Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 785 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 12

❊ ❊ ❊

Quận Phố Cổ

Marbella, Tây Ban Nha

Giờ Kate đã thấy được: tám con vật kia không phải sói, chúng là chó – gầy gò, vô vọng.

Kate rời bàn tay run rẩy của mình khỏi tay Adi và lần tìm súng trong túi. Khi cô rút súng ra, đầu tiên là con chó lớn, rồi đến con chó hung dữ đi cùng nó, nhe răng và gầm gừ. Lông cả hai con dựng lên khi chúng chùn người chuẩn bị phóng tới.

Tay Martin lần tìm tay Kate và ông từ tốn bắt cô cho súng vào lại túi, giấu đi. Ông nhìn về phía trước, nhưng ông không chạm mắt với bất kỳ con chó nào.

Chậm rãi, không khí như rút khỏi mấy con chó. Lông chúng lại hạ xuống những cái gò bết đất trên lưng, hàm răng trắng sùi bọt biến mất, chúng lại bắt đầu chớp mắt. Rồi chúng quay lại đi thơ thẩn về đàn của mình, rút khỏi con phố, không một tiếng động.

Martin lắc đầu. “Chúng đang họp thành đàn, nhưng chúng chỉ ra ngoài này tìm đồ ăn thôi. Và có những thứ ở đây chúng có thể ăn, còn chúng ta thì không.”

Tiếng trực thăng giờ đã ngay trên đầu họ, Kate thấy một ánh đèn pha duy nhất tạc vào bầu trời phía trên. Chúng đang tìm gì nhỉ?

Martin nắm tay Surya, rồi Kate và Adi đuổi theo họ. “Có một nhà thờ cách đây vài dãy nhà. Gần điểm hẹn của chúng ta,” ông nói. “Nếu có thể sống sót đến sáng, chúng ta có thể gặp đội SAS ở điểm cứu viện.”

Kate guồng chân chạy nhanh hơn, bắt kịp Martin. Với mỗi bước chạy, những vệt nắng cuối cùng càng phai đi. Trên trời, ba ánh đèn giờ tạc thẳng vào màn đêm.

Kate dừng lại trên đường. Mấy chiếc trực thăng đang thả gì đó. Cô và Martin gần như phi vào con hẻm gần nhất ngay khi bom rơi xuống. Một quả bom lớn nổ cách họ hơn mười mét, tuôn rào rào... những mảnh giấy xuống quanh họ. Kate tóm lấy một tờ. Một tờ rơi. Trực thăng đang rải truyền đơn. Nó được viết bằng tiếng Tây Ban Nha, nhưng cô lật tờ giấy lại và thấy một bản dịch tiếng Anh.

Gửi các cư dân và tù nhân của Andalusia:

Chúng tôi đã nghe thấy tiếng gọi của các bạn. Tự do đang trong tầm tay.

Immari International đã đến vì các bạn, để trả lại cho các bạn quyền cơ bản của con người, đó là tự do, thứ mà Khối Phong Lan đã tước khỏi các bạn.

Hãy đứng lên cùng chúng tôi và giành lại quyền được sống và chết theo ý mình.

Những kẻ độc tài đã lấy mất quyền lựa chọn chính quyền của các bạn.

Hãy đặt ga trải giường lên mái nhà và cho thế giới biết lựa chọn của bạn.

Chúng tôi đến trong hòa bình, nhưng chúng tôi sẽ không trốn tránh chiến tranh.

Kate đưa mắt nhìn đường chân trời. Những tấm ga trắng dạt xuống từ trực thăng, phủ lên thành phố. Bọn Immari rõ ràng đang ngụy tạo những “phiếu bầu”. Chúng định làm gì? Chụp ảnh vệ tinh và cho thế giới thấy, hòng thanh minh cho cuộc xâm chiếm của mình sao?

Kate nhận ra Martin đã quay ra đường, cố hết sức dấn bước về phía nhà thờ. Kate nhét tờ truyền đơn vào túi và rượt theo ông.

Đằng sau cô, tiếng phành phạch của một nhóm trực thăng nữa lấp đầy không gian. Lần này, chúng thả thứ gì đó khác. Dù thắt vào... lính? Lính nhảy dù?

Martin liếc lại mấy chiếc trực thăng, và trong một khoảnh khắc thoáng qua, Kate thấy nỗi sợ dâng trong mắt ông.

Cuộc đào tẩu gay cấn của họ khỏi bờ biển và tốc độ di chuyển của họ kể từ lúc đó chắc chắn đã đẩy huyết áp ông lên kịch trần – không lý tưởng lắm cho bất cứ ai đang bị thương ở đầu. Kate có thể thấy máu rỉ ra từ vết cắt sau đầu ông. Cô cần đóng miệng vết thương sớm.

Họ tiếp tục tiến lên. Hết dãy nhà này đến dãy nhà kia của quận Phố Cổ trôi vụt qua, gần như thành một bóng mờ.

Phía trước, một chiếc dù hạ xuống, im lặng đu đưa.

Martin và Kate dừng lại, chặn cho hai thằng bé đứng cạnh họ. Họ không còn nơi nào để đi, nhưng… phía cuối đám dây dù không phải là một con người. Đó là một thùng kim loại.

Cái thùng đánh cộp xuống con phố rải đá cuội, lăn vòng một lúc, rồi cái nút ở một đầu bật ra và nó bắt đầu xoay tít trong lúc khí ga màu xanh phả ra đường.

Martin ra hiệu cho Kate rút đi. “Chúng đang cho cả thành phố ngạt khí. Đi thôi, chúng ta phải vào trong nhà.”

Họ tìm một cửa hàng không bị vỡ cửa sổ ở mọi tòa nhà trong dãy, nhưng mặt tiền của cửa hàng nào cũng như nhau: cửa gắn xích, cửa sổ gắn gương đã bị vỡ từ lâu. Adi đang đi chậm lại, khiến Kate phải kéo tay nó theo. Cả hai thằng bé đều mệt. Kate dừng lại và bế Adi lên. Cô thấy Martin cũng làm thế với Surya. Họ có thể bế chúng đi bao xa? Đằng trước, một đám khói xanh tuôn ra từ ngã tư.

Kate cần câu giờ. Cô đặt Adi xuống và nhặt một tấm ga giường nằm trên đường. Cô xé nó thành bốn mảnh. Cô bịt mũi và miệng hai thằng bé, rồi đưa Martin một mảnh.

Trong những con hẻm cả bên trái lẫn bên phải họ, từng làn khí ga xuất hiện. Cảnh tượng giống hệt các ngã tư ở đằng trước và phía sau. Cô bế Adi và theo Martin vào đám khí.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.