Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 379 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 21

❊ ❊ ❊

Nhà thờ thánh Mary hiện thân

Marbella, Tây Ban Nha

Kate ngồi trên thành bồn tắm bằng gang trong phòng tắm, chờ thuốc nhuộm ngấm vào tóc.

Martin nhất quyết đòi quan sát, như thể Kate có thể sẽ cố bỏ không nhuộm tóc vậy. Biết được việc cả thế giới đang đuổi theo mình là một động cơ kỳ lạ, nhưng đầy thuyết phục, thúc đẩy cô thay đổi ngoại hình. Tuy nhiên... phần lý tính cực tỉnh táo trong trí não cô lại hét lên: Nếu cả thế giới đang đuổi theo mày thì dù có nhuộm tóc cũng chả cứu được cái thân mày đâu. Nhưng, một lần nữa, cô cũng đâu còn việc gì khác để làm, mà nhuộm tóc cũng chẳng thể gây hại gì cho cô. Cô dùng hai ngón tay xoắn một lọn tóc giờ đã chuyển nâu, tự hỏi màn hóa thân này đã xong chưa.

Martin ngồi đối diện cô trên sàn lát gạch, hai chân duỗi thẳng, lưng tựa vào cánh cửa gỗ cứng của phòng tắm. Ông miệt mài gõ máy tính, thi thoảng dừng lại ngẫm nghĩ gì đó. Kate băn khoăn không hiểu ông đang làm gì, nhưng hiện thời cô cứ nhắm mắt cho qua.

Những câu hỏi khác quay mòng mòng trong đầu cô. Cô không chắc phải bắt đầu từ đâu, nhưng có một điều Martin đã nói cứ khiến cô bứt rứt: hơn một tỷ người đã nhiễm dịch bệnh trong vòng hai mươi tư giờ. Cô thấy việc đó thật khó tin – nhất là khi Martin và các cộng sự của ông đã bí mật chuẩn bị cho cuộc bùng phát này suốt mấy thập kỷ.

Cô hắng giọng. “Một tỷ người bị nhiễm bệnh trong vòng hai tư giờ sao?”

“Ừm,” Martin ậm ừ, không rời mắt khỏi laptop.

“Không thể nào. Làm gì có mầm bệnh nào di chuyển nhanh đến thế.”

Ông ngước lên nhìn cô. “Đúng vậy. Nhưng ba không nói dối con, Kate ạ. Chẳng có mầm bệnh nào được biết tới có thể di chuyển nhanh như vậy. Dịch bệnh này là một thứ gì đó khác. Nghe này, ba sẽ kể cho con mọi chuyện, nhưng ba muốn chờ đến khi con được an toàn đã.”

“An toàn không phải mối lo lớn nhất của con. Con muốn biết thực sự chuyện gì đang xảy ra, và con muốn làm gì đó. Nói con biết những gì ba đang giấu giếm đi. Dù sao cuối cùng con cũng phát hiện ra mà. Ít nhất hãy để con nghe được chuyện đó từ ba.”

Martin dừng lại một lúc lâu, sau đó đóng laptop và thở hắt ra. “Được rồi. Điều đầu tiên con nên biết là Dịch bệnh Atlantis phức tạp hơn ta nghĩ. Chúng ta vừa mới hiểu được cơ chế hoạt động của nó thôi. Bí ẩn lớn nhất là Quả Chuông.”

Nghe nhắc đến Quả Chuông, Kate sợ hãi rùng mình. Immari đã phát hiện ra Quả Chuông ở Gibraltar vào năm 1918. Thiết bị bí ẩn đó được gắn với công trình Atlantis mà cha cô đã giúp bọn Immari khai quật. Ngay khi được khám phá, Quả Chuông đã giải phóng dịch cúm Tây Ban Nha ra thế giới – đại dịch chết chóc nhất trong lịch sử hiện đại. Immari cuối cùng đã đào quanh Quả Chuông và gỡ nó ra để nghiên cứu. Dorian Sloane, trưởng bộ phận an ninh Immari, đã dùng thi thể các nạn nhân mới nhất của Quả Chuông để gieo rắc Dịch bệnh Atlantis ra toàn thế giới, tái hiện đợt bùng phát trước để cố xác định bất kỳ ai có gene đề kháng với Quả Chuông. Mục tiêu cuối cùng của hắn là lập nên một đạo quân tấn công những người Atlantis đã tạo ra Quả Chuông.

