Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 65

❊ ❊ ❊

Đâu đó ngoài khơi bờ biển Ceuta

Địa Trung Hải

David nhìn chằm chằm hai chùm đèn trên mặt nước thêm chút nữa. “Kamau!” anh la lên.

Chỉ trong phút chốc, anh chàng gốc Phi cao lớn đã xuất hiện trong phòng khách, người đầy mồ hôi và dầu mỡ.

“Ta đi thôi,” David nói.

“Tới đâu?” Shaw kêu lên.

David quay sang anh ta. “Tắt hết đèn trên thuyền.” Rồi anh nói với Kamau, “Cho thuyền đi tránh khỏi những ngọn đèn kia.” David chỉ ra cửa sổ. “Tốc độ tối đa.”

“Chúa ơi,” Shaw nói. Anh ta chạy ra ngoài phòng khách. Tất cả đèn trên thuyền vụt tắt.

David lấy ống nhòm trong buồng lái và tập trung nhìn ánh đèn trên mặt nước. Ngay khi hai con tàu trở nên rõ nét, chúng tắt đèn. Dưới ánh trăng, David không nhìn ra bất cứ ký hiệu nào trên tàu, hay thậm chí chúng là loại ký hiệu gì, nhưng anh chắc chắn một điều: chúng tắt đèn ngay khi Shaw tắt đèn trên thuyền của họ.

David cảm thấy chiếc du thuyền phóng về phía trước, bắt đầu chạy.

Shaw quay lại phòng khách. “Chúng vừa tắt đèn...”

“Tôi thấy rồi.”

“Chúng đang theo dõi chúng ta.”

David lờ anh ta. Anh nói với Kamau, giờ đang đứng ở ngưỡng cửa, “Mang bản đồ lại đây. Đánh dấu vị trí của ta.”

“Để tôi gọi điện đi, David. Chính phủ của tôi có thể điều máy bay tới đưa chúng ta ra khỏi đây. Đó là đường thoát duy nhất của ta. Anh biết mà,” Shaw nói.

Kamau quay lại với tấm bản đồ và trải nó ra bàn cà phê, phủ lên các ghi chép của Martin. Anh ta chỉ vào một chấm nhỏ trên vùng biển giữa Tây Ban Nha và Maroc. “Chúng ta đang ở đây.”

David nghĩ ngợi.

“Được rồi,” Shaw nói xẵng. “Tôi sẽ nói. Ai đó đã giết Martin.”

Mọi cặp mắt trong phòng đổ dồn vào Shaw. “Chúng ta đều rõ chuyện đó. Có ba bác sĩ và ba người lính trong phòng này; chúng ta đều đủ hiểu rằng ông ấy đã bị sát hại. Một người trong số chúng ta đã giết ông ấy. Không phải tôi, không phải Kate. Vậy nên tôi đề nghị như sau: Kate nhốt mình trong phòng ngủ chính cùng toàn bộ số súng. Năm quý ông chúng ta sẽ ở lại boong trên này cho đến khi lính SAS tới. Như vậy sẽ đảm bảo được an toàn cho Kate.” Anh ta chú mục vào David. “Vấn đề mà tôi tin là ưu tiên hàng đầu.”

David đọc ngôn ngữ hình thể của Kate, tuy rất tế nhị nhưng mang hàm ý rằng: không phải ý tồi. Và đó thực sự là một ý hay: nếu Shaw là người đáng tin. Nhưng nếu anh ta giết Martin, đây sẽ là một cái bẫy hoàn hảo. Tước vũ khí của mọi người, gọi những kẻ anh ta làm việc cùng tới và dễ dàng bắt Kate.

David chỉ vào một chấm nhỏ trên bản đồ. “Đây là gì?”

“Isla de Alborán,” Kamau nói.

“Lúc ở Ceuta, cậu nói Immari đã kiểm soát tất cả các đảo trên Địa Trung Hải.”

