Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 799 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 39

❊ ❊ ❊

Căn cứ chiến dịch Immari tại Ceuta

Phía Bắc Maroc

David tỉnh dậy sau hồi chuông lớn thứ hai anh từng nghe thấy trong đời. Tiếng chuông lớn nhất là ở Langley, Virginia, năm 2003: một cái còi hơi treo trên đầu anh, khiến anh vội vàng nhảy bật ra khỏi giường trong tình trạng bán khỏa thân. Các thầy huấn luyện anh ở CIA đã lôi anh ra khỏi doanh trại, vẫn bán khỏa thân, rồi đá anh vào cánh rừng phía Bắc Virginia.

“Có sáu lính bắn tỉa trong khoảng rừng này. Đến hoàng hôn, cậu phải về đến doanh trại. Họ dùng đạn sơn, vậy nếu trên người cậu có chút sơn nào, cậu không phải người chúng tôi cần.”

Họ ném anh ra ngoài trong lúc xe vẫn đang lăn bánh và anh đã gặp lại họ khi mặt trời lặn sau tòa nhà một tầng của doanh trại.

Kể từ tối hôm đó, anh không bao giờ chỉ mặc quần lót đi ngủ nữa, ngoại trừ một lần duy nhất, một sơ suất nhỏ, một khoảnh khắc yếu đuối, khi anh bỏ hết cảnh giác ở Gibraltar, với Kate.

Hiện tại, tiếng bước chân đang lũ lượt vang lên qua cánh cửa. Anh thủ thế ở góc phòng đối diện, xiên góc với cánh cửa, sẵn sàng tấn công bất cứ người nào bước vào. Rukin đã phát hiện ra rồi sao? Gã đã đặt máy ghi âm trong phòng? Nếu vậy, gã hẳn đã nghe được mọi chuyện.

Cửa lách cách mở, nhưng không bật tung ra. Hai bàn tay đen thò vào từ ngoài cửa, duỗi thẳng, cho thấy đang không cầm gì. Chủ nhân đôi bàn tay gọi giữa tiếng bước chân vội vã sau lưng mình. “Kamau đây.”

“Vào đi. Rồi đóng cửa lại,” David nói trong tư thế cúi thấp, sau đó nhanh nhẹn, lặng lẽ, đứng thẳng lên, bước tới góc phòng bên kia, đi vào điểm mù sau cánh cửa.

Kamau vào phòng và đẩy cửa đóng lại sau lưng. Anh ta lập tức chú mục vào góc phòng nơi giọng David vừa phát ra, sau đó xoay sang góc còn lại, đối diện David.

“Chúng ta đang bị tấn công,” anh ta nói.

“Ai?”

“Chúng tôi không biết. Thiếu tá yêu cầu gặp anh.”

David theo Kamau ra hành lang ngập tràn lính, tất cả đều đang tất bật về vị trí, chẳng mảy may để tâm đến David và Kamau.

Bên ngoài khu chỗ ở, ở sân trong của thành trì, mọi người hoạt động huyên náo. David muốn dừng lại để đưa ra đánh giá chiến thuật, nhưng Kamau cứ đều chân đi thẳng tới tòa tháp cao.

Họ chạy nhanh lên cầu thang thép ọp ẹp, Kamau tóm lấy cánh tay David ngay trước khi họ bước lên chiếu nghỉ cuối cùng. “Chúng cũng không biết chuyện gì đang diễn ra. Gã ta sẽ kiểm tra anh.”

David gật đầu và theo Kamau vào trung tâm chỉ huy. Nó vượt quá cả mong đợi điên rồ nhất của David. Nó có tám cạnh; cứ cách một bức tường lại có một ô cửa sổ cao từ sàn lên kịch trần, cho phép nhìn được rõ ràng mọi hướng của trại. Bốn bức tường còn lại treo những màn hình máy tính đang hiện các bản đồ, sơ đồ và số liệu mà David chẳng tài nào hiểu nổi.

