Có vẻ Ginger không để bụng chuyện đó; bây giờ cả hai chúng tôi đều thoải mái và thỏa mãn nên nói chuyện với nhau gần như là bạn bè, dù tôi vẫn đề phòng. Ginger có thể cài bẫy tôi lắm chứ.

Anh ấy bắt Adoncia như thế nào?

Hóa ra mụ ta đã nằm trong tầm ngắm của Ginger từ lâu. “Anh đã theo dấu mụ điếm đó, anh kể. Dùng từ xuất sắc, dĩ nhiên là khi không áp dụng cho tôi! Ginger đã điều tra cha được một hoặc hai năm trước khi Adoncia tấn công ông ta. “Em không tin được lai lịch của ông Albert đâu. Phạm tội nhiều đời, không bằng cả con người nữa đấy Monica!”

Anh ta cười phá lên, khoái chá lạ thường, rồi lập tức im bặt, bịt miệng lại. “À, xin lỗi. Anh quên mất đó là gia đình em.”

Tôi không bỏ qua cho anh ta chuyện đó. “Gia đình em còn có đầu óc nữa. Boris và Angus thông minh hơn người. Có cả vài người đẹp lạ thường, như em gái Fairy của em! Em thì thôi khỏi tính” Dĩ nhiên điều tôi thực sự muốn nói là: “Nhà anh thì vừa xấu, vừa hói lại tóc đỏ”

Anh ta thành khẩn nhìn tôi bằng đôi mắt xám dịu dàng. “Em cũng đẹp mà Monica. Không gầy gò như em gái em. Và anh không đủ đẹp trai để xứng với em.”

Anh “không đủ đẹp trai để xứng với em”! Tuyệt, lợi thế rõ ràng nghiêng về tôi. Cơn giận của tôi xì hơi. “Nóng giận làm em nói sai rồi. Với em, anh lúc nào cũng hấp dẫn Ginger ạ.”

Mặt Ginger đỏ bừng. Tôi cũng vậy, giống như một cặp đom đóm sáng lên trong bóng tối đang bao trùm. Bây giờ là lúc trôi ngược dòng quá khứ. Ginger nói, “Lần đầu tiên anh gặp em là nửa đời trước rồi, khi chúng ta còn là thiếu niên.”

“Thật sao?”

“Em không nhớ à Monica? Anh khá chắc là em nhớ đấy, chúng ta không cần vờ vịt nữa đâu”

Ginger bị ai đó đấm gãy răng và đến gặp cha tôi trong tình trạng te tua. Ông ta vận dụng hết ngón nghề tiếp thị để thuyết phục mẹ Ginger bọc răng vàng cho cậu con trai. “Chị phải cho cậu bé một cơ hội chứ, ông ta gầm lên với bà mẹ đơn thân cả đời chỉ để dành được vài trăm bảng nhờ nghề dọn dẹp. “Chị có muốn dành cho con mình điều tốt nhất không?” “Dĩ nhiên là có chứ.” Vậy là bà ấy đưa cho ông ta tiền dành dụm cả đời.

“Ông ta làm anh trông giống như thằng găng-xtơ. Bọn học viên cảnh sát đặt cho anh biệt danh “Grillz[1]” Cũng vì vậy mà đường thăng chức của anh gian nan hơn nhiều. OK, anh oán cha em. Nhưng em thì... em ngồi ở quầy tiếp tân ghi giấy hẹn, với thân hình hấp dẫn và tuyệt đẹp. Mỗi khi nhìn thấy anh, em lại bật cười và có lần một người phụ nữ khác đưa em ra ngoài. Nhưng anh biết tràng cười ấy có nghĩa là hấp dẫn giới tính. Đúng không Monica?”

Tôi không kể cho Ginger nghe rằng thực ra tôi chẳng nhớ gì nhiều về một tháng làm việc kỳ lạ đó. Đọng lại trong trí nhớ tôi chỉ là nhận thức mơ hồ về điều gì đó không đúng, cô Esmeralda tốt bụng nhưng có vấn đề về thần kinh, tiếp đó là những tiết lộ trong lúc say mèm đã phủ bóng lên tất cả. Chắc tôi đã phì cười với cả đống người, đó là niềm hạnh phúc khi có việc làm. Tôi cứ để Ginger đeo bám lấy ảo tưởng, đằng nào anh ấy cũng biết quá nhiều sự thật rồi.

