Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 741 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 97

❊ ❊ ❊

CDC

Atlanta, Georgia

Paul Brenner lê bước qua hành lang của Continuity. Anh cảm thấy như mình đang hồi phục sau cơn cảm cúm đau đầu nặng. Nhưng giờ anh có thể suy nghĩ rồi, và anh biết mình phải làm gì. Anh sợ điều đó, sợ câu trả lời.

Lúc anh đi ngang cửa kính trượt dẫn đến phòng điều hành, anh nhận thấy một nhà phân tích nữ trẻ tuổi đang ngồi trong đó, một mình, nhìn chằm chằm vào màn hình. Mấy cái bàn vẫn bị xếp một cách ngớ ngẩn và mấy cốc cà phê cùng giấy tờ nhàu nát vẫn vương vãi khắp mọi nơi.

Paul bước về phía cửa. Khi nó mở ra, phân tích gia kia nhìn anh, trong ánh mắt lẫn lộn sự bất ngờ và hy vọng. Hay nhẹ nhõm? Điều này làm Paul hơi bất an.

“Cô có thể về rồi.”

Cô đứng dậy. “Tôi biết... Tôi nghĩ tôi không nên... ở một mình.”

Paul gật đầu. “Những người khác đâu?”

“Chắc rời đi rồi. Vài người... thì vẫn ở đây.”

Trong nhà xác, Paul nghĩ, thầm nói hộ cô ta cho hết câu. Anh bước tới và tắt màn hình lớn. “Đi nào. Chỗ tôi cũng không có ai cả.”

Họ cùng ra khỏi phòng điều hành, và Paul bảo cô gái chờ bên ngoài phòng cháu trai anh. Anh đẩy cửa mở ra và chuẩn bị tinh thần cho điều anh sắp thấy...

“Chú Paul.”

Cháu anh lăn người trên giường. Nhìn cậu bé đầy sức sống nhưng khi cậu gắng ngồi lên thì các cơ bắp không cho phép, vậy là cậu lại ngã ra giường.

Paul vội tiến đến cạnh cậu rồi đặt tay lên vai cậu, “Từ từ thôi nhóc.”

Cậu bé cười với anh. “Chú đã chữa cho cháu, đúng không chú?”

“Không. Là một bác sĩ khác cơ. Cô ấy thông minh hơn chú nhiều. Chú chỉ là người chuyển giúp thôi.”

“Mẹ đâu chú?”

Paul cúi người, bồng cậu bé lên và ra khỏi phòng. “Giờ nghỉ ngơi trước đã.”

“Chúng ta đang đi đâu?”

“Về nhà.”

Paul sẽ đợi đến khi cậu bé khỏe lên rồi mới cho cậu hay.

Đến khi cả hai đều mạnh mẽ hơn.

* * *

Kate từ lâu đã đóng máy tính xách tay và tiến đến rìa vách núi.

David ở đó, ngay sau cô. Im lặng chờ đợi.

Anh dường như cũng nghĩ rằng cô cần chút không gian, nhưng anh vẫn không thể để cô ngoài tầm mắt.

Khi đêm xuống, Kate cuối cùng cũng lên tiếng, “Điều gì sẽ xảy ra? Với chúng ta ấy.”

“Không có gì thay đổi cả.”

“Em đã thay đổi. Em không còn là em ngày xưa nữa.”

“Điều em vừa làm đã khẳng định em là ai trong lòng anh. Chúng ta sẽ ổn thôi. Anh có thể chờ mà.” Anh tiến lại rìa vách núi để có thể nhìn vào mắt cô. “Anh sẽ không bao giờ từ bỏ những ai anh yêu thương.”

Khi những lời ấy thốt ra, Kate nhận ra phần quan trọng nhất của cô vẫn còn đó. Cô không hoàn toàn là chính mình nhưng đâu đó những phần thuộc về Kate ngày xưa vẫn ở lại, để cô được bắt đầu lại. Cô mỉm cười.

David cố đọc biểu hiện của cô. Anh nhún vai. “Sao? Lố quá hả?”

Cô nắm tay anh. “Không. Em thích nghe. Nào. Lại xem Milo đang làm gì.”

Ngay trước lối vào đường hầm, cô nói, “Em nghĩ anh nói đúng. Chúng ta rồi sẽ ổn thôi.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.