Trại phân loại Immari
Marbella, Tây Ban Nha
Kate đập cán súng vào cửa kính lần nữa, cuối cùng nó cũng vỡ thành từng mảnh xuống bếp. Tiếng động khiến những người còn lại trong phòng ăn hoảng sợ, bỏ cô lại một mình.
Cô dùng rìa súng gạt đống kính sắc nhọn ở mép cửa sổ rồi cố với lấy thanh kim loại Martin đã đặt ngang tay nắm cửa. Cô rướn người, cảm thấy mấy mảnh kính còn lại cắm vào cánh tay nên đành lùi lại. Cô cầm súng rồi lại rướn người, lần này thì thành công. Cô đẩy mạnh và thanh kim loại rơi xuống sàn, đánh cộp một tiếng rõ to.
Cô đẩy cửa và nhào tới chỗ Martin. Ông còn sống, nhưng người ông nóng hầm hập. Cô lấy hai tay giữ lấy đầu ông. Những nốt đen phủ kín cả cằm ông. Da ông nóng rực.
Kate kéo mở hai mí mắt của ông. Mắt ông trợn tròng, lòng trắng có màu vàng đục. Hiện tượng vàng da. Suy gan. Còn cơ quan nào bị ảnh hưởng nữa?
“Martin?” Kate cố lắc ông, làm nhịp thở ông tăng nhanh. Ông hé mắt và rụt người lại khi thấy Kate. Ông ho dữ dội. Kate vỗ nhẹ ông, tìm chiếc ba lô đựng mớ thuốc Phong Lan. Đó là việc duy nhất cô có thể làm, nhưng ông không đeo ba lô. Ông lại ho, lần này oằn cả lưng. Ông lăn ra xa khỏi ngăn tủ để nằm lên sàn và Kate thấy cái ba lô – sau lưng ông, đang dựa vào ngăn tủ.
Cô liền mở nó ra. Một viên. Cô quay lại nhìn Martin giờ đang lặng lẽ ho trên sàn. Ông đã tự chia thuốc ra uống, hy vọng có thể sống được lâu hơn một chút.
Cánh cửa đôi dẫn vào nhà bếp mở tung ra, Kate quay phắt lại. Shaw đứng đó, tay cầm một cái bao. Anh ta quan sát Kate và Martin. “Lạy hồn.”
“Giúp tôi đỡ ông ấy dậy,” Kate bảo, chật vật giữ Martin dựa vào ngăn tủ.
“Ông ấy xong đời rồi, Kate. Chúng ta không thể đưa ông ấy ra khỏi đây trong tình trạng này.”
Kate vớ một chai nước và ép Martin uống viên thuốc cuối cùng. “Anh có kế hoạch gì?”
Anh ta ném cái bao xuống chân Kate và cô thấy trong đó là một bộ đồng phục nữa của Quân đội Immari.
Shaw lắc đầu. “Tôi tưởng chúng ta có thể ra khỏi đây. Sẽ có thể nếu tình trạng của ông ấy khá hơn. Lính Immari trông không ốm yếu tới vậy, Kate à. Ông ấy sẽ biến chúng ta thành mục tiêu mất.”
Martin xoay đầu cố nói gì đó, nhưng chữ nghĩa cứ líu cả vào nhau. Cơn sốt đang choán lấy ông. Kate lấy bộ đồng phục lau mồ hôi cho ông. “Nếu ông ấy khỏe, anh sẽ làm gì sau khi ta rời tòa nhà? Kế hoạch như thế nào?”
“Chúng ta sẽ theo đám đông – những người sống sót. Chúng ta sẽ lên tàu dịch tới Ceuta, trung tâm phân loại chính của Immari...”
“Sao cơ? Chúng ta cần tránh xa Immari.”
“Không thể đâu. Không có cách nào thoát khỏi đây. Chúng sẽ đốt trụi vành đai quanh quận Phong Lan – gần một cây số rưỡi.”
Kate tức khắc nghĩ tới bọn trẻ và cặp vợ chồng trong thành phố. “Chúng có đốt quận Phố Cổ không?”
Shaw có vẻ lúng túng. “Không. Chỉ vành đai phòng ngự quanh trại thôi. Chúng sẽ biến nó thành một trung tâm xử lý mới. Dù sao thì khi đêm xuống, tường thành sẽ bắt lửa và tàu dịch sẽ có mặt tại đây. Đó là lối thoát duy nhất.”
Kate ra quyết định. “Vậy ta sẽ lên tàu.”
Shaw mở miệng nhưng bị Kate cắt ngang. “Không phải tôi đang xin phép đâu. Trong phòng tôi có một cái ba lô. Anh biết phòng tôi ở đâu chứ?”
Anh ta gật đầu.
“Đem nó về đây cho tôi. Trong đó có các nghiên cứu. Sau đó hãy tìm chút...” Cô cần thứ gì đó để làm chậm lại diễn biến bệnh. Thông thường, với bất kỳ loại virus nào khác, quan trọng nhất là thuốc chống virus và sự kiên nhẫn. Nhưng nếu thứ bệnh này diễn biến giống như năm 1918, hệ miễn dịch của Martin đang quá tải. Cơ thể của chính ông đang tấn công ông. “Tìm chút steroid cho tôi.”
“Steroid?”
“Thuốc viên ấy.” Kate cố nghĩ vài tên thuốc ở châu Âu. “Prednisolon, cortisone, methylprednisolon...”
“Được rồi, tôi hiểu rồi.”
“Và chúng ta cần chút thức ăn. Khi chúng bắt đầu cho người lên tàu, ta sẽ đưa ông ấy ra. Ta sẽ nói ông ấy là một tay lính xỉn quắc cần câu.”
Shaw ngửa đầu ra sau. “Đây là một ý tưởng vô cùng tồi.” Anh ta tập trung vào Kate, rồi sau khi thấy cô nghiêm túc đến thế nào, anh ta quay người bước ra ngoài. Anh ta dừng lại ở ngay cửa và chỉ thanh kim loại lúc nãy chắn cửa. “Đặt lại lên cửa trong lúc tôi đi. Và giữ im lặng.”