Sau khoảng một hoặc hai giờ, anh mặc áo vào, cài nút cẩn thận và dựng thẳng cổ áo. Anh hắng giọng rồi thông báo. “Monica, em là một phụ nữ khác thường và anh cảm thấy rất tuyệt vời, nhưng tốt nhất là anh không đến tìm em cho tới khi vụ án được giải quyết rốt ráo. Bây giờ chúng ta có thêm một bí mật nữa, anh chốt lại câu chuyện.

Dù vậy, cứ vài tuần một lần, kẻ theo đuổi lại gọi điện hỏi xem tôi đã thấy khỏe hơn chưa và khi nào quay lại trường học. Tôi nghĩ anh ấy thích tôi làm cô giáo.

Và rồi Ngày Đền tội cũng đến: ngày mà Monica hạ gục tên khủng bố và nhận được sự tôn sùng.

Không lâu sau, Ginger nhấn chuông nhà tôi.

Hôm đó là Chủ nhật và Ginger ăn vận cực kỳ tươm tất, gần như “trịnh trọng”. Tôi nhận ra anh ấy ăn mặc cầu kỳ là vì tôi! Hay anh ấy bận trang phục chỉn chu để chuẩn bị bắt tôi đây? Nhưng chắc chắn là anh ấy không sẵn lòng bắt một anh hùng? Tôi thấy vừa bối rối vừa vui lòng.

“Monica, đun nước đi nào” Giờ thì tôi biết là anh thích trà Earl Grey – Ginger là người nhiều tham vọng. “Đã tìm thấy thi thể cha em rồi, anh nói. Tôi giật nảy mình như thể vừa bị anh đá vào ống chân.

Trước khi tìm thấy thi thể, tình trạng của cha vẫn là mất tích. Ông ta tự bỏ đi trong đêm, bỏ qua những lời khuyên của các y tá đầy lo lắng để lấy xe của mình trong bãi đậu và sau đó biến mất. Nhờ vậy mà chúng tôi đã rất may mắn. Sau ngày chiếc xe rơi xuống biển, Anthea nhờ người sửa lại hàng rào với lý do chị ấy đâm xe máy vào đó vì sương mù. Anthea bảo không thấy dấu vết chiếc xe hơi trên bãi biển. Trời nổi bão bùng, biển động mạnh, những con tàu bé xíu dập dềnh như phao câu trên mặt biển trắng xóa bọt. Chúng tôi tưởng được yên thân khoảng một tuần, không ngờ đã mấy tháng trôi qua.

“Em không cần vờ buồn bã đâu,” Ginger nói thêm. “Tất cả chúng ta đều biết rằng có lẽ ông ấy đã chết.”

Tôi rên lên nước đôi, vừa như “Không phải” vừa như "Có thể đúng vậy”. Lạ một nỗi là tôi buồn bã thực sự.

“Em ngồi xuống đi đã, Ginger nói hết sức dịu dàng. “Xác ông ấy dạt vào bãi cát Goodwin.”

“Chết tiệt,” tôi nói. “Ý em là, xin lỗi, làm sao lại... ai đã... ý em là chuyện gì đã xảy ra?”

“Ông ấy vẫn ở trong xe. Biết đầu ông ấy đã gặp một con sóng kỳ dị? Bão mùa đông rất dữ dội mà. Em còn nhớ vụ bốn người bị sóng đánh dạt vào cảng Ramsgate gần đây không?”

Tôi lặng lẽ gật đầu. Tôi vẫn nhớ.

“Xe của cha em hư nặng lắm, Monica. Nhưng trên lý thuyết, gia đình vẫn có thể lấy lại.”

“Ôi thôi khỏi, em không nghĩ thế đâu. Tôi rót trà cho anh. Tay tôi run rẩy khiến trà tràn ra đĩa.

“Bọn anh đang cố xác định ngày cha em gặp nạn, Ginger nói.

