Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 785 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 9

❊ ❊ ❊

3,2 km bên dưới căn cứ chiến dịch Lăng Kính của Immari

Nam Cực

Dorian ráng sức nhìn bóng hình lờ mờ. Hắn không thể thở sâu – chỉ thở ngắn, đứt quãng, khiến hắn cảm thấy mình như đang đuối nước. Cả người hắn đau nhức. Phổi hắn nhói lên khi có không khí vào.

Dáng người kia rõ nét lên. Người Atlantis – đứng trên hắn, nhìn hắn, đợi... gì?

Dorian cố nói, nhưng phổi hắn không đủ hơi. Hắn bật ra một tiếng lạo xạo rồi nhắm mắt. Có thêm một chút không khí. Hắn mở mắt. “Ngươi... muốn gì?”

“Ta muốn cái ngươi muốn, Dorian. Ta muốn ngươi cứu loài người khỏi tuyệt chủng.”

Dorian nheo mắt nhìn ông ta.

“Bọn ta không như những gì ngươi nghĩ, Dorian. Bọn ta sẽ không bao giờ làm hại ngươi, giống như việc cha mẹ không bao giờ làm hại con mình.” Hắn gật đầu. “Thật đấy. Bọn ta đã tạo ra ngươi.”

“Vớ vẩn,” Dorian đáp trả.

Người Atlantis lắc đầu. “Hệ gene con người phức tạp hơn nhiều so với những gì hiện tại ngươi biết. Bọn ta đã gặp rất nhiều rắc rối với chức năng ngôn ngữ của các ngươi. Rõ là bọn ta còn nhiều việc để làm.”

Giờ Dorian bắt đầu thở bình thường, rồi hắn ngồi dậy. Người Atlantis kia muốn gì? Sao lại úp mở như thế? Ông ta rõ ràng là người điều khiển con tàu. Sao ông ta lại cần mình? Người Atlantis trả lời, như thể Dorian vừa nói to suy nghĩ mình. “Đừng lo về việc ta muốn gì.” Phía bên kia phòng, những cánh cửa nặng nề trượt ra. “Theo ta.”

Dorian đứng dậy và nghĩ một lúc. Mình có lựa chọn nào? Ông ta có thể giết mình nếu muốn. Mình sẽ giải câu đố này và chờ cơ hội.

Người Atlantis nói trong lúc dẫn Dorian dọc một hành lang khác lờ mờ ánh đèn và phủ kim loại xám. “Ngươi khiến ta ngạc nhiên đấy, Dorian. Ngươi thông minh, nhưng sự căm phẫn và sợ hãi kiểm soát ngươi. Nghĩ logic đi này: bọn ta đến đây trên một phi thuyền sử dụng những khái niệm vật lý mà giống loài các ngươi thậm chí chưa khám phá ra. Các ngươi chạy lăng xăng quanh hành tinh bé nhỏ này trong những cái lon nhôm sơn màu sẽ đốt cháy phế tích hóa lỏng của các loài bò sát cổ. Ngươi thật lòng nghĩ mình có thể đánh bại bọn ta trong một trận chiến à?”

Trí não Dorian nhớ đến ba trăm đầu đạn hạt nhân xếp quanh vỏ tàu.

Người Atlantis quay sang hắn. “Ngươi nghĩ bọn ta không biết bom hạt nhân là gì sao? Bọn ta đã tách hạt nhân trước khi các ngươi biết bổ củi. Con tàu này có thể chịu đựng lực của mọi đầu đạn hạt nhân trên hành tinh này. Ngươi sẽ chẳng làm được gì ngoài việc khiến băng trên lục địa này nóng chảy, gây lũ lụt cho thế giới và kết liễu nền văn minh của mình. Tỉnh táo lên, Dorian. Nếu bọn ta muốn giết các ngươi thì các ngươi đã chết rồi. Các ngươi lẽ ra đã chết từ hàng chục ngàn năm trước. Nhưng bọn ta đã cứu các ngươi, và bọn ta đã dẫn lối cho các ngươi từ đó đến giờ.”

Người Atlantis kia hẳn đang nói dối. Ông ta đang cố thuyết phục Dorian không tấn công nữa sao?

Người Atlantis mỉm cười. “Vậy là ngươi vẫn không tin. Ta đoán là ta không nên ngạc nhiên. Bọn ta đã lập trình cho các ngươi như vậy – tồn tại, tấn công mọi mối đe dọa đến sự tồn tại của các ngươi.”

Dorian tảng lờ ông ta. Hắn giơ cánh tay ra, bước lại gần và lướt bàn tay qua người Atlantis. “Ngươi không ở đây.”

“Thứ người nhìn thấy là thế thân của ta.”

Dorian ngó quanh. Bây giờ hắn mới thấy có chút tia hy vọng. “Ngươi đang ở đâu?”

“Ta sẽ nói về chuyện đó sau.”

Một cánh cửa trượt ra, người Atlantis bước vào.

