Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26.

❊ ❊ ❊

Ginger khom người về phía trước, cùi chỏ tì lên bàn, ánh mắt nhạt màu của anh ta ánh lên vẻ săn mồi sắc lẹm. Chiếc bàn rung lên từng chút một. Tôi sực nhớ lại mối nguy hiểm trước mắt và lần đầu tiên bật nghĩ: “Anh ta rất hấp dẫn. Bây giờ nghĩ lại nỗi sợ hãi góp một phần khiến cơ quan sinh dục của tôi căng cứng, đúng, chính là vùng kín của tôi và chúng gây ra rắc rối, khiến tôi hành động bất ngờ ngoài mong đợi. Do đó, đừng phán xét tôi về những gì xảy ra mà bạn nghe thấy.

“Trong chừng mực nào đó tôi có liên quan, đúng là như vậy.” Nghe giọng mình tôi cũng phải ngạc nhiên - điểm nhiên, bình tĩnh và tự chủ. Nhưng Ginger lại nhìn xoáy vào bàn tay đang run rẩy của tôi, khiến tôi phải nhẹ nhàng giấu nó bên dưới bàn. Tay tôi và tay anh ta chỉ cách nhau chút xíu.

“Kể thêm cho tôi nghe đi, cô Ludd” Anh ta tiếp tục khơi gợi.

Được rồi, tôi ổn. “Chúng tôi ẩu đả với nhau, tôi chống cự lại ông ấy. Một người hàng xóm gọi cảnh sát. Họ cho rằng tôi là một người có vấn đề về tâm lý, thật sai lầm. Lố bịch!” Tôi cố mỉm cười. “Những gì tôi đọc được từ hồ sơ vụ việc là có người khai rằng cô chưa bao giờ trông có vẻ bình thường", Ginger nói. Rõ ràng là anh ta đang cười nhạo điều đó.

Khựng lại một chút, tôi cũng cười ầm lên, cười to tới nỗi làm anh ta chột dạ. Anh ta ngừng lại, nhưng đúng lúc đó tôi thấy dâng lên một niềm hứng thú. Không sai, chúng tôi có rất nhiều điểm chung, kể cả cái thú hài hước bệnh hoạn này.

“Vậy là ở tuổi hai mươi, cô đánh nhau với cha mình. Đúng là ông ấy đấm mắt cô bầm đen và nhổ tóc cô, thêm “vô số vết bầm dập” khác trên cơ thể cô? Cô đã khai với cảnh sát rằng mẹ cô “lo sợ cho mạng sống của bà ấy” và yêu cầu họ đừng tìm kiếm bà theo yêu cầu của cha cô, đúng không?”

Anh ta đã đọc toàn bộ hồ sơ vụ việc.

Cha đã cài sẵn cái bẫy này từ mười lăm năm trước.

Tôi vươn vai, thả lỏng hai bàn tay. Tôi nhận ra mình ắt hẳn đã ưỡn ngực hơi quá đà, bởi mắt Ginger xoáy xuống trong thoáng chốc.

Thực tế là ngực tôi rất to. Chúng cân đối, hoặc hơi mất cân đối một chút, nhưng đàn ông thích thế. Tôi cũng thích thế. Được rồi, tôi nghĩ, tôi phải thay đổi chiến thuật. Tôi ưỡn ngực ra thêm chút nữa. “Chúng ta nghỉ giải lao được không? Mấy câu hỏi vừa rồi làm tôi kiệt sức.”

Cặp mắt rắn của anh ta chợt lóe lên vẻ bất ngờ, cộng thêm một chút tính toán mà anh ta chưa từng thể hiện trước đây. Giọng tôi càng có ý đồ hơn. “Nhìn anh có vẻ nóng nực. Tôi giảm bớt máy sưởi nhé?” Tôi đã cố tình vặn máy sưởi quá mức trước đó. Quyến rũ cảnh sát có tội không nhỉ?

Có thể bạn không tin là một phụ nữ hộ pháp vẫn có sức cám dỗ. Bạn có thể mê đắm những người hợp thời trang, nhưng đời thực không phải là sàn diễn. Và tôi đang để Ginger ngắm thỏa thích. Nên nhớ một phụ nữ sành đời đều lắm mưu mẹo. Tin tôi đi, Monica biết rõ mình đang làm gì.

