Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 761 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 34

❊ ❊ ❊

Trại phân loại Immari

Marbella, Tây Ban Nha

Kate đứng xếp hàng, quan sát khu trại, nghĩ cách thoát ra. Quận Phong Lan nằm trong đống đổ nát, một mớ hoang tàn cháy rụi khác hẳn khu nghỉ dưỡng năm sao bên bờ biển trước đây khi dịch bệnh chưa xảy ra, hay thậm chí là chỗ trú ẩn Martin đã cho cô thấy hôm qua. Hỏa lực nhằm vào các tháp canh và xe quân đội vẫn vang vọng, tạo ra các cột khói đen mỏng bay lên trời, hệt như con rắn trườn bò lên các khách sạn cao tầng trắng toát. Mặt trời hoàng hôn đỏ cam rực rỡ phía trên Địa Trung Hải. Hàng của Kate lặng lẽ bước về phía biển như đàn cừu đi vào lò mổ.

Đám lính Immari đang làm việc mà Martin đã tiên liệu: phân loại mọi người. Những người ốm được điều sang tòa tháp gần nhất, nơi các lính canh cầm súng và roi chăn gia súc lùa họ vào các cửa. Kate tự hỏi chúng sẽ làm gì với họ. Để mặc họ chết ở đó? Nếu không có Phong Lan, những người đó sẽ tử vong trong vòng ba ngày. Martin đang ở đâu đó trong nhóm người này. Kate chưa thấy ông kể từ khi họ bị bắt. Cô tìm ông trong đám đông.

“Bước lên!” một tên lính gọi.

Có lẽ chúng đã đưa Martin vào tháp, hoặc có thể ông đang đi sau lưng cô. Cô không thể rời mắt khỏi tòa tháp đang giam giữ những người bị bệnh. Chúng sẽ làm gì trong vài ngày tới, khi nơi này chật ních những xác chết? Còn khi chúng sơ tán Marbella thì sao? Trong tâm thức, Kate thấy chân tòa nhà rung chuyển vì bị nổ rồi sập xuống mặt đất. Cô phải tìm cách đưa Martin ra ngoài. Cô…

“Di chuyển lên trước!”

Ai đó tóm lấy cánh tay kéo cô bước lên. Một tên khác túm cổ cô, sờ xem có nổi hạch không. Hắn ta ném cô sang trái và một người khác – không phải lính, chắc là bác sĩ – quét tăm bông dài trong miệng cô và dọc theo phần má trong của cô. Ông ta đặt cây tăm bông vào một ống nhựa có mã vạch. Đó là một trong số nhiều cái ống được xếp thành hàng để đưa vào một chiếc máy lớn. Các mẫu ADN. Chúng đang giải trình tự hệ gene những người sống sót. Mái tóc nhuộm và vẻ ngoài bẩn thỉu do bụi đất trong đường hầm khiến Kate an tâm là bọn lính sẽ không nhận ra cô – trông cô khác hẳn so với hai tư giờ trước. Nhưng nếu có mẫu ADN của cô và đối chiếu trùng khớp, chúng sẽ biết chính xác cô là ai.

Ngay lúc đó, tên lính đứng cạnh nắm cổ tay cô dúi vào một lỗ tròn nhỏ trong một cái máy khác. Cơn đau nhức nhối nhói lên ở cổ tay cô, nhưng trước khi cô kịp thét lên, mọi việc đã xong xuôi. Tên lính đẩy mạnh vào lưng cô, rồi cô mặt đối mặt với một tên lính khác đang lướt máy dò khắp người cô.

“Không có gì,” hắn ta nói, đẩy Kate vào đám người phía bên kia các máy móc và kỹ thuật viên.

Kate đứng đó một lúc, phân vân không biết nên làm gì. Nhóm người hơi tách ra và cô thấy hai gương mặt quen thuộc: cặp đôi đã dồn họ lại trong hầm – những kẻ bề tôi trung thành đã giúp Immari bắt giữ cô và Martin.

Một người khác, một người đàn ông trung niên, mập lùn, da trắng, không có cả một vết rám nắng, bước lại gần cô. “Không sao đâu. Xong rồi!” ông ta nói, giọng nghe vừa lo lắng vừa hứng khởi. “Cô là một người sống sót. Chúng ta được cứu rồi.”

