Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 77

❊ ❊ ❊

Trên Địa Trung Hải

Kate tỉnh dậy vì thấy đùi mình rung rung. Điều đầu tiên cô nhìn thấy là đôi mắt David.

Cô lấy chiếc điện thoại đang rung trong túi quần ra và nhìn số. Mã khu vực là 404. Atlanta, Georgia. CDC. Continuity. Paul Brenner. Cô bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng và trả lời điện thoại. Cô lắng nghe. Paul Brenner hiện đang sợ hãi. Anh nói nhanh, câu cú như đập thẳng vào tai cô. Thử nghiệm thất bại. Không có liệu pháp thay thế. Giao thức An tử đã được cho phép thực hiện. Cô có thể giúp gì không?

“Đợi chút,” cô nói vào điện thoại.

Cô ngồi thẳng lên. “Không hiệu quả,” cô nói với David, Chang và Janus.

“Còn nữa, Kate. Một mảnh ghép khác của vấn đề di truyền,” Janus nói. “Ta cần thêm thời gian.”

“Chúng tôi có gì đó,” Kate chuyển lời vào điện thoại. Cô lắng nghe, rồi gật đầu. “Phải, được. Sao cơ? Được, không, chúng tôi...”

Cô nhìn David. “Ta còn cách Malta bao xa?”

“Malta?”

Kate gật đầu.

“Hai tiếng, có thể sớm hơn một chút nếu đi hết tốc lực.”

“Các quận Phong Lan ở Malta bảo là không có thương vong. Có gì đó đang xảy ra ở Malta.”

David không nói gì. Anh chồm người qua Chang và Janus ở phía đối diện rồi bắt đầu nói chuyện với Shaw cùng Kamau trong buồng lái – Kate nghĩ là để bảo họ hướng về phía Malta.

Kate xoa đầu. Cảm giác của cô có gì đó khang khác. Cô thấy... tách biệt, thờ ơ, tê liệt hơn. Gần như một con robot. Cô vẫn kiểm soát được tâm trí mình hoàn toàn; cô chỉ cảm nhận khung cảnh xung quanh như thể nó đang diễn ra với một người khác. Tình hình đang vô cùng nguy hiểm – chín mươi phần trăm dân số sắp diệt vong... vậy mà cô thấy mình như đang ở trong một cuộc thí nghiệm khoa học, khi mà kết quả dù bất định nhưng lại không gây ảnh hưởng gì đến cô. Chuyện gì đang xảy ra với mình thế này? Căn cốt cảm giác và tình cảm trong cô dường như đang trôi đi mất.

Khi David trở lại, anh ngồi sụp xuống băng ghế cạnh Kate. “Ta có thể đến Malta trong vòng hai tiếng.”

Kate đưa điện thoại lên tai và bắt đầu nói chuyện với Paul. Chúng tôi sẽ kiểm tra thử – Anh ngăn họ lại được không – Chúng ta không biết có gì ở đó – Hãy cố hết sức, Paul – Mọi chuyện chưa kết thúc đâu.

Cô dập máy và tập trung vào nhóm của mình.

Janus lên tiếng trước khi cô kịp nói. “Nó đã ở đây suốt thời gian qua, ngay trước mắt chúng ta.” Anh ta chỉ vào tờ giấy ghi chú của Martin. “Alpha thiếu dẫn tới kho báu Atlantis[∗]. MALTA.”

Kate nhìn David lướt nhanh qua đoạn mã. Mặt anh biến sắc. Biểu cảm đó là gì: tội lỗi chăng?

Cô xen vào giữa khoảng lặng. “Martin đã tìm kiếm nó – dù đó có là gì – trong một khoảng thời gian dài. Ông ấy nghĩ nó ở miền Nam Tây Ban Nha, nhưng ông ấy bảo tôi rằng ông ấy đã nhầm về địa điểm. Ông ấy hẳn đã thêm dòng ghi chú cuối cùng đó để ám chỉ Malta sau khi nhận ra.”

“Cô có biết nó là gì không?” Janus hỏi. “Kho báu Atlantis ấy?”

Kate lắc đầu.

David kéo cô lại gần mình. “Chúng ta sẽ biết trong vài giờ nữa.” Tuy nhiên, ánh mắt anh lại gọi lên một điều khác: Em có nhớ không? Kate nhắm mắt lại cố tập trung.

* * *

Tiếng lạo xạo của bộ đồ dưới áp suất của phòng giảm áp quả là không lẫn đi đâu được.

Giọng nói trong mũ của Kate vang lên đanh thép. “Giờ có hai trại định cư.”

