Máu

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34.

❊ ❊ ❊

Sau khi cô ta bỏ đi, tôi ngồi trong vườn. Tôi không muốn vào nhà. Cha còn sống. Toàn thân tôi bứt rứt. Sao có thể như thế chứ? Ai đó đã ra tay và tôi thấy cha ngả nghiêng, xiên xẹo, người đầy máu...

Tôi cảm thấy cần phải ở vị trí nào đó mà tôi có thể bao quát tầm mắt ra mọi hướng, từ mặt biển xanh rì rầm bên ngoài rặng leylandii (dường như cao hơn và phủ bóng hơn kể từ hôm qua?) đến con đường riêng biệt nơi những ngôi nhà biệt lập, đóng cửa chớp nằm thu mình trong những mảnh vườn như thú rình mồi, và cả khung cảnh hoang sơ ở cuối vườn nhà tôi. Và ngôi nhà bên vịnh của gia đình tôi trở nên hư ảo trong ánh mặt trời. Ngôi nhà sát bên tôi, quá lớn và quá gần.

Ít nhất ông ta cũng bị tổn thương não, chắc chắn là vậy. Cha luôn tự hào mình có lớp da dày và xem như vậy là hấp dẫn. Liệu xương ông ta có cứng chắc luôn không? So với tuổi ngoài sáu mươi thì cha cực khỏe, không sai. Ông ta đi tập gym ba lần một tuần, những ngày nghỉ thì tập với máy trong phòng làm việc. Chúng tôi thường nghe tiếng máy kẽo kẹt và hơi thở cha phì phò mỗi khi chúng tôi nhón chân đi ngang qua. Cha hiếm khi đau ốm. Nhưng lần này khác hẳn: một vết thương vào đầu. Chắc chắn ông ta phải mất nhiều tháng mới hồi phục.

Đến lúc đó có thể cảnh sát đã bắt được kẻ thủ ác. Ginger, tôi tin anh ta, thanh tra Parkes-Woods – người đã nói “Tôi đang xem cô là nhân chứng chứ không phải nghi phạm. Đã bao nhiêu lần tôi tua đi tua lại câu nói này rồi. Nhưng giờ tôi hoài nghi không biết anh ta có thực đã nói như vậy hay không? Nhớ đi nhớ lại khiến câu nói đó mất đi tính xác thực, và tất cả những gì tôi nghe thấy chỉ là tiếng rên rỉ phát ra từ phiên bản thu nhỏ của chính mình. Anh ta không đứng về phía tôi. Tôi tưởng tượng ra mà thôi. Đột nhiên tôi thấy cô độc quá đỗi.

Bạn bè ư? Thỉnh thoảng tôi thấy họ phản ứng quá mức. Đa phần thối lui khi tôi thể hiện khiếu hài hước của mình. Với đàn ông, hầu hết là chúng tôi nói chuyện xã giao và hễ tôi nói chuyện riêng tư là họ cảnh giác, đến lúc tôi nói đùa thì họ bán tín bán nghi. Phụ nữ còn nhạy cảm hơn. Các giáo viên mới thường mời cà phê nhưng chẳng hiểu sao trong đầu tôi lại bật ra ý nghĩ “cà phê cái đầu mấy người”. Tôi sợ mình lỡ lời nói ra... và ngồi cười một mình. Vả lại không dễ để kết bạn trong phòng giáo vụ; theo luật bất thành văn, quản lý cấp cao thường không nên đến đó. Dù sao tôi cũng là phó hiệu trưởng và nhiệm vụ của tôi là đảm bảo họ giữ khuôn phép, nhưng quan điểm của tôi là cho phép tự do ngôn luận, đặc biệt là khuyến khích tự do nói về Neil.

Trong một số gia đình, anh chị em cũng là bạn bè của nhau, nhưng nỗi sợ hãi đã khiến chúng tôi chui rúc vào những cái lều riêng biệt, cố gắng kéo kín khóa lều vào ban đêm để cản bước con quái vật mình người đầu bò Minotaur đang gõ móng bên ngoài. Bạn không thể thấy được nó, bạn chỉ nghe được tiếng nó thôi...

Tôi cứ ngồi trên bậc thang bên ngoài ô cửa sổ kiểu Pháp, đưa mắt nhìn khu vườn bề bộn sau cuộc đột kích không ngơi nghỉ - đây một chiếc tất, kia một chiếc giày. Trong vườn cỏ mọc um tùm, mấy cụm hồng đỏ vẫn bám trụ trong giá lạnh dù lá đã rụng sạch, dãy leylandii màu xanh thẫm đang dâng lên xung quanh tôi như bức tường có lỗ châu mai. Con đường ngoằn ngoèo không hề có xe cộ nào đi qua, những ngôi nhà mà tôi không thấy bóng người ra vào, còn mặt biển óng ánh một màu xanh bạc. Nhưng không sao, không sao, mọi thứ đều ổn, tôi thấy thư thái. Mọi thứ đều rõ ràng với tôi và quý độc giả thấy đấy, tôi không chôn giấu bất cứ bí mật nào.

Tôi là Monica Ludd và tôi không sợ hãi. Tôi sẽ không để ai làm tôi kinh sợ.

Tôi đã tiễn “Con bé” đi khỏi, đã đánh lừa được Ginger.

Hẳn nhiên tôi có thể xoay xở mà không cần bạn bè nếu buộc phải thế.

Rồi tôi nhận ra niềm lạc quan của mình cạn dần, thay vào đó là tâm trạng xáo động mơ hồ vì đang ẩn mình ở nơi xa xôi, như thể một cơn gió nhỏ đột ngột xoáy lên. Mặt trời mùa đông sau lưng tôi đã nhỏ dần và những sắc màu rõ nét của buổi sáng phai nhạt. Khi ngẩng lên, tôi nhìn thấy mây trắng đã lan rộng và tạo thành quầng mờ ảo che phủ mặt trời.

Ai sẽ có mặt nếu cha tới tìm tôi?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.