Chính giữa, hai kỹ thuật viên lom khom bên các bàn và màn hình máy tính. Một chiếc ghế duy nhất đặt cách xa họ, trên đó là gã thiếu tá đang ngồi. “Triển khai cụm pháo binh bốn và năm. Bắn tùy ý.” Gã xoay lại nhìn David.

“Anh biết về chuyện này.”

“Tôi thậm chí còn không biết đây là gì.”

Một kỹ thuật viên lên tiếng “Các máy bay đã thả tên lửa.”

Gã thiếu tá nhìn David.

Bên ngoài cửa sổ mé, dọc bức tường phía Bắc, những khẩu pháo xoay xoành xoạch và nã đạn vào màn đêm. Các phát bắn dường như nối tiếp nhau ngay tức khắc, tạo những tiếng nổ ào ạt giữa không trung. Những mảnh còn lại của các máy bay tấn công rơi lả tả xuống vùng nước bên dưới.

“Bảy mục tiêu, bắn hạ cả bảy,” một kỹ thuật viên khác nói.

David sửng sốt trước màn phòng không này. Anh không rành các hệ thống phòng thủ đất đối không, nhưng những gì anh vừa được chứng kiến thực sự tân tiến hơn mọi hệ thống anh từng biết.

Căn cứ này sẽ không thể bị đánh chiếm từ trên không. Kỹ thuật viên đã nã loạt tên lửa kia gõ mạnh bàn phím vài lần và lắc đầu. “Không còn gì trên radar. Lúc nãy chỉ là một nhóm thôi.”

Gã thiếu tá đứng dậy bước ra cửa sổ. “Tôi chỉ thấy bảy vụ nổ thôi. Sao không có gì trúng chúng ta? Tên lửa bay trượt à?”

“Tên lửa không tới đích, thưa sếp.”

Bên ngoài cửa sổ phía Tây, một cột nước và ánh sáng phóng lên.

“Cái quái gì kia?” Rukin gặng hỏi.

Các kỹ thuật viên loay hoay với máy tính. Một người khác đứng dậy chỉ một trong các màn hình. “Tôi không nghĩ chúng ta là mục tiêu, thưa sếp. Tôi nghĩ chúng đã bố trí mìn vào các eo biển. Tôi cho là một trong các máy bay đã đụng trúng một quả mìn trong lúc chìm.”

Gã thiếu tá đứng đó một lúc, nhìn trân trân ra biển, đến chỗ mảnh máy bay kia đã phát nổ. “Gọi hạm đội của chủ tịch. Ngài ấy cần thay đổi tuyến đường,” gã thiếu tá vừa nói vừa xua tay bảo David và Kamau rời khỏi phòng.

Bên ngoài trung tâm chỉ huy, David nhìn từ trên cao xuống các nhà tù anh đã nghe nói đến trên đường vào đây.

Chúng chứa kín người, túm tụm vào nhau, chặt như nêm. Dễ phải đến hai hay ba ngàn người. Đám mọi rợ đang chờ người chèo thuyền, Rukin đã nói vậy. Ai có thể làm ra chuyện này?

Trên đường trở lại khu chỗ ở, Kamau và David bước đi trong im lặng. Tới phòng David, anh ra hiệu bảo Kamau ở lại. “Vừa nãy là gì thế?”

“Một phi đội bay của Không quân Hoàng gia Anh. Mấy tháng rồi chúng tôi không thấy một phi đội như thế. Họ đã cố chiếm căn cứ ngay sau đợt bùng phát, trước khi Immari đốt trụi thành phố và thiết lập các hệ thống phòng không. Chúng tôi nghĩ quân đội Anh đã hết nhiên liệu máy bay phản lực.”

“Sao họ lại thả mìn?”

“Dorian Sloane đang trên đường đến đây. Hắn đang dẫn hạm đội chính của Immari về hướng Bắc. Chúng sẽ xâm chiếm châu Âu. Tôi cho là quân đội Anh đặt mìn trên các eo biển để chặn đường hắn đến Địa Trung Hải.”

“Sloane đang ở bao xa?”