“Anh muốn nghỉ một chút không… sếp?”

“Tôi muốn cô trả lời thêm một vài câu hỏi.

Nhưng anh ta để ý thấy ánh nhìn của tôi. Chúng tôi đoán trúng ý nhau từ những cái liếc mắt ranh mãnh, từ những giao tiếp bí mật với nhau. Một lần nữa giữa hai chúng tôi có một mối liên kết gì đó mà nếu tôi vận dụng đúng hướng, tôi nghĩ có thể cứu được mình, dù mối liên kết ấy chưa rõ hình hài và tôi cũng chưa thể thật sự tin tưởng vào nó. Tôi đang đánh tín hiệu, mỗi lúc một mạnh hơn nhưng vẫn chưa chắc anh ta có vươn cánh tay ra đón nhận hay không.

Đúng lúc đó, anh ta vòng tay ra sau đầu, tỏ vẻ thư giãn (hoặc giả vờ như thế). Bộ ngực anh ta vạm vỡ, rắn chắc, bắp tay cuộn lên dưới lớp áo sơ mi. Tôi tạm quên đi cái đầu hói của anh ta mà tập trung vào hàng lông mày rậm cùng chùm lông xoăn màu đỏ trên mu bàn tay anh ta. Trên ngón giữa có đeo nhẫn khắc hình. Anh ta chưa kết hôn ư?

Dù xảy ra chuyện gì thì quyến rũ người đã kết hôn vẫn dễ hơn, trái chín luôn chờ được hái khỏi cành mà.

“Cô có quan hệ tốt với các anh chị em chứ?”

“Rất tốt”

“Mọi người có thường gặp nhau không? Vẫn giữ liên lạc chứ?”

“Anh quên là chúng tôi vừa tổ chức tiệc gia đình lớn sao?”

“Đó không phải là điều tôi hỏi, Monica.”

(Anh ta bắt đầu gọi tôi là “Monica” sau khi uống cà phê.

Cà phê đen đậm, tôi có mời thêm sô-cô-la mà anh ta từ chối – nhưng sự lưỡng lự vừa đủ của anh ta khiến tôi hiểu rằng anh ta đã bị quyến rũ. Anh ta lại nhìn lần nữa, dù chỉ trong chớp mắt.)

Anh ta gọi tên tôi thường xuyên, như đang theo đuổi tôi vậy. Dĩ nhiên tôi thích như vậy. Bọn trẻ ở trường chỉ gọi tôi là “cô”, người trong nhà đều gọi tôi là “Mono” và giờ tôi mới biết tên đó nghĩa là khỉ đột, khỉ. Phải, ông ta đáng chết.

Liệu có đám tang không nhỉ? Chúng tôi đều có mặt và tôi phải đứng lùi về sau với chiếc còng trên tay?

Ginger và tôi gần gũi hơn. Ngay trước giờ uống trà, tôi phản ứng trực diện với anh ta, ngắt lời mấy câu hỏi bằng cách khẳng định mình vô tội. Tôi ngồi trên ghế sofa nhưng tư thế có chút trễ nải, còn anh ta ngồi ghế bành, dáng thẳng đuột tập trung.

“Tôi không giết cha mình thưa sếp.”

“Tôi không nghĩ là mình đã cáo buộc cô tội sát nhân.”

“Tôi có thể làm kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối, tôi tiếp. “Tôi trong sạch như tuyết vậy” Tôi đã nhìn thấy máu phun đầy trên tuyết, xoắn lấy nhau rồi lan rộng, nhuộm đỏ cả tuyết và xối xuống cặp đùi cực khỏe cùng cặp mắt cá chân to dày của tôi. “Anh nên thẩm vấn các bạn tình của cha tôi. Bạn gái hay đại loại thế.” Tôi không nêu tên ai vì tôi vẫn cảm thấy có mối liên hệ mù mờ nào đó với kẻ đã đập đầu cha như đập một cái vỏ trứng.