“Con tưởng ba biết Quả Chuông hoạt động thế nào và nó ảnh hưởng tới những gene nào chứ,” Kate nói.

“Chúng ta cũng đã nghĩ thế và phạm phải hai lỗi chí tử. Đầu tiên là kích thước mẫu của chúng ta quá nhỏ. Thứ hai là chúng ta đã nghiên cứu các thi thể có tiếp xúc trực tiếp với Quả Chuông, nhưng lại chẳng đoái hoài đến quá trình tiếp phát của nó. Bản thân Quả Chuông không phóng ra tác nhân lây nhiễm: không có virus hay vi khuẩn nào cả. Nó phát ra phóng xạ. Giả thuyết hiện tại của chúng ta là quá trình phóng xạ của Quả Chuông gây nên sự đột biến trong một virus sao chép ngược nội sinh, về cơ bản là tái kích hoạt một virus cổ để nó biến đổi vật chủ bằng cách thao túng bộ gene và các biến đổi ngoại di truyền. Chúng ta tin virus cổ này là chìa khóa mở ra mọi thứ.”

Kate giơ một tay lên. Cô cần xử lý thông tin. Giả thuyết của Martin, nếu đúng, thì thật khó tin. Nó chỉ ra một loại mầm bệnh hoàn toàn mới và thậm chí là một cơ chế bệnh sinh mới – phóng xạ, sau đó lây lan như virus. Điều đó có thể không?

Virus sao chép ngược đơn giản là virus có thể đưa ADN vào hệ gene của vật chủ, biến đổi vật chủ ở mức độ di truyền. Nó đại loại là một “bản cập nhật phần mềm máy tính”. Khi người ta nhiễm phải virus sao chép ngược, họ về cơ bản đang nhận một mũi tiêm ADN làm thay đổi hệ gene trong một vài tế bào của họ. Tùy thuộc vào bản chất của ADN được đưa vào, nhiễm virus có thể là chuyện tốt, xấu, hay vô hại, và vì hệ gene của mỗi người đều khác nhau, kết quả cũng gần như luôn biến đổi.

Virus sao chép ngược tồn tại vì một mục đích: sản sinh ra thêm ADN của chính nó. Và nó rất giỏi làm việc đó. Trên thực tế, virus chiếm phần đa trong tổng số tất cả các vật liệu di truyền trên Trái Đất. Nếu tổng hợp toàn bộ ADN của con người, động vật và thực vật – mọi dạng sống không phải virus trên hành tinh này – thì tổng số ADN đó vẫn sẽ ít hơn số lượng ADN của virus trên Trái Đất.

Virus tiến hóa không phải để gây hại cho vật chủ – thực chất chúng phụ thuộc vào vật chủ để tái tạo, và chúng đã làm chính xác như thế: tìm một vật chủ thích hợp và sống ở đó, tái tạo một cách lành tính, đến khi vật chủ chết vì nguyên nhân tự nhiên. Những vật chủ làm kho chứa (tức vật chứa) này, theo cách gọi của giới khoa học, về cơ bản mang virus trong mình mà không phát ra bất cứ triệu chứng nào. Chẳng hạn như, ve mang virus sốt phát ban Rocky Mountain; chuột đồng mang virus Hanta; muỗi mang virus Tây sông Nile, virus sốt vàng da và virus sốt xuất huyết Dengue; lợn và gà mang virus cúm.

Con người thực ra là các vật chứa cho vô số vi khuẩn và virus thậm chí còn chưa được xác định. Khoảng hai mươi phần trăm thông tin di truyền ở mũi không giống với bất kỳ cơ chế nào mà ta biết hay phân loại được. Trong ruột, bốn mươi đến năm mươi phần trăm tổng số ADN được cấu thành từ các vi khuẩn và virus chưa từng được xác định.

Kể cả trong máu, có đến hai phần trăm là một loại “vật chất tối sinh học” nào đó. Theo nhiều cách, vật chất tối sinh học này, đại dương những virus và vi khuẩn chưa được biết tới này, chính là ranh giới tối thượng.

Gần như tất cả các virus đều vô hại cho đến khi chúng nhảy sang một vật chủ khác – một dạng sống khác với các vật chủ tự nhiên của chúng. Khi đó, virus kết hợp với một hệ gene hoàn toàn mới, tạo nên một phản ứng mới và bất ngờ – một căn bệnh.

