Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 761 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 92

❊ ❊ ❊

CDC

Atlanta, Georgia

Paul Brenner mở cửa và đến bên giường của cháu trai mình.

“Cháu cảm thấy thế nào?”

Cậu bé ngước nhìn anh, bắt đầu nói, nhưng không thốt ra được lời nào. Chuyện gì đã xảy ra với thằng bé? Paul tự hỏi.

Anh kiểm tra các nội tạng quan trọng. Tất cả đều bình thường. Về mặt thể chất, thằng bé đã hồi phục kỳ diệu.

Paul xoa hai thái dương cậu bé. Mình đang bị sao vậy? Tại sao mình không thông suốt được? Tâm trí anh mờ mịt, rối bời không lối thoát.

* * *

David cố tập trung vào từng lời của Janus. “Anh đang đưa chúng tôi về thời đồ đá hả? Anh đang... thoái hóa chúng tôi hả?”

“Tôi đang bảo vệ các anh. Anh không hiểu tôi nói gì hết hả? Một kẻ thù với sức mạnh không tưởng đang săn lùng người dân của chúng tôi. Và bên trong các anh có một phần của chúng tôi. Hồi quy hay thoái hóa là cơ hội duy nhất anh có. Giống loài các anh sẽ được cứu.”

“Thậm chí xem như chúng ta là cùng một loài. Nghe nè. Chúng tôi không chịu đi lùi đâu. Tôi không đồng ý.”

“Tôi tôn trọng điều đó, anh Vale. Thực chất, đó là lý do tại sao tôi chọn anh, anh chiến đấu vì loài của mình, hy sinh cho họ. Anh làm theo Bộ luật Loài Người. Nhưng nó phản bội anh lúc này. Anh vừa được nghe lịch sử thế giới và loài của anh. Những loài linh trưởng bò từ trên cây xuống và tìm kiếm nguồn sống nơi thảo nguyên, chúng là những kẻ sống sót. Hỏi thử những con tinh tinh và khỉ đột cảm thấy thế nào về lựa chọn ở lại trên cây. Ở đó dễ hơn, nhưng chỉ những kẻ mạo hiểm, những kẻ chọn con đường khó khăn, mới thực sự trở nên mạnh mẽ hơn, thích nghi và tiến hóa – những kẻ sống sót. Các bộ lạc hành quân ra biển trong Toba, họ cũng là những người sống sót. Đó là cái định nghĩa nên loài của anh. Đây cũng là cách anh sẽ sống sót qua phép thử này.” Janus hất đầu về phía đường hầm. “Khối vuông đã vượt qua...”

David chộp lấy một chiếc đèn. “Chúng ta chưa nói chuyện xong đâu.”

“Nãy giờ cũng lâu rồi đó, anh Vale.”

* * *

David dẫn Janus và Milo ra khỏi đường hầm về phía có ánh sáng mặt trời nơi đường hầm mở ra. Khối vuông phát ánh sáng vàng lơ lửng kia đã ở ngay ngoài lối vào mới được đục khoét xong.

David bước qua ngưỡng cửa đầu tiên. Anh rà căn phòng bằng khẩu súng trường. Không có gì di chuyển. Trong góc, một vũng máu lan ra. David run rẩy tiến lại, lo sợ những gì anh sẽ thấy. Là Kamau. Vết thương do dao đâm vào ngực.

David cúi xuống và ấn những ngón tay của mình vào cổ người bạn. Anh cảm nhận được làn da lạnh lẽo trước khi nhận ra không có mạch đập. Tuy nhiên, anh vẫn giữ tay ở đó, chờ đợi, từ chối tin.

Janus và Milo đứng ngây người nhìn cảnh tượng. Rõ ràng không biết nói gì.

Cuối cùng, David đứng dậy và đi về phía máy tính của Kate. Anh ta gập nó lại và nhét nó cùng các thiết bị khác vào ba lô. “Ra ngoài thôi.”

Bên ngoài tòa nhà, David dẫn cả nhóm trở lại quảng trường. Máy bay trực thăng đã biến mất.

Anh ấy quay về phía Janus. “Vậy kế hoạch là gì? Chúng ta không thể đuổi theo đến Đức – họ đã đi trước quá xa.”

“Có một cách khác,” Janus nói. “Nếu chúng ta đến đó kịp thời.”