Anh ta gật đầu. Tôi thoáng nghĩ: “Anh ta tin mình, một cách chính thức”

Nhưng không than ôi, đâu có dễ dàng như vậy. “Nhưng cô có mặt ở nơi mà chúng tôi gọi là hiện trường án mạng, trái ngược với lời khai của cô, Monica à. Chúng tôi thu thập được hình ảnh ô tô của cô đến nhà cha cô vào gần buổi trưa từ một máy quay an ninh”

Tôi mất vài nhịp để tiếp nhận thông tin này.

“À vâng, cái xe, tôi quên mất, có thể tôi nhớ sai về các mốc thời gian. Tôi hay bỏ xe ở nhà cha để đi bộ hay làm gì khác. Có thể tôi làm vườn vào ngày trước đó. Tôi là người ưa vận động sếp à” Một lần nữa, tôi lại dùng thân mình để thu hút ánh mắt của anh ta.

“Tiếp đi. Vào sáng Chủ nhật. Chúng ta gần tới đó rồi”

“Tôi đã nói với anh về thói quen đi bộ của tôi. Tôi đi vòng quanh bờ biển, ở vịnh Joss, vịnh Bone này. Đi bộ dọc bãi biển tuyệt lắm, tôi đi ngang qua nơi là bối cảnh của Thirty-Nine Steps[1]. Anh đã đọc cuốn tiểu thuyết ấy của John Buchan chưa?” Trước khi anh ta kịp ngắt lời, tôi tiếp: “Gần mười ba kilomet. Đó là quãng đường đi bộ vừa sức tôi. Anh thích đi bộ không sếp?”

“Không. Nhưng đúng là tôi thích John Buchan lắm. Một tác giả đích thực Monica à. Lần đầu tiên nụ cười của anh ta giãn ra, khiến anh ta như trở thành một người khác trong tích tắc – không phải kiểu người tôi thích nhưng dẫu sao tôi đang cần một người bạn.

Anh ta ngả người ra sau, hai tay lại vòng sau đầu, chiếc nhẫn trên ngón tay ánh lên trên nền lưng ghế đỏ thẫm. Người ta thích màu sáng, không vấn đề gì, nhưng màu đỏ lại sáng quá mức. Lúc nào tôi cũng muốn bọc lại ghế màu khác. Ginger nói tiếp: “Đúng vậy, tôi thích John Buchan. Những chuyến bay, những cuộc truy đuổi, tôi thích kiểu như thế, án mạng, tội ác... Và công lý nữa, Monica.”

Tôi ngáp kín đáo và cựa mình đổi chân tựa trên ghế sofa. Đấu trí thật mệt mỏi. Chúng tôi cần xả hơi. Tôi thua thì mất gì? Chẳng mất gì. Tôi đã mất tất cả khi cha tôi gọi tôi là con điếm.

“Nào, nói tiếp về sáng Chủ nhật nhé. Đến thời điểm đó rồi.”

“Tôi thấy gọi anh là “sếp” nghe ngớ ngẩn quá. Anh còn tên gọi nào mà tôi gọi được không?” Tôi nghiêng người trên sofa, miệng mỉm cười còn tay đặt trên lớp nhung đỏ thẫm.

“Thanh tra Parkes-Woods. Tôi đã tự giới thiệu rồi mà.”

“Parkes-Woods hơi khó phát âm.”

Tôi liếm môi. Cơ thể tôi căng cứng trong kích động, sẵn sàng cho thời khắc quyết định.

Anh ta có vẻ đắn đo khá nhiều và sau đó nói giọng giải thích, “À, đó là tên tôi. Mẹ tôi họ Parkes, cha tôi họ Woods, tạo thành một cặp kỳ lạ về mặt ngữ pháp. Một lần nữa anh ta lại làm tôi bất ngờ ngoài dự liệu.

“Nhưng có vài người gọi tôi là Ginger.” Trông anh ta cứ như trẻ con bị bắt lỗi và để khỏi bị mất thể diện, miệng anh ta liền nghiêm nghị, hai tay khoanh lại.

“Tôi gọi anh là Ginger có được không?”