Đó là mối nguy hiểm tột bậc của virus, nhưng Martin không nói đến những loại virus lây nhiễm xâm nhập vào cơ thể người từ bên ngoài. Ông đang miêu tả sự kích hoạt của một bệnh lây nhiễm trong quá khứ, một bộ virus ADN tiềm tàng xuất phát từ trong cơ thể con người, chìm sâu trong hệ gene. Nó giống như mắc phải một virus lây nhiễm từ bản thân mình – một loại mã độc ADN kích hoạt và bắt đầu tàn phá cơ thể.

Những virus sao chép ngược bên trong cơ thể người (HERV), theo cách ta vẫn gọi, về cơ bản là các “hóa thạch virus” – những tàn dư của các đợt lây nhiễm trước vốn đã thay đổi hệ gene của vật chủ, được hợp nhất với ADN trong tinh dịch của vật chủ và truyền qua các thế hệ sau. Giới khoa học gần đây đã phát hiện ra rằng tận tám phần trăm hệ gene con người được cấu thành từ virus sao chép ngược nội sinh. Những bộ dữ liệu hóa thạch lưu giữ lại các đợt lây nhiễm virus trước này cũng xuất hiện ở các sinh vật có quan hệ gần nhất với chúng ta, dù còn tồn tại hay đã tuyệt chủng: tinh tinh, người Neanderthal và người Denisovan. Tất cả đều đã nhiễm nhiều loại virus giống hệt những loại ta đang mắc phải.

Kate lật lại ý nghĩ này trong đầu. Virus sao chép ngược nội sinh đã được cho là không còn hoạt động và về cơ bản là nằm trong một nhóm lớn các “ADN rác” trong hệ gene con người. Những virus sao chép ngược này không lây lan, nhưng chúng có gây ảnh hưởng đến biểu hiện gene. Các nhà khoa học gần đây đã bắt đầu suy xét khả năng virus sao chép ngược nội sinh có thể đóng vai trò gì đó trong các bệnh tự miễn dịch, chẳng hạn như lupus, đa xơ cứng, hội chứng Sjögren và thậm chí là cả ung thư. Nếu loại virus đứng sau Dịch bệnh Atlantis là một virus sao chép ngược nội sinh, điều đó có nghĩa là...

“Ý ba là toàn thể nhân loại đã bị nhiễm bệnh. Chúng ta đã bị nhiễm kể từ khi chào đời – virus đứng sau Dịch bệnh Atlantis vốn đã nằm trong ADN của chúng ta.” Cô tạm ngừng lời. “Quả Chuông và các thi thể chịu ảnh hưởng của nó chỉ kích hoạt một loại virus vốn âm ỉ bên trong thôi.”

“Chính xác. Chúng ta tin rằng các thành phần virus của Dịch bệnh Atlantis đã được thêm vào hệ gene con người từ hàng chục ngàn năm trước.”

“Ba nghĩ đây là chuyện cố ý – ai đó hay thứ gì đó đã gieo rắc virus nội sinh, Dịch bệnh Atlantis, biết rõ rằng một ngày nào đó nó sẽ được kích hoạt?” Kate hỏi.

“Phải. Ba tin Dịch bệnh Atlantis đã được lên kế hoạch từ rất lâu rồi. Ba nghĩ Quả Chuông chỉ là một cơ chế kích hoạt cho cuộc biến đổi cuối cùng của loài người. Người Atlantis đang cố tạo nên một Bước Đại Nhảy Vọt nữa – một bước nhảy vọt cuối cùng – hoặc một Bước Đại Thụt Lùi, một sự thoái hóa về cột mốc trước khi gene Atlantis xuất hiện.”

“Ba đã cách ly được virus đứng sau dịch bệnh chưa?”

“Chưa và đó chính là điều đang kìm chân chúng ta. Chúng ta thực sự nghĩ có thể đang có hai virus sao chép ngược nội sinh cùng hoạt động, như một cuộc chiến virus trong cơ thể vậy. Hai virus này đang đấu đá nhau để giành quyền điều khiển Dịch bệnh Atlantis, có thể để thay đổi nó mãi mãi. Trong chín mươi phần trăm những người nhiễm bệnh, cuộc chiến virus này áp đảo hệ thống miễn dịch và gây tử vong cho họ.”