Kate nhìn về đám kỹ thuật viên, sau đó nhìn cổ tay cô và vết lằn đỏ rát bao quanh đoạn mã vạch đen. “Sao ông biết…”

“Cô là một người sống sót ấy hả? Cô không có căn cước Phong Lan – một mô cấy.”

Mô cấy? Martin chả nói gì về mô cấy cả.

Người đàn ông lo lắng nhận ra sự bối rối của Kate. “Cô không biết về các mô cấy à?”

“Tôi... không cập nhật tin tức.”

“Chúa ơi. Để tôi đoán nhé, cô đến đây du lịch rồi phải trốn chui trốn nhủi sau khi dịch bệnh bùng phát phải không? Tôi cũng thế!”

Kate chậm rãi gật đầu. “Phải, kiểu như thế.”

“Lạy hồn! Biết bắt đầu từ đâu đây? Chà, cô không có mô cấy, vậy là cô chưa từng bị giam giữ, chưa từng bị bắt trải qua liệu trình ép uổng đó. Cô sẽ không tin nổi đâu. Sau đợt bùng phát, chính phủ Tây Ban Nha đã tuyên bố tình trạng thiết quân luật. Họ kiểm soát mọi thứ và dồn mọi người – tất cả những người còn sống – vào các trại tập trung khổng lồ. Họ bắt mọi người uống thuốc Phong Lan để cầm chân dịch bệnh nhưng không chữa được nó. Họ cho mỗi người một mô cấy, một loại thiết bị công nghệ sinh học có thể tổng hợp ra một liều thuốc chữa trị từ chính axit amin hay gì đó trong cơ thể. Đó là những gì họ nói. Ai biết được nó có tác dụng gì. Nhưng vì cô không có mô cấy nên cô chắc chắn là một người sống sót. Giờ chúng ta sẽ ổn thôi. Immari đã giải phóng Marbella. Nghe đồn chuyện này đang diễn ra khắp vùng phía Nam Tây Ban Nha. Họ sẽ dọn dẹp nơi này và đưa thế giới trở lại bình thường.”

Kate quan sát đám đông lần nữa. Giờ cô đã thấy họ chia ra làm hai nhóm. Nhóm của cô nhỏ hơn nhiều – những người sống sót đã được xác định chắc chắn. Nhóm kia thì lớn hơn. Họ hẳn là những người sống trong các quận Phong Lan và không có dấu hiệu lây nhiễm. Mẫu ADN, mã vạch... Kate chợt hiểu ra. Immari đang phân loại mọi người, tiến hành các thử nghiệm của riêng chúng giữa ban ngày ban mặt, cố cô lập các virus nội sinh sao chép ngược đang kiểm soát Dịch bệnh Atlantis. Đó là mục đích của chúng – tăng quy mô mẫu của chúng. Giải phóng chỉ là một tác dụng phụ. Một bình phong. Hay còn có một kết cục khác?

Những lời Martin nói vang vọng trong tâm trí cô: Hứa với ba là con sẽ gia nhập đi. Kate sẽ không gia nhập. Nhất là sau những chuyện chúng đã làm. Đang làm. Nếu quyết định gia nhập thì cô có thể làm được gì chứ? Chúng sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện cô. Cô không thể lần lữa nữa. Nhưng cô không biết làm sao cứu được Martin. Nếu được lựa chọn, cô thà chết mà biết chắc mình không thỏa hiệp một cách sai lầm, không cúi mình trước kẻ thù.

Sau lưng Kate, một màn hình lớn hiện lên. Đám lính đã treo một loạt các tấm vải trắng lại với nhau, tạo nên một màn hình ngoài trời. Cảnh vật hiện trên màn hình là một cái bàn gỗ gồ ghề đặt trước một vách ngăn thép. Bàn của thuyền trưởng chăng? Một người đàn ông bước qua camera, quay lại và ngồi xuống bàn, lưng thẳng, mặt cứng đơ vô cảm.

Kate cảm thấy bản thân căng cứng. Miệng cô bắt đầu khô khốc.

“Tên tôi là Dorian Sloane.”