Anh ta như nổi cáu, xoay đầu lưỡng lự giữa gật và lắc giống như đang đuổi một con ong phá bĩnh.

Ginger! Tôi đã gọi anh ta như vậy suốt trong tưởng tượng của mình. “Ginger, có nhiều chuyện tôi muốn kể anh nghe.”

Đầu anh ta gật xuống ham muốn. Được rồi, cứ hớ hênh để lộ bí mật đi – tôi có thể cảm nhận anh ta đang nghĩ như thế (nhưng dĩ nhiên, tôi cũng muốn anh ta tiết lộ chuyện đời tư, nếu cần!)

“Cha tôi tưởng tôi đã quan hệ tình dục từ lâu trước đó. Đây mới là mấu chốt của vụ việc. Anh nghĩ xem tại sao ông ta lại nghĩ vậy?” Một cách chậm rãi, tôi mở đùi ra rồi khép lại. “Lúc đó tôi còn trinh, sếp, à Ginger. Dĩ nhiên, là hồi xưa thôi.”

“Hừm, cô đi vào trọng điểm đi, anh ta nói. Trông anh ta có vẻ phấn khích và hơi đổ mồ hôi.

“Tôi trở nên lăng nhăng khác thường. Ginger, hy vọng anh không phán xét tôi”

"Hmmm.”

“Sau cái ngày đau buồn đó, tôi rời khỏi nhà...”

“Chúng ta bàn xong vấn đề này rồi, anh ta nói, vẻ thất vọng…

“Tôi bắt đầu “la liếm” với bất cứ ai tôi gặp.”

Anh ta mở to mắt, hoài nghi và sau đó, anh ta thuộc về tôi, hẳn nhiên là thế.

“Chú ý lời nói của cô, anh ta nói uốn éo như thể lưỡi dính keo, sau đó tôi thấy anh ta bật cười. Đó là lý do giọng anh ta nghe như tắc lại.

“Tôi sợ là mình không kháng cự lại được.”

“Khó kháng cự? Anh sẽ làm vậy sao?”

Đàn ông muốn gì? Họ muốn những phụ nữ nồng nhiệt, không cần phải theo đuổi và không phũ phàng từ chối họ.

Cánh mũi anh ta rung lên. Ginger của tôi đột nhiên trở nên đẹp trai, ranh mãnh và tập trung cao độ. Bốn mắt chúng tôi gặp nhau và chuyện gì đến cũng phải đến. Loáng một cái, anh ta đã ngồi cạnh tôi trên ghế sofa và tôi vươn tay kéo khóa quần của anh ta xuống.

Ôi Monica, coi chừng té, coi chừng té! Trên thực tế tôi chỉ quỳ xuống phía trước Ginger. Mỗi khi nhớ lại chuyện này tôi vẫn cười sảng khoái - khuôn mặt háo hức, niềm mong chờ không che giấu của anh ta, thêm “tòa tháp màu hồng dễ thương” dựng đứng trước mặt tôi khi tôi thè lưỡi liếm láp xung quanh... Được một lúc, tôi đột ngột lùi ra, dùng các ngón tay mân mê xoay tròn. “Súng” của anh ta bùng nổ năng lượng, co giật trước mặt tôi, ở đầu mút nổi lên những “hạt ngọc” nhỏ, trong suốt.

“Chúa ơi, Monica, đừng dừng lại.”

“Em hy vọng anh mang theo bao cao su, Ginger.”

Đó là một tính toán mạo hiểm, nhưng anh ta rên rỉ nói: “Anh không mang theo, em là người phụ nữ dễ thương đầu tiên mà anh gặp từ lâu lắm rồi.

Làm ơn chú ý nhé, anh ta nói là “người phụ nữ dễ thương” không hề có ý nói là “kẻ đĩ thõa”, “con điếm” hay “ả lẳng lơ”.

“Em biết đấy, anh không ngại quan hệ không bao cao su đâu.” Cách Ginger nói khiến tôi chắc chắn anh ta chưa từng nói “quan hệ không bao cao su” trước đây. “Em biết là sex bằng miệng không có nhiều nguy cơ mà. Vả lại, anh cũng chưa quan hệ cả năm nay.”

