Đâu đó ngoài khơi bờ biển Ceuta
Địa Trung Hải
Gần như toàn bộ giờ vừa qua, Kate và David không trò chuyện mấy, nhưng điều đó khiến cô rất vui. Họ nằm đó, khỏa thân, dưới lớp chăn trên chiếc giường cỡ đại nằm giữa phòng ngủ chính lót gỗ.
Cô cảm thấy mọi thứ như không có thực, như thể họ đang nằm trong một phòng khách sạn hạng sang, như thể những gì đã diễn ra ở thế giới bên ngoài chỉ là một cơn ác mộng. Cô cảm thấy an toàn và tự do, lần đầu tiên kể từ... từ rất lâu rồi.
Kate áp mặt vào ngực David. Cô yêu cảm giác lắng nghe nhịp đập trái tim anh, quan sát cơ thể anh ưỡn lên hạ xuống theo từng hơi thở. Cô lướt ngón tay lên các vết bỏng đỏ ửng trên ngực anh. Anh trông như bị đánh dấu vậy. “Vết này mới,” cô nói khẽ.
“Cái giá của một con ngựa gỗ trong thế giới suy tàn này đấy.” Giọng anh nghe rất nghiêm túc.
Đó là một câu đùa sao? Cô rướn dậy nhìn vào mắt anh, hy vọng được nghe câu trả lời, nhưng anh không nhìn cô.
Anh giờ đã khác. Rắn rỏi hơn. Xa cách hơn. Cô cảm nhận được điều đó khi họ làm tình. Anh không nhẹ nhàng như hồi còn ở Gibraltar nữa.
Cô lại vùi đầu vào ngực anh. “Em đã mơ về một con ngựa gỗ. Anh vẽ...”
David đẩy cô ra. “Anh ngồi ở bàn thiết kế...”
Nỗi kinh ngạc bóp nghẹt cô. Rồi cô gật đầu, lưỡng lự.
“Phải… một hàng hiên nhìn ra vịnh xanh thẳm và bán đảo rậm rạp cây...”
“Không thể nào...” David thì thầm. “Sao lại thế được?”
Lời Martin vang vọng trong đầu cô, Chúng ta tin gene Atlantis được kết nối với một quá trình sinh học lượng tử. Các hạt hạ phân tử di chuyển nhanh hơn tốc độ ánh sáng...
Kate đã truyền máu cho David, nhưng việc đó không làm thay đổi hệ gene của anh, cũng không cho anh gene Atlantis, nhưng giữa họ vẫn có một mối liên kết nào đó. “Em nghĩ chuyện này có liên quan tới gene Atlantis – nó kích hoạt một mối liên kết sinh học lượng tử nào đó...”
“Được rồi, em dừng ngay đó đi. Đừng nói mấy cái kiến thức khoa học nữa. Anh và em phải nói chuyện.”
Kate lùi lại. “Vậy nói đi. Anh đâu cần mời mọc trịnh trọng như vậy.”
“Em đã bỏ anh lại.”
“Gì cơ?”
“Ở Gibraltar. Anh đã tin tưởng em...”
“Em nhắc cho anh nhớ là anh đã bị bắn những ba phát nhé. Keegan đã định giết anh.”
“Nhưng ông ta có giết đâu.”
“Em đã thỏa thuận với ông ta...”
“Không đâu. Ông ta cần anh. Ông ta cần anh để giết Sloane. Ông ta đã lừa cả hai chúng ta. Lẽ ra em nên đến gặp anh...”
“Anh đang nghiêm túc đấy à? David, anh còn chẳng đi nổi. Keegan bảo lính của ông ta – các đặc vụ Immari – đã bao vây cả căn nhà. Mà họ là lính của ông ta, phải không?”
“Phải...”
“Vậy thì anh sẽ làm gì? Anh đã bị bao vây...”
“Anh sẽ không nói dối em. Anh sẽ không ngủ với em rồi bỏ đi giữa đêm.”
Cơn phẫn nộ dâng tràn trong Kate. Cô cố gắng giữ bình tĩnh. “Em chưa bao giờ nói dối anh...”
“Em đã không tin anh. Em không nói với anh.”
“Em đã cứu mạng anh.” Kate đứng dậy lắc đầu. “Em đã làm như vậy. Hết chuyện.”
“Em sẽ làm chuyện đó lần nữa chứ?” Kate cưỡng lại thôi thúc muốn trả lời.
“Trả lời anh đi!”
Cô nhìn anh chằm chằm, anh cũng trừng mắt nhìn lại.
Anh khác quá. Nhưng anh vẫn là người đàn ông cô từng... “Phải, David. Em vẫn sẽ làm như vậy. Anh đang ở đây. Em cũng đang ở đây. Cả hai chúng ta đều còn sống.” Cô muốn nói thêm một điều nữa, nhưng lại không thốt ra được, nhất là khi anh đang nhìn cô thế này, với đôi mắt lạnh lùng xa cách.
