Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 379 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 40

❊ ❊ ❊

Tàu dịch Destiny

Địa Trung Hải

Thuyền trưởng quay sang hai người đàn ông. “Đã an toàn. Các anh có thể bắt đầu. Và thử xem tiến sĩ Chang và tiến sĩ Janus có thi thể nào cần bỏ không.”

Người lớn tuổi hơn trong số hai người kia gật đầu rồi cả hai rời đài chỉ huy.

Bên dưới boong tàu, họ bắt đầu cài dây hai bộ đồ mà họ mặc mỗi lần làm nhiệm vụ.

“Ông có bao giờ nghĩ về việc chúng ta đang làm không?” người trẻ hơn hỏi.

“Tôi cố không nghĩ đến.”

“Ông nghĩ là nó sai trái sao?”.

Người đàn ông lớn tuổi liếc nhìn cậu ta. “Họ là người, họ chỉ bị ốm thôi.”

“Vậy sao? Cậu là nhà khoa học à? Tôi thì không. Lao công không được trả lương để nghĩ ngợi.”

“Phải, nhưng…”

“Đừng có làm thế. Đừng suy nghĩ thái quá về chuyện này. Cậu phải hỗ trợ tôi ở ngoài kia. Mạng tôi nằm trong tay cậu. Cậu mà nghĩ quá nhiều về việc chúng ta đang làm là có thể khiến cả hai tiêu đời đấy. Quan trọng nhất là cậu có thể khiến tôi tiêu đời. Nếu bọn dị hợm trên boong không bắt chúng ta, đám điên trong phòng điều khiển sẽ làm thay. Chúng ta chỉ có một cơ hội ở đây: làm công việc của mình. Vậy nên hãy câm miệng rồi mặc đồ vào đi.”

Cậu trai trẻ nhìn đi chỗ khác, rồi tiếp tục cài dây vào bộ đồ, thi thoảng lại liếc nhìn người đàn ông lớn tuổi kia.

“Ông đã làm gì trước khi dịch bệnh nổ ra?”

“Tôi chẳng làm gì cả,” ông ta nói.

“Thất nghiệp à? Tôi cũng thế. Khá giống tất cả mọi người cùng lứa với tôi ở Tây Ban Nha. Nhưng tôi đã được nhận làm giáo viên dạy thay...”

“Tôi đã ở tù.”

Cậu thanh niên dừng lại, sau đó hỏi, “Vì tội gì?”

“Tôi đã ở một loại tù mà chẳng ai được hỏi ta vào vì tội gì. Và ta không kết bạn. Rất giống nơi này. Nghe này, nhóc, tôi sẽ nói thật đơn giản cho cậu nghe: tận thế rồi. Bí ẩn duy nhất còn quan trọng là ai sẽ là người sống sót. Giờ còn lại hai nhóm. Những kẻ cầm súng phun lửa và những người bị bắt lửa. Giờ cậu đang cầm súng phun lửa đấy. Vậy nên hãy im lặng và vui lên đi. Và đừng có kết bạn. Cậu chẳng bao giờ biết mình sẽ phải thiêu trụi ai trên thế giới này đâu.”

Đúng lúc đó, cửa mở ra và nhà khoa học được thủy thủ đoàn gọi là tiến sĩ Doolittle – mà tên thật là tiến sĩ Janus – bước vào căn phòng nhỏ. Mặt anh ta không chút biểu cảm, cũng chẳng chạm mắt với người nào. Hai trợ lý thí nghiệm đẩy các xe chở túi xác vào rồi rời đi nhanh chóng.

“Đây là tất cả à?” người đàn ông lớn tuổi hỏi.

“Hiện giờ là thế,” anh chàng tiến sĩ ôn tồn nói, không nhằm vào ai cụ thể. Anh ta quay người bỏ đi, nhưng cậu thanh niên đã lên tiếng ngay khi nhà khoa học tới ngưỡng cửa.

“Có tiến triển gì không?”

Tiến sĩ Janus dừng một lát, rồi nói, “Còn tùy... vào định nghĩa của cậu về tiến triển.” Anh ta bước ra ngoài.

Cậu thanh niên quay sang người đàn ông lớn tuổi. “Ông nghĩ...”

“Thề đấy, cậu mà nói từ ‘nghĩ’ lần nữa, tôi sẽ tự tay chuốc lửa cậu. Làm việc đi.”

Họ đội mũ bảo hộ, đi lên cầu thang và mở cửa dẫn tới các buồng nơi những kẻ tiến hóa ngược và những người sống sót từ chối gia nhập Immari đang ở. Vài giây sau, những người đầu tiên bắt đầu rơi xuống biển.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.