Tôi lắc đầu buồn bã. “Anh phải nhớ là em dạy môn sức khỏe giới tính cho bọn trẻ ở trường, nằm trong học phần Giới tính và quan hệ. Em có thể chỉ anh tới hiệu thuốc gần nhất. Nói xong, tôi “khuyến mãi” cho anh ta hai cú liếm nữa.

Ginger vừa thở dài vừa cho của quý lại vào quần. “Đừng bỏ trốn đấy,” anh ta nói căng thẳng. “Và chuyện này chỉ hai chúng ta biết thôi đấy”

“Được, em sẽ không kể cho cảnh sát nào khác đâu.”

“Monica, người tốt như em sẽ không kể đâu. Trong một thoáng mặt anh ta hiện lên vẻ biết ơn ủy mị, nhưng ngay sau đó mối nghi ngờ mang tính nghề nghiệp trỗi dậy.

“Em đâu có đi đâu được, em không có xe.”

“Chính xác, cảnh sát các anh tạm giữ nó rồi. À, có cửa hàng Boots ven biển, anh đi về sẽ mất khoảng hai mươi phút. Em ở đây chờ anh”

“Chắc anh nên đưa em theo.”

“Hãy nghĩ cho danh tiếng của em một chút,” tôi khẩn khoản nói trong lúc đứng phắt dậy. “Em là phó hiệu trưởng, em không thể để người ta thấy mình đi cùng cảnh sát được.” Tôi thong thả phủi túm len khỏi người và kín đáo nháy mắt với tấm thảm lông cừu của mình.

Ginger chỉnh lại quần áo cực nhanh và làm một điều mà tôi không ngờ tới: anh ta dụi đầu về phía tôi, làm tôi định thoái lui để né một cú húc đầu. Cha từng dùng đầu húc Angus ngã xuống đất, để lại vết bầm đen trên gò má anh ta. Nhưng không, người đàn ông này chỉ hôn vội lên má tôi. Cả hai chúng tôi ngỡ ngàng nhìn nhau. “Anh có muốn cầm theo khóa nhà của em không? Anh có thể nhốt em bên trong” tôi hỏi. Tôi có đến ba bộ khóa, tôi nói vậy chỉ để làm anh ta yên tâm.

Ginger lắc đầu, hắng giọng, “Monica, có điều này về cha em mà anh muốn nói em biết…”

“Chúng ta đừng nói về cha em lúc này. Anh đi nhanh rồi về. Chuyện đó kể em nghe sau cũng được. Thế là anh ta vọt ra khỏi cửa.

Tôi có thiện cảm với Ginger. Đương nhiên là thế: anh ta tin tưởng tôi. Anh ta không khóa cửa nhốt tôi.

Nhưng ngay khi nghe tiếng xe anh ta rồ máy, tôi phóng lên tầng lấy túi xách.

Đây rồi, chìa khóa của Gunilla, vẫn ở nơi tôi giấu chúng vào lúc năm giờ sáng. Hàng xóm Gunilla của tôi là một nhà hóa học công nghiệp, mùa đông năm nào cô ta cũng đi Thụy Điển ở ba tháng. Trong thời gian đó, cô ta để xe trong garage khóa kín. Chắc hẳn cô ta rất sẵn lòng giúp đỡ tôi.

Nhanh, nhanh, ra chỗ tổ ong lấy lại cuốn nhật ký của tôi. Ngoài vườn ướt đẫm vì sương giá tan. Trong lúc chạy rầm rập trên bãi cỏ trở lại nhà, lòng tôi chợt cảm thấy chút xấu hổ. Monica, sao mày lại từ chối thiện chí của người đàn ông thân thiện ấy? Nhưng cha đã chết rồi và mọi thứ đều đổi khác. Quên sự thất vọng của Ginger đi, sao mày lại phải bận lòng vì một gã cảnh sát khốn kiếp? (Hơn nữa, với đàn ông, tôi luôn sòng phẳng. Nếu không cần họ, tôi nói thẳng. Nếu muốn quyến rũ họ, tôi sẽ tiếp cận).