“Anh không chấp nhận ai dưới quyền mà lại không tin tưởng anh.”
Kate nổi điên. “Dưới quyền anh?”
“Đúng vậy.”
“Chà, tiện thật, vì em cũng không định gia nhập quân đội hay cái khỉ gì anh đang điều hành ở đây đâu.”
Có tiếng gõ cửa và Kate cảm thấy được giải thoát như một người hấp hối tìm được nước giữa sa mạc. Cô mở miệng, nhưng David đã chặn ngang.
“Giờ không phải lúc...”
“Kamau đây. Chuyện gấp lắm, David.”
David và Kate thả chăn xuống, quay lưng vào nhau thay đồ. David lịch sự nhìn cô một cách lạnh lùng, rồi khi cô gật đầu, anh mở cửa.
“David...” Kamau cất lời.
“Sao...”
“Ông già.”
“Ông ấy làm sao?”
“Ông ấy chết rồi.”
David quay lại nhìn Kate, mặt anh biến sắc, vẻ cứng rắn lập tức biến mất. Cô thấy sự cảm thông, cùng người đàn ông cô từng đem lòng yêu. Sự vui sướng đối chọi với nỗi đau đớn khi nghe được lời thông báo của Kamau. Rồi đến cơn kinh hoảng: mặt Martin bị bỏng, nhưng vết thương không quá nặng. Thuốc chữa dịch của Chang đột nhiên hết tác dụng sao? Kate sẽ phải làm gì nếu thiếu ông đây? Cô chưa từng nói lời cảm ơn ông. Lời cuối cùng cô nói với ông là gì?
“Cảm ơn cậu đã... báo cho chúng tôi,” David nói.
“Anh phải đi ngay, David. Trang bị vũ khí đi.”
“Gì cơ?”
Kamau liếc xung quanh, đảm bảo họ chỉ có một mình. “Tôi tin có người giết hại ông ấy.”

Martin nằm yên bình trên chiếc ghế da trắng trong phòng khách khép kín ở boong trên.
Mọi người đều có mặt: Kate, David, Kamau, Shaw, Chang và nhà khoa học châu Âu, người cuối cùng cũng tự giới thiệu mình là tiến sĩ Arthur Janus. Kate nhìn Martin một lúc trước khi băng ngang phòng quỳ xuống bên cạnh ông. Cô cố kiểm soát cảm xúc của mình. Ông đã đóng vai trò một người cha với cô. Ông không hoàn thành tốt chức trách đó, nhưng chắc chắn đã rất cố gắng. Và vì một lý do nào đó, điều này khiến Kate cảm thấy khó khăn hơn. Cô cố tỉnh táo lại. Cô phải tập trung.
Lời Kamau nói văng vẳng trong đầu cô: Tôi tin có người giết hại ông ấy.
Cô không thấy có dấu hiệu xô xát. Kate kiểm tra móng tay ông. Không có da hay máu. Có vài vết thâm tím, nhưng Kate nghĩ đó chỉ là những vết bầm gần đây, khi họ chạy trốn khỏi tàu dịch. Martin trông vẫn y như lúc Kamau kéo ông lên khỏi mặt biển. Cô ngước lên nhìn anh chàng gốc Phi, ánh mắt dò hỏi liệu anh ta có chắc không. Anh ta khẽ nghiêng đầu.
Kate sờ cổ Martin. Phải... Cô dịch đầu ông một chút, kiểm tra mức độ cử động của nó. Ai đó đã làm gãy cổ ông... Kate cảm thấy khí quản mình thít lại. Kẻ đã làm việc này vẫn đang ở trong phòng, hiện giờ đang quan sát cô.
“Kate, tôi rất tiếc về chuyện Martin,” Shaw lên tiếng. “Thật lòng đấy, nhưng chúng ta phải rời thuyền và bắt đầu lên đường. Ở đây không an toàn.”
Shaw cũng chứng kiến chứ. Anh ta có biết không?
“Cô ấy sẽ không đi đâu cả,” David nói.
“Có đấy,” Shaw khăng khăng. “Nói xem anh định đưa chúng tôi đi đâu, rồi tôi sẽ thu xếp người tới đón.”
David phớt lờ anh ta. Anh tiến một bước về phía Kate.
Shaw nắm cánh tay David. “Này, tôi đang nói chuyện với anh đấy.”
David quay lại xô anh ta ra, khiến anh ta suýt ngã xuống sàn. “Anh mà động vào tôi lần nữa là tôi ném anh ra khỏi thuyền đấy.”
“Còn đợi gì nữa? Thử ném luôn bây giờ xem.”
Kamau bước tới sau lưng David, để Shaw biết đây là tình thế hai đấu một.
Kate vội chạy vào giữa ba người đàn ông. “Được rồi, màn trình diễn sức trai của các anh dừng được rồi đấy.”
Cô nắm tay David và kéo anh đi.