“Giống như dịch cúm Tây Ban Nha.”

“Chính xác. Và chúng ta đã tiên liệu được điều đó – một đợt bùng phát sinh học truyền thống, lây qua các đường phổ biến: dịch cơ thể, không khí, vân vân. Chúng ta đã chuẩn bị cho việc này.”

“Chuẩn bị thế nào?”

“Chúng ta có một nhóm – chủ yếu là công chức chính phủ và nhà khoa học. Hơn hai mươi năm qua, chúng ta đã bí mật điều chế thuốc chữa. Phong Lan là vũ khí tối thượng của chúng ta để chống lại dịch bệnh – một liệu pháp tân tiến phỏng theo thuốc chữa HIV.”

“Năm 2007, một người đàn ông tên Timothy Ray Brown, sau này được gọi là bệnh nhân Berlin, đã được chữa khỏi HIV. Brown được chẩn đoán mắc ung thư bạch cầu dòng tủy cấp tính. Việc ông ta dương tính với HIV phức tạp hóa quá trình chữa trị. Trong khi nhận hóa trị, ông ta khổ sở với tình trạng nhiễm trùng huyết nên các bác sĩ buộc phải tìm những cách tiếp cận mới. Bác sĩ huyết học của ông ta, Gero Hutter, đã quyết định sử dụng liệu pháp tế bào gốc: cấy ghép hoàn toàn tủy xương. Hutter đã bỏ qua người cho tủy tương thích mà chọn người hiến có một loại gene đột biến đặc biệt: CCR5-Delta 32. CCR5-Delta 32 khiến các tế bào miễn dịch với HIV.”

“Thật không tin nổi.”

“Phải. Ban đầu, chúng ta nghĩ gene đột biến Delta 32 hẳn đã xuất hiện trong thời kỳ Cái chết đen ở châu Âu – khoảng bốn đến mười sáu phần trăm dân châu Âu có ít nhất một bản sao của gene này. Nhưng chúng ta đã lần ra nó ở thời điểm xa hơn. Chúng ta nghĩ có thể là từ bệnh đậu mùa, nhưng rồi lại tìm ra nó trong các mẫu ADN thời đại đồ đồng. Nguồn gốc của gene đột biến này vẫn là một bí ẩn, nhưng có một điều chắc chắn: cấy ghép tủy xương bằng CCR5-Delta 32 đã chữa cho Brown khỏi cả ung thư bạch cầu lẫn HIV. Sau cuộc phẫu thuật, ông ta dừng uống thuốc ức chế HIV và không lần nào xét nghiệm ra kết quả dương tính với HIV nữa.”

“Chuyện đó có ích cho cuộc nghiên cứu Phong Lan sao?” Kate hỏi.

“Đó là một bước đột phá lớn, mở ra đủ các thể loại đường hướng nghiên cứu. Thực ra, người mang gene CCR5-Delta 32 không chỉ được bảo vệ khỏi HIV mà còn cả bệnh đậu mùa và thậm chí là Y. Pestis – loại vi khuẩn gây dịch hạch. Chúng ta dồn hết tập trung vào nó. Đương nhiên, chúng ta không hoàn toàn hiểu rõ độ phức tạp của Dịch bệnh Atlantis ở thời điểm đó, nhưng chúng ta đã phát triển Phong Lan tới mức nó ngăn được các triệu chứng. Chúng ta vẫn chưa hề sẵn sàng đưa nó vào sử dụng khi đợt bùng phát nổ ra. Nó không hoàn toàn chữa được bệnh, nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Bệnh dịch này có thành phần nào đó chúng ta không cách ly được. Một yếu tố khác. Nhưng… chúng ta cho là có thể sử dụng Phong Lan. Ngăn chặn trở thành mục tiêu của chúng ta. Nếu hạn chế được số người nhiễm bệnh và đẩy lùi các triệu chứng, chúng ta có thể ngăn chặn nó, câu thêm chút thời gian đến khi cách ly được các virus sao chép ngược nội sinh đã gây nên dịch bệnh, sau đó nắm quyền kiểm soát Dịch bệnh Atlantis – điểm khởi nguyên đích thực. Đó là lý do... thành quả của con lại... hấp dẫn tới vậy.”