Việc cuối cùng tôi làm trước khi rời khỏi nhà là nguệch ngoạc từ “xin lỗi” lên một mẩu giấy, lạ hơn nữa là tôi thêm lên đó một nụ hôn. Đó là tâm trạng hỗn loạn của tôi, pha trộn giữa vội vã và sợ hãi.

Nếu cửa garage của Gunilla không mở thì sao? Nhưng sau một lúc, cửa kéo lên lặng lẽ, chậm rì rì và đằng sau cánh cửa ấy là chiếc Volvo của cô ta. Tốt, tốt, bạn của tôi, trợ thủ của tôi. (Chắc chắn Gunilla là kiểu bạn như thế? Cô ta gửi chìa khóa sau khi dọn đến không lâu và nói: “Tôi nghe nói cô là giáo viên. Sau đó, cô ta hỏi lấy lại. Tôi từ chối: cô ta có thể lấy một bộ chìa khóa khác cho con gái! Dù sao đi nữa, tôi nghĩ chúng tôi vẫn là bạn).

Chiếc xe to lớn của Gunilla đưa tôi rời xa Ginger, rời xa con đường của chúng tôi, rời xa Broadstairs.

Chắc anh ta tưởng tôi đang ở trong nhà tắm và dần dần cáu kỉnh trong lúc chờ đợi tôi? Liệu anh ta có trả thù không? Quên Ginger đi.

Nhưng mà anh ta rất tử tế với tôi, tử tế hơn bất cứ gã nào tôi nhớ được gần đây. Cái khoảnh khắc anh ta chúi đầu về phía tôi và khi tôi lùi lại thì anh ta hôn tôi...

Tình dục. Tình yêu. Năng lượng tỏa ra từ chúng. Người nhà Ludd luôn thừa mứa năng lượng nhưng phần lớn năng lượng đó lại đi lầm đường lạc lối. Nếu tình dục và tình yêu chung đường thì sẽ ra sao? Thỉnh thoảng cũng có chuyện đó nhưng là trong cuộc sống của những người khác.

Mon à, quên anh ta đi. Tập trung lại nào. Tình dục hay tình yêu gì rồi cũng sẽ trôi qua. Cha chết rồi, tình thế đang gay go. Phải tự cứu bản thân và gia đình mày trước.

Trốn thoát, tôi gần như hạnh phúc khi phóng nhanh trên con đường chan hòa ánh nắng, vượt qua những dãy nhà nằm ngay ngắn – những khối nhà với dây leo mùa thu bình yên. Tôi thấy cả một ông lão làm vườn tóc bạc đang dọn dẹp vườn tược chờ đông sang. Lái xe đi xa vào một ngày trong tuần, cảm giác thật giống như đang đi nghỉ mát. Chiếc xe “đi mượn” này còn thoáng rộng hơn xe tôi. Tiếp đó, tôi bật radio lên.

Không ai bị buộc tội trong vụ tấn công tại nhà thờ Hồi giáo. (Có thể là bọn trọc đầu ngu xuẩn mang quốc kỳ Anh, hô hào bảo vệ Các giá trị của nước Anh.) Có cảnh báo khủng bố ở giao lộ Oxford Circus tại London. Thêm ba ngôi trường Hồi giáo đang được xây dựng (tội nghiệp các cô gái trẻ phải trùm kín đầu! Nhưng đài BBC đưa tin kính cẩn quá rồi đó). Brexit, Brexit, nói đi nói lại vấn đề này mãi.

Trong vườn nhà ai đó, một người đàn ông đang la hét.

Lá rơi lả tả từ những cây bạch dương lóng lánh ánh vàng. Tôi hy vọng mình có đem theo một cuốn sách để đọc.

Lạ một nỗi là không ai trong nhà Ludd rời bỏ Thanet. Một số trong chúng tôi từng thử nhưng cuối cùng đều quay lại.

❀ ❀ ❀

[1] Là cuốn tiểu thuyết phiêu lưu của nhà văn người Scotland John Buchan, được in thành sách vào năm 1915. Đây là quyển đầu tiên trong số 5 quyền tiểu thuyết về Richard Hannay, một nhân vật anh hùng hành động.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.