Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 26

❊ ❊ ❊

Dorian mở mắt và nhìn qua tấm kính rộng. Hắn không ở trong một cái ống – không phải loại hắn từng tỉnh dậy thấy. Mình ở đâu đây? Mình chết rồi à, lần này thực sự chết rồi sao? Hẳn là vậy. Tên lính canh đã bắn vào đầu hắn. Hắn nhìn xuống. Hắn đang mặc một bộ đồng phục – giống bộ người Atlantis kia đã mặc. Cảnh tượng dần rõ nét. Ô cửa sổ lớn nhìn ra không gian. Một hành tinh lục lam choán hết nửa dưới cửa sổ. Các máy móc khổng lồ chậm chạp di chuyển qua bề mặt nó, khuấy tung bụi bặm và đẩy những chùm bụi đỏ vào khí quyển. Không, không chỉ là bụi – mấy cái máy đang dời núi.

“Có khảo sát địa chất rồi, tướng Ares. Các mảng kiến tạo ở bán cầu Bắc sẽ không còn là vấn đề trong bốn ngàn năm tới. Chúng ta cứ để yên chúng chứ?”

Dorian quay ra nhìn gã. Gã đang đứng cạnh Dorian tại một nơi chắc hẳn là đài quan sát của tàu vũ trụ. Dorian nghe thấy chính mình cất tiếng. “Không. Họ có thể sẽ không sửa được chúng trong bốn ngàn năm tới đâu. Sắp xếp ngay đi.” Hắn quay lại phía cửa sổ. Hắn thấy chính mình phản chiếu trong tấm kính, nhưng kẻ đang trừng trừng nhìn lại không phải là Dorian; đó là người Atlantis kia – một phiên bản trẻ hơn. Đầu hắn đầy tóc vàng trắng, vuốt ngược ra sau, ép sát vào đầu.

Tấm kính biến mất, không khí và trọng lực thay đổi. Một quả bom phát nổ ở phía xa và Dorian nhận ra mình đang ở trong một thành phố lớn. Đây không phải là một thành phố ở Trái Đất, hắn biết điều đó ngay. Mọi tòa nhà dường như đều có một hình dạng độc đáo. Chúng lấp lánh như thể vừa được tạo thành hôm qua từ một chất liệu nào đó hắn chưa từng thấy. Chúng được nối với nhau nhờ các lối đi hẹp chạy ngang dọc khắp thành phố như một mạng nhện gắn liền với các tinh thể lung linh của một tinh hốc. Rồi một trong các tòa nhà sập xuống, những cây cầu trên không nối nó với các tòa nhà bên cạnh nứt toạc như cánh tay trật ra sau một cơ thể đang rơi. Lại một vụ nổ nữa và một tòa nhà khác đổ sụp.

Tên lính bên cạnh Dorian hắng giọng và nói khẽ. “Chúng ta bắt đầu chứ, thưa sếp?”

“Không. Cứ để đấy một lúc. Hãy cho thế giới thấy loại người chúng ta đang phải chống lại.”

Một tiếng nổ nữa vang lên, chân trời tối dần trong lúc vũ trụ lại bắt đầu rõ nét. Giờ Dorian đang đứng trên một đài quan sát khác – một hành tinh. Không, một mặt trăng. Hắn có thể thấy hành tinh này ở bên phải mình, nhưng quang cảnh vũ trụ còn ấn tượng hơn nhiều. Một hạm đội tàu tiến tới ngôi sao cháy trắng xóa đằng xa. Số tàu lên đến hàng trăm, có dễ hàng nghìn chiếc. Toàn cảnh hạm đội khiến Dorian sửng sốt đến nghẹt thở. Hắn cảm thấy lông trên hai cánh tay mình dựng đứng lên. Một suy nghĩ duy nhất choán hết tâm trí hắn: Mình đã thắng rồi.

