Tên tôi là Adoncia. Lúc mới gặp, ông ta nói: “Tên đẹp thật đấy. Tôi thích nó! A-don-cia, A-don-cia!” Ông ta ngân nga trong lúc đưa “máy khoan” vào miệng tôi. Nhìn thấy thân người tôi nảy lên (chỉ chút xíu thôi), ông ta cười to. Vậy là ông ta gặp rắc rối rồi, nhưng tôi lại thích mùi của ông ta.
Được rồi, tôi đã tự nguyện trong lần đầu tiên ấy. Chàng trai trẻ Luis của tôi ra ngoài nhiều quá, lúc nào cũng về trễ và ngủ say sưa như con nít. Tôi yêu Luis nhưng tôi thấy cô đơn. Có lẽ tôi muốn thấy mình gợi cảm trở lại. Tôi thích của quý của Albert – từ màu sắc đến kích thước luôn hấp dẫn tôi lao về phía ông ta.
Ông ta thở phì phò và vui tai như một con heo thịt cỡ bự. Ông ta nhe hàm răng trắng to tướng ra mà cười. Răng trắng to tướng và “xúc xích” đỏ. Các cuộc hẹn của tôi luôn được xếp vào cuối ngày; khi đó ông ta kêu y tá ra ngoài. Và khi Esmeralda, ả tiếp tân nhỏ thó như con khỉ con, bôi son môi quá dày, luôn khịt khịt cái mũi tí hin ra điều không ưa tôi, Albert liền nói: “Cô về nhà sớm đi”
Khi xong chuyện, ông ta phát chán rồi bắt đầu gọi tôi là “Dunce” (ngu đần) và “Donkey” (con lừa). Tôi để ông ta gọi thế. Phải, lúc ấy tôi đã dính lấy ông ta rồi. Tôi ước phải chi mình đừng để ông ta làm thế, bởi bạn biết đấy, cái tên là một điều rất đặc biệt. Adoncia. Tôi yêu tên mình. Cha tôi chọn tên ấy trước khi ông đi tù. Trên thực tế, Albert đã xúc phạm đức tin của tôi. “Tới đây nào Donkey, chúng ta bắt đầu nào”. “Ái chà, con lừa ở trên ghế!”
Ông ta không phải là con người. Ông ta là kẻ ngu xuẩn vì không nhìn thấy được điều gì đang tới với mình, quý ông Albert Ludd chó đẻ ạ.
Tôi đang tới đây, ông Albert.