Dorian quan sát căn phòng nhỏ. Hai bộ đồ phòng hộ treo trên tường và một chiếc cặp bạc bóng loáng đặt trên băng ghế bên dưới. Trí óc hắn bắt đầu lập nên một kế hoạch đào thoát. Ông ta không ở đây. Ông ta là hình chiếu. Mình có thể vô hiệu hóa ông ta không?

“Ta đã bảo ngươi là chúng ta có thể làm việc này theo cách dễ hoặc cách khó mà, Dorian. Ta sẽ để ngươi đi. Giờ thì mặc bộ đồ vào.”

Dorian nhìn bộ đồ, rồi quan sát quanh phòng, vô vọng tìm thứ gì đó hắn có thể dùng. Cánh cửa đóng sầm lại, và Dorian cảm thấy không khí rút đi. Hắn với lấy bộ đồ và bắt đầu mặc vào. Trong đầu hắn, một kế hoạch được hình thành. Hắn giữ mũ phòng hộ dưới cánh tay phải, và người Atlantis chỉ về phía chiếc cặp bạc.

“Cầm chiếc cặp đi.”

Dorian liếc nó.

“Cái gì...”

“Chúng ta nói xong rồi, Dorian. Cầm cặp đi, nhớ đừng mở nó ra. Bất kể chuyện gì xảy ra, đừng mở chiếc cặp.”

Dorian lấy chiếc cặp và theo người Atlantis ra khỏi phòng, đi dọc hành lang về lại khoảng không gian rộng nơi các xác chết đang nằm. Cánh cửa trượt ban nãy đóng kín giờ đã mở ra, cả hầm mộ rộng lớn trải ra trước mắt hắn. Dorian liếc cái ống đang mở, nơi David đã thoát ra. Cả hắn và David đều... “hồi sinh” trong mấy cái ống sau khi chết. Liệu David có trở lại lần nữa không? Nếu có thì rắc rối đây. Dorian chỉ vào cái ống trống không của David. “Thế còn...”

“Ta đã lo liệu hắn rồi. Hắn không quay lại đâu.”

Một ý nghĩ khác hiện lên trong đầu Dorian: sự cách biệt thời gian. Cha hắn đã ở dưới này tám mươi bảy năm, nhưng bên trong, mới chỉ có tám mươi bảy ngày trôi qua. Quả Chuông ở vòng ngoài tạo nên một quả bóng giãn nở thời gian. Một ngày ở trong là một năm ở ngoài. Ngoài kia sẽ là năm nào đây? Hắn đã ở trong ống bao lâu? “Năm nào...”

“Ta đã vô hiệu hóa thiết bị các ngươi gọi là Quả Chuông. Mới vài tháng trôi qua thôi. Giờ đi đi. Ta không nói lần nữa đâu.”

Không nói thêm lời nào, Dorian chạy dọc hành lang. Có một vệt máu mỏng – của cha hắn. Dorian thở phào khi những giọt máu đó trở nên nhỏ hơn sau mỗi bước chân của hắn và cuối cùng cũng hết. Chúng ta sẽ lại gặp nhau sớm thôi, và chúng ta sẽ kết thúc chuyện này. Giấc mơ cả đời của hắn lại một lần nữa trong tầm tay.

Trong phòng khử độc dài, hắn thấy bộ đồ rách rưới của Kate và hai bộ đồ nhỏ hơn mà bọn trẻ từ phòng thí nghiệm của cô đã mặc.

Dorian bước đến cánh cổng và cài chặt mũ phòng hộ. Hắn đợi, chiếc cặp kẹp dưới cánh tay phải.

Ba miếng tam giác của cánh cổng vặn ra, Dorian nhanh chóng bước về phía chúng. Ngay trước khi băng qua ngưỡng cửa, hắn ném chiếc cặp sang một bên.

Một trường lực vô hình mạnh như bức tường thép đập vào hắn, đẩy hắn vào lại căn phòng.

“Đừng quên hành lý của ngươi, Dorian,” giọng người Atlantis vang lên trong mũ phòng hộ của hắn.

Dorian nhặt chiếc cặp sáng bóng lên. Mình làm gì còn lựa chọn nào khác? Mình sẽ để chiếc cặp bên ngoài lối vào. Sẽ không có vấn đề gì hết. Hắn ra khỏi tàu và dừng lại nhìn xung quanh. Cảnh tượng vẫn giống như khi hắn bước vào cánh cổng lúc ban đầu: một căn phòng băng có trần cao, một ụ tuyết với cái giỏ kim loại nát bấy và một đống dây thép, cùng một cái ống băng tròn rộng khoảng ba mét dẫn lên mặt đất cách dưới này hơn ba cây số. Tuy nhiên, có một thứ mới. Giữa phòng, ngay dưới ống băng, ba đầu đạn hạt nhân nằm trên một cái bục thép, được buộc lại bằng một bó dây. Từng cái đèn nhỏ xíu nháy lên khi ba đầu đạn nạp nhiên liệu.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.