“Nghe rõ.”

“Gửi tọa độ trại định cư gốc.”

Mũ phòng hộ của Kate hiện lên một bản đồ. Tàu của họ, Alpha Lander, vẫn đang ở ngoài khơi châu Phi, nơi cô phát tán gene Atlantis lần đầu tiên.

Một cỗ xe lơ lửng chờ trong im lặng ở giữa phòng. Cửa chậm chạp mở ra khung cảnh bên ngoài. Kate lên xe và phóng ra khỏi tàu.

Thế giới giờ thậm chí còn xanh tươi hơn. Bao nhiêu thời gian đã trôi qua rồi?

Tới trại, cô nhận ra chính xác bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Số lều bây giờ nhiều hơn lần trước ít nhất năm lần. Họ đã sống qua ít nhất một thế hệ.

Và bản chất trại cũng đã thay đổi. Các binh sĩ lực lưỡng, mặc quần áo và phết màu lên người để chuẩn bị đi đánh trận, đang canh gác vành đai trại. Họ quay sang cô và hằm hè giơ giáo lên khi cô bay vào.

Cô nắm cây gậy chích điện.

Một người đàn ông lớn tuổi khập khiễng bước ra chỗ đám lính và la lối họ. Kate đứng nghe trong ngỡ ngàng. Ngôn ngữ của họ đã phát triển đáng kinh ngạc: họ đã khai triển một cấu trúc ngôn ngữ phức tạp, dù từ ngữ họ sử dụng trong thời điểm này còn hơi “tùy tiện”.

Các binh lính hạ giáo và lùi ra khỏi cô.

Cô cho cỗ xe đáp xuống và bước vào trại.

Lần này không có ai cúi chào hay quỳ gối.

Phía trước, chỗ ở của tộc trưởng cũng thay đổi. Lều đơn giản dựng sát vách đá giờ đã biến thành một ngôi đền với tường đá, khoét thẳng từ vách núi đá.

Cô tiến về phía đó.

Dân làng xếp hàng một bên, giữ khoảng cách, tranh nhau nhìn cô.

Đến cửa đền, lính gác tránh sang bên cho cô bước vào.

Trên bệ thờ ở cuối căn phòng rộng lớn là một thi thể. Một đám người da đen quỳ thành vòng tròn phía trước.

Kate nhanh chân tới chỗ họ. Họ quay người lại.

Qua khóe mắt, cô thấy một cụ ông tiến về phía mình. Alpha. Kate ngạc nhiên nhận ra ông ta đã sống rất lâu. Liệu pháp đã cho ra kết quả đáng ghi nhận.

Kate nhìn thi thể kia, rồi đọc các biểu tượng trên bệ thờ. Con trai thứ hai của tộc trưởng chúng ta đã nằm xuống tại đây. Tử trận khi giao chiến với bộ lạc của anh trai, vì muốn giành lấy cây trái trên lãnh địa của chúng ta.

Kate đọc nhanh đoạn còn lại. Có vẻ con trai cả của tộc trưởng đã thành lập thị tộc của riêng mình – một nhóm dân du mục lang thang và cướp phá khắp vùng quê.

Con thứ của tộc trưởng đã chiếm lại các vùng đất mà bộ tộc này sinh sống và săn bắt. Cậu con thứ được xem như người kế vị của cha mình, tộc trưởng tiếp theo. Họ tìm thấy thi thể anh ta trên một khoảnh đất, cây cối và bụi rậm xung quanh đã bị vặt trụi. Anh ta là nạn nhân đầu tiên của các cuộc càn quét do anh trai mình dẫn dắt và họ sợ rằng rồi sẽ có nhiều nạn nhân nữa. Họ đang chuẩn bị chiến tranh.

“Chúng ta phải ngăn chặn việc này,” cộng sự của Kate nói trong mũ phòng hộ.

“Ta sẽ ngăn.”

“Chiến tranh sẽ rèn giũa tâm trí họ, củng cố công nghệ của họ. Đó là một tai ương.”

“Ta sẽ ngăn chặn chiến tranh.”

“Nếu di dời một trong hai bộ lạc đi,” cộng sự của cô bảo, “ta không thể quản lý hệ gene của họ.”

“Có một giải pháp,” Kate nói.

Cô giơ một tay lên và chiếu các biểu tượng lên tường. Các ngươi không cần trả thù những kẻ không đáng. Các ngươi phải rời khỏi nơi này. Cuộc Xuất hành của các ngươi sẽ bắt đầu ngay bây giờ.