Dorian cố tập trung tầm nhìn, nhưng hình ảnh cứ trôi tuột đi. Hắn đang ở một nơi nào đó khác, trên một hành tinh, bước dọc con đường bê tông dài dẫn đến một kết cấu khổng lồ bằng đá nguyên khối. Hắn bước một mình, nhưng có đám đông đứng dọc hai bên đường, nhiều kẻ chen lấn huých hay nhau để được nhìn hắn. Một người phụ nữ và hai người đàn ông chờ ngay ngoài khe cửa tối ở chân đài tưởng niệm bằng đá. Dorian không đọc được các chữ khắc phía trên lối vào, nhưng bằng cách nào đó, hắn biết nó có nghĩa là: “Nơi đây yên nghỉ người lính cuối cùng của chúng ta.”

Người phụ nữ bước lên và cất tiếng. “Chúng tôi đã ra quyết định. Người sẽ bước đi trên con đường bất diệt.”

Dorian biết người phụ nữ này chỉ đang diễn trước ống kính, ậm ờ mấy lời để ghi vào sử sách. Cô ta đã phản bội hắn. “Ai cũng có quyền được chết,” hắn nói.

“Huyền thoại không bao giờ chết.

Dorian xoay người và trong thoáng chốc suy xét tới việc bỏ chạy. Đây là cách họ sẽ nhớ về hắn, hành động cuối cùng của hắn. Hắn đi vào lăng mộ, băng qua mặt tiền bằng đá, vào căn phòng. Các bức tường xám lấp lánh phản chiếu ánh đèn nhỏ xíu tỏa ra từ trần và sàn. Những tia nắng cuối cùng rút khỏi đường hầm phía sau hắn, ánh đèn trong căn phòng rộng tự chỉnh lại. Các hàng ống trải dài hết tầm mắt hắn. Tất cả đều trống không. Cái ống đầu tiên trong hàng từ từ xịt mở ra và Dorian tiến về phía nó. Cứ làm vậy đi.

Nhanh như lúc đóng lại, cái ống lại mở ra và Dorian chạy khỏi lăng mộ của mình. Bầu trời tối đen trừ các ánh chớp nháy xung quanh hắn. Hắn chớp mắt, thế rồi hắn đang đứng trên một con phố vắng hoe của một thành phố giăng đầy mạng nhện khác. Các vụ nổ còn lớn hơn nhiều so với trước kia. Cả thành phố dường như sắp sụp đổ và hắn thấy những con tàu từ trên trời hạ xuống.

Rồi hắn lại đứng trong căn phòng rộng với mấy cái ống. Giờ chúng đều đang chứa người. Hắn chạy dọc hành lang dài và kinh hãi quan sát những người Atlantis, dân tộc của hắn, thức giấc, gào thét, loạng choạng bước ra khỏi ống và chết. Dòng người kéo dài bất tận. Ngay khi một người chết, một cơ thể thay thế thành hình trong ống và chu trình đau đớn vô tận lại bắt đầu. Dorian nhào tới một trạm điều khiển và thao tác tay trên những ánh đèn trắng và xanh. Hắn phải dừng chu trình hồi sinh lại, phải đặt dấu chấm hết cho chốn luyện ngục của họ. Họ có thể không bao giờ tỉnh dậy. Nhưng hắn có thể giúp họ an toàn. Hắn là một người lính. Đó là công việc của hắn... bổn phận của hắn.

Hắn bước ra xa khỏi trạm điều khiển và lại đứng trên đài quan sát của con tàu. Bên dưới, một quả địa cầu màu lam, lục và trắng trôi vào tầm nhìn của hắn. Trái Đất. Bầu trời trong xanh và mặt đất phía dưới vẫn còn nguyên vẹn. Không thành phố, không nền văn minh. Một tấm toan trắng. Một cơ hội để bắt đầu.

Hắn xoay người và một lần nữa lại đang ở hầm mộ, nhưng hắn không đứng trong căn phòng có những chiếc ống. Hắn đứng trong một căn phòng nhỏ hơn với mười hai ống, tất cả đều trống. Hắn chớp mắt, một cơ thể hiện trong cái ống chính giữa – một người tiền sử. Hắn chớp mắt lần nữa và một tổ tiên khác của loài người xuất hiện.