Những lời đó từ từ nhạt phai và Kate chỉ còn một mình với một suy nghĩ duy nhất: Dorian còn sống tức là David đã chết. Chứng cứ đã rõ ràng trên màn hình, cao ba mét, rộng sáu mét, vô hồn nhìn xuống đám đông khiếp sợ. Dorian còn sống tức là David đã chết. Đoan chắc như vậy chứng tỏ cô đã hy vọng nhiều đến thế nào. Nước mắt đong đầy, nhưng Kate chớp mắt xua đi. Cô hít một hơi và đánh vật với thôi thúc đưa tay lau nước mắt. Chung quanh cô, những người khác đang quẹt nước mắt nhưng với một lý do hoàn toàn khác. Mọi người vỗ tay rào rào, ôm lấy nhau và reo hò. Vài gương mặt đanh lại, chẳng hạn như Kate, nhiều người chỉ nhìn xuống đất hay xoay mặt ra khỏi màn hình. Chẳng hay biết gì, Dorian cứ tiếp tục nói ngang phè trên tiếng hò hét và những ánh nhìn ảm đạm.

“Tôi đến với các bạn không phải với tư cách là một nhà giải phóng, một người sống sót, hay thủ lĩnh của các bạn. Tôi là một con người, một người đang cố sinh tồn, một người đang cố cứu nhiều mạng sống nhất có thể. Tôi chỉ đơn giản là đang ở trong một vị trí đặc biệt. Với tư cách là chủ tịch của Immari International, tôi kiểm soát các nguồn lực để tạo nên sự khác biệt. Immari có một bộ phận an ninh, một cơ quan tình báo tư nhân, các tài nguyên thiên nhiên, các công ty liên lạc, các tổ chức vận tải, nhưng có lẽ quan trọng nhất là một trong các nhóm phát triển và nghiên cứu khoa học toàn cầu tân tiến nhất thế giới. Tóm lại, chúng tôi đang ở vị thế có thể làm gì đó để hỗ trợ trong thời điểm khó khăn này. Nhưng các nguồn lực của chúng tôi rất hạn chế. Nói cách khác, chúng tôi chỉ có thể tham gia vào những trận chiến chúng tôi có khả năng thắng. Nhưng chúng tôi sẽ không quay lưng lại với cuộc chiến đó hay trách nhiệm của chúng tôi với tư cách là con người. Chúng tôi sẽ cứu những mạng sống chúng tôi có thể cứu. Hãy nhìn vào số mệnh của các bạn. Hãy nhìn vào những gì các chính phủ trên thế giới đã gây ra cho các bạn.

“Chúng ta đang đối mặt với một mối đe dọa vô tiền khoáng hậu trong suốt quá trình tiến hóa của loài người. Một bước ngoặt. Một cơn lũ. Chúng ta đang chìm sâu trong vũng máu của những người không thể sống sót trong thế giới mới này. Các chính phủ đã trói chặt các bạn với những người không thể bơi qua dòng lũ. Họ đã để mặc các bạn chết chìm. Chúng tôi sẽ cho các bạn một con đường để tiến bước, giơ ra cho các bạn một bàn tay từ trên bè cứu sinh. Chúng tôi cho các bạn một lựa chọn. Immari International có can đảm làm những việc phải làm để cứu những mạng người chúng tôi có thể cứu, cũng như đem đến sự bình yên và kết thúc cho những ai chúng tôi không thể cứu. Đó là điều tôi đem đến cho các bạn ngày hôm nay: một cuộc sống, một thế giới mới được xây dựng bởi những người sống sót. Chúng tôi không đòi hỏi gì từ các bạn, ngoại trừ lòng trung thành và sự trợ giúp của các bạn trong công cuộc thiết lập thế giới mới này. Chúng tôi sẽ cần tất cả các sự giúp đỡ, tất cả các cá nhân khỏe mạnh mà chúng tôi tìm được. Thách thức thực sự đang nằm ở phía trước. Chúng tôi chỉ đang tìm cơ hội để thể hiện vai trò của mình trong cuộc đại hồng thủy sắp tới, và giờ tôi yêu cầu các bạn: gia nhập chúng tôi hoặc bỏ phiếu trắng. Nếu các bạn bỏ phiếu trắng, chúng tôi sẽ không làm hại các bạn. Chúng tôi sẽ chuyển các bạn tới những người phản đối chúng tôi để các bạn có thể tìm ra giải pháp của riêng mình. Chúng tôi không hề muốn đổ máu; thế giới đã nhuốm đủ máu rồi.