* * *

Kate mở mắt và thấy David đang nhìn mình.

“Sao?”

“Không có gì.” Cô lau mồ hôi trên trán. Ký ức đang thay đổi cô nhanh hơn. Chiếm lấy cô. Cô đang dần biến thành kẻ từng là mình thời quá khứ xa xăm, càng lúc càng khác con người hiện tại của cô, người phụ nữ đã đem lòng yêu David. Cô dịch lại gần anh.

Mình làm được gì đây? Mình muốn chuyện này dừng lại. Mình đã mở cổng, nhưng mình có đóng nó lại được không? Cảm giác như thể ai đó đang níu cô xuống và đổ các ký ức xuống thẳng họng cô.

* * *

Kate đứng trong một ngôi đền khác. Cô mặc bộ đồ phòng hộ và các con người phía trước đang vây quanh một bệ thờ.

Kate nhìn ra cửa đền. Quang cảnh trù phú, nhưng không tươi tốt như ở châu Phi. Họ đang ở đâu? Levant chăng?

Kate tiến lại gần.

Chiếc rương đá trên bệ thờ; cô đã từng thấy nó – trong tấm thảm thêu Tây Tạng, trong bức vẽ Đại hồng thủy, khi nước dâng lên và nuốt chửng cả bờ biển, xóa sổ các thành đô của thế giới cổ đại. Immaru đã đem chiếc rương này lên cao nguyên, cô chắc chắn như vậy. Đây chính là kho báu đang chờ đợi ở Malta sao?

Các thành viên của bộ lạc đứng lên và quay lại nhìn cô.

Trong các hốc tường chạy dọc hai bên hành lang chính ngôi đền, Kate thấy hàng chục thành viên bộ lạc quỳ gối thiền, tìm kiếm sự tĩnh tại.

Họ sẽ trở thành Immaru, các nhà sư sống trên núi, những người đã đem Hòm Thánh lên cao nguyên, những người đã giữ vững đức tin và cố sống một cuộc đời tuân theo chính nghĩa.

Kate bước xuôi theo lối đi.

“Cô biết phải làm gì rồi đấy,” cộng sự của cô nói.

Tới bệ thờ, đám đông dạt ra một bên cho cô trèo lên thang và nhìn vào trong chiếc rương đá.

Alpha, người lập nên bộ lạc và giữ chức tộc trưởng, đang nằm đó, lặng yên, lạnh lẽo, từ trần. Vẻ mặt ông ta giống một cách đáng sợ với hôm đầu tiên Kate thấy ông ta, trong cái hang, khi ông ta mang một miếng thịt thối về cho vợ mình, khi ông ta gục xuống cạnh tường và nằm chờ chết. Cô đã vác ông ta lên rồi cứu sống ông ta. Giờ cô không thể cứu ông ta nữa.

Cô quay lại đám đông tụ tập quanh bệ thờ. Cô có thể cứu họ.

“Nguy hiểm lắm đấy.”

“Không còn lựa chọn nào khác,” Kate nói.

“Ta có thể chấm dứt cuộc thử nghiệm này, ngay tại đây, ngay bây giờ.”

Kate vô thức lắc đầu. “Ta không thể. Giờ ta không thể quay lại nữa.”

Sau khi hoàn thành việc biến đổi, cô rời khỏi bệ thờ. Đám người chạy vòng qua cô, hối hả tiến về phía chiếc rương. Họ lấy thứ gì đó ra – một cái nắp bằng đá – và đặt nó lên rương.

Cô quan sát họ khắc một chuỗi biểu tượng lên thành Hòm Thánh.

Mũ phòng hộ của cô dịch dòng chữ:

Nơi yên nghỉ của người đầu tiên thuộc giống loài chúng ta, người đã sống sót vượt qua thời tăm tối, người đã thấy ánh sáng và đi theo tiếng gọi của chính nghĩa.

* * *

Kate mở mắt.

“Em biết ở Malta có gì, chính là thứ mà Immaru bảo vệ.”

Ánh mắt David nói, Đừng nói ra.

“Nó có liên quan tới cách chữa dịch không?” Janus hỏi.

Chang rướn người.

“Có thể,” Kate nói. Cô nhìn David. “Còn bao lâu nữa thì đến Malta?”

“Không lâu đâu.”

* * *

Dorian rút điện thoại vệ tinh ra khỏi túi.

Tiến về phía Đông. Đích là Malta. Anh đang ở chỗ quái nào?

Hắn băng qua boong tàu dịch và leo lên trực thăng. “Đi thôi.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.