“Ngày ư? Em không giỏi nhớ ngày tháng. Nhưng cha em lái xe tệ lắm, tôi đáp. “Bất cứ người quen nào của ông ấy cũng biết thế.”

Mắt anh nhìn tôi có vẻ giễu cợt.

“Trời có thể sương mù nữa, tôi nói thêm.

“Tầm nhìn kém” anh gật gù và một lần nữa cười cười kiểu biết hết.

“Có thể em quan tâm điều này, do thi thể bị ngâm trong nước biển quá lâu, bọn anh không thể xác định được nguyên nhân tử vong.”

“Chắc là chết đuối, tôi khó nhọc lên tiếng. Miệng tôi khô khốc, lưỡi cứng đờ khiến tiếng nói phát ra như tiếng chuột ngọ nguậy trong cái hang bụi bặm. Tôi uống một ngụm trà lớn, rồi cố thêm một ngụm nữa nhưng trà đổ ra giữa tiếng nấc và tiếng hét – “chắc là... ƯỚT HẾT RỒI!”

Ginger gật đầu. “Không cần hét lên vậy đâu Monica.”

“Không, nước trà của em chảy ướt hết rồi.”

“Em không tiếp xúc với ông ta chiều hôm đó, anh nói. Câu nói mang tính khẳng định hơn là nghi vấn, như thể anh ấy muốn tôi nói sao thì tôi nói vậy để cuộc sống được tiếp diễn bình thường.

“À đúng” tôi đồng tình. “Chiều nào nhỉ?” Một vạt nắng trải giữa chúng tôi. Cảm giác quen thuộc khi chúng tôi đấu trí trước đây.

“Và có vẻ các anh chị em của em cũng thế”

“Thật sao, anh đã hỏi họ chưa?” tôi ngạc nhiên hỏi lại. Anh không nói gì. Tôi hiểu. “Tuy nhiên, dù có vậy cũng không hẳn là có vấn đề”

“Có đúng là bọn em tuyệt giao với cha mình không?”

Có vẻ tôi nên phủ nhận. “Không! Em gái em đã đến bệnh viện thăm ông ấy”

“Đúng là Fairy có đến, những người còn lại thì không. Nhưng bệnh viện cũng không muốn đông người vào thăm.”

“Đúng là vậy.” Tôi nảy ra một ý. “Có thể cha nhớ bọn em và đi tìm gặp!”

“Vào giữa đêm thì đúng là một chuyến thăm bất ngờ” Ginger nói.

Tôi thấy không thoải mái, mắt tôi dán xuống sàn nhà và tôi đột ngột nghĩ, “Anh đang khoái chí! Anh biết hết rồi, biết tất cả”

“Em đang định nói anh là kẻ biết tuốt à?” Chúa ơi, tôi lại buột miệng sao? Nhưng không sao, Ginger chỉ mỉm cười.

“Anh nhầm lẫn về một chuyện Monica ạ. Chứng máu khó đông ấy, về bạn gái của cha em. Có một dạng máu khó đông của nữ giới, gọi là máu khó đông C, dạng này nhẹ hơn mấy dạng khác. Veronica mắc chứng này. Cô ấy bị cắn hai vết nhỏ và chết vì mất máu. Có thể mẹ em không phải là kẻ giết người!” anh cười chân thành. Tôi cười đáp lại, cố tỏ ra nhẹ nhàng trong khi mồ hôi túa xuống cổ tôi. “Nhưng có chuyện này khá lạ. Bọn anh xem lại camera an ninh gắn ở cửa và thấy sau khi mẹ em đến rất lâu bà ấy mới gọi điện cho đồn cảnh sát. Em có nghĩ là mẹ em sợ quá nên không gọi được xe cấp cứu không?”

Tôi không nói gì. Trong đầu tôi hiện ra cảnh mẹ ngồi nhìn “Con bé” chảy máu tới chết.

“Nhưng với em, đó chỉ là chuyện phụ thôi, anh nói. “Em sẽ quan tâm tới chuyện cha em nhiều hơn.”

Ngày hôm đó tôi đã chờ đợi cú đấm quyết định, thời khắc Ginger tiết lộ hết những gì anh biết. Cảnh sát sẽ xông đến với chó nghiệp vụ rồi xét nghiệm ADN... và tôi mất tất cả.