“Con vẫn chưa hiểu tốc độ lây nhiễm – phóng xạ à?”

“Lúc đầu chúng ta cũng không hiểu. Trong mấy giờ đồng hồ đầu tiên của đợt bùng phát, một điều không ngờ đã xảy ra. Dịch bệnh vượt qua mọi giao thức ngăn chặn và cách ly mà chúng ta tiến hành. Kate, nó như cháy rừng vậy, không giống bất cứ thứ gì chúng ta từng thấy. Những người bị nhiễm bệnh, kể cả khi bị cách ly, có thể lây cho người khác cách họ ba trăm mét.”

“Không thể nào.”

“Ban đầu, chúng ta tin rằng các quy trình cách ly của chúng ta có vấn đề, nhưng việc này cũng xảy ra trên toàn thế giới.”

“Sao lại thế?”

“Đột biến. Ai đó ở nơi nào đó có một virus sao chép ngược nội sinh, một virus cổ khác, ẩn trong hệ gene của họ. Khi nó được kích hoạt, cả thế giới ngã quỵ trong vài giờ. Một tỷ người bị nhiễm bệnh trong vòng hai tư tiếng. Như ba đã nói, kích thước mẫu của chúng ta quá nhỏ nên không thể tìm ra nó; không có cách nào biết được về virus sao chép ngược nội sinh này. Thực ra, chúng ta vẫn đang tìm nó.”

“Con không hiểu nó ảnh hưởng đến tốc độ lây nhiễm như thế nào.”

“Chúng ta mất mấy tuần liền mới hiểu ra. Tất cả các giao thức ngăn ngừa của chúng ta – khắp thế giới – cùng hàng thập kỷ lên kế hoạch đều tan tành trong những ngày đầu tiên đó. Không thể ngăn chặn Dịch bệnh Atlantis. Mỗi lần tiến vào một quốc gia, nó lại bùng nổ khắp toàn bộ dân số. Chúng ta chưa bao giờ tưởng tượng được những điều mình đã khám phá ra. Người nhiễm bệnh thực chất đã phát ra phóng xạ mới, không chỉ đơn thuần là mang phóng xạ từ Quả Chuông trong mô của họ. Chúng ta tin rằng virus sao chép ngược nội sinh thứ hai thật sự kích hoạt các gene khiến cơ thể biến đổi phóng xạ mà nó phát ra.”

Kate cố tiêu hóa những gì mình vừa nghe. Mọi cơ thể người đều phát ra phóng xạ, nhưng nó giống như tín hiệu nhiễu, tương đương với đổ mồ hôi ở mức độ hạ nguyên tử.

Martin tiếp tục. “Những người bị kích hoạt đều trở thành máy phát phóng xạ, kích hoạt và lây nhiễm cho mọi người xung quanh họ – kể cả nếu những người đó có đang ở trong lều cách ly sinh học. Ta có thể bị lây bệnh từ một người đứng cách ta gần hai cây số mà không có tiếp xúc trực tiếp nào. Chẳng có giao thức nào cho chuyện đó cả. Đó là lý do các chính phủ trên toàn cầu chấp nhận để cả thế giới nhiễm bệnh – họ không chặn nổi nó. Họ chuyển sang tập trung vào việc kiểm soát dân chúng để Immari và những người sống sót không thống trị thế giới. Họ bắt đầu xây dựng các quận Phong Lan và gom những người sống sót của nước họ vào trong đó.”

Kate nghĩ về tòa nhà bọc chì, nơi cô đã tiến hành các thí nghiệm. “Đó là lý do ba phủ chì lên tòa nhà – để chặn phóng xạ.”