“Phải. Chúng cũng chiếm cả Alborán. Nơi này là một tiền đồn rất nhỏ.”

“Nhỏ đến đâu?”

“Nhỏ xíu. Toàn bộ đảo chỉ bằng gần một phần mười kilomét vuông. Thế tức là... khoảng sáu đến tám hécta. Có một ngọn hải đăng và một tòa nhà khoảng sáu lính gác. Một bãi đáp trực thăng với hai chiếc trực thăng lớn. Không được phòng vệ kỹ lưỡng gì lắm...” Anh ta dường như đọc được tâm trí David. “Nhưng… sẽ rất khó chiếm đảo nếu chỉ có hai người.” Gần như trong vô thức, mắt anh ta liếc sang Shaw.

“Có phòng vệ à?” David hỏi.

“Phải, một chút. Vài khẩu đội pháo cố định. Chúng ta phải tự tìm hiểu chuyện đó. Tiền đồn này chủ yếu hỗ trợ đường không cho các tàu Immari gặp rắc rối – giải cứu, đuổi cướp biển.”

“Trực thăng bay được xa không?”

“Được, chắc chắn. Immari từng thảo luận đưa hai trực thăng đó tới trợ giúp cuộc xâm chiếm miền Nam Tây Ban Nha, nhưng rồi hoãn lại.”

David gật đầu. Nếu có thể chiếm tiền đồn ở Alborán, họ có thể bay tới bất kỳ đâu.

Shaw cuối cùng cũng lên tiếng. “Chắc các anh đang đùa. Anh có thể chọn gọi máy bay tới rước ra khỏi đây, vậy mà anh lại quyết định tấn công một tiền đồn Immari sao? Nực cười.”

David gấp tấm bản đồ lại. “Chúng ta sẽ làm thế. Đây không phải chuyện cần đem ra thảo luận.” Anh đưa bản đồ cho Kamau. “Lên đường thôi.”

Shaw chỉ đứng yên đó.

“David,” Kate mở lời. Chỉ cần thấy vẻ mặt Em cần nói chuyện với anh là David hiểu. Anh theo cô xuống phòng ngủ.

Cô khẽ đóng cửa lại sau lưng anh. “Em xin lỗi, nhưng em nghĩ chúng ta phải...”

“Anh muốn em tin tưởng anh, Kate. Hãy để anh làm việc này.” Anh chờ cô trả lời.

Cô chậm rãi gật đầu. “Được.”

“Ta sẽ đến Alborán trong vòng năm tiếng nữa – nếu những kẻ bám đuôi kia không bắt được chúng ta trước. Trước khi đến đó, chúng ta cần tìm hiểu xem ai đã giết Martin.”

“Đồng ý. Nhưng trước tiên, em muốn giải phần mật mã còn lại của Martin, rồi em muốn gọi cho Continuity và cho họ biết về phát hiện của ta. Nếu... có chuyện xấu xảy ra ở Alborán, ít nhất họ cũng có được nghiên cứu của chúng ta. Hy vọng họ sẽ tìm ra thuốc chữa.”

Đây là điều kiện thương lượng của cô: nếu David giúp cô tìm thuốc chữa dịch, cô sẽ làm theo kế hoạch của anh – và tin tưởng anh. Trao đổi, thỏa hiệp, tin tưởng. Chuyện này đang dần biến thành một mối quan hệ thực thụ. Không thành vấn đề. Mình thích chuyện này. Anh gật đầu. “Ừ, được thôi.”

* * *

Dorian trở mình trên giường. “Vào đi.”

Cửa phòng mở ra và một thủy thủ rụt rè nhích từng bước vào. Cậu ta giơ ra một phong thư dán kín.

Dorian giật lấy nó và mở tung ra.

Anh đang ở chỗ quái nào thế?

Warner sắp giải được mã rồi.

Đích đến của chúng tôi là Isla de Alborán.

Dự kiến đến nơi trong 5 giờ.

Hãy tới đó.

Chuẩn bị sẵn sàng.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.