“Các Hiệp sĩ có một chiếc máy bay,” Milo nói. “Anh có lái được nó không David?”

“Cái gì tôi cũng lái được,” David nói. Còn việc đáp lại là một chuyện khác, nhưng anh không đề cập. Chẳng có gì đáng lo cả.

* * *

Dorian nhìn biển bên dưới dần chuyển thành đất liền, nước Ý. Họ sẽ sớm tới Đức và đến được cánh cổng ngay sau đó.

Bệnh dịch hoành hành khắp châu Âu lục địa. NATO sớm nhập cuộc đưa ra các viện trợ cho nỗ lực nhân đạo. Không gì kìm chân hắn nữa.

Kate mở mắt. Dorian nhìn cô chằm chằm.

Cô không chớp mắt. Cô không sợ hắn nữa. Cô biết hắn là ai rồi. Lịch sử sẽ không lặp lại.

“Ổn chứ, Kate?” Dorian hỏi đầy mỉa mai.

Cô đáp trả khớp với cái giọng điệu ấy. “Ổn.”

Chiếc trực thăng hạ cánh sau nửa tiếng, Dorian lôi Kate xuống nền đất.

Mấy chiếc Humvee đậu quanh cánh cổng – cái đang tỏa ra ánh sáng trắng lấp lánh giữa đêm quạnh quẽ.

Họ đi ngang qua mấy chiếc Humvee và Kate thấy những người lính đã chết nằm trên đất. Những nạn nhân của bệnh dịch. Chính phủ Đức hẳn đã gửi họ đến để điều tra cánh cổng nhưng bọn họ đều đổ bệnh. Những người chưa chết hẳn đã bỏ trốn.

Dorian lôi cô về phía cánh cổng phát sáng.

“Tiến lại kế tôi,” hắn gọi với ra phía sau kêu Shaw. “Nó sẽ đóng lại sau lưng chúng ta.”

Khi Shaw tiến đến, ba người bước qua ngưỡng cửa và thấy mình đang đứng ở một nơi khác.

Với Kate, chỗ này giống như các hành lang trong các hầm mộ ở Nam Cực nhưng lối đi ở đây hẹp hơn. Cô biết chỗ này. Chính là tàu của cô – tàu không gian sâu đã mang cô và Janus tới đây.

Kate cố thở nhưng lại không thể hít vào cho đầy phổi. Mắt Dorian lóe lên nhìn cô, nhưng trước khi hắn kịp mở miệng nói, không khí bắt đầu tràn ngập trong không gian. Có phải con tàu nhận ra cô không? Có phải nó sống lại vì cô không? Đúng rồi, đó là con tàu của cô.

Dorian kéo mạnh cánh tay cô, kéo cô vào dãy hành lang tù mù.

Hắn dừng ngay tại một giao điểm. Hắn như đang cố nhớ chỗ mình đang đi. Hay đã từng đến?

“Lối này,” hắn nói.

Những đốm sáng mờ từ sàn và trần nhà như rực rỡ hơn. Không phải. Kate nhận ra là do cô đã quen với bóng tối.

Có một thay đổi khác đang xuất hiện. Cô đang điều chỉnh. Ký ức cuối cùng, cái chết của cô ở Nam Cực bởi Ares, hay Dorian, đã thay đổi cô.

Kate luôn gặp rắc rối liên quan đến người khác. Cô không bao giờ hoàn toàn hiểu được họ. Cô mong mỏi có những mối quan hệ cá nhân trọn vẹn nhưng điều đó không bao giờ đến với cô một cách tự nhiên. Lúc nào cũng là công việc.

Cô đã cho rằng mong muốn cá nhân này dẫn lối cô vào việc nghiên cứu về bệnh tự kỷ, để tìm cách chữa trị cho những người bị khuyết khả năng não bộ dành cho việc hiểu các tín hiệu xã hội và sử dụng ngôn ngữ. Bây giờ cô biết động lực của mình sâu xa hơn thế nhiều.

Dorian nói đúng: cô không giỏi đọc vị con người. Cô dễ bị lừa dối. Nhưng giờ đây trò chơi được vạch ra và cô thì biết lịch sử của nó. Cô biết rõ những người chơi. Và cô biết nó sẽ ngã ngũ như thế nào. Cô thông minh hơn hắn. Cô sẽ chiến thắng.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.