“Những kẻ đối nghịch gọi chúng tôi là một đế chế. Chúng lan truyền những lời dối trá trong nỗ lực tuyệt vọng nhằm níu lấy quyền lực của chính chúng. Thử nghĩ xem chúng đã làm gì với những quyền lực đó – xây dựng một thế giới với các quốc gia thuộc hai tầng lớp: thế giới thứ ba và thế giới thứ nhất. Chúng đã để chủ nghĩa tư bản chà đạp lên các cư dân của mỗi quốc gia – cả ở thế giới thứ nhất lẫn thứ ba – phân biệt chúng ta dựa trên giá trị kinh tế của mỗi người. Vị thế của một người trong xã hội được xác định bởi số tiền thế giới sẵn lòng trả cho những sản phẩm họ có thể tạo nên mỗi ngày. Dịch bệnh này đơn giản là một chương trình sinh học giống hệt các chương trình chúng đã sử dụng để chia rẽ chúng ta trong hàng thế kỷ.

“Giải pháp của Immari International rất đơn giản: một thế giới, với một dân tộc, cùng nhau làm việc. Nếu các bạn thích thế giới cũ hơn, nếu các bạn thích Phong Lan, ngồi trong trại tập trung đợi một liều thuốc chữa sẽ chẳng bao giờ đến và chờ xem mình sẽ sống hay chết, xin cứ việc. Còn không, bạn có thể chọn cuộc sống, một thế giới công bằng, một cơ hội dựng xây điều gì đó mới mẻ. Hãy lựa chọn ngay bây giờ. Nếu không muốn trở thành một phần của Giải pháp Immari, xin bạn đứng tại chỗ. Nếu muốn trợ giúp chúng tôi cứu những mạng người chúng ta có thể cứu, mời bạn bước lên trước, về phía những người đang cầm biển Immari International. Các vị ngồi ở bàn sẽ phỏng vấn các bạn, tìm ra những kỹ năng bạn có thể sử dụng và cách thức để bạn có thể cứu những đồng loại của mình.”

Đám đông quanh Kate bắt đầu phân tán. Có lẽ chỉ có một trên mười người là đứng yên tại chỗ. Có khi còn ít hơn.

Kate ghét phải thừa nhận điều này, nhưng Dorian đã truyền tải một bài diễn văn đầy thuyết phục cho bất kỳ ai không biết hắn thực sự là người thế nào. Hắn là một kẻ chuyên dỗ ngọt; cô biết quá rõ điều đó. Đứng đó nhìn dòng người đổ về phía đám lính Immari, một chuỗi các hình ảnh ùa qua tâm trí cô. Cha cô: chết trong khi cố ngăn chặn màn thảm sát của Immari. Mẹ cô: chết dưới tay dịch bệnh chúng đã giải phóng ra. David: chết dưới tay Dorian. Giờ đến Martin, cha nuôi của cô, cũng sẽ sớm trở thành nạn nhân mới nhất của chúng. Ông đã đưa ra rất nhiều lựa chọn và sự hy sinh khó khăn – trong số đó, nhiều lần là vì lợi ích của cô, để giữ cô được an toàn. Ông đã cố bảo vệ cô suốt bấy lâu nay.

Cô không thể bỏ ông lại. Cô sẽ không bỏ ông lại, dù có chuyện gì xảy ra. Và cô sẽ hoàn thành cuộc nghiên cứu của ông. Cô cảm nhận chiếc ba lô đang đeo trên lưng. Nó có giữ chìa khóa giúp tìm ra phương thuốc chữa trị không?

Cô tiến một bước. Rồi một bước nữa. Cô sẽ hùa theo cuộc chơi này – nếu cô buộc phải làm vậy. Cha cô đã làm như thế. Nhưng ông đã quay lưng lại với chúng và bị chúng chôn vùi trong một hầm mỏ bên dưới Gibraltar. Cô sẽ không chùn chân.

Cô hòa vào dòng người đang mỗi lúc một đông lên, bủa vây các bàn phỏng vấn, nói năng gấp gáp. “Cô đây rồi.”

Kate xoay lại. Là người đàn ông trung niên đã nói chuyện với cô ban nãy. “Chào,” Kate nói. “Xin lỗi vì vừa rồi tôi không nói nhiều lắm. Tôi... không chắc anh ở phe nào. Hóa ra tôi đúng là một người sống sót.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.