Nhưng không, sau khoảng nửa giờ nói chuyện về việc thu xếp tử thi của cha tôi, anh đứng dậy, chỉnh lại áo khoác và mỉm cười.

“Mọi việc cơ bản là vậy, sẽ mất thêm một chút thời gian để khép lại vụ án, nhưng không cần phải khám nghiệm tử thi theo quy định của Bộ Nội vụ.”

“Không cần khám nghiệm tử thi sao?” tôi sững sờ, lắp bắp hỏi lại.

“Đã lâu quá rồi, thi thể của ông ấy không còn lại bao nhiêu, nếu em không phiền lòng anh nói như thế” Ginger cười, những chiếc răng vàng lóe lên. Có cá mập hay vi khuẩn ăn thịt người sao? Tuyệt, sao cũng được miễn là anh ấy xử lý thi thể ấy.

“Không sao cả, Ginger à,” tôi xác nhận.

“À, còn nữa, anh tiếp. “Người ta cần anh hùng. Bọn anh không muốn họ nghĩ rằng em có điểm khiếm khuyết.”

Im lặng. Chúng tôi nhìn nhau. Bất chấp đã có một buổi chiều yêu đương cuồng nhiệt, quan hệ giữa chúng tôi vẫn chưa ở mức thân mật suồng sã. Dĩ nhiên là tôi sợ anh ấy và biết đâu anh ấy cũng dè chừng – gia đình tôi là những kẻ sát nhân.

“Bây giờ chúng ta có thể... đi chơi được không?” anh hỏi. “Chuyện đó đã qua có thể nói là như vậy.”

“Em nghĩ là em thích thế, tôi ngượng ngùng nói, cảm thấy khuây khỏa. “Chúng ta đi đâu?”

“À, vòng quanh Thanet. Đó là chỗ anh hay lui tới.”

Nơi hay lui tới – đột nhiên trước mắt tôi hiện ra hình ảnh năm người chúng tôi đấm đá, xô đẩy.

“Cũng là nơi hay lui tới của em.”

Ginger nhặt cuốn “The Shining” nằm trên bàn lên (tôi đang đọc lại quyển sách). “Cả hai chúng ta đều thích sách,” anh nói. “Thỉnh thoảng chúng ta có thể ở trong nhà cũng được. Thực ra chúng ta có rất nhiều điểm chung. Em thích nhảy chứ, Monica?”

Cảm xúc của tôi đang sục sôi giữa kiêu hãnh, sợ sệt và tội lỗi. Tôi là tên tội phạm đang dụ dỗ cảnh sát, đồng thời là người hùng được cả Thanet thần tượng. Như thế đã đủ điểm chung giữa chúng tôi chưa? Ginger từ từ đứng dậy, ngược với ánh sáng. Trong khoảnh khắc, tôi thấy cha mình. Có sự tương đồng nhè nhẹ nào ở đây không?

“Em thích nhảy. Em tưởng anh sẽ không bao giờ hỏi chứ.”

“Hay là chúng ta nhảy một chút?” anh nói tiếp. “Thôi nào, Monica, tốt hơn là em nên trả lời có.” Vào giây phút đó, giọng nói anh có gì đó là lạ – bớt bỡn cợt, thêm rõ ràng.

Tại sao cô lại lấy một cảnh sát? Câu hỏi khó xử mà tôi bị học sinh hỏi.

Bạn thấy đấy, tôi không có chọn lựa nào khác.

“Có,” tôi đáp. “Em nghĩ là em phải nói có”

“Nhưng anh sẽ giết em nếu em không chung thủy,” Ginger nói rồi bước lại chỗ tôi, vừa cười lớn vừa nắm lấy tay kéo tôi đứng dậy một cách vui vẻ.

Ôi, kẻ theo đuổi thông minh của tôi, người tình của tôi, niềm đau của tôi. “Em để tâm vào nhảy đi nào Monica?” Chúng tôi nhảy nhót rầm rầm quanh phòng.

❀ ❀ ❀

[1] Tạm hiểu là trang sức bọc quanh răng, được làm từ bạc, vàng hoặc titanium và đôi khi gắn thêm kim cương.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.