Martin gật đầu. “Chúng ta lo là có một sự đột biến khác. Nói thẳng ra là chúng ta chẳng biết gì cả. Ý là về sinh học lượng tử ấy: các hạt hạ nguyên tử điều khiển hệ gene con người. Điểm giao giữa sinh học và vật lý. Nó nằm ngoài khả năng hiểu biết hiện tại của chúng ta về cả vật lý lẫn sinh học. Chúng ta chỉ đang cào bới bề mặt của những gì đã biết thôi. Chúng ta đang bị bỏ lại quá xa, nhưng chúng ta đã học được rất nhiều trong ba tháng vừa qua. Chúng ta biết con và hai thằng bé miễn nhiễm với dịch bệnh vì cả ba đã sống sót sau vụ ở Trung Quốc. Chúng ta đang cố cách ly virus sao chép ngược gây nên phóng xạ. Sợ nhất là phóng xạ từ những người tham gia thử nghiệm – từ giống đột biến mới – có thể luồn vào trại và làm giảm hiệu quả của Phong Lan. Nếu chuyện đó xảy ra, sẽ không còn gì chặn đường dịch bệnh nữa. Công dụng của Phong Lan đang giảm dần, nhưng chúng ta cần nó; chúng ta cần thêm chút thời gian. Ba nghĩ chúng ta gần tìm ra thuốc chữa rồi. Còn một mảnh ghép cuối cùng. Ba cứ tưởng nó ở đây, tại Nam Tây Ban Nha, nhưng ba đã nhầm... về vài thứ.”

Kate gật gù. Cô nghĩ mình nghe thấy tiếng ầm ầm bên ngoài, như tiếng sấm cuồn cuộn tới từ đằng xa. Có gì đó vẫn khiến cô không yên. Là một nhà khoa học, cô biết lời lý giải đơn giản nhất thường là lời lý giải đúng. “Sao ba hiểu ra nhanh thế – về việc có một virus sao chép ngược nội sinh khác ấy? Điều gì khiến ba chắc chắn là có hai virus sao chép ngược đang cùng hoạt động? Sao không phải là một? Một virus cũng có thể gây ra những hậu quả khác nhau – ảnh hưởng đến tiến hóa hay thoái hóa, gây ra phóng xạ.”

“Đúng thế...” Martin dừng lại, như đang cân nhắc nên nói gì. Kate mở miệng định nói, nhưng Martin giơ tay lên nói tiếp. “Là do hai con tàu. Chúng rất khác.”

“Hai con tàu?”

“Hai con tàu Atlantis – ở Gibraltar và Nam Cục. Khi phát hiện ra công trình ở Nam Cực, chúng ta tưởng nó ở cùng thời đại và có cùng kết cấu với công trình ở Gibraltar.”

“Không phải sao?”

“Còn chả suýt soát nữa là. Giờ chúng ta nghĩ con tàu ở Gibraltar là, hay từng là, một trạm đổ bộ, kiểu như tàu thăm dò vũ trụ ấy. Tàu ở Nam Cực là một tàu vũ trụ khổng lồ.”

Kate cố gắng hiểu chuyện đó thì có liên quan gì tới dịch bệnh. “Ba nghĩ tàu thăm dò Gibraltar là từ tàu Nam Cực ra à?”

“Đó là giả định của chúng ta, nhưng sau khi xác định niên đại cacbon thì mới biết là không phải thế. Tàu ở Gibraltar cổ hơn tàu ở Nam Cực, nhưng quan trọng hơn, nó đã ở Trái Đất lâu hơn nhiều, có thể là lâu hơn những một trăm ngàn năm.”

“Con không hiểu,” Kate nói.

“Từ những gì chúng ta biết, công nghệ trên hai tàu này giống nhau; cả hai đều có một Quả Chuông, nhưng chúng đến từ hai thời đại khác nhau. Ba tin những con tàu này thuộc về hai phe phái Atlantis khác nhau và hai phe đó đang có chiến tranh. Ba nghĩ hai phe này đang cố kiểm soát hệ gene con người vì mục đích nào đó.”

“Dịch bệnh là công cụ để chúng biến đổi ta về mặt sinh học.”

Martin gật đầu. “Giả thuyết là thế. Điên rồ, nhưng là điều duy nhất hợp lý.”

Bên ngoài, tiếng ầm ầm ngày càng lớn. “Cái gì thế?” Kate hỏi.

Martin nghe ngóng một lúc, sau đó đứng bật dậy và bước ra khỏi phòng.

Kate tới bồn rửa nhìn mình trong gương. Mặt cô hốc hác hơn bình thường, mái tóc nhuộm tối màu khiến cô trông gần giống phong cách gothic. Cô vặn nước và bắt đầu rửa thuốc nhuộm nâu còn dính trên tay. Nước chảy làm cô không nghe thấy tiếng Martin quay lại. Ông dựa người vào khung cửa, cố lấy hơi. “Xả cái đống bùi nhùi trên tóc con đi. Ta phải đi rồi.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.