Căn phòng mờ đi và hắn đang ở ngoài trời, trên một đỉnh núi. Quang cảnh bị biến dạng bởi một tấm kính cong – kính che của một chiếc mũ phòng hộ. Hắn đang mặc một bộ đồ phòng hộ giống với bộ được người Atlantis đưa cho và đứng trên một cỗ xe bằng kim loại đang trôi ngay trên hàng cây.

Mặt trời cao trên vòm trời, khu rừng bên dưới ken đặc và xanh rờn, xen giữa chỉ có những gờ đá chúc xuống như bậc thang tới thung lũng phía dưới.

Dọc các gờ đá, người tối cổ xông vào nhau với những dụng cụ bằng gỗ và đá. Giờ Dorian có thể thấy rõ có hai loài. Một loài nhỏ hơn, nhưng có dụng cụ tốt hơn. Họ như cơn sóng đổ ào xuống kẻ thù với quân số lớn hơn mình. Họ ném giáo mác và giao tiếp bằng những âm thanh khục khặc trong yết hầu, đồng thời bài bố cuộc tấn công.

Mặt trời lên cao và các chiến binh lấp đầy thung lũng. Cuộc chiến diễn ra dữ dội, gần như toàn bộ bị tàn sát. Máu túa khắp mặt đất và vẩy lên những tảng đá trắng xám. Dorian cùng cỗ xe trôi xuống đó, quan sát, chờ đợi.

Hoàng hôn phủ xuống thung lũng, rồi cũng nhanh như thế, bình minh lại ló dạng và cả thung lũng im ắng. Ở đáy thung lũng, thi thể chất chồng nhiều đến nỗi Dorian không thấy nổi mặt đất. Ruồi nhặng tụ lại nhung nhúc và chim ó bay lượn phía trên nấm mộ khổng lồ này. Trên các rìa đá, những con người thắng trận đứng cầm giáo và rìu đá. Họ lặng im nhìn xuống, người ngợm nhuộm đỏ và đen bởi những tàn dư của cuộc chiến. Một người với thân hình phốp pháp – Dorian nghĩ là thủ lĩnh – bước lên châm đuốc. Anh ta bật ra vài chữ, hay vài âm thanh khục khặc, rồi ném ngọn đuốc xuống thung lũng. Quanh rìa đá, những người khác làm theo, cho đến khi màn lửa ném xuống thung lũng bén vào bụi rậm, rồi đến cây cối và các thi thể.

Dorian mỉm cười kích hoạt máy quay của mũ phòng hộ. “Phân loài 8472 cho thấy kỹ năng vượt trội cho chiến tranh có tổ chức. Họ là sự lựa chọn hợp lý. Chấm dứt các dãy gene khác.” Lần đầu tiên, hắn cảm thấy có hy vọng khi nhìn vào loài người nguyên thủy ưa chiến tranh này.

Khói phủ đầy thung lũng rồi chậm rãi bay lên, nhấn chìm khu rừng và cuối cùng là rìa đá. Đám người chiến thắng biến mất trong làn khói khi những cột khói trắng đen phả lên xung quanh Dorian. Các cột khói bao phủ hắn, rồi khi khói tan, Dorian một lần nữa nhìn ra ngoài cái ống trong căn phòng ở Nam Cực – chính căn phòng đã tồn tại trên thế giới quê nhà của người Atlantis. Các suy nghĩ, cũng như cơ thể của hắn, một lần nữa thuộc về riêng hắn.

Một cơ thể mới. Một cơ thể khác.

Người Atlantis đứng kia, bình lặng nhìn hắn. Dorian săm soi ông ta, khuôn mặt ông ta, mớ tóc trắng trên đầu ông ta. Ông ta đã ở trên con tàu, trong giấc mơ. Đó có phải là giấc mơ không?

Cái ống bật mở và Dorian bước ra ngoài.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.