“Vài ngày nữa là hạm đội chính đến nơi. Tôi vừa đọc được tờ ghi chú nói Sloane đã bay dọc lên bờ biển và đang chỉ huy một hạm đội tiên phong với quy mô nhỏ hơn. Hắn đang đuổi theo cái gì đó. Hắn có thể có mặt ở đây ngay tối nay.”

David gật đầu. Sloane. Ở đây. Chiếm Ceuta trước khi hắn đến có thể cứu được nhiều mạng người hơn David tưởng tượng – nếu anh giết hoặc bắt được Sloane. Mà anh vừa nhìn thấy chìa khóa để làm được điều đó. “Những khẩu pháo đó là gì?”

“Pháo điện từ,” Kamau đáp.

“Không thể nào.”

“Chúng là một chương trình vũ khí tuyệt mật của Khu nghiên cứu Immari.”

David biết quân đội Mỹ đã thử nghiệm công nghệ pháo điện từ, nhưng chúng vẫn chưa được đem vào sử dụng phổ biến. Vấn đề chính là công lực của nó. Pháo điện từ sử dụng lượng điện cực lớn để đẩy đạn đi với tốc độ siêu thanh – hơn sáu ngàn hai trăm kilomét trên giờ. “Sao chúng có được đủ điện?”

“Chúng có một hệ thống các tấm quang năng đặc biệt, vài khu liên hợp nhỏ ở gần cảng.”

“Tầm bắn?”

“Tôi không chắc. Tôi chỉ biết là trong cuộc xâm chiếm miền Nam Tây Ban Nha, chúng đã bắn các mục tiêu ở Marbella và thậm chí là Málaga – cách đây hơn một trăm kilomét.”

Không thể tin nổi. Các khẩu pháo ở Ceuta có thể tiêu diệt bất kỳ hạm đội nào manh nha tiến tới, có thể là nguyên cả đội quân Immari ở phía Nam Tây Ban Nha. Họ có thể dùng chúng để...

Kamau như đọc được suy nghĩ của anh. “Kể cả nếu chúng ta kiểm soát được tòa tháp, cũng không thể nhắm bắn mấy khẩu pháo đó từ bên trong căn cứ.”

David gật đầu. “Những người cưỡi ngựa là ai?”

“Những người sống sót trong dịch. Người Berber. Nền văn minh sụp đổ nên họ đã trở về với gốc gác văn hóa của mình. Ngoài chuyện đó ra, thông tin tình báo của chúng tôi rất hạn chế.”

“Có bao nhiêu người?”

“Không rõ.”

David cố lên một kế hoạch. “Rukin. Gã ta là người thế nào?

“Tàn nhẫn. Thạo việc.”

“Thói xấu?”

“Chỉ có hút thuốc và... đàn bà.”

David cởi phần thân áo của bộ đồng phục Immari. Nhắc đến đàn bà, David nhớ tới cô gái đã đến phòng anh. Ngay lập tức, trí não anh thay cô ta bằng hình ảnh của Kate. Anh cố xua nó đi, nhưng anh cần phải biết... Việc này rất nguy hiểm, nhưng David vẫn đưa ra câu hỏi anh đã muốn biết từ giây phút anh đặt chân đến Ceuta. “Anh có thấy báo cáo gì về một người tên là Kate Warner không?”

“Khoảng một ngàn báo cáo ấy chứ. Cô ấy là người bị truy nã gắt gao nhất thế giới.”

Nỗi sợ chạy khắp người David. Anh đã không ngờ tới chuyện đó. “Ai truy nã?”

“Tất cả mọi người. Immari, Liên minh Phong Lan”

“Đang được nghi là ở chỗ nào?”

“Immari không biết. Hay ít nhất là chúng tôi chưa được báo cáo.”

David gật đầu. Có thể cô vẫn còn sống. Anh hy vọng cô đang trốn ở chỗ nào đó cách xa nơi này, ngoài tầm của Immari. Kể cả nếu đi tìm, anh cũng có khả năng chẳng bao giờ tìm thấy cô. Và anh có việc phải làm ở đây. “Được rồi, tôi muốn cậu kiếm cho tôi bộ thường phục. Và con ngựa tốt nhất cậu có thể tìm.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.